[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 49: Tỷ thí (3)
Giống như các đệ tử Huyền Đạo tông, các đệ tử nội môn của Hằng Nhạc phái cũng hoàn toàn kinh hãi. Trong số họ, có người đã làm đệ tử nội môn hơn hai mươi năm, nhưng hiếm khi chứng kiến cảnh tượng như thế này.
Mọi người đều trầm mặc không nói, trong lòng dâng lên nỗi bất an.
Sắc mặt Hoàng Long chân nhân càng lúc càng âm trầm, không hé răng nửa lời. Đệ tử Liễu Phong của đối phương tuy mới chỉ đạt Ngưng Khí kỳ tầng thứ sáu, nhưng chẳng ngờ lại sở hữu một pháp thuật thần kỳ đến thế. Thủy Mạc này càng gặp lực công kích mạnh thì phản chấn càng mãnh liệt. Nếu không đạt Ngưng Khí kỳ tầng thứ tám, cơ bản không thể phá vỡ.
Trận đấu đầu tiên đã như vậy, khiến lão không khỏi lo lắng. Chẳng lẽ Hằng Nhạc phái thật sự đã đến lúc suy tàn? Lão quay sang nhìn các vị sư đệ đứng cạnh. Họ cũng đều đang trầm mặc không nói một lời.
Tôn Đại Trụ hít sâu một hơi, lẩm bẩm:
– Khốn kiếp! Chẳng ngờ lại xuất hiện một đệ tử lợi hại như vậy. Huyền Đạo tông có được hắn quả là vận may lớn.
Vương Lâm nhìn sâu vào mắt Liễu Phong. Dù vừa rồi Liễu Phong chỉ thi triển Thủy Mạc trong thoáng chốc, nhưng hắn đã có thể nhìn thấu tu vi của đối phương. Dù chưa trực tiếp đối mặt, Vương Lâm vẫn cảm thấy khiếp sợ trước pháp thuật đó.
Phía Huyền Đạo tông, Âu Dương lão nhân mỉm cười, cao giọng nói:
– Hoàng Long đạo h���u. Trận thứ hai, xin mời quý tông cử người ra trận.
Ánh mắt Hoàng Long chân nhân lướt qua đám đệ tử nội môn. Đa phần mọi người đều cúi đầu, thầm cầu mong mình không bị điểm danh.
Đến lúc này, Hoàng Long chân nhân cảm thấy tức giận, đang định mở miệng trách mắng thì Tôn Hạo cắn răng một cái, tiến lên nói:
– Chưởng môn! Đệ tử bất tài xin được xung trận này.
Sắc mặt các vị sư thúc vẫn không hề thay đổi. Đạo Hư nhíu mày, nói:
– Tôn Hạo! Ngươi mới chỉ đạt Ngưng Khí kỳ tầng thứ tư. Không được hồ đồ.
Tôn Hạo ngập ngừng một lát, nói:
– Đệ tử… đệ tử có được một pháp thuật mới. Dù không thể chắc thắng nhưng cũng có thể một phen chiến đấu.
Trong lòng hắn thầm nghĩ: Giờ phút này, không ai muốn ra trận. Ta tự mình xung phong ứng chiến, chắc chắn sẽ có được hảo cảm của chưởng môn. Dù không thể thắng, nhưng Phích Lịch đạn trong tay cũng có thể vớt vát chút thể diện. Lý Sơn huynh đệ! Xin lỗi ngươi. Phích Lịch đạn mua từ tay ngươi lại phải dùng để đối phó các ngươi.
Mấy ngày nay hắn cảm thấy đ�� có thể sử dụng Phích Lịch đạn một cách vô cùng xảo diệu. Tuy mấy lần đầu đều thất bại, nhưng cuối cùng cũng có thể thành công vài lần. Vì thời gian quá gấp, hắn cũng không tiếp tục luyện tập thêm. Nhưng hắn vẫn tự tin chỉ cần dùng thêm vài lần nữa, chắc chắn sẽ thành công.
Hoàng Long chân nhân thầm than một tiếng, suy tư chốc lát rồi gật đầu, nói:
– Ngươi lên đi! Hãy cho ta thấy pháp thuật mới của ngươi lợi hại đến mức nào.
Tôn Hạo nhún mình, phóng lên đài cao, nói:
– Đệ tử Tôn Hạo của Hằng Nhạc phái xin lãnh giáo các vị Huyền Đạo tông.
Lý Sơn thấy Tôn Hạo, liền cười thầm trong bụng. Thấy Âu Dương lão nhân đang chọn người ra trận, hắn liền bước lên nói:
– Sư phụ! Đệ tử Lý Sơn nguyện xin lên trận này, xin được giao lưu với đối phương một chút.
Nói đoạn, hắn nháy mắt ra hiệu, rồi đứng chờ.
Âu Dương lão nhân vốn luôn đau đầu vì Lý Sơn. Nhưng lão cũng biết Lý Sơn vô cùng tinh quái, không bao giờ chịu thiệt thòi. Lần này hắn xin ra trận, chứng tỏ đã hoàn toàn chắc chắn trong lòng. Vì vậy, lão khẽ trầm ngâm một chút rồi gật đầu đồng ý.
Lý Sơn hưng phấn bước lên đài cao. Trong lòng hắn đang thầm cười trộm. Tôn Hạo ơi là Tôn Hạo, lần này ngươi tự tìm người đến cướp đoạt thể diện của mình đấy nhé.
