[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 638: Tâm tử
Ngay sau đó, Vương Lâm nhấc tay phải. Hoàng Tuyền liền hiện ra. Hắn đạp lên Hoàng Tuyền, tiếp tục bước thêm vài bước. Mọi thần thông, thủ đoạn tức thì ngưng tụ, oanh kích thẳng vào thần niệm của Lăng Thiên Hậu.
Vương Lâm vẫn cảm thấy uy lực chưa đủ. Trong mắt hắn chợt lóe lên một tia sáng. Trăm vạn Sinh ���n hóa thành sát khí ngút trời. Ngoại trừ số ít còn lưu lại trong Nguyên Thần, toàn bộ hội tụ trên ngón tay Vương Lâm, bùng nổ mà lao đi.
Về phần kiếm khí của Lăng Thiên Hậu, Vương Lâm không dại đến mức đem ra sử dụng trước mặt thần niệm của y. Chỉ e rằng vừa xuất hiện sẽ lập tức bị đối phương đoạt mất.
Vào lúc này, toàn bộ Triều Tịch vực cũng chấn động kịch liệt. Đất đá trên vách vực như bị một lực lượng vô hình bao phủ, bật khỏi vách đá mà bay vút lên cao.
Tất cả thần thông va chạm với thần niệm của Lăng Thiên Hậu, tạo nên tiếng nổ long trời. Trong khoảnh khắc ấy, Lôi Thú chợt gầm lên một tiếng dữ dội, hóa thành một đạo lôi điện khổng lồ, nhanh chóng bám theo thần thông của Vương Lâm, lao thẳng vào thần niệm của Lăng Thiên Hậu.
Tại cửa vào Triều Tịch vực, trong Thủy Yêu quận, liền phát ra những âm thanh nặng nề, dồn dập. Dưới sự lan tỏa của những làn âm thanh ấy, mặt đất không ngừng rung chuyển dữ dội.
Vào lúc này, ngay cả Mộ Dung Trạc đang ở sâu dưới vực cũng cảm nhận được sự chấn động kinh hoàng từ phía trên. Hai người Triệu, Từ đứng cạnh hắn cũng kinh hãi, vội vã ngẩng đầu nhìn lên.
- Thật đáng sợ! Đây chẳng lẽ là do Vương Lâm phát ra? – Từ Phi hít một hơi thật sâu. Nỗi oán hận vì một tia thần thức bị Vương Lâm hủy diệt trong lòng nàng vốn chưa tan biến, giờ phút này đã hoàn toàn biến mất. Nàng thầm nhủ, một người như vậy tuyệt đối không phải là kẻ mà bản thân có thể trêu chọc.
Những chấn động tiếp tục lan dọc theo vách đá, truyền sâu tới tận đáy vực. Đáy của Triều Tịch vực chính là một hành lang trở về. Tiếng động vọng tới đây liền trở nên vang dội hơn bao giờ hết.
Hành lang chính có hình dạng chữ "Hồi". Ở giữa còn có một cái động sâu thăm thẳm, đen ngòm không rõ dẫn tới nơi nào.
Trên hành lang đó có một thanh kiếm màu tía cắm nửa thân xuống mặt đất. Vào lúc này, những cơn chấn động lan tới, thanh kiếm cũng rung lên bần bật.
Những gợn sóng lan dọc theo hành lang, rồi phản ngược trở lại, tản ra xa tít tắp. Vào lúc này, tại lối ra của Hỏa Yêu quận, Văn Thú và làn khói đen vẫn đang vây khốn ��ại La Kiếm Tông, Tham Lang vốn nhắm nghiền hai mắt bỗng chợt mở ra. Trong ánh mắt hắn tỏa ra một đạo tinh quang sắc bén.
- Hơi thở của Lăng Thiên Hậu... Chẳng lẽ y đã đến đây? Không đúng. Dù là hơi thở của Lăng Thiên Hậu, nhưng chỉ là một phần nhỏ. Ngoài ra, còn có một hơi thở xa lạ khác. Nhưng chúng lại xuất hiện vào lúc này, chẳng lẽ là vì lệnh bài?
