[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 470: Duyên phận đã hết
Tại một thôn làng phàm tục, bên ngoài Phượng Hoàng thành của Sở quốc trên Chu Tước tinh.
Bình minh một ngày xuân ấm áp, những mái nhà trong thôn cuộn khói bếp bốc lên, thi thoảng lại vang tiếng chó sủa và tiếng trẻ con đùa giỡn.
Phía đông thôn có năm ngôi nhà, một trong số đó là ngôi nhà mái ngói đơn sơ. M���t phụ nữ già đang ngồi xổm bên bếp lò, thổi lửa chuẩn bị bữa cơm.
Lưng bà đã hơi còng vì sức nặng của năm tháng. Khói bếp bay ra khiến bà ho khan vài tiếng. Bà vội cầm quạt tre phe phẩy, khói bếp lập tức tan đi.
— Mẫu thân của Như nhi đâu rồi… — Một tiếng gọi yếu ớt từ căn phòng bên cạnh truyền ra.
Người phụ nữ vội bỏ quạt xuống, lau tay vào vạt áo rồi chạy khỏi bếp, tiến vào căn phòng phát ra tiếng gọi.
Đẩy cửa vào phòng, bà thấy một lão nhân già nua đang nằm trên giường. Đôi mắt ông lõm sâu vào trong, gương mặt hằn sâu những nếp nhăn.
Lão nhân chỉ còn da bọc xương, đôi mắt ảm đạm không còn vẻ tinh anh. Bà lão đi đến bên giường nhìn ông, mặt đã đẫm lệ.
— Ông nhà! Ông muốn ăn gì?
Lão nhân giơ cánh tay phải lên, bà lão vội đi đến đỡ ông dậy.
— Mẫu thân của Như nhi à! Hôm qua ta nằm mơ thấy con gái chúng ta trở về...
Ánh mắt ảm đạm của lão nhân lúc này lóe lên một tia sáng.
— Con gái của chúng ta trở về...
Nước mắt bà lão không ngừng tuôn rơi, bà khẽ nói:
— Đúng vậy! Sẽ trở về rất nhanh thôi!
— Ta hối hận vì ngày xưa đã để vị đạo nhân kia mang con bé đi. Thoáng chốc đã hai mươi năm trôi qua, con chúng ta không biết bây giờ ra sao rồi... Vẻ già nua trên mặt lão nhân càng hiện rõ. Bà lão lau nước mắt, khẽ nói:
— Không có gì đâu! Con gái chúng ta có số tốt, chắc chắn sẽ bình an!
Hai người này chính là cha mẹ Chu Như. Trong cuộc chiến giữa Tiên Di tộc cùng tu sĩ năm xưa, họ buộc phải chuyển đến đây định cư, vì thế cũng không bị liên lụy. Chẳng qua, trong lòng hai lão nhân vẫn nhớ thương Chu Như.
Nhiều năm về trước, chuyện Chu Như được vị đạo nhân mang đi vẫn là một nỗi đau thấu tim trong lòng hai vợ chồng. Năm tháng trôi qua trong chờ đợi, trong nỗi nhớ mong, nỗi đau ấy càng ngày càng lớn, càng ngày càng cứng, cứ thế hành hạ họ.
Cha Chu Như vì chuyện này mà nằm lòng day dứt, ông bệnh liệt giường, ngày càng gầy yếu.
Gánh nặng gia đình đè nặng lên đôi vai gầy của mẫu thân Chu Như. Một người phụ nữ quán xuyến mọi việc trong nhà, nhưng nửa đêm giật mình tỉnh giấc, lệ vẫn tuôn rơi đẫm mặt. Trong miệng bà không ngừng gọi nhũ danh của Chu Như.
— Con gái chắc chắn sẽ quay trở về. Ông yên tâm đi, giấc mộng đêm qua chắc chắn sẽ là thật!
Bà lão dùng tay gạt lệ khóe mắt.
— Ôi...
Phụ thân của Chu Như thở dài một tiếng, ông muốn mở miệng nói gì đó nhưng đột nhiên lại nhìn chằm chằm về phía cửa phòng. Cơ thể ông đột ngột bất động, như thể bị đóng băng.
Bà lão ngẩn người, vội vàng quay đầu lại nhìn theo ánh mắt của chồng. Khi ánh mắt bà nhìn ra bên ngoài, cả người bà run rẩy.
