[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 475: Bạch Vi (1).
Phường thị tự do ở phía tây thành rất lớn, người mua kẻ bán tấp nập. Lý Đan Nam quả không hổ danh sống ở đây từ nhỏ, hắn dẫn Vương Lâm đi thẳng một mạch vào trong phường thị. Khắp nơi trên mặt đất đều là các cửa hàng của tu sĩ. Trong phường thị, ngoài các loại pháp bảo, pháp khí, đan dược, bí tịch, nơi đây còn có vô số kỳ trân dị bảo khác. Thậm chí còn có quảng cáo về một số thượng cổ pháp khí, những vật có hình thù kỳ dị đã thu hút vô số ánh mắt của các tu sĩ.
Đi ngang qua từng gian hàng, Lý Đan Nam giải thích cặn kẽ cho Vương Lâm mọi điều liên quan tới phường thị tự do. Dù có chút vội vã, nhưng lời hắn nói ra lại vô cùng dí dỏm. Hắn nói xong vài câu lại rõ ràng giới thiệu cho Vương Lâm:
-Tiền bối! Ngài thấy tên tu sĩ đầu trọc kia không? Vài năm hắn mới chỉ ghé qua đây một lần. Nhưng những vật phẩm hắn bày bán đều là hàng quý hiếm.
-Tiền bối! Người mặc áo bào đen trắng kia đến đây chưa được bao lâu, nhưng những vật bán ra đều là hàng kém chất lượng. Hắn đã lừa được rất nhiều người không có mắt nhìn hàng. Trước đây vài ngày ta còn thấy có người truy sát hắn, không ngờ hôm nay vẫn còn thấy hắn ngồi bán ở đây. Kẻ truy sát hắn e rằng không phải đã thất bại thì cũng đã bỏ mạng.
Vương Lâm cũng đưa mắt nhìn theo hướng chỉ của Lý Đan Nam. Một lúc sau, Lý Đan Nam dừng lại trước một cửa hàng lớn nằm ngay cạnh phường thị. Hắn ôm quyền hướng về phía chủ cửa hàng, nói:
-Trương tiền bối còn nhớ tại hạ không?
Người chủ cửa hàng kia là một lão già mặt đỏ, hắn liếc mắt nhìn Lý Đan Nam, khóe môi nở một nụ cười, nói:
-Tiểu hoạt đầu! Ngươi đã nhắm trúng bảo bối nào của lão phu rồi ư?
Lão già nói xong thì liếc mắt về phía Vương Lâm. Nhưng ánh mắt hắn lập tức trở nên trầm trọng, đồng tử khẽ co rụt lại.
Với tu vi của lão, chỉ liếc mắt một cái đã nhìn thấy Vương Lâm phi phàm. Lão vội vàng đứng dậy rồi cung kính thưa:
-Tiền bối! Vãn bối là Trương Hóa Lâm, không biết tiền bối muốn mua vật gì?
-Khôn Mộc Thạch! - Vương Lâm nhìn lão già mặt đỏ rồi khẽ thốt ra. Lão già mặt đỏ ngẩn ngơ, nói:
-Vật đó vô cùng quý hiếm, vãn bối cũng chỉ bán giúp bằng hữu mà thôi. Trước khi đi, hắn nói thứ này không mặc cả, không đổi chác, chỉ bán bằng năm khối cực phẩm linh thạch. - Lý Đan Nam cười khổ, nói:
-Năm khối cực phẩm linh thạch... Cái giá này thật quá chát. Cực phẩm linh thạch, trừ những Tu Chân Quốc cấp bảy ra, thì những Tu Chân Quốc cấp sáu trở xuống, có thể xem là vật hiếm thấy. Mà ở Tu Chân Quốc cấp bảy, vật này cũng là một loại tài liệu hiệu quả cao. Bởi vậy, hiếm ai chịu bỏ ra cái giá như vậy để mua vật này. - Lão già mặt đỏ thở dài nói:
-Vật này ra giá quá cao chỉ vì tên bằng hữu kia quá cố chấp không chịu hạ giá. Vãn bối cũng đành chịu thôi. Tiền bối! Ngài xem... .... - Vương Lâm khẽ trầm ngâm, nói:
-Lấy ra cho ta xem thử.
