Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 489: Thọ yến

Ngay lúc này, toàn bộ tiên lực điên cuồng dồn về phía cơ thể Vương Lâm. Tiên lực vừa nhập thể, ánh mắt Vương Lâm lóe lên, hắn dốc toàn lực hấp thu.

Thời gian ba tháng thoáng chốc đã trôi qua. Cả Thiên Vận Tinh đang chuẩn bị đón mừng một sự kiện trọng đại ngàn năm có một. Đó chính là ngày đại thọ ngàn năm của Thiên Vận Tử! Thiên Vận Tử cứ mỗi ngàn năm lại tổ chức đại thọ một lần. Cho đến nay, rất ít ai biết được rốt cuộc hắn bao nhiêu tuổi, nhưng mỗi lần mừng thọ, cả Thiên Vận Tinh đều náo động. Thậm chí ngay cả Huyền Trấn Liên Minh cũng cử sứ giả đến tặng quà mừng. Về điểm này, ngay cả các tu chân quốc cấp bảy cũng hiếm có ai đạt được. Duy nhất chỉ có Thiên Vận Tử. Từ một tháng trước, Đại trận Tử Vụ bên ngoài Thiên Vận Tinh đã tạm ngừng hoạt động, một lượng lớn đệ tử Thiên Vận Tông đã được phái đi nghênh đón khách khứa từ khắp nơi đổ về. Ngoài những người từ bên ngoài, các tu sĩ bản địa cũng đổ về Thiên Vận Tông dâng quà mừng. Năm tiểu tinh cầu xung quanh Thiên Vận Tinh cũng có rất nhiều tu sĩ đến chủ tinh để chúc thọ Thiên Vận Tử. Thậm chí nhiều lão quái chiếm cứ một tiểu tu chân tinh cũng đều đích thân tới Thiên Vận Tinh. Có thể nói, ở Thiên Vận Tinh, tất cả các tông phái, ai nấy đều phải nể mặt. Trong suốt một tháng qua, Bảy tông phái của Thiên Vận Tông đã xây dựng thêm rất nhiều phòng ốc để đón tiếp khách. Hầu như mọi đệ tử Thiên Vận Tông đều bận rộn tối mặt. Với lượng khách đông đảo từ các tông phái và tinh cầu bên ngoài đổ về, việc phải tiếp chuyện vài câu cũng là lẽ thường. Những người có thể đến đây chúc mừng tuyệt đối không phải kẻ yếu, việc giao lưu với họ cũng mang lại lợi ích không nhỏ.

Một ngày nọ, người được phân công canh giữ Đại trận Tử Vụ bên ngoài Thiên Vận Tinh là Đại sư huynh Tử Hệ Triệu Tinh Sát. Hắn thân mặc áo vàng, bên hông đeo ngọc bội bằng ngọc noãn, sau lưng là một thanh cổ kiếm, thoạt nhìn rất nho nhã. Hơn nữa, vẻ mặt hắn ôn hòa, khiến người ta sinh lòng hảo cảm. Lúc này hắn đang đứng trong Tử Vụ, cúi đầu nhìn về phía Thiên Vận Tinh ở phía xa, khẽ nở một nụ cười ở khóe môi:

– Uy thế của thọ yến sư tôn lớn đến vậy, đây là lần đầu tiên ta được chứng kiến. Đến lúc đó nhất định sẽ kết giao được kha khá bằng hữu. Đặc biệt là tông chủ Vân La Tông kia, tu vi không hề kém cạnh, lại còn rất hợp tính ta. Đáng tiếc, Thất sư đệ lại không được tham dự vào mọi chuyện này. Lão Thất à, ngươi và ta vốn không có thù oán gì, nhưng ngươi ngàn vạn lần đừng hòng tranh đoạt danh hiệu Thiên Vận Thất Tử với ta! Lão Nhị đã bỏ cuộc, Lão Tam ta không thèm để mắt đến, còn Lão Tứ nếu dám tranh đoạt thì ta tự khắc có cách giữ nàng lại. Lão Ngũ thì bị sư tôn trừng phạt, đày vào Thiên Ngục bế quan trăm năm; Lão Lục lại xuất ngoại lịch lãm, sống chết chưa rõ, liệu có thể trở về hay không còn là một ẩn số. Danh hiệu Thiên Vận Thất Tử lần này nhất định sẽ thuộc về ta!

Hai mắt Triệu Tinh Sát lóe lên tia sáng kỳ dị, khẽ nở nụ cười ở khóe môi.

Đột nhiên, Tử Vụ xung quanh cuồn cuộn quay. Thần sắc Triệu Tinh Sát thay đổi, trên mặt hắn lập tức hiện lên vẻ hòa nhã, nhìn về phía xa.

