[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 552: Huyết Hồn đan
Mi thanh tú của Diêu Tích Tuyết khẽ nhíu. Nàng đã bày tỏ hết lòng thành, những điều cần nói cũng đã trình bày cặn kẽ. Hơn nữa, thù lao nàng đưa ra cũng vô cùng hậu hĩnh. Thậm chí, thái độ của nàng luôn cố gắng kiềm chế để nhận được sự trợ giúp từ đối phương. Thế nhưng giờ phút này, Vương Lâm lại cự tuyệt, khiến nàng gần như mất hết kiên nhẫn.
Nhưng nếu không có sự giúp đỡ của hắn, nàng ắt phải chờ sau khi đạt tới Vấn Đỉnh kỳ mới có thể bài trừ cấm chế kia. Dù tiên ngọc để đạt Vấn Đỉnh kỳ nàng không thiếu, song việc lĩnh hội thiên đạo lại không có chút tiến triển nào. Việc lĩnh hội thiên đạo có khi kéo dài, có khi ngắn ngủi. Không ai có thể biết trước khi nào mới đạt được. Hơn nữa, việc này tuyệt đối không thể để những người nơi đây biết được. Nếu không, chắc chắn sẽ giáng xuống một tai họa lớn.
Càng nghĩ, nàng càng nhận thấy chỉ có Vương Lâm là người thích hợp nhất. Sau khi chứng kiến thực lực Vương Lâm giao chiến cùng Yêu Tương, nàng càng thêm vững tin. Có sự tương trợ của hắn, nàng chắc chắn có thể bài trừ được những phong ấn còn lại.
Diêu Tích Tuyết liếc nhìn Vương Lâm, khẽ trầm ngâm. Với sự thông minh của nàng, chỉ cần ngẫm lại lời nói của Vương Lâm một chút, nàng liền thấu rõ ý tứ của đối phương. Bốn tháng kia... cũng chỉ là một con số mà thôi. Trong lòng nàng dấy lên chút khinh bỉ. Thanh âm nàng hơi lạnh đi, cất lời:
- Rốt cuộc ngươi muốn gì? Càng nhiều tiên ngọc ư? Hay là pháp bảo, công pháp? Vương Lâm chẳng thèm để ý đến giọng điệu của đối phương, bình thản đáp:
- Pháp bảo và công pháp, Vương mỗ không thiếu. Nếu có được càng nhiều tiên ngọc, đó là điều tuyệt vời nhất. Sự khinh bỉ trong lòng Diêu Tích Tuyết càng tăng thêm, nàng nói:
- Tiên ngọc! Trong Huyết Tổ động phủ của phụ thân ta có vô số. Ta sẽ ban cho ngươi một lệnh bài Huyết Phù. Đợi sau khi rời khỏi Yêu Linh chi địa, ngươi hãy đến đó mà lấy. Vương Lâm gật đầu, nói:
- Được thôi! Nhưng việc này hung hiểm khó lường. Tại hạ cần phải suy nghĩ. Sắc mặt Diêu Tích Tuyết chợt lạnh băng, lạnh lùng nói:
- Ngươi muốn suy nghĩ bao lâu?
- Ba tháng! Vương Lâm bình thản đáp.
- Ngươi! Diêu Tích Tuyết chợt nổi trận lôi đình. Nàng vung tay áo, cánh cửa lầu lập tức mở toang. Nét mặt nàng lạnh tanh, xoay người bước ra ngoài.
- Không tiễn! Vương Lâm thong thả nói.
Diêu Tích Tuyết bước từng bước ra khỏi lầu các. Nàng hít sâu mấy hơi, cắn răng, tay ph��i khẽ vuốt túi trữ vật. Lập tức, trong tay nàng xuất hiện một cây đèn. Nàng xoay người nhìn về phía Vương Lâm, ánh mắt lạnh lùng cất tiếng:
- Vật này ta tặng ngươi. Ba ngày sau, ngươi phải cùng ta đi. Nếu ngươi không đồng ý, việc này chấm dứt tại đây. Vương Lâm nhíu mày, nhìn cây đèn trong tay Diêu Tích Tuyết. Thoạt nhìn, nó vô cùng bình thường, không có điểm gì khác lạ. Nhưng sau khi nhìn kỹ, hắn liền phát hiện trên cây đèn có một loạt phù văn được sắp xếp tinh xảo. Những tia sáng lấp lóe trên phù văn hoàn toàn tương ứng với nhịp hô hấp của Diêu Tích Tuyết.
