[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 606: Thanh tỉnh..
Ngươi, thì ra hận ta đến nhường này.
Vương Lâm trầm ngâm hồi lâu, chậm rãi nói.
Hận ư? Đương nhiên hận! Cuộc đời Hổ Bào ta tuyệt không tầm thường. Có Luyện Hồn thuật này, có hơn trăm ngàn hồn phách này, ta nhất định sẽ đứng trên đỉnh của vùng đất Yêu Linh này. Ngươi, căn bản chẳng xứng làm ch��� nhân của ta, dù đã từng làm, cũng không được! Ngươi, nhất định phải chết!
Tiếng cười kiêu ngạo từ trong miệng Hổ Bào vọng ra. Hắn lúc này, quả thật có tư cách kiêu ngạo, với hơn trăm ngàn hồn phách, uy lực của nó thật sự lớn lao!
Nhất là hơn trăm ngàn hồn phách này, gần như toàn bộ đều là anh linh từ viễn cổ chiến trường. Tu vi trước khi chết của bọn họ cũng chẳng yếu, thậm chí trong đó còn có một ít hồn phách cấp bậc yêu suất, như vậy càng thêm đáng sợ!
Hồn phiên trong tay ta, ngoại trừ chủ nhân đã cứu tính mạng ta, ai có thể ngăn cản ta? Không ai có thể ngăn cản ta! Một trăm ngàn hồn phách chẳng tính là gì, mục tiêu của ta là trăm vạn, là trăm vạn! Ta muốn làm cho Yêu Linh chi địa này, từ nay về sau, xuất hiện quận thứ mười, và kẻ đảm nhận vị trí yêu đế của quận thứ mười này, chính là ta, Hổ Bào!
Vương Lâm lặng lẽ nhìn Hổ Bào, chậm rãi nói: "Thì ra, ngươi muốn giết ta, hận chỉ chiếm một nửa, một nửa khác là muốn giết chết tất cả những người biết Luyện Hồn thuật trên thế gian này. Như vậy, về sau sẽ không có ai thi triển thần thông giống như ngươi, cũng sẽ không có ai cướp đoạt hồn phách với ngươi… Đúng không?"
Hổ Bào nhìn chằm chằm Vương Lâm, âm trầm cười nhạt nói: "Không hổ là chủ nhân năm đó của ta. Ngươi biến ta thành quân cờ, truyền thụ Luyện Hồn thuật cho ta. Việc này dù ta hận, cũng không đến mức này. Nhưng khi ta ở trong hắc lao kia, ta đã hiểu ra. Dựa vào điều gì ngươi có thể làm chủ nhân của ta, dựa vào điều gì người khác nhìn ngươi không thuận lại trút giận lên ta? Là bởi vì ngươi cường đại sao? Nếu ta về sau càng cường đại, thì sao chứ!"
Cho nên, từ khi ta được cứu, ta đã thề, ta phải mạnh mẽ lên, ta muốn vượt qua ngươi, sau đó giết chết ngươi!
Vương Lâm khẽ lắc đầu, nhìn kỹ Hổ Bào một cái, nói: "Sau mười năm, ngươi có thể tu luyện đến bước này, Vương mỗ bình sinh hiếm thấy. Cho dù là thiên chi kiêu nữ năm đó, ở điểm này, so ra cũng kém xa ngươi."
Vốn Vương mỗ còn có chút khó hiểu. Ngươi tư chất tuy nói tuyệt hảo, so với mấy Hồng Điệp năm đó Vương mỗ gặp còn mạnh hơn một chút. Nhưng trong mười mấy năm, tuyệt đối không có khả năng tu luyện đến bước này, càng không thể dung nạp và khống chế nhiều hồn phách như vậy. Nhưng hiện tại, ta đã hiểu rõ nguyên nhân của tất cả những điều này! Ngươi, nhất định là tu luyện một bộ công pháp thôi phát tiềm lực, thiêu đốt sinh mệnh. Ngươi sẽ trong thời gian rất ngắn đạt tới đỉnh điểm, chẳng qua thời gian duy trì đỉnh điểm này nhất định rất ngắn, chỉ e ngay cả một ngày cũng khó lòng duy trì…
"Câm miệng!" Hổ Bào sắc mặt dữ tợn, tay phải chỉ lên trời, lập tức một mảng hắc vụ từ trong hồn vân tách ra, hóa thành hơn trăm vạn hồn phách, theo ngón tay của Hổ Bào, gào thét lao thẳng đến Vương Lâm.
