[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 478: Vấn đạo (1)
Trong khi Vương Lâm đang đắn đo suy nghĩ, ánh mắt y chợt lóe sáng, thân ảnh lập tức lùi lại trăm trượng, đăm chiêu nhìn sâu vào màn sương.
Chỉ thấy màn sương phía trước như có bàn tay vô hình khuấy động, từ chính giữa tách làm đôi, tản ra hai phía. Cùng lúc đó, một thanh niên mặc áo choàng lụa màu đen từ bên trong thong dong bước ra. Người này dung mạo bình thường, ánh mắt tĩnh lặng, liếc nhìn Vương Lâm một cái, rồi thản nhiên cất tiếng:
– Có thông điệp không?
Tuy giọng điệu bình thản, ánh mắt tĩnh lặng, thân hình dù có vẻ không mấy nổi bật, nhưng kỳ lạ thay, trong đôi mắt y lại toát ra một luồng khí tức cuồng ngạo, vượt xa cả sự ngạo nghễ vốn có của y. Sự ngạo mạn của y chẳng cần phải biểu lộ, mà đã thực sự ăn sâu vào tận xương tủy.
Vương Lâm liếc nhìn người thanh niên một cái, rồi lắc đầu đáp:
– Không có!
Thanh niên kia vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên, không chút biến sắc, lại hỏi:
– Có được mời không?
Vương Lâm trầm ngâm giây lát, rồi vẫn lắc đầu như trước.
Thanh niên kia nhìn Vương Lâm, thong thả nói:
– Không có thông điệp, không có lời mời. Xin hãy rời khỏi!
Nói đoạn, y xoay người, bước vào màn sương, phía sau y, màn sương dần dần khép kín.
– Mời ta là Thiên Vận Tử tiền bối!
Vương Lâm ánh mắt chợt lóe, chậm rãi cất lời.
Thanh niên kia dừng bước, xoay người, nhìn Vương Lâm, ánh mắt trở nên cổ quái lạ thường. Chốc lát sau, y bỗng lên tiếng hỏi:
– Ngươi đến từ Chu Tước Tinh?
Vương Lâm ngẩn người, liếc nhìn y một cái, rồi khẽ gật đầu.
Khóe miệng thanh niên kia nở nụ cười cổ quái, y vung tay phải lên, sương mù bốn phía lập tức cuồn cuộn mãnh liệt, tựa như xúc tu của giao long vặn xoắn vào nhau, tạo thành từng trận gào thét xé gió, rồi lao thẳng đến Vương Lâm.
Vương Lâm thần sắc vẫn bình tĩnh, thu hồi Ngân Long Tinh La Bàn, bước thẳng về phía trước. Chỉ thấy những xúc tu giao long kia trong nháy mắt đã bay đến trước mặt Vương Lâm, lập tức hòa nhập vào nhau. Nơi y vừa đặt chân đến bỗng nhiên hóa thành một thanh trường kiếm màu xanh biếc.
Một bước này của Vương Lâm đã đặt chân lên chuôi kiếm.
– Đa tạ!
Vương Lâm thần sắc y vẫn như thường, chắp tay bái tạ.
Ánh mắt thanh niên kia càng thêm kỳ quái nhìn Vương Lâm, sau đó ánh mắt y chuyển sang thanh kiếm dưới chân Vương Lâm, rồi ôm quyền nói:
– Tiến vào đi, Thiên Vận Tử tiền bối đã chờ ngươi từ lâu!
Y nói xong, chỉ thấy màn sương xanh biếc kia lập tức tản ra, hình thành một thông đạo dài hun hút, dẫn thẳng vào sâu bên trong.
Thân ảnh Vương Lâm khẽ động, thanh kiếm dưới chân y chợt lóe sáng, mang theo y lướt về phía Thiên Vận Tinh xa xăm.
Trong khi bay, ánh mắt Vương Lâm lộ vẻ trầm ngâm.