Tham Lang liếc nhìn đám đệ tử Đại La Kiếm Tông rồi lại nhắm nghiền mắt lại.
Làn sáng lan tới đây rất yếu ớt. Ngoại trừ Tham Lang ra, không còn ai khác phát hiện ra nó.
Lăng Thiên Hậu mặc đạo bào, đang khoanh chân tĩnh tọa ở Đại La Kiếm Tông chợt mở mắt.
- Phong ấn Kiếm linh... - Lăng Thiên Hậu mặc đạo bào liền ngẩng đầu lên, ánh mắt y sâu thẳm như vực sâu.
- Nơi lão phu phong ấn vô cùng bí ẩn, làm sao có kẻ phát hiện được? Nhưng chỉ cần tâm Kiếm linh vẫn giữ ý muốn chết, thì vĩnh viễn không thể thoát khỏi phong ấn. - Lăng Thiên Hậu trầm ngâm chốc lát rồi nhắm mắt.
Trong Triều Tịch vực, tại khe nứt phong ấn Chu Dật, quần áo Vương Lâm bị cuồng phong thổi bay, phát ra những tiếng phành phạch liên hồi. Hắn loạng choạng lùi lại vài bước, tóc tai tán loạn, khuôn mặt lạnh lùng. Ánh mắt hắn lóe lên hàn quang sắc bén.
Để hóa giải đợt thần niệm thứ ba của Lăng Thiên Hậu, hắn đã hao tổn vô số pháp bảo quý giá. Ngay cả Lôi Thú cũng tan rã, buộc phải bay vào trong Xạ Thần Xa.
Tuy nhiên, thần niệm của Lăng Thiên Hậu cũng xuất hiện một lỗ hổng. Nhưng chỉ trong nháy mắt, lỗ hổng đó liền nhanh chóng co rút lại, chực biến mất.
Máu trong người Vương Lâm chực trào ra khỏi miệng. Kinh mạch nhiều chỗ bị tắc nghẽn. Tiên lực lưu chuyển không còn thông suốt. Hắn hít một hơi thật sâu, không vội điều hòa mà nhanh chóng hóa thành một tia chớp, lao qua lỗ hổng của thần niệm, chui thẳng vào sâu trong khe.
Vương Lâm lao tới với tốc độ cực nhanh, khiến không khí phát ra những tiếng nổ vang tựa sấm rền.
Cái khe không dài như Vương Lâm tưởng tượng. Thoáng chốc hắn đã tiến sâu vào bên trong. Ở đây, hơi thở của Chu Dật tản mát, lúc ẩn lúc hiện.
- Kẻ xông vào! Chết! - Thần niệm của Lăng Thiên Hậu lại tiếp tục bao trùm xuống. Lần này, từ trong thần niệm phát ra một thanh âm bá đạo, đánh thẳng vào tai Vương Lâm, khiến hắn bất đắc dĩ phải lùi lại.
Lúc này, khắp cái khe tràn ngập thần niệm, phát ra những tiếng răng rắc chói tai. Từng vết nứt nhỏ li ti xuất hiện trên vách đá.
Nguyên Thần của Vương Lâm bị thanh âm đó chấn động dữ dội. Hắn uể oải phun ra một ngụm máu tươi. Sắc mặt trở nên tái nhợt như tờ.
- Lăng Thiên Hậu quả thực quá mạnh. - Vương Lâm hít một hơi thật sâu. Đây mới chỉ là nơi phong ấn một tia thần thức của Chu Dật, mà uy lực đã khủng khiếp như vậy. Nếu Lăng Thiên Hậu thực sự có mặt ở đây, hậu quả sẽ ra sao...?
Trong mắt Vương Lâm chợt lóe lên một tia sáng. Hắn vỗ vào túi trữ vật, lập tức một cây tiên bút sáng lấp lánh xuất hiện trong tay. Cầm tiên bút trong tay, hắn nhanh chóng vẽ lên hư không trước mặt. Lập tức, ánh sáng vàng lóe lên, một ký hiệu cổ xưa liền hiện ra.
Ký hiệu vừa hiện ra lập tức khiến cả cái khe bừng sáng.
