Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 561: Thu hoạch

Bên ngoài trời đã tối. Nguyên bản, trước sân rộng có một cánh cửa đá, nhưng giờ phút này, động phủ chi linh đã bất ngờ biến mất, ngay cả cánh cửa đá vốn tồn tại kia cũng biến mất không dấu vết.

Nếu không có những vệt tiên huyết của Diêu Tích Tuyết vương vãi trên mặt đất, Vương Lâm ắt hẳn sẽ hoài nghi về vị trí nơi biến cố này xảy ra.

Vương Lâm nắm chặt lệnh bài thủy tinh nhỏ trong tay. Trên lệnh bài này, ngoài khẩu quyết ra vào động phủ, còn ghi chép một đoạn tin tức ngắn gọn. Trầm ngâm một lát, ánh mắt Vương Lâm chợt lóe sáng, thân hình hắn hóa thành một tàn ảnh, bay nhanh từ bên ngoài sân rộng theo con đường mà Tôn Long từng đi.

Trên đường đi, hắn vượt qua mười một tòa đài. Những pho tượng đá trên đài vẫn không hề thay đổi, chúng thủy chung duy trì trạng thái bị Diêu Tích Tuyết phong ấn.

Trong động phủ, sau khi tu vi của Vương Lâm được nâng cao, đạt đến cảnh giới Anh Biến hậu kỳ đại viên mãn, tốc độ của hắn lập tức có sự nhảy vọt về chất, nhanh hơn sấm chớp mấy phần. Hắn chỉ mất nửa tháng đã quay về tới tòa đài đầu tiên.

Trên tòa đài này không có lấy một vật. Nhưng với tu vi hiện tại của Vương Lâm cùng hai tháng trời tìm cách phá giải cấm chế, chỉ cần hắn có ý xem xét liền lập tức nhận ra một trận pháp truyền tống do Huyết Tổ lưu lại dưới sân.

Nhìn trận pháp, Vương Lâm trầm ngâm một lát rồi trực ti��p lấy từ trong ngực ra bốn chiếc túi trữ vật. Bốn chiếc túi trữ vật này đều thuộc về Diêu Tích Tuyết. Nếu là trước đây, với tu vi Anh Biến trung kỳ, Vương Lâm muốn mở chúng sẽ có chút khó khăn.

Nhưng hiện tại, tu vi của Vương Lâm đã đạt tới Anh Biến hậu kỳ đại viên mãn, thậm chí còn cao hơn Diêu Tích Tuyết một chút. Tâm thần hắn vừa động, tay phải khẽ lướt trên bốn chiếc túi trữ vật, lập tức hàng loạt luồng huyết quang dày đặc lóe lên, cực kỳ ngoan cường chống cự lại sự xâm nhập của thần thức Vương Lâm.

Vương Lâm hừ nhẹ một tiếng, tiên lực trong cơ thể ngưng tụ, nguyên thần dung nhập vào bên trong. Hắn vung tay xuống một cái, lập tức huyết quang trên túi trữ vật tan vỡ.

Vương Lâm không dừng lại, lại chộp lấy một chiếc túi trữ vật khác. Huyết quang phía trên chống cự được ba khắc thì tan vỡ.

Cứ như vậy, chiếc túi trữ vật thứ ba cũng bị Vương Lâm hủy diệt lạc ấn thần thức của Diêu Tích Tuyết. Lúc này, Vương Lâm đang chuẩn bị một luồng tiên khí để tiêu diệt nốt thần thức trên chiếc túi trữ vật cuối cùng thì bỗng nhiên thần sắc biến đổi. Bàn tay phải đang giơ lên bỗng nhiên khựng lại, dừng ở phía trên ba tấc chiếc túi trữ vật thứ tư này.

Ánh mắt hắn trở nên cực kỳ ngưng trọng, chậm rãi thu tay phải về rồi cẩn thận đánh giá chiếc túi trữ vật này vài lần. Lúc trước, khi lấy được bốn chiếc túi trữ vật này, vì tu vi chưa đủ nên hắn liền cất đi, vẫn chưa nhìn kỹ. Giờ phút này, vừa nhìn kỹ, hắn lập tức phát hiện huyết quang trên chiếc túi trữ vật cuối cùng này có một đạo tử tuyến hiện lên, nếu không nhìn kỹ thì rất khó phát hiện. Thậm chí không phải dùng thần thức mà dùng mắt thường quan sát cũng khó lòng nhận ra.