- Đây là vật gì? Vương Lâm trầm giọng hỏi.
Diêu Tích Tuyết chẳng hề che giấu sự khinh thường, đáp:
- Ngay cả vật này mà ngươi cũng không biết. Cũng không trách được. Dù sao ngươi cũng mới trở thành đệ tử của Thiên Vận Tử. Vật này chính là bảo vật độc môn của phụ thân Huyết Tổ ta, tên là Huyết Hồn Đan.
- Huyết Hồn Đan? Lần đầu tiên Vương Lâm nghe nói đến vật này, nét mặt hắn không hề thay đổi. Hắn không biết rằng, trên Thiên Vận tinh, bất cứ ai nghe đến vật này cũng đều phải phát cuồng. Nó chính là một loại đan dược vô giá.
- Loại đan này tên là Huyết Hồn Đan. Sử dụng nó không phải nuốt vào bụng, mà là dùng nguyên thần và máu huyết để tạo ra ấn ký. Tác dụng của nó là dù nguyên thần của ngươi bị diệt cũng có thể sống lại một lần. Nói một cách chính xác, nó giúp ngươi tránh được một lần tử vong. Thanh âm Diêu Tích Tuyết lạnh như băng. Nét mặt Vương Lâm cuối cùng cũng biến đổi. Tay phải hắn khẽ vẫy, Huyết Hồn Đan liền từ tay Diêu Tích Tuyết bay vào tay hắn.
Diêu Tích Tuyết đã sớm đoán được đối phương chắc chắn sẽ tự mình xem xét, nên vẫn không ra tay ngăn cản, mặc cho nó rời khỏi tay nàng. Nhìn nét mặt Vương Lâm, trong lòng nàng thầm cười lạnh. Tuy đó cũng là Huyết Hồn Đan, nhưng nói một cách chính xác thì là phế đan thì đúng hơn.
Phụ thân nàng để phòng ngừa kẻ khác cướp đoạt, đã phân hóa Huyết Hồn Đan. Bên trong phế đan cũng có một giọt máu màu lam, nhưng trong đó chỉ có hỗn hợp tạp chất và độc tố. Ngoại trừ hai cha con nàng, không còn ai có thể phân biệt được thật giả. Do đó, họ chẳng hề ngại kẻ nào đến cướp đoạt.
Nếu vẫn hy vọng vào viên phế đan đó, tính mạng chẳng khác nào vất bỏ đi một nửa.
Vương Lâm cầm cây đèn, lập tức nhận thấy tần suất nhấp nháy của những đạo phù văn trên đó đột nhiên thay đổi, tương ứng với nhịp trống ngực của chính hắn. Hiển nhiên, vật đó rơi vào tay ai liền dao động theo nhịp đập trái tim của người đó.
Cầm vật ấy, Vương Lâm có cảm giác máu huyết trong người như được hòa tan. Cây đèn như trở thành một bộ phận của cơ thể hắn. Vương Lâm hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu liếc nhìn Diêu Tích Tuyết, trầm giọng nói:
- Tiên ngọc!
Diêu Tích Tuyết không nói hai lời, lấy một túi trữ vật từ trong người, ném về phía trước.
- Chỗ này đủ cho ngươi tu luyện tới Anh Biến hậu kỳ. Phần còn lại, sau khi trở về ta sẽ đưa cho ngươi. Ba ngày sau, khi trăng lên vào lúc canh ba, ngươi hãy đến cổ sơn tìm ta. Vương Lâm suy nghĩ một lát, rồi nói:
- Cũng được.
Diêu Tích Tuyết mỉm cười, xoay người rời đi. Nàng không sợ Vương Lâm cầm vật này rồi đổi ý. Tiên ngọc nàng không cần, còn đan dược thì nàng lại càng không quan tâm. Ánh mắt Vương Lâm vẫn dõi theo bóng Diêu Tích Tuyết cho đến khi nàng khuất dạng. Lúc này, nét mặt hắn chợt trở nên trầm tư.