Lão già mặt đỏ có chút do dự. Lão vỗ nhẹ túi trữ vật, trên tay lập tức xuất hiện một khối đá xanh biếc. Khối đá này chỉ lớn bằng lòng bàn tay, bề mặt có vô số đường vân chằng chịt tựa những vết nứt, nhìn tựa như có một thân cây đang sinh trưởng bên trong.
Trên khối đá có một quang tráo mỏng manh bao phủ bên ngoài. Đó là một loại pháp thuật mà mọi thương nhân ở đây đều phải học, nó tên là Khốn Phong Chú. Sau khi thi triển có thể đề phòng kẻ mua dùng sức mạnh cướp đoạt vật phẩm.
Trừ phi tu vi của đối phương cao hơn người thi triển quá nhiều, nếu không, muốn hóa giải pháp thuật này phải mất hơn mười nhịp thở. Nhưng mười nhịp thở đó cũng đủ để người bán thu hồi vật phẩm của mình.
Vương Lâm khẽ vung tay phải, vật kia lập tức bay từ tay lão già mặt đỏ thẳng vào tay Vương Lâm. Vầng sáng mỏng manh kia không hề có bất kỳ phản ứng nào, chỉ lóe lên một cái rồi tan biến.
Sắc mặt lão già biến đổi, âm thầm hít sâu một hơi. Lão đã biết người thanh niên trước mặt tu vi rất cao nhưng không ngờ mình vẫn còn đánh giá quá thấp. Tu vi của người này ít nhất cũng phải là Anh Biến kỳ!
Vương Lâm lấy Khôn Mộc Thạch ra cẩn thận quan sát vài lượt. Sau khi hắn xác nhận đúng là vật mình cần, thì vung tay lên thu vào túi trữ vật.
-Tiền bối... .... - Sắc mặt lão già mặt đỏ trở nên khó coi.
Không đợi lão nói xong, năm khối linh thạch hình thoi tỏa ra bạch quang đã xuất hiện và lơ lửng ngay trước mặt.
Lão già mặt đỏ chỉ liếc mắt một cái đã nhận ra đây chính là cực phẩm linh thạch. Lão vội vàng thu hồi rồi cẩn thận quan sát khắp bốn phía. Thấy không có mấy người chú ý, lão mới thở phào nhẹ nhõm.
Đến khi lão quay đầu nhìn lại thì chỉ thấy bóng lưng Vương Lâm đã khuất xa trong dòng người.
Lão già mặt đỏ do dự. Sau nửa ngày do dự, lão lập tức thu dọn quầy hàng và cấp tốc rời khỏi Minh Hồng thành. Lão biết mình ôm ngọc mắc tội, năm khối cực phẩm linh thạch đã đủ để đám tu sĩ Hóa Thần ráo riết truy sát lão.
Trước nay lão chưa từng nghĩ sẽ có ngày bán được Khôn Mộc Thạch.
Khi Vương Lâm đi ra khỏi phường thị, ánh mắt lại liếc ra phía sau, vẻ mặt vẫn bình tĩnh. Vừa rồi khi mua Khôn Mộc Thạch, hắn lập tức cảm thấy có ba luồng ánh mắt sắc bén như tia chớp đang dõi theo.
-Lý Đan Nam!
Vương Lâm bình thản nói.
-Tiền bối! Vãn bối đây!
Lý Đan Nam vội vàng bước lên phía trước rồi cung kính nói. Thần thái hắn trở nên cung kính hơn hẳn lúc trước. Việc Vương Lâm dễ dàng đoạt lấy Khôn Mộc Thạch đã khiến nội tâm hắn chấn động mạnh.