Người này biết được ta đến từ Chu Tước Tinh, còn nói Thiên Vận Tử tiền bối đã chờ ta lâu ngày, phải chăng Thiên Vận Tử tiền bối nắm giữ thiên địa thần thông, liệu có đoán biết được ta sắp đến… Nếu đúng như vậy, vậy bản lĩnh của vị tiền bối ấy quả thực thông thiên triệt địa.
Trong khi Vương Lâm trầm ngâm, thanh kiếm dưới chân y hóa thành một đạo cầu vồng, xẹt thẳng về phía Thiên Vận Tinh.
Chốc lát sau, Thiên Vận Tinh trong mắt Vương Lâm càng lúc càng lớn, càng lúc càng gần, y hóa thành một đạo thanh quang, xuyên qua khoảng không, tiến vào Thiên Vận Tinh.
Gió mạnh như lưỡi dao sắc bén xé ngang mặt. Thế nhưng, thanh kiếm dưới chân Vương Lâm lại tỏa ra từng luồng thanh quang dịu nhẹ, khiến gió mạnh được ghìm lại ở một mức độ nhất định. Toàn thân Vương Lâm được thanh quang bao phủ, lóe lên, xuyên qua gió mạnh, tiến sâu vào Thiên Vận Tinh.
Ở giữa không trung, Vương Lâm đưa mắt nhìn xuống. Khắp nơi trên mặt đất đều bị một loài thực vật màu tím sẫm bao phủ, loài thực vật này có lá cây rộng lớn, lay động theo gió, phát ra từng trận âm thanh rì rào. Một cảm giác xa lạ dâng lên trong lòng Vương Lâm. Y khẽ than nhẹ một tiếng, thanh quang dưới chân chợt lóe, rồi lao vụt về phía xa.
Trường kiếm do màn sương xanh biếc hóa thành không phải do Vương Lâm khống chế, mà tự động bay đi, mang theo Vương Lâm nhanh chóng lướt đi. Quãng đường đến Thiên Vận Tông không xa lắm, chỉ sau chừng ba nén hương, Thiên Vận Tông đã hiện ra trước mắt Vương Lâm.
Vương Lâm ánh mắt chợt lóe, thân ảnh y từ trên thanh kiếm đáp xuống, đứng trên mặt đất. Thanh kiếm kia chợt lóe sáng rồi biến mất không dấu vết.
Thiên Vận Tông nằm giữa một vùng đất hoang vu rộng lớn phía đông của Thiên Vận Tinh. Thập Vạn Đại Sơn bị bao phủ dày đặc bởi mây mưa sương mù giăng kín, từ xa nhìn lại tựa như bị một tấm màn che khuất, khiến người ta không thể nhìn rõ diện mạo của nó.
Một tòa cung điện nguy nga lơ lửng giữa không trung, sừng sững yên lặng, tỏa ra kim quang dịu nhẹ.
Ở dưới cung điện là những khối đá tạo thành hàng bậc thềm lơ lửng uốn lượn, dẫn thẳng xuống ngọn núi lớn phía dưới. Nơi đây chính là sơn môn bên ngoài Thiên Vận Tông. Lúc này, từng đạo kiếm quang từ Thiên Vận Tinh không ngừng bay qua bay lại, tạo nên cảnh tượng vô cùng náo nhiệt.
Vương Lâm đứng ở bên ngoài Thập Vạn Đại Sơn, nhìn cung điện lơ lửng giữa không trung ở phía xa, yên lặng hồi lâu, hít một hơi thật sâu, rồi cất bước đi tới. Toàn thân y hóa thành một đạo bạch quang, chợt lóe sáng, nhanh chóng bay về phía trước.
Không lâu sau, Vương Lâm đi tới phía trên một ngọn đại sơn. Đúng lúc định hạ xuống, thần sắc y chợt động, thân ảnh dừng lại, lơ lửng giữa không trung, đưa mắt nhìn về phía xa.
– Người đang đến hãy dừng lại!