"Trước tiên cho ngươi nhìn xem, trăm vạn hồn là như thế nào. Cả đời này của ngươi, e là chưa từng thấy trăm vạn hồn!" Hổ Bào cười điên dại.
Trong lúc hai người nói chuyện, Hứa Lập Quốc bên trong kiếm Tiên nghe thấy rõ ràng. Hắn ở trong kiếm Tiên nhìn Hổ Bào, nội tâm khinh thường thầm nhủ: "Thằng nhóc này không biết trời cao đất rộng. Hứa gia gia nhà ngươi làm phản nhiều lần đều không thành công, ngươi nếu có thể thành, lão tử về sau không họ Hứa, lão tử họ Hổ, gọi là Hổ Lập Quốc!"
Làm phản, là một chuyện rất đáng sợ, cần phải dùng đầu óc, nhất là làm phản sát tinh này, há có thể đơn giản như ngươi nghĩ!"
Vương Lâm ngẩng đầu lặng lẽ nhìn trên không trung, trăm vạn hồn phách hóa thành hắc vụ gào thét mà đến. Cảnh tượng này, đã lâu lắm rồi hắn không nhìn thấy, một mảng hồn phách đông nghịt, một đám dữ tợn rít gào như thể không cắn nuốt hoàn toàn thì sẽ không cam tâm, điên cuồng lao về phía Vương Lâm.
Vương Lâm khẽ than, vươn tay phải, vung về phía chân trời, một phù văn lóe lên trong lòng bàn tay.
Trăm vạn hồn phách trong nháy mắt nuốt tới, bỗng nhiên đồng loạt dừng lại, toàn bộ nhìn chằm chằm phù văn kia, bất động. Cảnh tượng này quá đỗi quỷ dị, đến mức khiến Hổ Bào giật mình.
"Luyện Hồn thuật không phải dùng như vậy!" Vương Lâm hạ giọng nói, tay phải vung lên. Trong mắt trăm vạn hồn phách, trong nháy mắt này, đồng loạt lộ vẻ cung kính!
Trong thần thức của những hồn phách này, Hổ Bào là chủ nhân. Nhưng sau khi nhìn thấy phù văn trong tay Vương Lâm, chúng lập tức hiểu ra, kẻ trước mắt mới là chủ nhân chân chính!
"Này… Này không thể nào… Không thể nào!" Trong tâm thần của Hổ Bào, liên hệ của trăm vạn hồn phách đột nhiên toàn bộ biến mất. Hắn giật mình, trên mặt lộ vẻ dữ tợn, hét lớn: "Ức Hồn Thôn Phệ!"
Lời vừa nói ra, hắc vân vô tận trên không điên cuồng ép xuống, hơn trăm ngàn hồn phách lập tức lao ra. Lúc này, giữa trời đất dường như bị hồn phách chiếm cứ, vô thủy vô chung!
Mặt Hổ Bào lộ vẻ dữ tợn. Hắn tựa hồ đã nhìn thấy Vương Lâm bị cắn nuốt.
Hơn trăm ngàn hồn phách gào thét mà đến, Vương Lâm chỉ cần thần thức từ trong cơ thể tràn ra quét ngang một vòng, chỗ thiếu sót năm đó lưu lại trên Luyện Hồn thuật lập tức bùng nổ. Phàm là hồn phách của kẻ tu luyện Luyện Hồn thuật do Vương Lâm truyền thụ, hắn đều có thể khống chế tuyệt đối!
Trăm ngàn hồn đồng loạt chấn động, trong mắt tất cả hồn phách lập tức lộ vẻ cung kính, vây quanh Vương Lâm. Trái lại Hổ Bào lúc này hai mắt dại ra, xung quanh hắn không còn một hồn phách nào nữa.
Một cảnh tượng quỷ dị và dữ dội này khiến tâm thần của Hổ Bào trống rỗng.
"Luyện Hồn thuật của ngươi, tuy được người cải biến, có thể khống chế linh hoạt hơn. Nhưng căn bản của Luyện Hồn thuật nếu không có truyền thừa chính thức, nếu không trải qua tế luyện qua vô số vạn năm, há có thể cải biến dễ dàng!"
Vương Lâm, là người truyền thừa đích hệ của Luyện Hồn thuật, Luyện Hồn Tông chính là lấy hồn phiên làm tôn. Thuật này tuy không phải thần thông kinh thiên động địa gì, nhưng đã trải qua vô số thế hệ của Luyện Hồn Tông nghiên cứu và cải tiến mấy vạn năm, há có thể bị kẻ khác chỉ dùng mấy chục năm mà trọng tổ trực tiếp dưới tình huống không có truyền thừa.