-Mua bán ở đây, nếu là bảo vật quan trọng sẽ khiến bọn trộm cướp dòm ngó. Nếu đã như vậy thì tại sao ở đây vẫn cứ tấp nập không thôi? - Vương Lâm hỏi.
Lý Đan Nam vội vàng nói:
-Tiền bối có lẽ chưa rõ! Người mua bán trong phường thị đều là những tu sĩ đại thần thông, mà cũng chẳng phải độc hành, nên không sợ kẻ khác nhòm ngó.
-Còn những người lo lắng về điều này sẽ tìm đến giao dịch tại những cửa hàng lớn có uy tín. Khi tiền đã vào tay, sẽ tránh được một số phiền phức không đáng có.
-Thậm chí còn có thể đến chỗ thành chủ bỏ linh thạch ra thuê vài tu sĩ bảo vệ cho mình. Nhưng từ trước đến nay, những người bị lợi lộc che mờ mắt vẫn còn nhiều lắm.
-Cho nên khi giao dịch chắc chắn sẽ có nguy hiểm, mọi việc đều phải tùy thuộc vào số mệnh.
Vương Lâm cười. Dù lần đầu đến đây có chút bỡ ngỡ, nhưng Vương Lâm cũng hiểu rõ những chuyện như thế này. Chẳng phải ngày xưa ở Tu Ma Hải, hắn cũng từng bị người khác truy sát cướp đoạt chỉ vì là người thủ hộ đan lô đó sao?
-Nơi này có Mặc Tuyết Dịch không? - Vương Lâm nhìn lên bầu trời, hỏi.
-Mặc Tuyết Dịch... ....
Lý Đan Nam suy nghĩ một lát lâu, hắn tựa hồ chưa từng nghe qua vật này bao giờ, đành cười khổ đáp:
-Tiền bối! Vãn bối không biết!
Sau khi nói xong, mắt Lý Đan Nam chợt lóe sáng, nói:
-Tiền bối! Tuy ta không biết Mặc Tuyết Dịch là vật gì nhưng Thương Thức cửa hàng ở Minh Tư thành tự xưng có đủ mọi vật, có lẽ sẽ có thứ này!
-Sao? Nói cho rõ ràng một chút. - Vương Lâm thu lại ánh mắt, hắn bình thản hỏi.
-Thương Thức là cửa hàng lớn nhất trong Minh Tư thành. Nghe nói sau khi được sự ủng hộ của Tu Chân Quốc cấp bảy, thì có rất nhiều cửa hàng của nó mọc lên khắp Giao Dịch Tinh.
-Phàm là người đến cửa hàng mua bán hay đổi chác, đều được bảo vệ cho đến khi rời khỏi tinh cầu cả trăm vạn dặm. Nếu như người nào có yêu cầu, sẽ được hộ tống trở về tinh cầu sở tại! - Lý Đan Nam lập tức nói. Vương Lâm sau khi nghe xong thì gật đầu nói:
-Dẫn đường!
Lý Đan Nam cảm thấy phấn khởi trong lòng. Hắn ở Minh Hồng thành rất nhiều năm mà chỉ đi qua khu vực phía bắc thành có hai lần, hơn nữa cũng chẳng thể đi vào cửa hàng mà chỉ dám loanh quanh bên ngoài mà thôi. Chỗ đó chỉ có những tu sĩ đại thần thông mới dám bước vào. Người nào không có nhiều tiền đi vào cũng chẳng mua được thứ gì.
Dưới sự dẫn đường của Lý Đan Nam, hai người phi nhanh đến khu vực phía bắc thành. Vương Lâm liếc mắt đã nhìn thấy chín cửa hàng rộng rãi và sừng sững tựa những tòa hoàng cung tọa lạc ở nơi đây.