Vương Lâm chẳng hề do dự, hắn vẽ liên tục hai, ba, bốn nét... Cuối cùng, hắn vẽ ra một ký hiệu gồm bảy nét.
Đây là lần đầu tiên Vương Lâm sử dụng tiên bút để gia tăng số nét của ký hiệu. Lần trước để thu hút phi trùng, hắn cũng chỉ vẽ một nét.
Mỗi một nét bút vẽ ra, Vương Lâm cảm giác rõ ràng Nguyên Thần của mình bị rút ra theo nét bút, dung nhập vào trong ký hiệu. Ký hiệu bảy nét đó cũng đồng thời dung nạp bảy tia Nguyên Thần của hắn.
Bảy nét cũng là cực hạn của Vương Lâm. Đối với việc sử dụng tiên bút, sau khi tế luyện tại bộ lạc Luyện Hồn, hắn không thể vẽ được nét thứ tám. Bởi vì Nguyên Thần của hắn không thể phân chia thành chín phần.
Trong thân thể hắn vẫn còn một phần Nguyên Thần. Bảy nét bút, mỗi nét đều mang một phần Nguyên Thần không thể tách rời. Trừ phi hắn vứt bỏ thân thể, để Nguyên Thần dung nhập hết vào trong ký hiệu thì mới có thể vẽ được nét thứ tám.
Sau khi vẽ xong nét thứ bảy, tiên lực trong người hắn như hồng thủy vỡ bờ, cuồn cuộn trào ra, dung nhập vào ký hiệu bảy nét kia.
Bảy nét bút dung hợp làm một, hóa thành một ký hiệu hình tròn hoàn mỹ. Tổng quan ký hiệu đó mang một vẻ kỳ dị, cổ xưa. Bên trong tựa hồ ẩn chứa cả càn khôn vũ trụ. Sự xuất hiện của nó chẳng khác nào một vầng thái dương từ trên cao hạ xuống, rơi vào trong cái khe này. Từng luồng ánh sáng chói mắt tỏa ra, khiến ngay cả Nguyên Thần cũng cảm thấy đau đớn khó tả.
Tiên bút phối hợp với phù chú của tiên gia. Bảy nét bút đó hoàn toàn là thần thông cấp bậc tiên nhân. Ánh sáng của nó xuyên thấu toàn bộ vách đá nơi vực sâu, giống như một thanh tiên kiếm sắc bén, xuyên thủng tất cả chướng ngại.
Vào lúc này, nếu đứng bên ngoài cái khe, có thể nhìn thấy trên các vách đá của vực sâu tỏa ra từng luồng ánh sáng chói lọi. Ánh sáng không ngừng lan tỏa, khiến cho trong phút chốc, Triều Tịch vực vốn quanh năm âm u trong Thủy Yêu quận trở nên sáng rực như ban ngày.
Ký hiệu bảy nét đó chứa đựng cả bảy đạo thần thức của Vương Lâm. Vì vậy, việc điều khiển ký hiệu chẳng khác gì điều khiển một bộ phận thân thể mình. Hắn khống chế nó bay thẳng vào sâu trong cái khe.
Thần niệm của Lăng Thiên Hậu khi bị ánh sáng của ký hiệu xuyên qua cũng có d��u hiệu tiêu tán. Nhưng ngay lập tức, sự tan biến đó dừng lại. Từ trong thần niệm của Lăng Thiên Hậu, một tiếng gầm nhẹ phát ra. Lúc này, thần niệm chợt biến ảo thành hình ảnh của Lăng Thiên Hậu.
Lăng Thiên Hậu vận đạo bào, ánh mắt bá đạo lẫm liệt. Chân y khẽ bước một cái, toàn thân y lại hóa thành một đạo kiếm khí sắc bén, bay thẳng tới ký hiệu.
Sau khi ký hiệu và kiếm khí va chạm dữ dội vào nhau, toàn bộ Triều Tịch vực phát ra những chấn động kinh thiên động địa. Ngay lập tức, vô số khe nứt xung quanh liền sụt lún. Chấn động quá mạnh đến nỗi toàn bộ Thủy Yêu quận cũng phải rung chuyển. Vô số yêu linh trong đó đều cảm thấy khiếp sợ tột độ.
