[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 659: Rời đi.
Thiên Vận Tử giơ tay phải lên bấm độn. Dù sao, khi ở bên ngoài, thuật bói của hắn luôn bị che mờ bởi Đông Hải. Giờ đây, khi đã ở trong Yêu Linh chi địa, thuật bói của hắn không còn bị cản trở.
Ngay khi các lão quái vừa bước chân vào, Vương Lâm đã nhảy thẳng vào Vực Sâu Triều Tịch. Thân ảnh hắn như một tia chớp, lao thẳng xuống đáy.
Lực hút lúc này lại trở thành trợ lực, đưa Vương Lâm với tốc độ cực nhanh tiến sâu vào hành lang dẫn tới hố sâu.
Sắc mặt Lăng Thiên Hậu âm trầm. Sau khi thốt lời, hắn liền dùng thần thức quét ngang một lượt, khi tới nơi cực bắc, bất chợt hai đạo thần thức khác va chạm với hắn. Lăng Thiên Hậu lập tức thốt lên một tiếng đau đớn, thân thể loạng choạng, trong mắt lóe lên tinh quang.
Cùng lúc đó, phía trước bọn họ, một cụm mây lành chợt hiện. Đám mây này không phải thực thể mà chỉ là hư ảo. Trên đó có hai người, một nam một nữ.
Hai người này chính là Vân Tiên đạo lữ Vương Tạ và Hồ Quyên.
Vương Tạ bình thản nhìn đám người Lăng Thiên Hậu, nhưng khi ánh mắt lướt qua Thiên Vận Tử đang bấm độn, đồng tử hắn chợt co rút. Thiên Vận Tử vẫn nhắm mắt bấm độn, thần sắc chẳng chút lay động dù hai người kia đã xuất hiện.
Vương Tạ mỉm cười nói: – Đã lâu không gặp các vị đạo hữu!
Hồ Quyên cũng mỉm cười, không nói thêm lời nào.
Lăng Thiên Hậu nhìn chằm chằm Vương Tạ, giọng nói lạnh lùng: – Vương đạo hữu, ta biết ngươi đã bắt Tham Lang. Hãy giao hắn ra, ta có chuyện trọng yếu muốn hỏi hắn!
Vương Tạ cười nói với đạo lữ bên cạnh: – Nàng xem, nhiều năm đã trôi qua như vậy, mà tính nóng nảy của Kiếm Tôn không những chẳng giảm bớt mà còn tăng thêm.
Ánh mắt Hồ Quyên lộ vẻ nhu tình, cười nói: – Kiếm Tôn đạo hữu quan tâm đệ tử cũng là lẽ thường tình.
Thần sắc Lăng Thiên Hậu càng thêm âm trầm. Nếu không phải cực kỳ cố kỵ hai người này, với tính cách của hắn, e rằng đã sớm ra tay rồi.
Vương Tạ vỗ túi trữ vật một cái, lập tức có hai thân ảnh bay ra. Hai người này chính là Thần Long và Tham Lang.
Thần Long ngẩn người khi thấy Lăng Thiên Hậu, ánh mắt lập tức lộ vẻ mừng như điên, quỳ sụp xuống đất, đôi mắt ướt đẫm, lớn tiếng nói: – Sư tôn! Chính là Tham Lang đã hãm hại các sư đệ!
Thần sắc Tham Lang vẫn như thường, chẳng chút biến đổi, sau khi xuất hiện liền đứng phía sau Hồ Quyên và Vương Tạ, trông chẳng khác nào một lão nô.
Lăng Thiên Hậu không nhìn Thần Long, mà chăm chú nhìn Tham Lang, sắc mặt âm trầm nói: – Tham Lang, ngươi thật to gan!
Trong lòng Tham Lang giật thót, nhưng thần sắc vẫn chẳng chút biến đổi, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía Thần Long nói: – Tiểu oa nhi ngươi sao lại dám nói lão phu đã giết đệ tử Đại La Kiếm Tông các ngươi?
Ánh mắt Thần Long ác độc nhìn chằm chằm Tham Lang. Có sư tôn ở đây, hắn chẳng chút sợ hãi, quát lên: – Ngươi tuy không tự mình ra tay, nhưng lại vây khốn chúng ta trong tử vụ, đó rõ ràng là có lòng muốn giết chúng ta!