-Tiền bối! Tòa nhà sâu nhất bên trong chính là cửa hàng Thương Thức. Đây không phải là chỗ những tu sĩ bình thường có thể đi vào, sẽ có người ra kiểm tra…
Không đợi Lý Đan Nam nói xong, chỉ thấy những đợt sóng lam sắc đột nhiên xuất hiện trong hư vô rồi khuếch tán thẳng về phía Vương Lâm.
-Kẻ đến xin dừng bước! - Một giọng nói ngạo nghễ, lạnh lùng từ trong hư vô truyền ra.
Vẻ mặt Vương Lâm vẫn như không, hắn khẽ vỗ nhẹ ra phía trước. Một luồng quái phong lập tức ào ra rồi nhanh chóng khuếch tán tứ phía. Cuối cùng, trước mặt Vương Lâm khoảng trăm trượng, lam quang lấp lánh rồi hóa thành một người thanh niên mặc đồ màu lam. Người này vẻ mặt khó chịu, ánh mắt âm trầm nhìn chằm chằm Vương Lâm.
Ánh mắt Lý Đan Nam chợt sáng lên. Hắn sống ở Minh Hồng thành nhiều năm, tuy chỉ ghé qua khu vực phía bắc thành hai lần và cũng từng thấy có người đi ra kiểm tra nhưng chưa bao giờ gặp tình cảnh vừa mới bước vào đã có người trực tiếp phóng ra ngăn cản.
Vương Lâm vẫn giữ vẻ mặt bình thản. Tu vi của người này tuy không đạt đến Anh Biến sơ kỳ như hắn nhưng chỉ còn nửa bước là tiến vào Anh Biến. Hắn đang trong quá trình hấp thụ tiên ngọc.
Tiên lực trong cơ thể người này cũng đủ để hắn đột phá Anh Biến, nhưng hắn cũng đang chuẩn bị giống như Vương Lâm, lựa chọn phương pháp thứ hai. Nếu một khi có đủ tiên ngọc, tiến lên Anh Biến kỳ sẽ dễ dàng hơn rất nhiều. Người thanh niên này nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, hắn lạnh lùng hừ một tiếng, nói:
-Cút!
Trong mắt Vương Lâm hàn quang chợt lóe lên, hắn tiến về phía trước một bước. Sau khi dung hợp cùng bản tôn và đấu pháp với Tư Đồ Nam cả tháng trời, kinh nghiệm chiến đấu của Vương Lâm đã tăng tiến vượt bậc. Đặc biệt là tốc độ của hắn. Lúc này cơ thể hắn chỉ cần khẽ động, tốc độ đã cực kỳ kinh người.
Gần như chỉ trong nháy mắt, Vương Lâm đã vọt qua khoảng cách trăm trượng, hữu quyền đấm thẳng tới trước. Một luồng sức mạnh khổng lồ ngưng tụ trên nắm đấm.
Nắm đấm không hề tạo ra tiếng xé gió, nhưng không gian tĩnh lặng lại xuất hiện vài vết nứt rất nhỏ, tựa hồ sắp sụp đổ.
Mặt người thanh niên biến sắc, hắn không ngờ đối phương chỉ là Anh Biến sơ kỳ mà một quyền lại có uy lực đến vậy. Một quyền này đừng nói là hắn, ngay cả những tu sĩ Anh Biến sơ kỳ đỉnh phong muốn đỡ cũng phải tiêu hao một luồng tiên lực khổng lồ, nếu bất cẩn sẽ bị trọng thương ngay lập tức.
Hắn muốn lùi về phía sau nhưng cơ thể lại bị một sức mạnh khó tin trói buộc, khiến hắn căn bản không thể nhúc nhích, chỉ trơ mắt nhìn nắm đấm đang ngày càng lớn dần trước mặt.
Mồ hôi lạnh từ chóp mũi hắn chảy dài, nhưng ánh mắt hắn lại không chút hoảng loạn. Hắn rõ ràng nhìn thấy tu vi của Vương Lâm đã đạt tới Anh Biến kỳ, lại dám nói những lời ngông cuồng như vậy, vậy thì ở đây chắc chắn có người tu vi cao hơn, thân phận kinh người ở đây trợ giúp.