- Thoạt nhìn, chiếc túi trữ vật này tuy cực kỳ tầm thường, nhưng vào lúc ta định hủy diệt thần thức trên đó, ta đồng thời cũng có một loại cảm giác hoảng sợ. E rằng dấu vết thần thức trên vật ấy không phải của Diêu Tích Tuyết, chẳng lẽ đây là của Huyết Tổ sao?

Vương Lâm trầm ngâm suy nghĩ.

- Theo lẽ thường mà nói, dưới tình huống thần thức của chủ nhân vẫn còn, người ngoài nếu không hủy diệt thần thức thì không thể mở túi trữ vật. Thế nhưng, tu vi của Huyết Tổ thông thiên, tu luyện lâu năm, e rằng ông ta có cách khác để không cần hủy diệt thần thức, mà vẫn khiến con gái mình có thể sử dụng vật phẩm bên trong túi trữ vật. Nếu quả thật như vậy, cho dù có người chiếm được chiếc túi này, nếu không quan sát cẩn thận, sẽ bị thần thức trên túi trữ vật sát hại. Kỹ xảo này của Huyết Tổ thật tinh diệu!

Vương Lâm chậm rãi thu hồi thần thức. Khi thần thức hắn biến mất, huyết quang trên chiếc túi trữ vật cũng lập tức biến mất theo.

Vương Lâm tuy chưa từng gặp Huyết Tổ bao giờ, nhưng thông qua phương pháp phân biệt Huyết Hồn Đan cùng với thần thức trên chiếc túi trữ vật, hắn cảm thấy như được tận mắt nhìn thấy. Đối với người này, hắn vừa có sự kính nể, đồng thời cũng có sự kiêng kỵ sâu đậm.

Trầm tư một lát, Vương Lâm cẩn thận thu hồi chiếc túi trữ vật này, ánh mắt hắn dừng lại trên ba chiếc túi trữ vật còn lại.

Thần thức hắn đảo qua, mặc dù với định lực của hắn, cũng không khỏi phải hít sâu mấy hơi. Bên trong chiếc túi trữ vật thứ nhất, tất cả đều là tiên ngọc.

Số lượng tiên ngọc này nhiều đến không thể đếm xuể. Vương Lâm ước tính sơ lược, so với số lượng Diêu Tích Tuyết đã đưa tặng trước đây, chỉ sợ gấp hơn chục lần.

- Vấn Đỉnh kỳ là lúc cần số lượng tiên ngọc khổng lồ, thậm chí vượt xa tổng số tiên ngọc tu chân đã dùng trước đó rất nhiều. Sau Vấn Đỉnh, mỗi lần tăng lên một giai, số lượng tiên ngọc cần đến lại càng không thể tưởng tượng nổi. Nếu không đủ dự trữ, tu vi ắt sẽ bị đình trệ. Vào lúc này, chúng thật sự có lợi cho ta.

Khóe miệng Vương Lâm lộ ra một nụ cười, hắn thu hồi chiếc túi trữ vật này. Thần thức đặt vào chiếc túi trữ vật thứ hai, vừa quan sát xong, trong mắt hắn lập tức lóe lên ánh sáng hưng phấn.

Bên trong chiếc túi trữ vật thứ hai, không hề ít hơn một ngàn khối Ngọc phù huyết sắc!

Ngọc phù này, vào thời điểm Vương Lâm tiếp xúc với Diêu Tích Tuyết, đã để lại cho hắn cảm khái sâu đậm, cũng bởi hắn có chút kiêng kỵ. Ngọc phù này một khi vỡ ra sẽ phóng xuất huyết quang, có lực phong ấn cực mạnh.