Chỉ thấy một chiến xa khổng lồ từ xa chậm rãi bay tới. Chiến xa ấy vô cùng đồ sộ, cao hơn ngàn trượng, toàn thân dát vàng, với vô số mũi nhọn tua tủa trông cực kỳ kinh hãi. Dưới chiến xa có bốn con yêu thú khổng lồ. Bốn con yêu thú này nâng đỡ chiến xa, giúp nó di chuyển với tốc độ rất nhanh.

Từng tràng tiếng gào th��t ầm ầm từ đằng xa vọng lại.

Đó chính là tiếng gào thét phát ra từ bốn con yêu thú. Bốn con yêu thú này có thân thể khổng lồ, khí lực kinh người, có thể phi hành trong không gian một cách thần tốc. Tuy không phải là thần thông ghê gớm gì, nhưng cũng không thể xem thường.

Trên chiến xa ấy có mười người, đều mặc trường sam màu bạc, khuôn mặt không chút biểu tình, hai mắt âm hàn. Họ đứng tản mát xung quanh một vị trí nhất định trên chiến xa.

Ngay trung tâm chiến xa là một chiếc ghế cực lớn. Lúc này, trên ghế đang ngả lưng một người. Hắn có thân thể đồ sộ, nằm đó trông hệt như một quả cầu thịt. Làn da bên ngoài lại trong suốt long lanh như thủy tinh, khiến người nhìn không khỏi trầm trồ khen đẹp.

Triệu Tinh Sát ngay lập tức nhận ra thân phận của kẻ đến. Hắn hít sâu một hơi, bước tới trước cung kính nói:

– Vãn bối Triệu Tinh Sát, đệ tử Tử Hệ của Thiên Vận Tông, xin ra mắt Kim Ma tiền bối.

Chiến xa màu vàng kia dừng lại cách Triệu Tinh Sát hơn trăm trượng. Một luồng uy áp cường đại lập tức dồn ép Triệu Tinh Sát, không nh���ng thế, bốn con yêu thú khổng lồ kia còn trợn đôi mắt lớn, gầm gừ khẽ khàng, thậm chí nước dãi còn trào ra từ khóe miệng chúng.

Trên chiến xa ấy, mười người mặc trường sam màu bạc kia lúc này chăm chú nhìn Triệu Tinh Sát, ánh mắt lạnh như băng, không nói một lời.

Mồ hôi lạnh của Triệu Tinh Sát tuôn ra xối xả, bởi lẽ hắn biết thân phận của Kim Ma Tử nên mới có chút thất thố.

Kim Ma Tử là một tôn giả ngụ tại một tiểu tinh thuộc Thiên Vận Tông. Hắn một mình độc chiếm cả một tinh cầu, hoành hành ngang ngược, không ai dám cản. Kẻ nào dám trêu chọc, chắc chắn sẽ chịu sự trả thù điên cuồng từ hắn. Hơn nữa, người này tính tình nóng nảy, thường chỉ một lời không hợp là trực tiếp ra đòn sát thủ. Số người chết dưới tay hắn nhiều vô số kể.

Tuy nhiên, tu vi của người này lại đạt đến cảnh giới thông thiên, ngoài vài người đặc biệt ra, chẳng ai có thể chế phục hắn. Nghe đồn, tu vi của Kim Ma Tử đã đạt tới cảnh giới truyền thuyết: Hư Thật Nhị Ý.

– Tiểu oa nhi, ngươi còn đứng đực ra đó làm gì, mau dẫn đường đi! Người có thân hình như quả cầu thịt trên chiến xa khẽ cựa mình, quát lớn.

Triệu Tinh Sát hít sâu một hơi, trên mặt hắn lại khôi phục vẻ ôn hòa, cung kính nói:

– Xin mời tiền bối!

Nói đoạn, hắn vung tay lên. Lập tức Đại trận Tử Vụ xung quanh liền tách ra, lộ ra một thông đạo thật dài.

Dưới sự dẫn đường của Triệu Tinh Sát, chiến xa màu vàng khổng lồ kia chậm rãi bay về phía Thiên Vận Tinh.

Những chuyện tương tự như vậy gần như xảy ra hằng ngày trên Thiên Vận Tinh. Các tu sĩ đại thần thông từ khắp các tu chân tinh khác liên tục kéo đến. Sự xuất hiện của họ khiến Thiên Vận Tinh tràn ngập những lời bàn tán xôn xao.

Các cuộc luận bàn, tỷ thí thường xuyên diễn ra, nhưng đều rất có chừng mực, chưa từng phát sinh chuyện gì ác liệt.

Bảy tông phái của Thiên Vận Tông, kể cả khu vực bên ngoài, trong vòng mấy vạn dặm lúc này đều đã được dựng lên vô số tòa lầu các tinh xảo. Đây là thành quả của việc dùng pháp lực kiến tạo trong vài tháng, nhằm tạo nơi nghỉ ngơi cho những khách đến chúc thọ.