- Dừng tay!
Một giọng nói thản nhiên từ gian hàng thứ ba từ từ vọng ra. Theo sau còn có một đạo thanh quang, nó chẳng qua chỉ là một chén trà, nhưng tốc độ lại cực nhanh. Trong chén trà ẩn chứa một luồng tiên lực khổng lồ, nó vừa xông ra đã phóng thẳng đến Vương Lâm.
Ánh mắt Vương Lâm chợt lóe, tay phải hắn bấm pháp quyết, một đạo tiên lực lập tức ngưng tụ trên đầu ngón tay, vẽ ra một đường cong rồi phóng thẳng tới chén trà. Vương Lâm khẽ hô khẽ:
- Tinh Chuyển!
Đạo tiên lực từ ngón tay Vương Lâm thoát ra lập tức ngưng tụ lại rồi nhanh chóng xoay tròn. Nó hóa thành một vòng tròn hoàn chỉnh, phóng thẳng tới rồi xuyên qua chén trà.
Tốc độ của chén trà lập tức khựng lại, nhưng sau đó nó lại xoay tròn rồi tạo thành một đường cong bao quanh trước người Vương Lâm, cách đó ba trượng.
Một tiếng “A!” vang lên từ trong cửa hàng.
Một quyền như tia chớp của Vương Lâm lập tức rơi vào hư không. Nhưng tên thanh niên ngông cuồng sắc mặt lại đỏ hồng một cách dị thường. Hắn phun ra một ngụm máu màu nâu, hai mắt trở nên ảm đạm rồi chầm chậm lùi về sau mấy bước. Cơ thể hắn lại run rẩy, rồi phun thêm một ngụm máu tươi.
Thân hình hắn chấn động liên tục, từng đạo tiên khí bạch sắc điên cuồng bay ra từ thất khiếu và các lỗ chân lông trên cơ thể. Chỉ trong nháy mắt, trong cơ thể hắn đã không còn chút tiên lực nào.
- Ngươi…Ngươi phế tiên cơ của ta!
Sắc mặt người thanh niên không còn đỏ hồng mà trở nên trắng bệch như người chết.
Một quyền của Vương Lâm không gi���t chết được tên kia nhưng lại tiêu hủy tiên cơ mà hắn vất vả lắm mới ngưng tụ thành. Điều này chẳng khác gì trực tiếp khiến tu vi của hắn, vốn đang ở ngưỡng cửa Anh Biến, bị đẩy lùi về Hóa Thần kỳ.
Vương Lâm thu quyền rồi chắp hai tay sau lưng. Hắn dùng ánh mắt bình tĩnh nhìn về phía cửa hàng vừa ném ra chén trà.
Pháp thuật Tinh Chuyển là của Tư Đồ Nam. Nếu như trước đó ở Chu Tước Tinh, khi Vương Lâm đấu pháp với người khác, pháp bảo là quan trọng nhất. Còn bây giờ, sau khi trải qua một tháng rèn luyện với Tư Đồ Nam, hắn đã bắt đầu không còn ỷ lại vào pháp bảo như trước nữa.
- Đối với tu sĩ đại thần thông chân chính, pháp bảo chỉ là vật phụ trợ mà thôi. Thần thông pháp thuật mới là điều đáng sợ nhất. Tất nhiên, nếu có pháp bảo cực mạnh từ trung giai trở lên thì lại là ngoại lệ! - Đây là những gì Tư Đồ Nam từng nói với Vương Lâm.
- Vị huynh đài này bản lĩnh thật cao cường, xin hỏi tôn tính đại danh?
Một giọng nói bình thản từ trong cửa hàng vang lên, một bóng người cao ráo chợt xuất hiện cùng với giọng nói ấy.