Sắc mặt Vương Lâm tái nhợt, liên tục phun ra sáu ngụm máu tươi. Trong máu tươi ẩn chứa tiên lực, rơi xuống mặt đất liền tạo thành những dấu vết sâu hoắm.
Ký hiệu bị đánh tan nát. Trong bảy đạo Nguyên Thần, có sáu đạo bị hủy diệt. Chỉ còn một đạo Nguyên Thần cuối cùng, trong khoảnh khắc ký hiệu bị hủy, kịp quay trở về với Vương Lâm.
Thần niệm của Lăng Thiên Hậu sau khi hóa thành kiếm khí cũng nhạt đi rất nhiều. Nhưng những tia sáng lóe lên vẫn không hề suy giảm. Mặc dù ký hiệu tan vỡ, nhưng dù sao cũng là thần thông của tiên nhân. Vào lúc này, tuy ký hiệu đã bị phá hủy, nhưng nó cũng hóa thành vô số kim quang, vây quanh kiếm khí, hình thành một cái kén bằng ánh sáng vàng chói mắt.
Tuy không thể bao vây kiếm khí trong một thời gian dài, nhưng cũng cầm chân được một thoáng. Nguyên Thần bị hao tổn nghiêm trọng, khiến Vương Lâm bị trọng thương.
Ánh mắt Vương Lâm chỉ còn một màu đỏ rực. Lúc này, sát ý ngút trời đã bùng lên trong lòng hắn. Đã đến đây thì không còn đường lui. Thân thể hắn lao vọt về phía trước, xuyên qua vị trí thần niệm đang bị bao vây, tiến thẳng tới chỗ sâu nhất của cái khe.
Trên mặt đất trước mặt hắn, một linh thể màu tím đang lẳng lặng nằm đó. Linh thể đó chính là Chu Dật.
o0o
Hai mắt Chu Dật nhắm nghiền, nét mặt hoàn toàn ngơ ngác, trống rỗng. Toàn thân y, ngoại trừ mi tâm ra, đều có màu tím u ám. Màu tím đó như có linh tính, không ngừng chuyển động quanh thân thể Chu Dật. Chúng tựa như những sợi tơ tăm tối, cố gắng cắn nuốt điểm sáng cuối cùng trên mi tâm y.
Dưới thân Chu Dật là một pháp trận phức tạp. Từ pháp trận, những làn khí tím đang bốc lên, hóa thành một loạt các ký hiệu, chui vào trong cơ thể Chu Dật.
Bốn phía trận pháp cắm bốn thanh bảo kiếm cổ xưa. Từng tia chớp từ bốn thanh bảo kiếm lan tỏa ra, chui sâu xuống nền đất.
Đồng thời, trên ba trong bốn thanh bảo kiếm đó, đều có một quả cầu ánh sáng lớn bằng nắm tay. Một luồng thần niệm khổng lồ từ ba quả cầu đó không ngừng lan tỏa ra.
- Chu Dật tiền bối... - Sau bao nhiêu năm, cuối cùng Vương Lâm lại một lần nữa nhìn thấy Chu Dật. Nhưng lúc này, toàn thân Chu Dật bị một làn khí màu tím u ám bao phủ. Nếu không phải chút ánh sáng yếu ớt trên mi tâm vẫn còn, e rằng y đã hoàn toàn trở thành vật của Lăng Thiên Hậu, vĩnh viễn không thể tỉnh lại được nữa.
Phong ấn và trận pháp luyện hóa Chu Dật là do Lăng Thiên Hậu tự mình sáng tạo ra. Trận pháp này được y gọi là Luyện Tiên Hóa Ma Đại Trận. Mặc dù uy lực trận pháp cường đại, nhưng điểm quan trọng của nó vẫn là bốn thanh kiếm cắm trên mặt đất.
Lăng Thiên Hậu từng luyện hóa bốn tiểu Thiên Địa thành bốn thanh Nguyên Thần kiếm. Vào lúc này, bốn thanh kiếm đó chính là hóa thân của Nguyên Thần y. Để gia tăng uy lực, Lăng Thiên Hậu lại phân ra bốn đạo thần niệm, lơ lửng bay quanh. Điều này khiến cho uy lực của trận pháp càng thêm khủng khiếp.