Ân công của Hổ Bào chẳng làm được. Nếu là kẻ trên áo giáp kia, có lẽ có thể làm được. Nhưng hắn cũng sẽ không vì chút việc nhỏ này mà lãng phí tâm thần.
"Ngươi làm sao có thể làm được như vậy. Ân công rõ ràng nói với ta, đã sửa chữa sơ hở của thuật này, vì sao…" Hổ Bào hai mắt dại ra. Hắn nhìn chằm chằm hồn phách xung quanh Vương Lâm, lớn tiếng quát: "Hồn, tốc quy!"
Thanh âm của hắn thậm chí cũng có chút khan đặc. Nhưng hồn phách xung quanh Vương Lâm lại chẳng thèm nhìn hắn một cái, vẫn vây quanh Vương Lâm cực kỳ cung kính!
"Hồn tốc tốc quy!" Hổ Bào điên cuồng hét, nhưng những hồn phách này vẫn như cũ vây quanh Vương Lâm.
Hổ Bào giận dữ công tâm, thân thể nhoáng lên, phun ra một ngụm máu tươi. Mười mấy năm qua hắn ngày đêm luyện hóa hồn phách, lòng tự tin cũng dần tăng lên. Mãi đến khi trăm ngàn hồn tề tụ, hắn tin tưởng mình có thể một bước lên trời, trở thành cường giả, hoàn toàn có thể giết chết Vương Lâm, đoạt lấy tất cả!
Nhưng lúc này, tất cả khi đối mặt với Vương Lâm, toàn bộ chỉ là bọt nước. Bao nhiêu năm khổ cực, chắp tay dâng cho Vương Lâm, ngọn lửa giận này thiêu đốt toàn thân hắn sôi trào, gần như muốn sụp đổ!
"Vương Lâm, ta muốn giết ngươi!" Hổ Bào trên mặt gân xanh nổi chằng chịt, cả người triệt để điên cuồng. Hắn lúc này, so với Vương Lâm khi nuốt Thăng Tiên quả dường như còn điên cuồng hơn vài phần.
Bởi vì đã có hy vọng, cho nên khi hy vọng tan biến, mới càng thất vọng, mới càng điên cuồng!
Vương Lâm trong mắt lộ vẻ phức tạp, tay phải vung lên, thầm than một tiếng, nói: "Ngươi vì ta mà phản phệ, ta sẽ để ngươi trước khi chết xem chút thần thông chân chính của hồn phiên!"
Thập Ức Tôn Hồn Phiên từ trong túi trữ vật bay ra, rung lên một cái, bốn phía hơn trăm ngàn hồn phách lập tức chấn động, nhanh chóng dung hợp với nhau. Gần như trong nháy mắt, hơn trăm ngàn hồn phách hóa thành một linh hồn!
Linh hồn này toàn thân trong suốt, hướng về phía Hổ Bào cách không đánh ra một quyền!
Quyền vừa giáng xuống, thân mình Hổ Bào chấn động, ngay cả hồn phách cũng tứ phân ngũ liệt!
Vương Lâm khẽ than, Tôn Hồn Phiên trong tay phải vung lên, trăm ngàn hồn phách toàn bộ thu vào trong. Trong ánh mắt thanh minh của hắn ẩn chứa vẻ đấu tranh. Hắn chăm chú nhìn phía trước. Hắn có thể nhìn thấy rất xa, có một tòa tháp cao màu đen.
Dưới tháp, đứng một lão giả, người này mặc áo bào đen, cũng đang nhìn về phía hắn.
Ánh mắt của Vương Lâm từ trên người này rời đi, dừng lại trên hắc tháp kia. Hắn có thể cảm nhận được, một luồng ma khí nồng đậm từ trên hắc tháp kia thấu ra.
Đây, là ma khí chân chính, khác biệt rõ ràng với ma khí của kẻ tu ma.
Vương Lâm sau khi tỉnh táo, đồng tử co rụt lại. Ma khí này rất mạnh, vô cùng mạnh, kẻ trong tháp càng là tuyệt đại cường giả. Vương Lâm hít sâu. Nguyên thần của hắn ch��a dung hợp hoàn toàn với thân thể, còn cần thời gian nửa tháng mới có thể đạt tới cảnh giới Nguyên Nhục Quy Nhất. Chỉ đến khi đó, hắn mới xem như chân chính củng cố Vấn Đỉnh kỳ.
Nghiêm cấm mọi hành vi sao chép hay tái bản nội dung này mà không được sự cho phép của truyen.free.