Một thanh âm nhẹ nhàng từ xa theo hư không truyền đến. Thanh âm này rất nhẹ, không chút tức giận, truyền vào tai, không phân biệt được là giọng nam hay nữ.
Vương Lâm cung kính ôm quyền, cất giọng đáp lời:
– Vương Lâm từ Chu Tước Tinh đến bái kiến Thiên Vận Tử tiền bối!
– Vương Lâm, Tôn giả đại nhân đã biết chuyện ngươi đến đây. Nhưng muốn gia nhập Thiên Vận Tông ta, cho dù là đệ tử tầm thường cũng phải trải qua Tam Quan Chi Lễ. Ngươi có bằng lòng không?
Vương Lâm thần sắc nghiêm nghị, không trực tiếp đáp lời, mà hỏi ngược lại:
– Không biết tam quan là những cửa gì?
– Cửa thứ nhất là Nhân Chi Quan, khảo nghiệm đạo tâm của ngươi. Cửa thứ hai là Địa Chi Quan, khảo nghiệm bản lĩnh của ngươi. Cửa thứ ba là Thiên Chi Quan, khảo nghiệm ý cảnh của ngươi! Chỉ khi vượt qua được ba cửa này, ngươi mới có đủ tư cách trở thành đệ tử của Thiên Vận Tông! Ngươi có dám chấp nhận không?
Thanh âm kia trước sau vẫn bình thản, từ từ vọng đến, không hề có chút tức giận.
Tiếng nói vừa dứt, hàng vạn đạo tinh quang từ hư không bốn phía chợt lóe sáng, nhanh chóng ngưng tụ thành một vòng sáng hình bầu dục. Vòng sáng này bay trước người Vương Lâm.
Vương Lâm khẽ mỉm cười, thong dong đáp:
– Có gì không dám!
Nói đoạn, y bước thẳng về phía trước, trực tiếp bước vào bên trong vòng sáng kia.
Trên đỉnh một ngọn đại sơn trong Thiên Vận Tông có một cây bồ đề cổ thụ. Tán cây cực kỳ rộng lớn, từ xa nhìn lại tựa như một tán ô khổng lồ, khiến người ta nhìn thấy liền dâng lên một cảm giác sùng kính.
Lúc này, bên dưới cây đại thụ có ba người đang đứng. Người đứng trước là một lão già, dung mạo hiền lành, mái đầu bạc phơ, nhưng nhìn chẳng hề già nua chút nào. Ngược lại, đôi mắt y lại dường như còn sáng hơn cả những người tráng niên. Đặc biệt là hàng lông mày, tựa như hai con bạch long từ đuôi mắt rủ xuống, theo gió khẽ lay động. Ánh mắt y hướng về phương xa, lộ vẻ sâu xa.
Có hai người cung kính đứng phía sau lão. Hai người này thoạt nhìn chừng trên dưới ba mươi tuổi, trong đó có một người vẻ mặt tươi cười, trông vô cùng hiền lành. Người còn lại vẻ mặt nghiêm nghị, ánh mắt lạnh lùng, đứng bất động.
– Sư tôn, người này chẳng qua chỉ là đệ tử ký danh, cần gì phải trải qua ba cửa ải nhập môn này?
Người có vẻ mặt hiền lành liếc nhìn lão già phía trước, khẽ nói.
Ánh mắt lão già chợt lóe như điện, nhìn vào khoảng không phía xa, chốc lát sau, từ từ cất lời:
– Đây là người mà năm đó vi sư đã động lòng, có ý muốn thu nhận. Trải qua mấy trăm năm có thể đạt tới bản lĩnh như thế này, quả thực không hề đơn giản!
Nam tử có vẻ mặt hiền lành kia mỉm cười, nói:
– Có thể lọt vào mắt của sư tôn, đó chính là phúc phận của y.
– Nếu y qua được ba cửa ải, hãy dẫn y tới Tử Vân Các!