Bên ngoài cửa phòng có một cô gái đang đứng. Nàng sở hữu khuôn mặt xinh đẹp, tóc dài xõa xuống hai bờ vai. Nàng có dáng vẻ giống hệt Chu Như trong ký ức hai vợ chồng.
— Ngươi...
Bà lão có chút do dự, khẽ nói.
— Mẫu thân!
Nước mắt chầm chậm rơi trên đôi gò má cô gái. Nàng chạy vài bước đến bên cạnh cha mẹ, quỳ xuống đất, khóc nức nở thành tiếng.
— Như nhi! Đúng là con rồi! Ông nó ơi, Như nhi đã quay về!
Vẻ mặt bà lão trở nên kích động, hai dòng lệ nóng tuôn trào. Bà ôm lấy cổ con gái rồi òa khóc nức nở.
Phụ thân của Chu Như bỗng chốc như được tiếp thêm sức lực. Ông tự mình ngồi dậy khỏi giường, nhìn Chu Như, lệ nóng chảy dài trên gương mặt già nua. Ông lẩm bẩm nói:
— Ông trời có mắt... Ông trời có mắt. Con gái của ta đã quay trở về...
Vương Lâm đứng ngoài phòng khẽ thở dài một tiếng. Trong lòng hắn cảm thấy áy náy với hai vợ chồng. Hắn khẽ điểm tay phải lên hư không, một đạo linh lực chợt lóe lên rồi biến mất không dấu vết, lặng lẽ chui vào phòng rồi tiến vào cơ thể song thân Chu Như.
Mọi bệnh tật trên người phụ thân Chu Như lập tức biến mất, sức sống lập tức tràn ngập cơ thể. Mẫu thân Chu Như cũng tương tự.
— Như Nhi! Thúc thúc phải đi rồi!
Vương Lâm trầm mặc một lúc rồi xoay người bước đi. Bóng lưng hắn lúc này trông hết sức hiu quạnh và cô độc.
Chu Như trong phòng dường như cũng cảm nhận được điều đó. Nàng ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy bóng lưng kia dần biến mất nơi phương xa.
— Thúc thúc! Như nhi đời này sẽ có một ngày gặp lại người... — Chu Như nhìn bóng lưng kia, lòng nàng dâng lên nỗi đau xót... Hình bóng Vương Lâm trong lòng nàng còn nặng hơn cả cha mẹ ruột, bởi từ nhỏ nàng đã sống cùng Vương Lâm.
— Thúc thúc! Con sẽ tiếp tục tu tiên, cho đến khi có thể rời khỏi Chu Tước tinh. Con sẽ đi tìm... tìm người... Đến lúc đó tiểu Như nhi sẽ không còn liên lụy đến người.
Vương Lâm rời khỏi. Tiểu Bạch bên ngoài căn phòng khẽ gầm vài tiếng, đôi mắt hổ của nó nhìn thẳng vào căn phòng Chu Như đang quỳ, trong ánh mắt lộ ra một tia không nỡ. Một lúc sau, nó gầm lên một tiếng, rồi hóa thành một đạo bạch quang biến mất.
Tiếng hổ rống lập tức khiến tất cả thôn dân sợ hãi, nhưng khi mọi người chạy ra ngoài lại không hề thấy bất kỳ điều gì. Tuy nhiên, tất cả gà chó súc vật trong thôn liên tục suốt một tháng không dám ra ngoài, suốt ngày nằm trong nhà run rẩy như bị thứ gì đó kinh hoàng ám ảnh.
— Thiết Nham! Ra gặp ta! — Giọng nói của Vương Lâm truyền ra khắp Vân Thiên Tông.
Một đạo cầu vồng lập tức từ bên trong Vân Thiên Tông bay ra rồi hóa thành một lão nhân, đứng cách Vương Lâm mười trượng. Người này chính là Thiết Nham. Lúc này, Thiết Nham đã Hóa Thần, Sở Quốc cũng trở thành quốc gia tu chân cấp bốn.
— Thiết Nham có mặt! — Thiết Nham ôm quyền cung kính. Trong lòng hắn tràn ngập sự tôn kính đối với Vương Lâm. Trên Chu Tước tinh, cái tên Vương Lâm đã trở thành một truyền thuyết.