Hiện tại, nếu nhìn từ trên kh��ng trung xuống Thiên Vận Tinh, sẽ thấy một ngọn núi sừng sững ở chính giữa. Trên ngọn núi đó chính là Thiên Vận Tông. Bốn phía xung quanh Thiên Vận Tông phát ra ánh sáng rực rỡ bảy sắc màu. Bảy sắc màu này tượng trưng cho Bảy tông phái của Thiên Vận Tông.

Bên ngoài là vô số lầu các kiến trúc dày đặc, kéo dài bất tận. Từ xa nhìn lại, dường như không thấy điểm cuối. Mỗi lần Thiên Vận Tử tổ chức đại thọ ngàn năm, số lượng người tham gia đều đông đảo đến không thể tưởng tượng nổi.

Nhưng cuối cùng, số người có thể bước chân vào trong Thiên Vận Tông thì tuyệt đối không quá trăm người. Thậm chí đôi khi chỉ có vài chục người.

Cùng với việc khách chúc thọ lũ lượt kéo đến, thời điểm Thiên Vận Tử tổ chức đại thọ cũng đã tới!

Ngày này, bầu trời ngàn dặm không mây, sóng biển rì rào, gió nhẹ mơn man mang theo hương hoa cỏ thơm mát. Tại Thiên Vận Tông, thọ yến được thiết lập ở tám vị trí khác nhau!

Bảy tông phái: Xích, Chanh, Hoàng, Lục, Thanh, Lam, Tử, mỗi tông đều có một khu vực riêng trong thọ yến.

Ngoài bảy tông ra, vị trí còn lại chính là dành cho Thiên Vận Tử. Những người có thể có mặt ở đây đều không phải kẻ tầm thường.

Ngay cả Kim Ma Tử cũng không có cơ hội tham dự vào đó. Với thân phận của hắn, cũng chỉ được ngồi ở thọ tiệc do Xích Tông tổ chức.

Cách Thiên Vận Tông hơn mười ngàn dặm, trong một khu thạch lâm, một nam tử tóc dài đang ngồi khoanh chân trên một tảng đá lớn. Toàn thân hắn được bao phủ bởi một luồng khí tức dày đặc, từ xa trông như một đám sương mù.

Bốn phía xung quanh cực kỳ tĩnh lặng. Đột nhiên nam tử này mở bừng hai mắt, trong đó, hai luồng ánh sáng rực rỡ như trăng rằm bỗng nhiên tỏa ra.

Vào lúc này, đột nhiên trời đất biến sắc, những đám mây dày đặc điên cuồng tan rã, để lộ một khoảng trời cao xanh vời vợi.

Nam tử này giơ hai tay lên, hướng về bốn phía hư không ấn một cái, lập tức luồng khí tức nồng đậm bên ngoài cơ thể hắn như nộ lang hung dữ cuộn xoáy, kịch liệt dâng trào, cuối cùng điên cuồng tràn ra bốn phía.

Từng hồi tiếng răng rắc vang lên không dứt. Khu thạch lâm bốn phía, từ trong ra ngoài, đột nhiên xuất hiện vô vàn vết nứt. Dần dần, tiếng răng rắc càng lúc càng lớn, cuối cùng tiếng ầm ầm nổ vang không ngớt, khiến cả thạch lâm tan nát, hóa thành bụi phấn bay mù mịt khắp không trung.

Hầu như chỉ trong nháy mắt, khu thạch lâm trong phạm vi mười dặm xung quanh chỉ còn duy nhất tảng đá nơi nam tử tóc dài ngồi khoanh chân là vẫn sừng sững nguyên vẹn.

Đôi mắt nam tử ấy sáng ngời tinh quang, há miệng hút mạnh một hơi, lập tức luồng khí tức nồng đậm vừa khuếch tán ra ngoài mười dặm lập tức điên cuồng co rút lại, cuối cùng như một chiếc phễu chui tọt vào miệng hắn.

Cảnh tượng ấy giống như cự kình hút nước, vân long nuốt mây vậy.

Sau khi tia khí tức cuối cùng bị hắn nuốt trọn, hắn đột nhiên ngẩng đầu, phát ra một tiếng thét dài chấn động thiên địa! Giữa tiếng thét dài, thân thể hắn nhoáng một cái, đứng bật dậy.

Dáng người hắn vốn không quá cao lớn, nhưng giờ phút này, dưới ánh trăng, lại trông như đội trời đạp đất, khiến người ta không khỏi thán phục.

Bản dịch này là tâm huyết của truyen.free, xin vui lòng tôn trọng bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free