Lão già lại liếc nhìn khoảng không, thân ảnh khẽ động, bước về phía trước, rồi biến mất tại chỗ.
Người có tướng mạo hiền lành và thanh niên vẻ mặt lạnh như băng cả hai đồng thời vâng mệnh, cúi đầu cung kính tiễn lão già rời đi.
– Tử Vân Các… Thú vị!
Thanh niên vẻ mặt lạnh như băng kia khóe miệng chợt nở nụ cười lạnh, rồi nói.
– Chu sư đệ, tại sao lại thú vị?
Người hiền lành kia xoay người nhìn Chu sư đệ.
– Đại sư huynh, huynh đang thử đệ phải không? Tử Vân Các đâu phải là nơi mà những đệ tử ký danh tầm thường có thể đến. Huynh ở Tử Thiên Các, đệ ở Tử Mộng Các, đều là nơi mà chỉ có đệ tử chân chính của sư tôn mới được phép ở! E rằng chẳng bao lâu nữa, Tử Vân Các ngày trước sẽ đổi tên thành Tử Lâm Các mất thôi!
Thanh niên họ Chu lạnh lùng đáp.
Người có vẻ mặt hiền lành kia khẽ mỉm cười nói:
– Vương Lâm này cũng thật sự tài giỏi, có thể khiến sư phụ động lòng mà thu làm đồ đệ cũng là lẽ hợp tình hợp lý. Sư huynh đệ chúng ta lại có thêm một người chẳng phải là chuyện đáng mừng hay sao.
– Đại sư huynh không nên nghĩ một đằng nói một nẻo mới phải!
Thanh niên họ Chu hừ lạnh một tiếng, vung tay áo, xoay người bỏ đi.
Giờ phút này chỉ còn lại một mình thanh niên hiền lành. Hắn thản nhiên nhìn về phía xa xăm, ánh mắt lộ vẻ khó hiểu, khẽ lẩm bẩm:
– Tử Vân Các… Sự sắp xếp của sư tôn thật sự rất thú vị… Tôn Vân sư đệ à, xem ra tấm lòng sư tôn đối với ngươi thật sự không còn chút nào… …
Lại nói đến Vương Lâm sau khi bước vào trong vòng sáng, trước mắt chợt lóe, hiện ra ở một không gian trắng xóa. Nơi này liếc nhìn không thấy biên giới, tựa như tồn tại trong hư vô. Đứng ở nơi đây, một cảm giác cô độc không tự chủ được dâng lên trong lòng y.
Vương Lâm ánh mắt chợt lóe sáng, cảm giác cô độc trong lòng lập tức tan biến.
– Rất thú vị, lúc này không ngờ có thể khiến cho tâm niệm biến đổi!
Vương Lâm nhìn quanh bốn phía, thần thức đảo qua, điên cuồng càn quét bốn phía. Với thần thức Anh Biến Sơ Kỳ của y, phạm vi mấy vạn dặm lập tức hiện rõ ràng trong tâm trí.
– Cửa thứ nhất, khảo nghiệm đạo tâm.. …
Vương Lâm trầm ngâm giây lát. Đúng lúc này, xa xa bỗng xuất hiện một thân ảnh mờ ảo, từng bước một tiến về phía Vương Lâm. Vương Lâm tập trung nhìn, thân ảnh y vẫn đứng bất động.
Thân ảnh kia dần dần tiến đến gần, lộ rõ một dung nhan xinh đẹp, đó chính là Lý Mộ Uyển. Lý Mộ Uyển nhìn Vương Lâm, khóe miệng nàng nở nụ cười vui vẻ, làn môi khẽ động, nhẹ nhàng nói gì đó, nhưng Vương Lâm lại không hề nghe thấy được chút nào. Chốc lát sau, trên mặt Lý Mộ Uyển lộ vẻ lo lắng, lại tiến thêm vài bước.
