Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 461 : Sát khí.(1)

Đại hán áo giáp vàng lập tức nhìn về phía lão nhân âm trầm kia, cự kiếm trong tay lại vung lên. Kiếm quang vừa rồi hơi ngừng lại, giờ nhanh chóng lóe sáng, hóa thành một thanh kiếm dài chừng trăm trượng từ trên trời chém xuống. Thế công mãnh liệt, dù chưa chạm đến người lão nhân âm trầm, mặt biển đã bị ép lõm xuống, tạo thành một khe rãnh sâu hoắm.

Lão nhân gầm nhẹ một tiếng, hồng quang trong mắt bùng lên mãnh liệt. Khoảnh khắc kiếm mang xé gió lao tới, một đạo hư ảnh màu đỏ từ trong cơ thể lão bay ra.

Đạo hư ảnh màu đỏ này chỉ hiện rõ hình dáng con người, không phân biệt nam nữ. Sau khi xuất hiện, tay phải nó ấn một chưởng về phía trước, lập tức kiếm mang bị chặn lại, không ngờ bị nó nắm gọn.

Tay phải hư ảnh vung lên, kiếm quang trực tiếp bị ném sang một bên, chìm sâu vào lòng biển.

Đại hán áo giáp vàng nhìn lão nhân một cái, gật đầu rồi không còn chú ý đến nữa.

Hư ảnh trở lại thân thể lão nhân âm trầm. Thân thể lão khẽ động, ánh mắt lại lóe ra hồng quang, rồi lao xuống lòng biển. Con khỉ nhỏ cũng thoắt cái bay theo vào.

Vương Lâm nhìn rõ mọi cảnh tượng. Với kinh nghiệm của hắn, tự nhiên có thể nhận ra đại hán áo giáp vàng không hề có ý định làm hại người. Chẳng qua, bất cứ ai muốn tiến vào lòng biển để tìm kiếm cung điện kia đều phải vượt qua một kiếm của hắn mới đủ tư cách.

Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, mơ hồ nhìn ra được vài điều huyền diệu. Ví dụ như khi lão nhân đoạt xá tách khỏi con khỉ nhỏ kia, đại hán áo giáp vàng đã chuẩn bị đối phó với riêng từng người.

Nhưng khi một người một khỉ này tụ lại cùng một chỗ, đại hán áo giáp vàng cũng chỉ chém ra một đạo kiếm quang mà thôi.

Hiển nhiên, đại hán áo giáp vàng đã nhận ra rằng một người một khỉ này vốn là một nhóm.

Đúng lúc này, ánh mắt của đại hán áo giáp vàng khổng lồ chợt lóe lên, kiếm trong tay đột nhiên khẽ động, một đạo kiếm quang từ trên trời lập tức giáng xuống, chém thẳng vào lòng biển. Chỉ nghe từ trong biển truyền ra một trận âm thanh ầm ầm, ngay sau đó một cỗ sóng biển phóng lên cao. Hai người Chu Vũ Thái và Tử Tâm chật vật từ trong con sóng này bay ra, dừng lại cách đó trăm trượng. Chu Vũ Thái phun ra một ngụm tiên huyết, sắc mặt tái nhợt.

Về phần Tử Tâm cũng hiện rõ vẻ kinh hãi.

Hai người trước đó đã trốn dưới đáy biển, âm thầm đi trước nhưng không ngờ vẫn không thoát được cặp mắt khổng lồ của đại hán áo giáp vàng. Khi kiếm quang chém xu���ng, cả hai không thể không nhanh chóng lùi lại. Mặc dù vậy, họ vẫn bị kiếm quang quét trúng, lập tức bị thương.

Đại hán áo giáp vàng không truy kích mà cự kiếm trong tay hoành ngang, ánh mắt nhìn về Vương Lâm. Hàn mang trong mắt Vương Lâm lóe lên, thực lực của đại hán áo giáp vàng cực kỳ cường đại. Một kiếm của hắn đã đạt đến uy lực một đòn của tu sĩ Vấn Đỉnh kỳ, cho nên lão nhân đoạt xá âm trầm kia phải xuất bản hồn ra mới có thể chống cự lại được.

