[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 52: Xuất trận (2)
Chu Bằng cười vang đầy kiêu ngạo, nói: – Vương Lâm! Ta chỉ cần thổi một hơi là có thể hất ngươi xuống dưới. Ngươi cứ đứng vững đó!
Nói xong, hắn hít vào một hơi thật sâu. Thân thể hắn như một cái hố không đáy, y phục phấp phới.
Vương Lâm chưa từng giao đấu với người khác bao giờ, nên có đôi chút hồi hộp. Hắn không chớp mắt, dốc toàn lực thi triển Dẫn Lực thuật. Để thêm phần chắc chắn, hắn còn lấy ra một viên Phích Lịch đan, xóa bỏ thần thức của Lý Sơn rồi ném ra.
Một tiếng nổ lớn vang lên. Trong làn khói đen, thân thể Chu Bằng bị hất bay lên, rồi rơi xuống đất. Toàn thân hắn lấm lem bụi bẩn, bốc lên mùi hôi thối nồng nặc, ngẩn ngơ chẳng khác nào Tôn Hạo lúc trước.
Cự mãng Thông Thiên trên không trung cũng lập tức biến mất.
Tiếng nổ lớn đã kinh động đến các đệ tử Hằng Nhạc phái. Mọi người đều vô thức quay đầu nhìn lại, và hóa đá. Toàn bộ không gian trở nên im lặng không một tiếng động nào.
Hoàng Long chân nhân sững sờ, kinh ngạc thốt lên: – Đây… Đây…
Trong lòng lão như sóng dữ cuộn trào, hai tai ù đi, như bị vạn tiếng sấm sét oanh tạc.
– Không thể nào! Vương Lâm trở nên lợi hại từ khi nào? Đối thủ của hắn lại là đại đệ tử Huyền Đạo tông.
Đạo Hư sư thúc dụi mắt liên tục, trong lòng dâng lên sự kinh ngạc khôn tả.
Đệ tử áo đen đã đưa Vương Lâm vào Hằng Nhạc phái – Trương sư huynh cũng không tin vào những gì mình thấy, thầm nghĩ: – Chẳng lẽ đây là Vương sư đệ mà ta vẫn khuyên phải cố gắng tu luyện đó sao? Rõ ràng tu vi của hắn mới chỉ Ngưng Khí kỳ tầng ba, làm sao có thể…
– Hắn có phải là Vương Lâm không? Có phải cái tên phế vật đã từng phải tự sát để được vào môn phái không?
Vị sư thúc mặt đỏ há hốc mồm kinh ngạc.
– Đúng là khó tin…
Tống sư thúc vốn luôn lạnh lùng cũng phải trợn tròn mắt.
Vương Trác lại càng thêm kinh hãi. Hắn hoàn toàn ngơ ngẩn, trong đầu không ngừng vang vọng mấy chữ: – Vương Lâm? Phế vật?
Hắn lắc đầu quầy quậy. Trong lòng tự nhủ mình đang nằm mơ, đây chỉ là ảo giác mà thôi.
Nữ tử họ Từ che miệng, thì thầm nói: – Tại sao có thể như vậy? Vương Lâm trở nên lợi hại từ khi nào? Rõ ràng tu vi của hắn mới chỉ Ngưng Khí kỳ tầng ba kia mà?
Tôn Đại Trụ gãi gãi đầu, thì thào nói: – Ảo giác. Nhất định là ảo giác. Chết tiệt! Rõ ràng là ảo giác do ông trời tạo ra… Đây rốt cuộc có phải đệ tử của ta không?
Nữ tử họ Chu trừng to mắt nhìn chằm chằm vào Vương Lâm đang đứng trên thạch đài.
Trương Cuồng đã tỉnh từ lúc nào, chỉ là vì xấu hổ nên vẫn giả vờ hôn mê. Nhưng đến lúc này, hắn không thể giả vờ được nữa, ngẩn ngơ nhìn Vương Lâm trên thạch đài. Đột nhiên, đồng tử của hắn co rụt lại, thầm nghĩ: – Không sai! Chính là hắn! Chắc chắn là hắn!
– Nằm mơ! Chắc chắn là nằm mơ.
Vị trung niên đã thu nhận Vương Lâm ban đầu tự cắn vào lưỡi mình.
Lữ Tung thì không phản ứng mạnh như những người khác. Hắn đã từng nghe qua cái tên Vương Lâm này. Hắn nhìn sâu vào mắt Vương Lâm, thầm nghĩ: – Nội môn đệ tử từ khi nào lại xuất hiện một cao thủ như vậy? Nếu biết sớm như vậy thì ta đến đây làm gì? Chưởng môn cũng thật là, cứ để hắn ra mặt luôn chẳng phải là xong rồi sao?
– Chẳng lẽ ban đầu ta đã nhìn nhầm trong quá trình kiểm tra? Chẳng lẽ thiên tư của Vương Lâm thực sự vô cùng ưu tú?