Tham Lang cười ha hả: – Lão phu vây các ngươi trong tử vụ cũng là vì lệnh bài vào động phủ kia, chứ đã từng động tới một sợi tóc của các ngươi chưa? Ngươi không đi tìm kẻ đã giết các sư đệ của mình thì thôi, ngược lại còn tới tìm lão phu mà nói chuyện hoang đường!
Thần Long còn muốn nói, nhưng Lăng Thiên Hậu đã phất tay, giọng nói lạnh lùng: – Thần Long, không cần nói nữa!
Ánh mắt Lăng Thiên Hậu nhìn Tham Lang không chút che giấu sát khí, gằn từng tiếng hỏi: – Tham Lang, lệnh bài đâu?
Tham Lang vẻ mặt khổ sở nói: – Nói ra e rằng các ngươi không tin. Lão phu lấy mấy vạn năm tu hành ra thề, lệnh bài đó lão phu không đoạt được!
Lăng Thiên Hậu nhìn chằm chằm Tham Lang, không nói một lời. Lúc này, trừ Thiên Vận Tử vẫn đang nhắm mắt bấm độn, thì tất cả các lão quái, bao gồm cả Huyết Tổ, đều nhìn chằm chằm vào Tham Lang.
Da đầu Tham Lang tê dại. Trong nhóm người này, ngoại trừ Thần Long ra, hắn là người có tu vi yếu nhất, lúc này lại bị một đám người sở hữu đại thần thông nhìn chằm chằm.
Tâm thần hắn chấn động, mất nửa ngày mới có thể hít sâu một hơi, vội vàng nói: – Người của Thiên Vận Tông đã cướp được lệnh bài này, việc này có Thần Long sư điệt làm chứng! Hơn nữa, người đó chính là kẻ đã giết người của Đại La Kiếm Tông!
Lăng Thiên Hậu nhướng mày nhìn về phía Thần Long. Thần Long vội vàng nói: – Bẩm sư tôn, đệ tử chỉ thấy Vương Lâm cầm lệnh bài trong tay khi bị Tham Lang khống chế, còn chuyện về sau thì đệ tử không rõ. Chẳng qua... chuyện người kia giết hại các sư đệ đều là sự thật!
Đúng lúc này, Thiên Vận Tử mở bừng đôi mắt, ngẩng đầu nhìn về phía đông.
– Còn muốn chạy sao! Ngón tay Thiên Vận Tử bắt quyết càng nhanh, ánh mắt hắn như xuyên qua khoảng cách vô tận, trực tiếp tới Vực Sâu Triều Tịch ở Thủy Yêu quận, xuyên qua lối vào, thẳng tới hành lang, rồi đi tới tận hố sâu.
Vương Lâm trong nháy mắt liền phát hiện ra, thân thể hắn lại càng hòa nhập với lực hút nhanh hơn. Ánh mắt Thiên Vận Tử xuyên qua Vực Sâu khiến hắn không chút do dự, lập tức nhảy vào trong lực hút.
Thần thông của Thiên Vận Tử khiến đám người Lăng Thiên Hậu phải chú ý, thậm chí ánh mắt của Vân Tiên đạo lữ cũng lộ vẻ kinh ngạc. Thần thức của các lão quái lúc này ầm ầm theo sau ánh mắt Thiên Vận Tử, xuyên thấu qua Vực Sâu Triều Tịch tiến vào trong hố sâu kia.
Thần sắc Vương Lâm vẫn như thường, hắn vỗ túi trữ vật, lập tức Thất Tinh Kiếm Trận bay ra ngoài cơ thể, xoay tròn hình thành một cỗ lực đẩy dung nhập với lực hút, gia tăng tốc độ.
Trong nháy mắt, Vương Lâm lao tới dòng xoáy dưới đáy hố sâu, ánh mắt của Thiên Vận Tử và thần thức của các lão quái khác cùng lúc tràn tới.
Lăng Thiên Hậu liếc mắt một cái đã phát hiện ra Thất Tinh Kiếm Trận, phẫn nộ bùng lên trong lòng.
Thiên Vận Tử cũng thấy được bên ngoài thân thể Vương Lâm không có bất cứ lạc ấn nào của Sát Lục Tiên Quyết. Đôi mắt lão lộ vẻ lạnh lùng.
Vương Lâm bước lên dòng xoáy, lập tức quay đầu lạnh lùng nhìn lại phía sau, cả người dần dần chìm xuống, biến mất.