Chỉ có Vân Tước Tử mới có khả năng thong dong chống đỡ, thậm chí còn mượn lực để chìm sâu vào lòng biển.

Tuy nhiên, đại hán áo giáp vàng hiển nhiên không có ý định hại người. Nếu không thì Chu Vũ Thái và Tử Tâm quyết không thể giữ nổi mạng sống được.

Ánh mắt Vương Lâm chớp động, hắn tự biết với tu vi của mình không thể chống cự được kiếm quang của gã đại hán áo giáp vàng này, trừ phi gọi hồn phách Vấn Đỉnh ra.

Lúc này, cách đó không xa hai người Kiền Phong và Liễu Mi cũng nhíu mày, hiển nhiên cả hai cũng đã nhìn ra được manh mối.

- Tằng Ngưu, ba người chúng ta liên thủ chống lại kiếm quang của gã đại hán áo giáp vàng, ngươi thấy thế nào?

Ánh mắt Kiền Phong chợt lóe lên rồi đột nhiên nói.

- Tốt!

Ánh mắt Vương Lâm lộ ra một tia lạnh lùng, gật đầu.

Kiền Phong yêu cầu Vương Lâm liên thủ cũng là hành động bất đắc dĩ. Rất hiển nhiên là hắn và Liễu Mi chống trả cũng không nắm chắc có thể đỡ được một kiếm. Nếu không đỡ được thì không thể tiến vào bên trong cung điện. Lúc này Vân Tước Tử và lão giả xa lạ kia đã tiến vào, nếu cứ chần chừ một chút nữa e rằng cơ hội này sẽ bị hủy hoại trong chốc lát.

Hiện tại thêm cả Vương Lâm, cả ba người liên kết lại để chống trả thì khả năng thành công sẽ lớn hơn rất nhiều.

Trong lòng Kiền Phong không vì Vương Lâm ở Anh Biến sơ kỳ mà sinh ra ý khinh thường. Ngược lại, trong lòng hắn, Vương Lâm tuyệt đối là người có thực lực ngang tầm với mình. Hơn nữa, tận sâu trong nội tâm mà nói, Vương Lâm với Thập Ức Tôn Hồn Phiên trong tay có thể tiêu diệt hắn, đoạt lấy bảo vật. Đối với Vương Lâm, hắn cực kỳ kiêng kị.

Cho nên, hắn mới yêu cầu Hồng Điệp bám theo Vương Lâm để mình có cơ hội cướp được Tu Tinh chi Tinh. Đáng tiếc sau khi hắn đi vào linh sơn mới phát hiện, hóa ra muốn đạt được Tu Chân chi Tinh vẫn còn phải vượt qua vài cửa ải nữa.

Trước đây Vương Lâm trong lòng hắn cũng không ở trình độ này. Bất quá, tận sâu trong nội tâm Kiền Phong vẫn còn ẩn giấu một tia ngạo mạn.

Hắn nghĩ rằng nếu Vương Lâm không có Thập Ức Tôn Hồn Phiên thì tuyệt đối không có khả năng ngang bằng hắn. Nghe được lời đáp ứng của Vương Lâm, Kiền Phong có chút trầm ngâm rồi nói:

- Tằng đạo hữu, ta và ngươi hai người ở phía trước ngăn cản kiếm quang, sư muội ta ở phía sau tiếp ứng. Ngươi thấy thế nào?

Ánh mắt Vương Lâm bình tĩnh quét nhìn Kiền Phong và Liễu Mi một cái. Cùng lúc đó, ánh mắt Liễu Mi cũng đang nhìn hắn, thản nhiên cười, đang định nói chuyện thì Vương Lâm thu hồi ánh mắt, trầm giọng nói:

- Không cần phiền toái như vậy. Vương Mỗ là người đầu tiên đón đỡ kiếm quang, hai người các ngươi theo sau tiếp ứng.