Vương Lâm chính là Tằng Ngưu, chém Hồng Điệp, diệt Kiền Phong, dọa Liễu Mi, đánh lui Chu Tước Tử và Vân Tước Tử. Chỉ một lời nói của hắn đã định đoạt Chu Tư���c Tử đời thứ mười lăm là Chu Vũ Thái.
Tất cả những chuyện này đều được lan truyền trong giới tu sĩ của Chu Tước tinh, hầu như không ai không biết, không ai không hiểu.
Trong lòng Thiết Nham, Vương Lâm là trời, lời nói của Vương Lâm là sấm sét không thể kháng cự.
Vương Lâm vung tay phải lên, một cái túi trữ vật bay ra rồi rơi vào tay Thiết Nham.
— Nếu Chu Như có thể đạt đến Nguyên Anh Kỳ thì giao vật này cho nàng! Nếu không thể thì khỏi cần! Mặt trên của nó có một đạo phong ấn đơn giản của ta, phá giải nó rất dễ. Chỉ cần ngươi cố gắng nghiên cứu thì chắc chắn sẽ có ngày phá giải được! — Giọng nói của Vương Lâm cực kỳ bình thản. Vẻ mặt Thiết Nham lập tức chấn động, hắn vội vàng nói:
— Thiết Nham không dám! Đây là vật của ngài để lại cho Chu Như, cho dù Thiết Nham có chết cũng phải giữ gìn nguyên vẹn.
Vương Lâm nhìn Thiết Nham, hắn gật đầu nói:
— Tốt nhất là ngươi đừng thấy lợi mà mờ mắt, nếu không chắc chắn sẽ lãnh hậu quả, nhớ đấy!
Trong lòng Thiết Nham lập tức chấn động, hắn vội vàng ghi nh��. Lời nói của Vương Lâm hắn không dám không nghe, không dám không tin. Những cảm ngộ này không phải là lần đầu tiên hắn có được, mà đã hiện hữu rõ ràng trước mắt, không cách nào quên được.
Vương Lâm đưa mắt nhìn thoáng qua cảnh vật bốn bề. Hắn khẽ thở dài một tiếng, tiến về phía trước một bước, cả người hắn hóa thành làn khói nhẹ, tựa như có một cơn gió thổi qua rồi tiêu tán mất.
Ở cực Bắc Chu Tước tinh, nơi ngày xưa vốn là Tuyết Vực quốc, gió lạnh thấu xương, khi thổi qua còn mang theo những tiếng gào thét, khiến tất cả sinh linh đều phải chùn bước.
Trên mặt băng nơi này, không biết từ bao giờ, đã mọc lên rất nhiều hoa hồng, nhưng hoa không phải màu đỏ mà là màu trắng.
Cánh đồng hoa hồng trắng vững vàng đón từng cơn gió lạnh buốt, một mùi hương thoang thoảng tỏa ra khắp bốn bề.
Ở vùng đất phía đông có một băng cốc, bên trong mọc lên một cây hoa hồng xanh ngạo nghễ. Nó đứng hiên ngang trong gió lạnh, sống nhờ những bông tuyết. Nó đứng thẳng trong sơn cốc, như một thiếu nữ xinh đẹp kiêu ngạo, cô độc nhưng đ��y phong thái mê người.
Vào ngày nọ, có một người đi vào trong sơn cốc. Người đó mặc y phục trắng, hai mắt bình thản. Lúc hắn đi ra khỏi sơn cốc, cây hồng xanh lập tức tỏa ra một mùi hương lúc ẩn lúc hiện trong không khí. Sơn cốc lúc này tràn ngập một mùi hương dịu dàng thoang thoảng.
Giống như có một người thiếu nữ đang nhẹ nhàng múa trong sơn cốc, khiến người ta sinh ra một cảm giác vi diệu.
Người đàn ông mặc y phục trắng đứng cạnh cây hoa hồng xanh. Hắn lặng lẽ nhìn thật lâu... thật lâu... Hắn ngồi xổm xuống khẽ hái một bông hoa rồi xoay người rời đi.
Chỉ tại truyen.free, độc giả mới có thể thưởng thức trọn vẹn bản chuyển ngữ đặc sắc này.