Đây là một người thanh niên mặc áo bào màu tím. Hắn mày kiếm mắt sáng, ánh mắt vô cùng thâm thúy, khiến người khác khó mà nhìn thấu. Không gian bốn phía xung quanh nơi hắn đứng đột nhiên xuất hiện những đợt sóng dao động, rõ ràng hắn đã đạt tới cảnh giới có thể phóng thích tiên lực của Anh Biến trung kỳ đỉnh phong.
Vương Lâm quét mắt nhìn người này, vẻ mặt hắn vẫn như không, chậm rãi đáp:
- Vương Lâm.
- Vương Lâm… Tại hạ là Bạch Vi!
Người thanh niên khẽ vung tay phải, một cây quạt lông trắng chợt xuất hiện trong tay. Nhìn qua, hắn quả thật có khí chất của một công tử.
Người thanh niên bị một quyền của Vương Lâm phá hủy tiên cơ đang đứng cách đó không xa. Vẻ mặt hắn tái nhợt, tập tễnh bước vài bước đến bên cạnh Bạch Vi. Hắn nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, ác độc thốt:
- Công tử! Giết hắn đi!
Bạch Vi nhướng mày, hắn xoay người rồi bình thản nói:
- Nơi này không có phần ngươi xen vào! Lùi ra!
Tên thanh niên kia ngẩn người. Hắn nhìn Bạch Vi rồi lại nhìn Vương Lâm, trong mắt lộ vẻ kỳ lạ. Sau đó hắn hừ nhẹ một tiếng nhưng không nói thêm lời nào.
Vẻ mặt Vương Lâm vẫn như không. Hắn thấy tên của người kia tuy có vẻ nữ tính, nhưng chỉ liếc mắt đã nhận ra người này là nam chứ chẳng phải nữ.
- Vương huynh! Hạ nhân vô lễ, mong Vương huynh đừng trách. Bạch mỗ đến từ Thiên Vận Tinh, sư môn là Thiên Vận Tông, không biết Vương huynh đến từ nơi nào?
Bạch Vi nhã nhặn cười nói, như thể mọi chuyện không vui trước đó đều đã tan thành mây khói. Trong mắt Vương Lâm lộ vẻ kỳ dị, nói:
- Là một người lưu lạc, không có môn phái!
Bạch Vi mỉm cười rồi lắc đầu nói:
- Nếu Vương huynh đã không muốn nói thì tại hạ cũng không miễn cưỡng. Nếu Vương huynh có thời gian rảnh rỗi thì đến Thiên Vận Tinh một chuyến để tại hạ tận tình làm tròn nghĩa vụ chủ nhà!
Vương Lâm gật đầu rồi bước thẳng tới trước một bước, trực tiếp xuyên qua hai người phóng thẳng về phía trước. Lý Đan Nam kinh hoàng, vội vã theo sát phía sau, sợ tai họa ập xuống đầu mình.
Bạch Vi vẫn dõi theo bóng dáng Vương Lâm, trong mắt hắn lộ ra ánh sáng kỳ d���. Hắn thu cây quạt trong tay lại rồi khẽ đập lên tay trái, miệng khẽ nói:
- Sơn hữu mộc hề mộc hữu chi, tâm duyệt quân hề quân bất tri… ….
Người thanh niên bị phế tiên cơ liếc nhìn Bạch Vi một cái, vẻ cổ quái trong ánh mắt lại càng thêm đậm.
Mãi đến khi hình bóng của Vương Lâm khuất hẳn vào trong cửa hàng cuối cùng, Bạch Vi mới thu hồi ánh mắt. Hắn nhìn sang người hầu bên cạnh, khẽ cười nói:
- Chẳng phải chỉ là tiên cơ thôi sao, khi bản công tử trở về Thiên Vận Tinh, sẽ ban cho ngươi cái khác! Đi thôi! Ngày mừng thọ vạn năm của sư tôn lão nhân gia đã gần kề, ta cũng không thể đến muộn được nữa!