Về phần khí màu tím xu���t hiện trong trận pháp, đó chính là yêu khí. Yêu khí nơi đây phát ra có liên quan đến tàn hồn của Cổ Yêu trú ngụ tại Thủy Yêu quận.
Sở dĩ nhiều năm trước, Lăng Thiên Hậu lén lút đến mảnh đất Yêu Linh để phong ấn Chu Dật tại đây cũng bởi vì y có chút quan hệ với tàn hồn của Cổ Yêu tại Thủy Yêu quận.
Mà trong cái khe này còn có một mạch ngầm đặc biệt. Mạch đó ẩn sâu dưới lòng đất, thông tới miếu của Cổ Yêu tại đế đô Thủy Yêu quận. Điều này khiến cho tàn hồn của Cổ Yêu tại Thủy Yêu quận lúc nào cũng có thể truyền yêu khí theo mạch ngầm đó đến trận pháp, không ngừng ăn mòn linh thể của Chu Dật.
Lăng Thiên Hậu và tàn hồn của Cổ Yêu tại Thủy Yêu quận từng có một giao dịch bí mật. Và giao dịch đó, sau khi Lăng Thiên Hậu đặt phong ấn Chu Dật tại đây, coi như đã hoàn thành.
Trong chín quận ở mảnh đất Yêu Linh, chín tàn hồn Cổ Yêu đều có những toan tính riêng. Cổ Yêu tại Thủy Yêu quận có ý định tìm một thân thể có thể chịu đựng được yêu lực cường đại của linh thể. Khiến cho nó có thể thoát ra, chiếm đoạt. Quá trình đó diễn ra tương đối thong thả nhưng lại vô cùng ổn định.
Chỉ cần chút ánh sáng trên mi tâm Chu Dật bị thôn phệ hết là y có thể trở thành thân thể hoàn mỹ cho Cổ Yêu chiếm đoạt.
Lăng Thiên Hậu cũng không phải là bậc tiên tri. Chỉ vì y bị Chu Dật từ Tiên giới đuổi theo đến tận đây, không ngừng đeo bám. Chu Dật được thi thể người con gái áo trắng dùng tiên lực trợ giúp, khiến y tăng lên tới cảnh giới kiếm linh của tiên kiếm, đạt được thần thông to lớn. Hơn nữa, sau khi Lăng Thiên Hậu ra tay giao chiến với nữ thi, liền bị Tiên Ấn làm cho bị thương nặng. Hai bên giao đấu mấy lần, khiến Lăng Thiên Hậu gặp vô vàn vất vả.
Theo cảm nhận của Lăng Thiên Hậu, kiếm linh đó chỉ muốn tìm cái chết. Thậm chí nó không tiếc tất cả, tản ra bản mệnh kiếm khí hữu hạn. Phải biết rằng, Vũ Tiên Kiếm chính là chí bảo đứng đầu ở Tiên giới. Lăng Thiên Hậu tuy tóm được một thanh, nhưng y không dám xuất thanh kiếm đó ra trước mặt Chu Dật. Y biết, một khi xuất ra sẽ bị Chu Dật điều khiển ngay lập tức.
Tuy Lăng Thiên Hậu rất mạnh, nhưng vẫn bị thần thông của Tiên Ấn gây thương tích. Uy lực của Tiên Ấn quá mạnh mẽ, uy danh cũng cực kỳ hiển hách. Với kiến thức của Lăng Thiên Hậu, sau khi suy luận, y gần như có thể kết luận Tiên Ấn đó không phải là thứ mà Tiên Quân có thể thi triển. Tiên thuật ở mức độ đó chắc chắn là Thượng phẩm Tiên Thuật, chỉ có Tiên Đế mới có thể thi triển mà thôi.
Chỉ một ngón tay thôi đã khiến y bị trọng thương. Sau đó, Chu Dật lại không để ý đến bản mệnh kiếm khí của kiếm linh trong Vũ Tiên Kiếm, điều này khiến Lăng Thiên Hậu gặp vô vàn vất vả.