Ngoài công dụng phong ấn ra, huyết quang này còn có tác dụng phòng hộ hùng mạnh. Dựa theo suy đoán của Vương Lâm, vật này còn có thể công kích, chẳng qua nếu không có khẩu quyết và tâm pháp phù hợp thì không thể phát huy được hết uy lực.

Ánh mắt Vương Lâm chợt lóe lên, tay phải hắn khẽ sờ trên chiếc túi trữ vật, trong lòng bàn tay liền xuất hiện một khối Ngọc phù huyết sắc. Hắn miết nhẹ một cái, lập tức một đạo huyết quang từ bên trong ngọc phù tràn ngập trước người Vương Lâm.

Dùng thần thức xem xét một hồi, theo sự tiêu tan của huyết quang, Vương Lâm thầm nhủ trong lòng:

- Phương pháp phong ấn, ta không có khẩu quyết. Để sử dụng ngọc phù này, ta chỉ có thể phát huy công hiệu phòng ngự mà thôi! Tuy nhiên, ta đang có Diêu Tích Tuyết trong tay, mọi việc đều có thể giải quyết được.

Vật phẩm bên trong chiếc túi trữ vật thứ ba tương đối tạp nham, thậm chí ngay cả một ít vật dụng của nữ nhân như quần áo, hương liệu… cũng không thiếu. Ngoài những thứ này ra, còn có một ít đồ trang sức hết sức tinh xảo, nhưng Vương Lâm không để ý đến chúng. Thần thức hắn dò xét thêm trong túi trữ vật thì bỗng nhiên hai mắt như sững lại. Bên trong túi trữ vật, hắn thấy được hơn mười viên Huyết Hồn Đan.

Những viên đan dược này được đặt chỉnh tề tại một chỗ, phù văn phía trên ảm đạm, không có chút ánh sáng nào lóe lên.

Không phải tất cả Huyết Hồn Đan đều được đặt cùng một chỗ. Ở một góc khác bên trong chiếc túi trữ vật, còn có một viên Huyết Hồn Đan đứng riêng một mình, phù văn phía trên cũng ảm đạm, thỉnh thoảng lại lóe lên một tia sáng rất yếu ớt.

Ngoài Huyết Hồn Đan ra, bên trong túi trữ vật còn có một chiếc la bàn được đặt ở một góc.

Mục tiêu của Vương Lâm chính là chiếc la bàn này.

Tay phải phất nhẹ trên chiếc túi trữ vật một cái, trong tay hắn lập tức hiện ra hai vật phẩm: một chiếc la bàn và một viên Huyết Hồn Đan đứng riêng một chỗ.

- Diêu Tích Tuyết này hiển nhiên trước kia không thể nào nghĩ đến bản thân sẽ bị ta chế ngự, lại càng không nghĩ đến chiếc túi trữ vật sẽ bị ta lấy đi. Bởi vậy, vị trí các vật bên trong chiếc túi này cũng ẩn chứa một chút tin tức.

- Viên Huyết Hồn Đan đứng riêng một mình này có tám phần là thật. Về các viên đan dược khác, có thể đều là giả. Mặt khác, chiếc túi trữ vật này của Diêu Tích Tuyết, ngoại trừ Ngọc phù huyết sắc ra lại không có bất kỳ pháp bảo nào. Nếu đúng như vậy, thì tất cả các vật phẩm pháp bảo đều nằm bên trong chiếc túi trữ vật có thần thức của Huyết Tổ.

Vương Lâm đánh giá viên Huyết Hồn Đan này vài lần rồi bỏ vào trong túi trữ vật của mình. Về phần những viên đan giả kia, hắn lấy ra ném vào trong túi trữ vật của Diêu Tích Tuyết.

Tiếp đó, ánh mắt hắn dừng lại trên chiếc la bàn. Chiếc la bàn này toàn thân có màu huyết sắc, không biết được chế tạo từ vật liệu gì, cầm trong tay cảm thấy từng luồng lạnh lẽo truyền vào cơ thể.

- Lúc trước, Diêu Tích Tuyết đã dùng vật này để tiến vào. Chiếc la bàn này và trận pháp nơi đây chắc chắn có điểm tương ứng!