- Đột nhiên nàng lại hào hiệp không sợ ta đổi ý. Nhưng sự hào hiệp cũng phải có nguyên nhân. Có lẽ, nàng chẳng cần quan tâm tới tiên ngọc. Chỉ phất tay một cái đã ban ra được số lượng lớn như vậy, có thể thấy phụ thân Huyết Tổ của nàng có vô số tiên ngọc. Chỉ có Huyết Hồn Đan là có chút quái dị. Nếu nó có công hiệu đúng như lời nàng nói, thì số lượng chắc chắn không nhiều, và cũng là vật vô cùng quý báu. Chỉ sợ so với tiên thuật cũng không hề kém cạnh. Để có được sự giúp đỡ của ta, nàng không ngờ lại đưa ra một viên. Nếu ta là nàng, cho dù có vội vã, cũng phải tác động một chút.
Vương Lâm nhếch mép cười lạnh, lẩm bẩm:
- Diêu Tích Tuyết! Nếu ngươi không hào hiệp đến mức này, thì Vương mỗ cũng chỉ hoài nghi mà thôi. Nhưng giờ đây, ta chắc chắn rằng Huyết Hồn Đan có vấn đề.
Một tia sáng chợt lóe lên trong mắt hắn. Tay trái h���n khẽ vỗ túi trữ vật, lập tức xuất ra một lá hồn phiên bình thường. Khẽ rung hồn phiên một cái, Vương Lâm quát:
- Tào Nhất Đấu. Từ trên hồn phiên chợt hiện lên một làn khói đen cuồn cuộn tuôn ra, rồi hóa thành một người.
Người đó chính là Tào Nhất Đấu, kẻ mà Vương Lâm đã tìm để dẫn đường khi còn ở Chu Tước tinh.
Tào Nhất Đấu vừa xuất hiện đã quỳ xuống đất, cung kính nói:
- Tham kiến chủ nhân.
Vương Lâm chẳng lòng vòng với hắn, nói thẳng:
- Ngươi biết Huyết Tổ không?
Tào Nhất Đấu vừa nghe thấy hai chữ Huyết Tổ liền biến sắc, mất một lúc mới bình tĩnh lại, vội vàng nói:
- Có biết! Uy danh của Huyết Tổ trong số tu sĩ của Thiên Vận tinh không ai là không biết. Nghe đồn hắn đã nhiều lần khiêu chiến Thiên Vận Tử. Tuy lần nào cũng thất bại, nhưng ngoài việc tu vi vẫn tăng tiến, thì nghe đồn trên Thiên Vận tinh, hắn đứng vị trí thứ ba sau Thiên Vận Tử và Lăng Thiên Hậu. Tuy đó chỉ là lời đồn, song cũng có thể đoán được tu vi của người đó cao đến mức nào.
Vương Lâm trầm tư một lát, rồi hỏi tiếp:
- Huyết Hồn Đan! Ngươi đã từng nghe đến chưa?
- Huyết Hồn Đan? Tào Nhất Đấu lập tức hoảng loạn. Đây là lần đầu tiên Vương Lâm thấy gã biểu hiện như vậy. Dù năm đó Vương Lâm hứa cho hắn thân thể của một tu sĩ Anh Biến kỳ, nhưng cũng không thấy gã mất bình tĩnh đến mức này.
- Chủ nhân! Huyết Hồn Đan được xếp vào một trong ba bảo vật hàng đầu của Thiên Vận tinh. Loại đan dược đó có tác dụng nghịch thiên cải mệnh, khiến cho tu sĩ đã chết sống lại. Đó là bảo vật độc môn của Huyết Tổ. Cũng không ai hiểu hắn làm cách nào mà có được. Tào Nhất Đấu có chút hưng phấn, nên nói nhanh hơn trước.
Vương Lâm xòe tay phải, chỉ thấy trong tay hắn là một cây đèn. Trên thân nó có những đạo phù văn lóe lên một cách quỷ dị.