Nhưng sức mạnh của Lăng Thiên Hậu là không thể nghi ngờ. Y cũng chỉ vất vả mà thôi. Hơn nữa, sau đó, y dẫn dụ Chu Dật tới mảnh đất Yêu Linh, mượn sự kỳ dị nơi đây mà bắt được Chu Dật. Sau đó cũng đạt được ước định với Cổ Yêu của Thủy Yêu quận.
Như thế là nhất cử lưỡng tiện. Tuy nhiên, Lăng Thiên Hậu cũng không tính được rằng, mấy trăm năm sau, sự xuất hiện của Vương Lâm sẽ làm cho tất cả mọi thứ thay đổi.
Trong cái khe, Vương Lâm nhìn trận pháp đang bao phủ Chu Dật. Trên người Chu Dật, tử khí nồng đậm bao phủ. Trái tim của y, từ lúc Đình Nhi biến mất, cũng đã chết theo từ lâu.
- Chu Dật tiền bối! - Vương Lâm thấp giọng nói.
Hắn có thể cảm giác được tử khí trên người Chu Dật, một phần do yếu tố bên ngoài tác động, phần còn lại là do Chu Dật không còn ý niệm sống. Y chỉ có duy nhất ý muốn chết mà thôi.
Trận pháp trước mặt, Vương Lâm sau khi quan sát cũng biết rằng với tu vi của mình, hắn không thể phá được nó. Người duy nhất có thể phá vỡ trận pháp đó, e rằng cũng chỉ có mình Chu Dật.
Thanh âm của Vương Lâm tuy nhỏ, nhưng vẫn vang vọng khắp cái khe. Mi mắt Chu Dật chợt khẽ run run, rồi từ từ mở ra. Ánh mắt trống rỗng của y chỉ còn một sự đau thương vô tận bao phủ. Nét mặt y vẫn ngơ ngác như trước.
Đúng lúc này, thần niệm của Lăng Thiên Hậu từ phía sau Vương Lâm, thoát ra khỏi sự bao vây của vầng sáng, liền hóa thành kiếm khí sắc bén, lao thẳng tới Vương Lâm.
Một tiếng thở dài não nề của Chu Dật chợt vang lên, quanh quẩn trong cái khe. Khoảnh khắc thanh âm của tiếng thở dài phát ra, thần niệm của Lăng Thiên Hậu hóa thành kiếm khí đang lao tới sau lưng Vương Lâm, liền chợt biến mất không dấu vết.
Kiếm khí tan biến, hóa thành một quả cầu ánh sáng, bay đến đậu trên thanh kiếm thứ tư, đứng im tại đó.
- Ngươi đi đi. - Chu Dật vẫn không nhìn Vương Lâm, lại nhắm nghiền mắt.
Vương Lâm cố gắng lắm mới đến được đây, Nguyên Thần đã bị thương nặng. Hiện tại, ngay cả thân thể cũng không thể di chuyển nổi. Nguyên Thần của hắn lại càng yếu ớt, chẳng khác gì một đứa trẻ sơ sinh. Hắn đã dùng hết mọi thần thông, hao tổn biết bao công sức đi tới đây cũng chỉ vì Chu Dật từng có ân với mình. Nhưng bây giờ, đổi lại chỉ là ba chữ bình thản của Chu Dật.
- Ngươi đi đi.
Trên nét mặt Vương Lâm chỉ còn lại một sự chế nhạo. Sự chế nhạo đó không phải hướng về người khác, mà là chế nhạo chính bản thân hắn.
- Tâm của ngươi đã chết. Đáng lẽ ta không nên tới đây. - Vương Lâm lắc đầu, xoay người bước ra ngoài. Cái ân của Chu Dật, sau khi hắn bước vào cái khe này, đánh mất sáu đạo Nguyên Thần, đã hoàn toàn báo đáp.
- Tâm đã chết ư...? Ngay vào lúc Đình Nhi rời khỏi, trái tim ta thực sự đã chết rồi. - Nét mặt ngơ ngác, cùng với ánh mắt đau thương của Chu Dật càng trở nên rõ nét hơn bao giờ hết.