Thần thức Vương Lâm đảo qua, lập tức xâm nhập vào bên trong la bàn. Bên trong đó có dấu vết thần thức của Diêu Tích Tuyết.

Vương Lâm khẽ thở phào. Nếu bên trong chiếc la bàn này cũng có dấu vết của Huyết Tổ, thì việc Vương Lâm có thể làm chỉ là sửa chữa trận pháp trên tòa đài kia để rời đi.

Bên trong động phủ này cũng có truyền tống trận để rời đi. Lúc trước, khi lấy lệnh bài thủy tinh nhỏ, Vương Lâm đã tìm hiểu qua, chẳng qua truyền tống trận kia nằm ở phía đông bắc của động phủ. Khoảng cách từ chỗ Vương Lâm đến đó có một con đường bị rất nhiều cấm chế phong tỏa, nếu muốn đi đến cũng rất gian nan.

Nếu không thì mọi chuyện đã chẳng rắc rối như hiện tại.

Vương Lâm dễ dàng xóa bỏ thần thức của Diêu Tích Tuyết bên trong, lưu lại thần thức của chính mình. Lập tức hắn liền phát hiện bên trong la bàn có một trận pháp nhỏ, theo kim đồng hồ của la bàn đong đưa. Trận pháp này lúc nào cũng biến hóa, thủy chung không lúc nào tĩnh lặng.

- Quả thật bên trong chiếc la bàn này cũng có trận pháp. Nó phải có hai phần cải biến tương ứng với truyền tống trận kia, nếu không thì khi thay đổi phương vị sẽ không thể có hiệu lực!

Thần thức Vương Lâm dung nhập vào bên trong, tiếp tục nghiên cứu. Tuy rằng hắn không thể hiểu được toàn bộ, nhưng ít nhiều cũng nhìn ra được một chút manh mối.

Hắn dùng ba ngày để hiệu chỉnh lại, sau đó lại điều chỉnh truyền tống trận phía trên tòa đài kia. Bởi vậy, trận pháp này đã khác hoàn toàn.

Trên truyền tống trận ở tòa đài, Vương Lâm tuy rằng hiệu chỉnh không nhiều, nhưng lại hiệu chỉnh vị trí quan trọng nhất. Ngoại trừ hắn ra, nếu có người ngoài nào tiến vào trong truyền tống trận này, lập tức sẽ bị truyền đưa trở về vị trí cũ. Cứ thế đi tới đi lui nhiều lần sẽ chắc chắn khiến vách không gian bị phá nát, người đó ắt hẳn sẽ bị cuốn vào khe không gian.

- Tiến vào khe không gian không phải là sẽ chết ngay, còn cần thêm một ít biến hóa nữa.

Vương Lâm trầm ngâm một lát, lập tức lại bận rộn xung quanh truyền tống trận.

Hắn dùng ba ngày để thay đổi trận pháp, nhưng lại dùng ba mươi ngày để gia tăng thêm vô số cấm chế tại nơi này. Hơn nữa, lúc bố trí các cấm chế đó, hắn chẳng những không hề sốt ruột mà ngược lại còn cảm thấy có chút thoải mái.

- Nếu thực sự có người truyền tống đến đây, chắc chắn sẽ phải chịu một phen chấn động!

Ánh mắt Vương Lâm chợt lóe lên, thần thức tiến vào bên trong la bàn. Trong nháy mắt, hắn liền mở ra trận pháp bên trong. Một đạo huyết quang lóe lên bao vây toàn thân Vương Lâm, chỉ giây lát sau, toàn bộ huyết quang bao gồm cả Vương Lâm bên trong đều biến mất.

Cách quân doanh Cổ Yêu Thành ngàn dặm, trên một ngọn núi cổ, một luồng huyết quang lóe lên trong không trung, Vương Lâm xuất hiện.

Có chút không quen với ánh dương quang chiếu vào mắt, hắn nhìn khắp xung quanh, có một loại cảm giác như đã trải qua rất lâu rồi. Từ xa, Cổ Yêu Thành mơ hồ hiện ra một hình dáng dường như không có gì thay đổi so với lúc hắn rời đi.