- Ngươi có biết vật này không?
Tào Nhất Đấu ngẩn người, nhìn cây đèn thật kỹ. Một lúc sau, hắn hoàn toàn biến sắc, lẩm bẩm:
- Trên thân cây đèn màu đen có ba ngàn sáu trăm mười bốn ký tự. Nó căn cứ theo nhịp đập trái tim của người cầm mà lóe lên. Người cầm nó có cảm giác huyết nhục tương liên. Ta nói có đúng không?
Nét mặt Vương Lâm vẫn thản nhiên, gật đầu. Tào Nhất Đấu cố giữ bình tĩnh. Hắn vội vàng nói:
- Xin chủ nhân lấy một giọt máu tươi nhỏ lên đó.
Vương Lâm do dự một chút, rồi cắn đầu ngón tay, nhỏ một giọt máu lên cây đèn. Chỉ thấy, trong nháy mắt khi giọt máu tươi rơi xuống, một tia sáng màu lam chợt lóe lên. Sau khoảng ba hơi thở, tia sáng màu lam biến m���t.
- Trên cây đèn có ký tự lấp lóe. Khi nhỏ máu lên nó, tia sáng màu lam lập tức lóe lên. Đúng rồi! Đây chính là Huyết Hồn Đan! Tào Nhất Đấu nhìn chằm chằm vào cây đèn, ánh mắt tràn đầy sự thèm muốn.
Sắc mặt Vương Lâm âm trầm, nhìn cây đèn rồi nói:
- Tào Nhất Đấu! Với tu vi của ngươi lúc đó ở Thiên Vận tinh, địa vị có cao không?
Tào Nhất Đấu cũng chẳng để ý đến câu hỏi của Vương Lâm. Ánh mắt hắn bị hút về phía Huyết Hồn Đan. Viên đan dược đó đối với hắn có ý nghĩa vô cùng quan trọng. Hắn nhớ có lời đồn, nếu hồn phách mà nuốt được Huyết Hồn Đan, thậm chí có thể ngưng kết được thân thể mới.
Nhìn thái độ của Tào Nhất Đấu, Vương Lâm nhướng mày, "hừ" lạnh một tiếng. Thanh âm vọng vào tai Tào Nhất Đấu chẳng khác gì một gáo nước lạnh dội xuống, khiến hắn tỉnh táo ngay lập tức. Nghe được câu hỏi của Vương Lâm, hắn ngẩn người, lắc đầu tự giễu:
- Địa vị cũng chẳng cao. Nếu không đã chẳng bị Thi Âm Tông phái đến Chu Tước tinh đoạt xá.
Một tia sáng chợt lóe lên trong mắt Vương Lâm. Hắn lại hỏi:
- Nếu thân phận không cao, tại sao ngươi lại hiểu rõ về Huyết Hồn Đan đến vậy? Thậm chí ngay cả phương pháp phân biệt cũng biết?
Tào Nhất Đấu ngẩn người, cười khổ đáp:
- Chủ nhân! Phương pháp phân biệt Huyết Hồn Đan, trên cả Thiên Vận tinh, gần như bất cứ ai cũng biết. Phương pháp này cũng không phải là chuyện bí mật gì.
Vương Lâm gật đầu, vung hồn phiên lên, thu Tào Nhất Đấu vào trong. Hắn nhìn Huyết Hồn Đan trong tay, sắc mặt lại càng thêm âm trầm.
- Nếu nó quý giá như vậy, lại có phương pháp phân biệt, tại sao lại truyền bá ra ngoài? Hơn nữa, nghe qua lại cảm thấy vô cùng chân thực. Việc này e rằng là mưu kế của người khác.
- Huyết Tổ đúng là lão quái vật tu luyện nhiều năm. Chỉ một chiêu đã hóa giải nguy cơ giữ bảo vật bên mình. Nếu ta là hắn, chắc chắn cũng phải làm như vậy. Vương Lâm miết nhẹ cây đèn trong tay, trong lòng hoàn toàn nghĩ thông suốt.
Bản dịch này được thực hiện và giữ bản quyền độc quyền bởi truyen.free.