Kiền Phong ngẩn ra, ánh mắt lóe lên. Người đầu tiên đón đỡ kiếm quang chẳng những phải chống cự uy lực của kiếm quang mà đồng thời còn phải đề phòng độc thủ từ phía sau lưng, đây là việc cực kỳ nguy hiểm. Kiền Phong sở dĩ đề xuất cùng Vương Lâm ra tay đúng là vì sợ Vương Lâm e dè, không phát huy ra toàn bộ thực lực. Hơn nữa Liễu Mi tiếp ứng ở phía sau, cho dù lúc đó Vương Lâm có ra tay ám muội thì hắn cũng không để trong lòng.

Lúc này đây, Kiền Phong đã quyết định việc chống cự lại kiếm quang mới là lựa chọn thứ nhất, còn việc trừ diệt Vương Lâm thì có thể tính sau.

Thời điểm này nghe thấy Vương Lâm chủ động đề xuất để một mình hắn là người đầu tiên đối kháng thì trong lòng Kiền Phong có chút nghi hoặc. Nhưng hắn biết bây giờ không phải là lúc để cân nhắc tỉ mỉ, gật đầu nói:

- Vậy thì, toàn bộ nhờ cậy vào Tằng đạo hữu!

Liễu Mi nhướn mày, nàng cảm thấy việc này có chút cổ quái, trầm ngâm một chút rồi nhìn về phía Vương Lâm.

Vương Lâm đến nhìn cũng không thèm nhìn nàng một cái, thân hình bay lên nhằm về phía đại hán áo giáp vàng. Hai người Kiền Phong và Liễu Mi theo sau, ba người hình thành thế chân kiềng bay nhanh tới.

Vào một khắc trước khi ba người tới gần, đại hán áo giáp vàng đang lơ lửng giữa khoảng không hai mắt sững lại, nâng thanh kim kiếm trong tay lên. Kim mang vạn trượng tức khắc lóe lên, phát ra từng luồng hào quang rực rỡ chói mắt.

Tiếp theo hắn mạnh mẽ chém một cái xuống phía dưới.

Lập tức kiếm quang trăm trượng kia giống như một cú đánh phá trời hủy đất từ trên bầu trời phát ra, mạnh mẽ gào thét phá không tiến đến trong nháy mắt.

Giờ phút này, cả trời đất chỉ còn tiếng gào thét vang vọng tận chín tầng mây, tốc độ cực nhanh ầm ầm hạ xuống.

Trên mặt biển lúc này nước bị tách ra thành một khe rãnh, dọc theo hai bên nhanh chóng tản ra để lộ một cái khe dài sâu thẳm.

Lúc trước chỉ nhìn thấy Vân Tước Tử và lão nhân âm trầm đối kháng với nhát kiếm thử thách này chứ Vương Lâm chưa tự mình tham dự, cảm xúc tuy có nhưng cũng không khắc sâu. Bây giờ khi hắn tự mình đón đỡ một kiếm này liền lập tức cảm nhận được bên trong có khí tức khủng bố hủy thiên diệt địa.

Trong luồng khí tức này, nguyên thần hắn thậm chí bắt đầu run rẩy, có dấu hiệu bất ổn. Không chỉ thế, trên toàn bộ cơ thể gần như mỗi một vị trí đều có cảm giác giống như bị vô số tòa núi lớn đè lên.

Loại cảm giác này hắn không xa lạ gì. Năm đó khi ở sâu bên trong linh mạch dưới lòng đất tại Luyện Hồn Tông, hắn đã cảm thụ được linh uy tương tự như thế này, chẳng qua bây giờ lực đạo hùng mạnh gấp trăm, ngàn lần so với năm đó.

Kiếm quang vừa bay ra, chưa tiến lại gần mà tiên huyết đã chảy xuống khóe miệng Vương Lâm, thế nhưng trong mắt hắn cũng lộ ra vẻ bất khuất.