Vương Lâm hít sâu, thân hình hóa thành một đạo cầu vồng nhằm thẳng quân doanh phía trước mà lao tới. Tốc độ của hắn so với lúc trước rời đi nhanh hơn không biết bao nhiêu lần, giờ phút này hắn cấp tốc tiến đến, không quá lâu sau liền tới gần quân doanh.

Đúng lúc này, một luồng sát khí nồng đậm từ trong quân doanh trong nháy mắt tràn đến, tập trung vào Vương Lâm.

- Kẻ tới kia dừng lại!

Một tiếng quát từ trong quân doanh của Hắc Giáp quân truyền ra, trong thanh âm đó lộ rõ một luồng sát khí nồng đậm.

Cùng lúc đó, một đạo hắc mang từ bức tường phía ngoài quân doanh khuếch tán ra trăm dặm, hình thành một màn sương đen phòng hộ.

Trong quân doanh, hơn mười vạn Yêu binh Hắc Giác lúc này đều chỉnh tề đứng ở trung tâm. Phía trước bọn họ, một người đàn ông vạm vỡ mặc áo giáp đen, hai tay chống hông, ánh mắt lạnh lẽo nhìn ra bên ngoài quân doanh.

Bên cạnh người đàn ông vạm vỡ này, Tư Mã Viêm cung kính đứng hầu. Từ thái độ của hắn, có thể thấy rõ hắn tràn đầy vẻ kính sợ đối với người đàn ông vạm vỡ này.

Ngoài Tư Mã Viêm ra, còn có ba người mặc áo giáp đen khác, từ quân trang có thể đoán chắc hẳn cũng là các bậc chỉ huy. Bọn họ lần lượt đứng phía sau người đàn ông vạm vỡ, thần thái đồng dạng cung kính.

Thân hình của Vương Lâm giống như sao băng, hắn không hề có nửa điểm dừng lại. Đến gần màn sương đen tựa như một tấm khiên kia, hắn lạnh lùng hừ một tiếng, tiên lực trong cơ thể lập tức phát tán ra phía ngoài. Trong nháy mắt, màn sương đen tan rã, nhanh chóng tách ra xung quanh lộ ra một thông đạo, thân hình Vương Lâm ung dung bước vào.

Người đàn ông vạm vỡ mặc áo giáp đen lạnh lùng liếc nhìn Vương Lâm một cái, tay trái vung lên, quát:

- Xông vào quân doanh, giết không tha!

Ba thống lĩnh phía sau hắn không nói thêm lời, thân hình nhoáng lên một cái, tiến về phía trước, trực tiếp hóa thành ba luồng ánh sáng đen lao đến. Riêng Tư Mã Viêm đảo mắt một cái liền nhận ra ngay Vương Lâm, hắn do dự một chút rồi cắn răng xông ra ngoài. Trong số bốn thống lĩnh này, ba người có tu vi tương đương Anh Biến sơ kỳ, còn một người có tu vi tương đương Anh Biến trung kỳ. Nếu là Vương Lâm khi chưa tiến vào động phủ, để đối phó bốn người này, tuy rằng hắn có thể thủ thắng, nhưng cũng khó tránh khỏi có chút phiền phức, thời gian trì hoãn sẽ không ít.

Yêu lực của bốn người này tung hoành, dùng hết sức tiến tới. Phía sau bọn họ, yêu lực của bốn người hóa thành bốn đầu cự thú hư ảo, hung mãnh dị thường, làm tăng thêm thanh thế.

Nhưng lúc này, tu vi của Vương Lâm đã đạt đến Anh Biến hậu kỳ đại viên mãn. Phóng mắt trong đám tu sĩ Anh Biến kỳ, hắn đã thuộc những người đứng đầu. Lúc này, nhìn thấy bốn người tiến tới, trên người hắn không có chút dao động nào, thần thái không một chút biến hóa.

- Lui ra!

Vư��ng Lâm đứng tại chỗ, không hề cử động lấy một cái, chỉ mở miệng nói ra hai từ.