Hắn nói xong thì đi thẳng vào trong cửa hàng thứ ba ở phía trước. Vật hắn muốn mua không cần quý giá nhưng phải đặc biệt tinh xảo. Hắn đã đi hết tất cả các cửa hàng ở đây, chỉ còn duy nhất cửa hàng này là chưa tìm thử.
Những nơi Bạch Vi đi qua thì người ngoài thường không được phép đi vào. Kiểu cách ngang ngược ấy đã lây nhiễm cả sang đám tôi tớ, nên mới có cảnh tượng ngăn cản Vương Lâm tiến vào khu vực phía bắc thành.
Vương Lâm bước chân vào cửa hàng Thương Thức. Đây là một tòa cung điện khổng lồ, vô cùng xa hoa. Trong đại điện, đập vào mắt là chín mươi chín bức tượng điêu khắc từ linh thạch.
Một luồng linh khí nồng đậm ập thẳng vào mặt, khiến Lý Đan Nam trợn mắt há mồm nhìn cảnh tượng trước mắt. Từ khi sinh ra đến giờ, hắn chưa từng thấy luồng linh lực nào nồng đậm đến vậy ở bất kỳ nơi đâu.
Lý Đan Nam do dự một lát, hắn cắn răng ngồi xuống thổ nạp, mặc kệ Vương Lâm muốn làm gì thì làm.
Vương Lâm nhìn một loạt tượng người được sắp xếp chỉnh tề trước mặt. Tất cả đều là tượng các cô gái dịu dàng, xinh đẹp tựa tiên nữ, mỗi bức tượng có một vẻ khác nhau, nhưng đều xinh đẹp tuyệt trần.
Trong tay mỗi bức tượng đều cầm một hộp gấm, bên trên đặt đủ loại linh đan, pháp bảo kỳ lạ, nói chung là thứ gì cũng có.
Lúc này, một tiếng cười trong trẻo như chuông bạc từ trong hư vô vọng ra. Ngay sau đó, một nữ nhân xinh đẹp động lòng người từ trên cầu thang bước xuống. Nàng đảo đôi mắt đẹp một lượt rồi dừng lại trên người Vương Lâm.
Người phụ nữ này mặc một bộ y phục trắng như tuyết và một chiếc váy dài chấm đất. Dưới tà váy có rất nhiều tầng được thêu những đóa hoa cà độc dược, hiện lên rõ ràng trên nền trắng tinh.
Mái tóc mềm mại như những sợi tơ được thả dài sau lưng. Trên mái tóc có cài ba chiếc trâm thủy tinh màu tím và trắng. Mỗi lần bước đi, suối tóc lại uốn lượn tựa những con sóng nhấp nhô. Ba miếng màu tím nhạt mỏng như cánh ve, lớn cỡ ngón tay út, nằm dưới mắt trái, chốc chốc lại chớp động ánh sáng, khiến khuôn mặt nàng thêm phần xinh đẹp như tranh vẽ.
- Hoan nghênh đạo hữu đến với cửa hàng Thương Thức.
Giọng nói của cô gái ngân nga, du dương như chim hoàng anh hót. Vẻ đẹp của nàng có thể nói là tuyệt luân, nhưng ánh mắt của Vương Lâm chỉ lướt qua những miếng dán mỏng màu tím dưới mắt trái của nàng.
Với nhãn lực của Vương Lâm, có thể dễ dàng nhận ra những mảnh nhỏ đó là một loại pháp bảo.
Ngay cả chín đóa hoa cà độc dược trên y phục của nàng cũng là một loại pháp bảo hiếm có.
Ba chiếc trâm cài tóc trên đầu nàng chắc chắn cũng là pháp bảo. Trên người cô gái này toàn là b���o vật, đủ thấy mức độ xa hoa của nơi đây đến nhường nào.
- Nơi đây có Mặc Tuyết Dịch không?
Ánh mắt Vương Lâm nhìn thẳng, bình thản hỏi.
Bản dịch này do truyen.free dày công biên soạn, kính mong quý độc giả không sao chép.