Vương Lâm nhìn Lý Mộ Uyển, khẽ nói:
– Đây là cửa thứ nhất sao… quả là sự biến hóa của đạo tâm, nhưng thế này thì…
Vương Lâm khẽ than nhẹ, y cất bước tiến về phía trước, toàn thân hóa thành một đạo bạch quang, trực tiếp đến bên cạnh Lý Mộ Uyển, vòng tay ôm lấy eo nàng, cười nói:
– Đạo tâm… Đạo tâm…
Khóe miệng Lý Mộ Uyển khẽ mỉm cười, cùng với Vương Lâm dần dần tan biến… …
Dưới cây bồ đề bên trong Thiên Vận Tông, thanh niên vẻ mặt hiền lành lúc này khẽ "a" lên một tiếng, đôi mắt lộ vẻ kỳ dị.
– Nếu không phải sư tôn nhìn nhầm người, thì người này quả là có đại trí tuệ! Người bình thường khi vào cửa thứ nhất này sẽ có hai kiểu phản ứng, nếu không tĩnh tâm tránh né thì cũng cưỡng chế phá giải. Người này cũng thật là thú vị, không ngờ lại tiến tới để vấn đạo! Thú vị! Cách làm của người này so với Tôn Vân sư đệ năm đó giống nhau y đúc! Tuy nhiên Tôn Vân sư đệ kiên trì được sáu mươi bảy ngày, không biết Vương Lâm này sẽ trụ vững được mấy ngày!
Thanh niên vẻ mặt hiền lành kia xoa xoa cằm, khóe miệng nở nụ cười đầy ẩn ý. Ánh mắt y trước sau vẫn bình tĩnh, nhưng bên trong lại hiện lên một vẻ kỳ dị khó tả.
Ba cửa ải nhập môn của Thiên Vận Tông chính là do Thiên Vận Tử đích thân bố trí ra, phá vỡ hư không để tạo ra ba cửa ải này. Chỉ cần vượt qua được ba cửa ải này, mới có đủ tư cách trở thành đệ tử của Thiên Vận Tông. Đây là một quy tắc sắt đá, không ai có th�� thay đổi.
Giờ phút này, bên trong Nhân Chi Quan là một bức màn mông lung tựa như sa mạc che phủ trời đất. Ở sâu bên trong lại có một nơi tựa như bồng lai tiên cảnh. Ở nơi này chim hót líu lo, những hàng liễu rủ bóng, thi thoảng lại có vài tiếng chó sủa vang lên, nhưng cũng không làm mất đi sự yên tĩnh của nơi này, chỉ tựa như tiếng đánh thức giấc ngủ nhẹ nhàng, từng tiếng động chậm rãi vang vọng khắp nơi.
Chốn bồng lai tiên cảnh này là một thôn làng nhỏ, trong thôn tuy không đông đúc lắm, nhưng đều là láng giềng qua nhiều thế hệ, sống hòa thuận với nhau. Ngôi nhà thứ ba ở phía bắc thôn là một căn nhà đơn độc, tuy đơn sơ nhưng nhìn vào lại khiến người ta cảm thấy vô cùng thoải mái. Nơi cửa vào có mấy ngọn mao vĩ thảo nở hoa màu hoàng kim, điểm xuyết thêm một chút sắc xuân.
Bên trong sân, có một đống củi khô được xếp chỉnh tề, chất chồng như một ngọn núi nhỏ, vài chiếc ghế gỗ đặt xung quanh, một bên còn có một chiếc bàn gỗ, trên bàn đặt ấm trà và chén trà. Lúc này, một lão già mặt đầy nếp nhăn đang ngồi trên ghế thưởng thức trà, tuy mái đầu đã bạc trắng nhưng chẳng hề lộ vẻ già nua. Sau khi lão cầm chén trà nhấp một ngụm, rồi ngẩng đầu nhìn vào trong nhà.
Ở đó, một tiểu đồng đang cầm một con dao khắc nhỏ, cúi đầu khắc lên một mảnh gỗ màu đỏ sẫm. Ánh mắt lão già lộ vẻ hiền lành mỉm cười, nhìn tiểu đồng kia, thần thái vô cùng thanh thản.