Y bị Lăng Thiên Hậu phong ấn ở đây mấy trăm năm, vẫn hoàn toàn ngơ ngẩn, mặc cho tàn hồn của Cổ Yêu xâm nhập. Mặc dù biết rõ điều đó, y vẫn không có ý ngăn cản. Chỉ có chút ánh sáng yếu ớt trên mi tâm kia, đó chính là sự si mê đối với Đình Nhi mà y không thể buông bỏ.
Than nhẹ một tiếng, Chu Dật giơ cánh tay phải đã chuyển sang màu tím, khẽ búng nhẹ một cái về phía trước. Một luồng ánh sáng vàng chợt bắn ra. Trong ánh sáng vàng đó ẩn chứa một thứ kiếm khí cực kỳ cường đại. Cho dù là Lăng Thiên Hậu, khi đối diện với nó cũng phải hết sức vất vả. Đó chính là Bản mệnh kiếm khí của kiếm linh trong Vũ Chi Tiên Kiếm. Mà kiếm khí đó, Chu Dật cũng chỉ còn chín mươi chín đạo.
Năm đó đuổi giết Lăng Thiên Hậu, y đã phóng ra hơn nửa số bản mệnh kiếm khí. Bây giờ trong người y cũng chỉ còn có bốn đạo. Kiếm khí đâm th���ng qua quả cầu ánh sáng thứ tư trên mặt đất.
Thần niệm của Lăng Thiên Hậu tuy mạnh mẽ, nhưng so với bản mệnh kiếm khí của Chu Dật, vẫn không thể sánh bằng.
Quang cầu vỡ nát, khiến thần niệm của Lăng Thiên Hậu bị kiếm khí đánh tan thành vô số điểm sáng trong suốt. Sau khi bị kiếm khí quét qua, chúng tựa như một dải ngân hà, ùn ùn bay vào người Vương Lâm.
Trong nháy mắt, Nguyên Thần của Vương Lâm được những điểm sáng đó dung nhập, liền nhanh chóng hồi phục.
Thậm chí, Nguyên Thần của hắn chẳng những khôi phục mà còn có chút tăng trưởng rõ rệt. Đến lúc này, nó mới chậm rãi dừng lại. Tuy nhiên, vô số điểm sáng vẫn chưa biến mất hoàn toàn. Những điểm sáng còn thừa tự động tìm đến kiếm khí của Lăng Thiên Hậu còn sót lại trong Nguyên Thần của Vương Lâm mà hòa tan.
Trong chớp mắt, đạo kiếm khí của Vương Lâm trở nên dữ dội hơn trước vài phần.
- Bản mệnh kiếm khí của ta không thể để trong người ngươi, cũng không thể ban cho ngươi được. Ngươi vì ta mà bị thương, ta giúp ngươi bình phục là lẽ đương nhiên. Ngươi đi đi. Sau này cũng không cần phải đến đây nữa. - Thanh âm của Chu Dật chầm chậm vang lên, mang theo vẻ mệt mỏi.
Vương Lâm thầm than một tiếng. Hắn đi thẳng ra ngoài, đồng thời tay vỗ túi trữ vật. Bảo tháp chứa thần thức của Chu Dật chợt hiện ra. Vương Lâm liếc nhìn nó một cái, rồi ném về phía sau.
- Lời hứa năm đó, Vương Lâm đã hoàn thành. Bảo tháp này không thể bảo vệ được nữa.
Chu Dật mở mắt, đau thương nhìn bảo tháp đang lơ lửng bên cạnh.
- Đình Nhi...
Vương Lâm chợt dừng lại, nhưng vẫn không quay đầu, cất tiếng nói:
- Nàng không phải là Đình Nhi. Nếu ta đoán không nhầm thì tên của nàng là Thanh Sương.
Linh thể của Chu Dật chợt chấn động kịch liệt. Y ngẩng đầu lên. Sự trống rỗng trong mắt y biến mất, chỉ còn lại một sự hung dữ lạnh lẽo.
- Thanh Sương?
Nguyên văn này được truyen.free biên dịch, xin quý độc giả đừng mang đi nơi khác.