Tam sư huynh phụ trách Đan phòng thầm nghĩ.
Tất cả các đệ tử nội môn đều sững sờ, không nhúc nhích.
Người của Huyền Đạo tông cũng hoàn toàn im lặng. Âu Dương lão nhân tr���n tròn hai mắt. Chu Bằng chính là con át chủ bài của Huyền Đạo tông, được ngầm coi là thiên tài của giới tu chân Triệu quốc. Tu vi của hắn đã đạt Ngưng Khí kỳ tầng mười ba thế mà lại thua? Nếu trưởng bối Hằng Nhạc phái ra tay thì còn nói làm gì. Nhưng đây lại là một cái tên vẫn bị xem là phế vật của Hằng Nhạc phái, một tiểu bối mới đạt Ngưng Khí kỳ tầng ba. Chắc chắn là do Chu Bằng khinh địch.
Hai vị trưởng lão khác cũng đưa mắt nhìn nhau, không nói lời nào. Trận tỷ thí này quá mức quỷ dị, khiến cho họ vẫn chưa thể thấu hiểu được.
Liễu Phong liếc mắt nhìn sâu Vương Lâm một cái, thầm kêu may mắn. Vừa rồi đối phương không ra trận, nếu không mình chắc chắn sẽ thua. Tuy nhiên, hắn không hiểu vì sao Vương Lâm lợi hại đến thế mà vẫn bị Hằng Nhạc phái gọi là phế vật? Hơn nữa, nhìn vẻ mặt của những người bên đó cũng đầy vẻ sợ hãi, không hề có chút lừa dối nào. Chẳng lẽ là do đại sư huynh khinh địch? Liễu Phong cũng không thể đoán nổi. Dù nhìn thế nào, hắn cũng chỉ thấy Vương Lâm đạt Ngưng Khí kỳ tầng ba mà thôi.
Các đệ tử khác cũng có những suy nghĩ tương tự Liễu Phong. Bọn họ đều cho rằng đại sư huynh vì khinh địch mà bị đánh lén.
Vẻ mặt của Liễu Mi cũng rất đặc biệt. Suy nghĩ của nàng cũng không giống những người khác. Nàng vẫn chú ý tới Vương Lâm nên lúc này càng thêm hứng thú, cẩn thận quan sát đánh giá.
Trong số mọi người, có lẽ kẻ kinh hãi nhất chính là Lý Sơn. Lúc này, thân thể hắn mềm nhũn, tê liệt ngã quỵ trên mặt đất, lắp bắp lẩm bẩm: – Xong hết rồi. Phích Lịch đạn là do ta bán cho hắn. Không ngờ hắn lại lấy ra dùng để đối phó với Đại sư huynh. Chắc chắn sẽ bị Đại sư huynh hận đến tận xương. Lý Sơn ơi là Lý Sơn, ngươi cả đời thông minh, tại sao lại không nhận ra tên Vương Lâm giả heo ăn thịt hổ này chứ? Vương Lâm! Ngươi quả là một tên hèn hạ, vô sỉ, âm hiểm. Ngươi hại ta như vậy thì làm sao ta còn có thể ở lại Huyền Đạo tông được nữa? Đại sư huynh chắc chắn sẽ không tha cho ta… Thôi rồi! Nhưng tại sao ta lại cho thêm bụi bẩn và mùi hôi thối vào đó chứ?… Hình như bụi bẩn là lúc đầu do ta đắc ý mà th��m vào. Nếu không mất cả năm trời tắm rửa, thì căn bản đừng hòng sạch được. Còn mùi hôi thối kia, đó là vì giành bạn gái của người khác nên ta cố tình thêm vào. Chính ta cũng không dám dây vào thứ này. Ngoại trừ phơi gió một tháng, thì không còn biện pháp nào khác… Xong rồi… Xong hết rồi…
Đúng lúc này, Chu Bằng tỉnh lại. Hắn suýt nữa thì bị mùi hôi thối trên người mình làm cho ngất đi. Hắn giận dữ quát lớn: – Lý Sơn! Ta sẽ không tha cho ngươi đâu!
Lý Sơn sợ hãi đến mức lớn tiếng khóc lóc nói: – Đại sư huynh! Ta sai rồi. Đại sư huynh! Huynh tha cho ta một mạng! Sau này ta không dám làm những chuyện như thế nữa đâu.
Chu Bằng tức giận đến cực điểm, toàn thân dính đầy bụi bẩn và mùi hôi thối lao thẳng lên thạch đài, gằn giọng quát: – Vương Lâm! Vừa rồi không tính. Là do ta chuẩn bị chưa tốt nên mới bị ngươi đánh lén. Chúng ta làm lại một lần nữa. Lần này, không được đánh lén.
Bản chuyển ngữ này là thành quả của truyen.free, không cho phép tái bản dưới mọi hình thức.