Chốc lát sau, tiểu đồng kia nhíu mũi, ngẩng đầu nhìn vào mắt lão già, lập tức chạy nhanh vài bước đến bên cạnh lão già, giọng nói non nớt cất lên:
– Ngươi rốt cuộc là ai?
Lão già đặt chén trà xuống, xoa đầu tiểu đồng, rồi cười nói:
– Ngươi nói ta là ai, ta chính là người đó…
Tiểu đồng đang định nói chuyện, thì một thanh âm nghiêm túc bỗng từ trong nhà vọng ra:
– Hổ con, đừng quấn lấy gia gia ngươi nữa, điêu khắc đi!
Theo thanh âm này, một người đàn ông trung niên vén tấm rèm từ trong nhà bước ra. Tiểu đồng không quay đầu lại mà hít một hơi thật sâu, nhìn chằm chằm lão già một lúc, rồi xoay người trở lại vào trong nhà, tiếp tục điêu khắc, nhưng trong ánh mắt y lại lộ ra vẻ vô cùng nghi hoặc.
Người đàn ông kia trừng mắt liếc nhìn tiểu đồng một cái, đi tới bên cạnh lão già, ngồi xuống một bên, rồi đưa cho lão già một chén trà nóng, nói:
– Cha, con muốn lên núi một chuyến…
Lão già trước sau vẫn hiền lành nhìn tiểu đồng kia, sau khi nghe người đàn ông trung niên nói, khẽ gật đầu, rồi không nói gì thêm.
– Đi lên núi làm gì?
Tiếng một người phụ nữ từ ngoài cửa lớn vọng vào. Chỉ thấy một lão phu nhân tóc bạc phơ, tay xách một giỏ rau xanh, bước vào trong nhà. Người đàn ông trung niên vội vàng đứng dậy, đi đến nhận lấy giỏ rau xanh, rồi nói:
– Mẹ, con nghe Nhị Ngưu ở thôn đông nói, ngọn núi gần đây không yên, có hổ dữ xuất hiện. Con muốn tìm vài người cùng đi đến đó xem sao. Nếu may mắn, có thể kiếm được một tấm da hổ lớn để làm áo.
Lão phu nhân kia hé miệng, định nói gì đó, nhưng cuối cùng lại liếc nhìn lão già vẫn thủy chung nhìn cháu nội kia một cái, rồi thở dài, lắc đầu không nói gì.
Ngày này qua ngày khác, người đàn ông trung niên kia sau khi ra đi, vĩnh viễn không trở về. Lão phu nhân nhớ con đến sốt ruột không yên, ngày đêm chờ đợi. Cuối cùng, nàng chờ được một thi thể không còn nguyên vẹn. Quá đau khổ, nàng ngất lịm đi, rồi vĩnh viễn không còn tỉnh lại nữa.
Bên trong sân, từ đó về sau, trong sân chỉ còn lại hai ông cháu. Tiểu đồng kia luôn cặm cụi điêu khắc, lão già kia trước sau vẫn chăm chú nhìn ở một bên.
– Ngươi đã điêu khắc xong chưa?
Một ngày nọ, lão già khẽ hỏi.
– Chưa, tượng điêu khắc này rất khó, làm thế nào cũng không thể hoàn thành được…
Tiểu đồng kia ngẩng đầu, bình tĩnh nhìn lão già, nói.
– Đây là lần thứ mấy?
Lão già trầm mặc giây lát, rồi khẽ nói.
Tiểu đồng ngẩng đầu nhìn lão già, thản nhiên đáp:
– Lần thứ tám mươi ba, lần tiếp theo cũng sẽ không còn xa nữa.
– Còn chưa muốn chấm dứt sao?
Lão già khẽ thở dài than vãn.