Một cỗ lực lượng mênh mông từ trong dòng xoáy tràn ra. Lực lượng này quá mạnh mẽ, ngay cả thần thức của đám người Thiên Vận Tử dưới áp lực này cũng đều phải lùi lại, trơ mắt nhìn Vương Lâm hoàn toàn dung nhập vào trong đó.
Không phải bọn họ không muốn ngăn trở, mà là lực lượng ngăn cách giữa hai tinh vực quả thực quá mạnh mẽ!
Trong nháy mắt khi thân thể Vương Lâm dung nhập vào đó, thần thức của Huyết Tổ hóa thành hư ảnh nhìn chằm chằm hắn, sắc mặt cực kỳ âm trầm. Trong khoảnh khắc vừa rồi, hắn đột nhiên cảm nhận thấy khí tức của Diêu Tích Huyết trên người Vương Lâm. Từ cỗ khí tức này toát lên vẻ phản kháng của Diêu Tích Huyết. Do đó, Huyết Tổ có thể kết luận rằng việc Diêu Tích Huyết mất tích có liên quan chặt chẽ tới Vương Lâm, thậm chí rất có khả năng Diêu Tích Huyết đã bị Vương Lâm này bắt đi.
Sắc mặt hắn lạnh như băng, quát lớn: – Vương Lâm, nữ nhi của ta ở đâu!
– Hư phủ không phải chỉ có ba tòa, mà có tất cả bốn! – Trước khi biến mất, Vương Lâm đã để lại một câu.
Câu nói của Vương Lâm có lẽ người khác nghe không rõ ràng lắm, nhưng Huyết Tổ làm sao lại không rõ về hư phủ thứ tư chứ. Chuyện này chỉ có hắn và Diêu Tích Huyết biết, bí mật này hiển nhiên sẽ không nói cho bất cứ kẻ nào khác!
Vương Lâm nói những lời này là hy vọng sau khi rời đi vẫn có thể gây một chút hỗn loạn. Nếu Huyết Tổ vừa nãy không nhắc tới Diêu Tích Huyết thì thôi, nhưng hắn đã nhắc tới, Vương Lâm liền vui vẻ phản kích. Mục đích của Vương Lâm chính là không để Huyết Tổ vì chuyện Diêu Tích Huyết mà truy kích mình. Bởi lẽ, một câu này của hắn sẽ khiến những lão quái kia liên tưởng vô hạn.
Vương Lâm đã biến mất.
Bên cạnh dòng xoáy lúc này là một khoảng yên lặng. Các lão quái, ai nấy vẻ mặt cũng cực kỳ âm trầm. Vốn dĩ bọn họ tâm tư thâm trầm, nghe câu nói kia lại kết hợp với biểu hiện của Huyết Tổ, tất cả giờ đều quay sang nhìn hắn.
Huyết Tổ giờ phút này cảm thấy như kim châm khắp mình. Hắn trầm mặc một lát rồi nói: – Quả thực có hư phủ thứ tư, nhưng hiển nhiên nơi này đã bị Vương Lâm chiếm cứ. Hơn nữa hiện giờ hắn có được lệnh bài, nếu không bắt được người này trở về, chúng ta không thể nào tiến vào động phủ thực sự được! Dòng xoáy này ta sớm đã biết là thông tới La Thiên Tinh Vực, nhưng lực lượng trong đó quá mạnh mẽ. Không hiểu Vương Lâm này có kỳ ngộ gì mà có thể tiến vào. Bản thân ta năm đó cũng đã thử tiến vào nhưng không thành công. Chẳng qua, nếu chúng ta liên thủ đưa một người vào thì có thể được!
– Kẻ nào sẽ tiến vào? – Lăng Thiên Hậu trầm giọng hỏi.
– Nếu để một người trong chúng ta tiến vào, e rằng trong lòng các vị đạo hữu đều sẽ nghi hoặc, cho nên tốt nhất là để Tham Lang đi! Chúng ta mỗi người sẽ lưu lại trên người hắn một cấm chế, Tham Lang sẽ không thể thoát khỏi bàn tay chúng ta, chỉ có thể ngoan ngoãn tiến vào bắt Vương Lâm trở về! Huống hồ, tu vi của Tham Lang cũng đủ để đối phó với Vương Lâm!
Thiên Vận Tử yên lặng nhìn dòng xoáy kia, trong mắt hắn tỏa ra ánh sáng kỳ dị. Không ai rõ được tâm tư của hắn lúc này.
M��i bản dịch độc quyền của chương truyện này đều thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.