Thanh âm tuy nhẹ nhàng, nhưng bên trong ẩn chứa tiên lực ngưng tụ của tu sĩ Anh Biến hậu kỳ đại viên mãn. Thanh âm này lọt vào tai bốn người, giống như tiếng sấm đánh cuồn cuộn, nổ vang dội ầm ầm bên tai.

Cả bốn người này, trừ tu sĩ có tu vi tương đương Anh Biến trung kỳ đang biến sắc cố gắng ngăn chặn, còn lại ba thống lĩnh có tu vi tương đương Anh Biến sơ kỳ, bởi vì chênh lệch quá lớn, sắc mặt tất cả đều tái nhợt, tâm thần chấn động, thân hình không tự chủ được đều dừng lại.

Tu vi của bọn họ tuy rằng tương đương với Anh Biến kỳ, nhưng so sánh với Vương Lâm thì sự chênh lệch là quá lớn. Trong nhóm Anh Biến kỳ, Vương Lâm đã là người tiến tới cuối cùng, là người đứng ở đỉnh chóp.

Thần sắc Vương Lâm như thường, từng bước từ từ tiến đến, bước đi của hắn thong thả nhưng cực kỳ kiên định. Trên đường đi, vị thống lĩnh có tu vi tương đương Anh Biến trung kỳ ở phía trước hắn lập tức tránh sang bên cạnh, không dám ngăn trở Vương Lâm nửa bước.

Về phần ba người còn lại, trong lòng cực kỳ kinh sợ. Riêng Tư Mã Viêm, nội tâm khiếp sợ cùng cực, hắn thậm chí không dám nhìn thẳng vào Vương Lâm. Trong lòng thầm hô, năm đó chính mình thật không may, nếu biết trước đối phương có tu vi bậc này thì năm đó dù thế nào đi nữa, hắn cũng sẽ không đi trêu chọc kẻ này.

Nhưng rồi, nội tâm hắn lập tức run lên, hắn nghĩ tới cảnh ngộ của Thập Tam và Hổ Bào, từ trong đáy lòng liên tục kêu khổ, cực kỳ hối hận.

Theo bước chân của Vương Lâm, một vạn yêu binh phía trước đều tản ra thành một con đường. Bọn họ đã sớm nhận ra Vương Lâm, cảnh tượng năm đó liền hiện ra trong tâm trí. Đối với vị thống lĩnh thần bí này, tình cảm phức tạp và kính sợ ẩn sâu trong lòng bọn họ lại hiện lên.

Trong một vạn yêu binh này, cũng có một số người là lính mới, chưa từng gặp qua Vương Lâm. Lúc này, tuy rằng trong lòng có sự nghi hoặc, nhưng chính mắt thấy Đại nhân thống lĩnh cũng không dám ngăn cản đối phương nửa bước, sau khi nhận thức được sự uy nghiêm của Vương Lâm, họ cũng không tự chủ được mà phải lùi bước.

Gần như trong nháy mắt, một con đường dài xuất hiện trước mặt Vương Lâm. Ở cuối thông đạo này chính là người đàn ông vạm vỡ mặc áo giáp đen. Ánh mắt hắn thủy chung lạnh như băng, chẳng qua trên khí tức có một sự ngưng trọng, chậm rãi ngưng tụ lại phía trước người.

Ánh mắt hắn lạnh như băng, nhưng ánh mắt Vương Lâm lại còn băng giá hơn. Toàn thân hắn như một khối băng vạn năm, từng bước một nhằm hướng người đàn ông vạm vỡ mặc áo giáp đen tiến đến.

Trên đường đi này, Hắc giáp yêu binh bên cạnh lại lùi về phía sau, tạo khoảng cách thêm mấy trượng với hắn. Một luồng cảm giác nghẹt thở nảy sinh tận đáy lòng bọn họ.

Khí tức người đàn ông vạm vỡ ngưng trọng, càng lúc càng đậm. Hắn gầm nhẹ một tiếng, thân hình bước về phía trước một bước.

Một bước tiến này lập tức khiến khí tức toàn thân hắn bộc phát. Khí tức này vô hình, nhưng yêu binh bốn phía ai cũng có thể cảm thụ được. Tất cả đều không tự chủ được mà liên tục lùi về phía sau.