Tiểu đồng ngẩng đầu nhìn lên không trung, chốc lát sau, lắc đầu nói:
– Vì sao phải chấm dứt, cuộc sống như vậy rất tốt đẹp… ngoại trừ việc cuối cùng ta vẫn không biết ngươi là ai!
– Luân hồi vô định, mỗi một sự việc xảy ra đều là cố định, không hề biến đổi. Ngươi biết mọi người đã đi sẽ không trở về, ngươi đã trải qua vô số chuyện như vậy mà vẫn chưa thể nhìn thấu được sao? Rốt cuộc ngươi đang cố chấp điều gì?
Lão già cầm chén trà đặt lên môi, nhưng trước sau vẫn chưa uống. Tiểu đồng thu ánh mắt, nhìn lên bức tượng điêu khắc gỗ trong tay, hồi lâu sau, khẽ nói:
– Nên kết thúc… không…
Dưới cây bồ đề bên trong Thiên Vận Tông, thanh niên vẻ mặt hiền lành lúc này vẻ mặt cực kỳ nghiêm nghị. Hắn nhìn chằm chằm vào khoảng không xa xăm, trong đôi mắt hiện lên vẻ âm trầm.
– Tám mươi ba ngày… Người này cũng không phải kẻ tầm thường! Năm đó Tôn Vân sư đệ cũng chỉ kiên trì được sáu mươi bảy ngày mà thôi. Ba cửa ải nhập môn nói là khảo nghiệm, nhưng thực tế cho dù có đủ phẩm chất tu đạo thì cũng cần có cơ duyên rất lớn! Ba cửa ải này, một người cả đời chỉ trải qua một lần, là do sư tôn đại nhân hao phí rất nhiều tâm huyết để bố trí! Vương Lâm này không ngờ có thể ở trong cửa thứ nhất tám mươi ba ngày. Người này… không thể giữ y lại!
Vẻ mặt y càng thêm âm trầm, ánh mắt lấp lánh vẻ khó hiểu. Chốc lát sau, y hai tay bấm quyết, từng luồng ánh sáng bảy màu từ trên tay không ngừng lóe sáng, phát ra màu sắc vô cùng đẹp mắt.
– Tiểu sư đệ tương lai, để sư huynh trợ giúp ngươi một phen!
Y nói xong, hai tay điểm thẳng về phía trước, luồng ánh sáng bảy màu lập tức từ trên tay y phóng ra, rồi biến mất vào hư vô.
Trong Nhân Chi Quan, tiểu đồng kia vẫn cúi đầu điêu khắc. Bỗng nhiên, y ngẩng đầu nhìn ra xa, chỉ thấy một luồng ánh sáng bảy màu từ trên không trung đột ngột xuất hiện, tỏa ra hào quang rực rỡ chói mắt. Hào quang này vô cùng bá đạo, nơi bị chiếu vào tựa như băng tuyết bị bàn ủi nóng bỏng đặt lên, những tiếng chim hót ở nơi bồng lai tiên cảnh này lập tức im bặt. Hương hoa không còn tràn ngập nữa.
Nhà cửa trong sơn thôn lập tức tiêu tan không còn nữa, hóa thành từng đám sương trắng tản ra bốn phía, dần dần càng lúc càng mờ nhạt, càng lúc càng mơ hồ. Từng căn nhà bị hào quang chiếu rọi đều biến mất toàn bộ. Cuối cùng, chỉ còn lại duy nhất căn nhà thứ ba ở phía bắc.
Ánh mắt tiểu đồng lộ ra vẻ kỳ dị, nhìn chằm chằm luồng sáng bảy màu kia, vung mạnh dao khắc trong tay, xuất ra một đạo ngân quang chói mắt, lao thẳng đến luồng s��ng bảy màu. Một tiếng vang long trời lở đất bỗng nhiên từ trên không trung vọng xuống, vang dội ầm ầm một trận, đánh tan sự mông lung bao trùm khắp bốn phía.
Bản dịch này là tác phẩm độc quyền, chỉ được phép lưu hành và đọc tại truyen.free.