Tôn Hạo nhìn thấy Lý Sơn xuất trận, sắc mặt không khỏi biến đổi.
– Tôn Hạo sư huynh! Hãy dùng tiên thuật đắc ý nhất của ngươi đi. Lý Sơn ta xin tận tình tiếp đón!
Lý Sơn lớn tiếng nói.
Tôn Hạo do dự một thoáng. Giờ đây, hắn đã có thể sử dụng phi kiếm, bèn kết một đạo quyết. Thanh phi kiếm màu đỏ nhanh chóng từ phía sau vọt ra, lượn quanh người hắn một vòng.
– Đi!
Thanh phi kiếm nhằm thẳng về phía Lý Sơn. Cùng lúc đó, Tôn Hạo lập tức lấy ra bốn, năm quả Phích Lịch đạn, quát lớn:
– Xem tiên thuật của ta đây!
Lý Sơn cười ha hả, dễ dàng né tránh phi kiếm, trong lòng thầm niệm một chữ: "Bạo".
Phích Lịch đạn trong tay Tôn Hạo chưa kịp ném ra đã lập tức phát nổ. Một mùi thối ngút trời tỏa ra bốn phía. Toàn thân Tôn Hạo lúc này bám đầy bụi bặm, ngơ ngác đứng đó, không thốt nên lời.
Hắn không th�� hiểu được vì sao Phích Lịch đạn chưa kịp ném ra đã phát nổ? Chẳng lẽ vừa rồi mình dùng sức quá mạnh?
Lý Sơn chẹp miệng một cái rồi lớn tiếng nói:
– Chiêu này của Tôn Hạo sư huynh quả thật quá lợi hại. Đây là chiêu gì vậy nhỉ? Tự Bạo Đại Pháp chăng? Ôi... Chẳng phải lúc trước ta đã nói với ngươi, Phích Lịch đạn phải cầm nhẹ mà ném ra sao? Ngươi lại cứ la ó mà dùng sức như vậy, trách gì nó chẳng phát nổ.
Các đệ tử Huyền Đạo tông liền cười phá lên.
Ngay cả các đệ tử nội môn của Hằng Nhạc phái cũng cố nín cười, chỉ sợ lỡ miệng cười lớn sẽ bị các vị trưởng bối trừng phạt.
Hoàng Long chân nhân phất tay áo một cái, lập tức một luồng gió xuất hiện, thổi tan làn khí hôi thối. Đồng thời, lão ném thẳng Tôn Hạo về Hằng Nhạc phong.
Âu Dương lão nhân cười nói:
– Hoàng Long đạo hữu. Tôn Hạo chưa kịp sử dụng tiên pháp, coi như trận này hai bên hòa đi.
Nói xong, lão vui vẻ nhìn Lý Sơn.
Sắc mặt Hoàng Long chân nhân âm trầm nói:
– Thua là thua. Làm gì có chuyện hòa! Tiếp tục đi.
Âu Dương lão nhân cười ha hả, nói:
– Không hổ là đại môn phái tồn tại hơn năm trăm năm. Được rồi! Hứa Mộc! Ngươi lên trận.
Từ trong đám đệ tử của Huyền Đạo tông, một nam đệ tử chừng hai mươi bốn, hai mươi lăm tuổi, da mặt trắng trẻo, mi thanh mục tú bước lên đài. Hắn ôm quyền thi lễ, không hề nói một lời.
Lần này, Hoàng Long chân nhân không gọi bất kỳ đệ tử nội môn nào ra trận. Lão lấy ra một khối ngọc giản, vuốt nhẹ một cái, khối ngọc giản liền vỡ nát thành bụi phấn. Lập tức một pháp trận màu lam lóe lên, xuất hiện trên đài cao. Tiếp đó, quang mang chớp động, ba người từ trong pháp trận bước ra.
Ba người này đều mặc tử y, khí tức hùng hậu khiến tinh thần các đệ tử nội môn chợt run sợ.
Âu Dương lão nhân biến sắc, cẩn trọng đánh giá ba người này.
Ánh mắt đệ tử đứng cuối cùng của Huyền Đạo tông chợt lóe lên quang mang, trong lòng dấy lên chiến ý.
Sau khi ba người đó xuất hiện, họ lạnh lùng nhìn quanh. Một người trung niên chừng bốn mươi tuổi trong số họ, trầm giọng nói:
– Huyền Đạo tông sao? Hai mươi năm trước Lữ mỗ từng thất bại. Lần này thì không thể nào có chuyện đó!
Ánh mắt Vương Lâm khẽ căng thẳng. Trong ba người đó, hắn nhận ra một người chính là Nhị sư huynh Trương Cuồng.
– Lữ Tung! Lần này đến lượt ngươi.
Hoàng Long chân nhân lạnh nhạt nói.
Lữ Tung gật đầu. Hai người bên cạnh hắn tung người nhảy xuống đứng cạnh Hoàng Long chân nhân.
– Lữ Tung? Ngũ sư huynh Lữ Tung. Ta nghe nói hai mươi năm trước hắn đã đạt Ngưng Khí kỳ tầng thứ sáu. Lần này hắn ra trận, Hằng Nhạc phái ta ắt sẽ toàn thắng!
Mỗi con chữ nơi đây, đều do truyen.free độc quyền chuyển ngữ.