Vương Lâm thần sắc vẫn lạnh lẽo như cũ, bước chân không có chút tạm dừng, từng bước một tiến đến.

Khí tức người đàn ông vạm vỡ mặc áo giáp đen tập trung trên người Vương Lâm lập tức tiêu tan, đối với hắn không có chút gì ảnh hưởng. Tu vi của người đàn ông vạm vỡ mặc áo giáp đen này, Vương Lâm liếc mắt một cái liền nhìn xuyên thấu. Người này có yêu lực tương đương Anh Biến hậu kỳ nhưng chưa đạt tới trình độ đại viên mãn.

Khí thế cả người Vương Lâm, theo từng bước chân tiến đến, điên cuồng ngưng tụ. Theo mỗi bước chân của hắn, mặt đất thậm chí xuất hiện một mảng sương lớn lạnh lẽo, làn sương lạnh lẽo này khuếch tán từ Vương Lâm mà ra.

Khí thế của người đàn ông vạm vỡ mặc áo giáp đen đang ở thế thượng phong lập tức bị bao vây mà suy yếu đi. Cảm giác nghẹt thở lập tức nảy lên trong lòng hắn. Theo bản năng hắn muốn lùi về phía sau một bước, nhưng lập tức bị hắn mạnh mẽ chế ngự. Hắn biết, chính mình chỉ cần lùi một bước thì sẽ mất đi hoàn toàn khí thế. Từ việc mất khí thế đó, e rằng đối phương lập tức sẽ ra tay. Nhưng nếu không lùi, khí tức kia càng lúc càng tạo áp lực mạnh mẽ. Áp lực vô hình này từ phía trước điên cuồng ngưng tụ trên người hắn. Loại áp lực này, hắn chỉ cảm nhận được khi đối mặt với Yêu Tướng mà thôi.

Cuối cùng, Vương Lâm và người này chỉ còn cách nhau hai mươi bước. Trên trán người đàn ông vạm vỡ mặc áo giáp đen lúc này toát đầy mồ hôi, hắn quát:

- Vương thống lĩnh, ngươi muốn thế nào?

- Đây là quân doanh của ta, sao ngươi lại hỏi ta muốn thế nào?

Vương Lâm bình thản trả lời, bước chân không dừng lại, tiếp tục tiến về phía trước.

Người đàn ông vạm vỡ mặc áo giáp đen lập tức cảm giác được một khí thế kinh người bao phủ toàn thân, giống như bị vô số tòa núi lớn đè lên. Hắn gắng gượng chịu đựng rồi lùi về phía sau một bước, kích động quát:

- Ngươi đã mất tích hơn một năm, đã sớm bị Đại nhân Yêu Tướng bãi miễn chức vụ thống lĩnh!

- Một năm… Hóa ra mới chỉ qua một năm!

Nội tâm Vương Lâm khẽ thở phào, nhưng khí thế trên người hắn thì lại càng đ���m thêm.

- Hai tùy tùng của ta đang ở đâu?

Lúc trước, khi Vương Lâm tiến vào quân doanh, hắn đã thả thần thức dò xét toàn bộ, không phát hiện thấy hai người Thập Tam và Hổ Bào đâu.

Giờ đây, khoảng cách giữa hắn và người đàn ông mặc áo giáp đen kia chỉ còn cách chục bước chân.

Từng đợt áp lực hùng mạnh giống như mãnh thú thời hồng hoang nhằm về phía người đàn ông vạm vỡ mặc áo giáp đen kia, hắn muốn kiên trì giữ vững. Hắn thân là Đô Thống, nếu như bị khí thế của một Thống Lĩnh áp đảo thì chức vị này ắt hẳn khó giữ được, mặc dù tu vi của vị thống lĩnh này đã vượt quá xa hắn.

Vương Lâm liếc mắt một cái liền nhìn ra đối phương đang cố gắng chống cự, tốc độ hắn đột nhiên nhanh lên, đạp một cái liên tiếp bước thêm bảy bước.

Người đàn ông vạm vỡ mặc áo giáp màu đen chỉ thấy khí thế của Vương Lâm tại bảy bước này điên cuồng kéo đến, giống như núi cao vạn trượng. Hắn vô phương tiếp tục chống cự, cả người không tự chủ được mà lùi về phía sau một bước.

Người đàn ông vạm vỡ lùi lại m��t bước. Ngay theo bước này, khí thế Vương Lâm lập tức điên cuồng tăng lên, gần như ngay lập tức liền đạt tới một đỉnh núi không thể tin nổi.

- Không tốt!

Người đàn ông vạm vỡ mặc áo giáp đen biến sắc. Đúng lúc này, ánh mắt Vương Lâm lộ ra tia lạnh lẽo, hắn trực tiếp đạp chân một cái về phía sau, cả người giống như một đạo thiểm điện nhằm thẳng người đàn ông vạm vỡ mặc áo giáp đen mà lao đến.

Tu vi Anh Biến hậu kỳ đại viên mãn của hắn giờ phút này mạnh mẽ triển lộ ra.

Người đàn ông vạm vỡ lùi về phía sau, hai tay nắm lại đánh mạnh về phía trước một cái, lập tức tai nghe một trận tiếng nổ ầm ầm, từng đợt gợn sóng âm xuất hiện từ phía trước người hắn truyền ra. Cùng lúc đó, hắn lại phát ra yêu lực trong cơ thể, phía sau lập tức biến ảo hóa thành một thân hình Huyền Vũ có kích thước ước chừng trăm trượng.

Huyền Vũ này trên lưng có vô số gai nhọn, đuôi dài phía sau lại càng nhiều gai nhọn hơn, vung lên dường như có thể phá nát không gian. Những chiếc gai này trông không khác gì những mũi giáo màu đen v���y.

Vương Lâm đạp bước trên hư không tiến đến như một tia chớp, ngón tay cái nâng lên, Tịch Diệt Chỉ bỗng nhiên xuất hiện. Với tu vi hiện tại của Vương Lâm là Anh Biến hậu kỳ đại viên mãn, khi thi triển Tịch Diệt Chỉ này thì uy lực của nó đã tăng lên rất nhiều lần.

Một chỉ hạ xuống, nếu yêu binh ở xung quanh không sớm tản ra thì thậm chí ngay cả huyết nhục và yêu lực của bọn họ cũng đều bị hấp thu vào trong chỉ này. Mặc dù yêu binh đã tản ra, nhưng yêu lực trong cơ thể bọn họ vẫn có một ít bị Tịch Diệt Chỉ hút vào.

Lúc này, chỉ thấy giữa trời đất từng luồng yêu lực điên cuồng dung nhập vào trong ngón cái của Vương Lâm. Lại có mấy yêu binh không biết Vương Lâm, do khoảng cách không quá xa, chỉ trong nháy mắt toàn thân huyết nhục quay cuồng, lập tức hóa thành tinh hoa từ thất khiếu xuất ra.

Đồng bọn đứng một bên chứng kiến cảnh này lập tức toàn thân cứng ngắc, vội vã tản ra tránh khỏi một trường tử kiếp.

Một chỉ Tịch Diệt của Vương Lâm hạ xuống, thiên địa biến sắc, toàn bộ bên trong quân doanh lập tức tối s��m lại. Làn gợn sóng âm truyền từ va chạm của hai nắm đấm trước ngực cũng lập tức tan vỡ.

Ngón cái của Vương Lâm không có chút gì dừng lại, theo bước tiến của mình, điểm một cái về phía trước.

Giờ phút này, giống như toàn bộ mọi thứ trong vòng trăm dặm đều ngưng tụ vào một chỉ này. Tịch Diệt Chỉ xuất hiện, khiến người đàn ông vạm vỡ mặc áo giáp đen có ảo giác như đang tranh đấu với trời.

Mỗi con chữ nơi đây đều là tinh túy chuyển ngữ, dành tặng riêng cho độc giả tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam
XemDoc
Xem phim Hot miễn phí
Xem phim thuyết minh, phụ đề mới nhất - nhanh nhất
Xem ngay

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free