Nhìn thấy bộ dáng của Vương Lâm, cước bộ của Kiền Phong hơi dừng lại. Hắn không nhịn được, ánh mắt lóe lên, trên mặt lộ ra vẻ do dự không biết hiện tại nên giết Vương Lâm đoạt lấy Thập Ức Tôn Hồn Phiên hay là hiệp trợ hắn theo như kế hoạch ban đầu để chống lại luồng kiếm quang này.

Một ý tưởng chợt lóe lên trong đầu, hắn liền quyết định thay đổi chủ ý, chuẩn bị giết Vương Lâm đoạt lấy Hồn Phiên. Tiếp đó, sử dụng uy lực của Hồn Phiên hoàn toàn có thể chống cự lại luồng kiếm quang này.

Tất cả những ý tưởng này lóe lên trong đầu hắn chỉ trong thời gian cực ngắn. Sau khi đã quyết định, Kiền Phong cười ha hả nói:

- Tằng đạo hữu, chớ hoảng sợ, Kiền mỗ tới đây!

Kiền Phong nói xong thân ảnh như điện bay nhanh tiến tới.

Đòn này nhất định phải thành công, vì thế Kiền Phong cũng không quá s��t ruột mà là chuẩn bị để sau khi tiếp cận liền lưu lại cho Vương Lâm một đòn cả đời khó quên. Hắn phải một đòn thành công, nếu không để Vương Lâm có cơ hội tế ra Thập Ức Tôn Hồn Phiên thì không hay chút nào.

Với sự thông minh của mình, Liễu Mi lập tức biết được ý đồ của Kiền Phong. Trong mắt nàng có chút do dự nhưng rồi vẻ lạnh lùng chợt hiện ra, nàng không vội tiến lên mà ở phía sau tiếp ứng.

Nàng vốn là người vô tình. Nếu Kiền Phong có thể giết Vương Lâm đồng nghĩa với việc Thiên Huyễn đạo tâm của nàng không còn khí tức của đối phương, sau này đối với đại đạo của nàng cũng bớt đi một tâm ma.

Thời điểm này, kiếm quang đã tới trước người, chính xác là ở trên đỉnh đầu Vương Lâm, tiếp tục phá không tiến đến.

Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, khóe miệng lộ ra một chút trào phúng. Hắn đề xuất mình là người đầu tiên chống lại kiếm quang, sao có thể lại không tính đến trường hợp Kiền Phong đổi dạ.

Tất cả chuyện này đúng như hắn suy nghĩ, hoàn toàn nằm trong dự đoán của hắn.

Lúc Kiền Phong bay như lu��ng gió tiến đến, giữa không trung kiếm quang gào thét trong nháy mắt sẽ chém xuống, Vương Lâm âm thầm tính toán thân ảnh của Kiền Phong. Lúc thân ảnh này xuất hiện trong vòng mười trượng bên cạnh hắn, trong nháy mắt ấy, Vương Lâm cười dài một tiếng, vỗ túi trữ vật. Lập tức một tòa bảo tháp từ trong túi trữ vật theo tay hắn bay ra, thoắt cái liền trực tiếp đứng chắn trước người hắn.

Trên bảo tháp lập tức một tia thần thức Vấn Đỉnh sơ kỳ của Chu Dật tỏa ra. Luồng kiếm mang kia bị tia thần thức này đánh trúng không khỏi bị trì hoãn một chút. Mượn lúc trì hoãn này, Vương Lâm cười to ha hả, triệu hồi bảo tháp lại rồi thân hình thoắt cái, bỗng nhiên phóng về phía mặt biển. Thế nhưng tốc độ của hắn không nhanh lắm, luôn luôn bảo trì khoảng cách mười trượng với Kiền Phong.

Đại hán áo giáp vàng ánh mắt ngưng lại, không tiếp tục truy kích Vương Lâm mà là nhìn về phía Kiền Phong. Chỉ thấy kiếm mang kia không có thần thức Vấn Đỉnh kỳ đối kháng liền khôi phục lại uy lực rồi bỗng nhiên giáng xuống người Kiền Phong.

Kiền Phong sắc mặt đại biến. Hắn không rảnh để đoán vì sao kiếm quang của đại hán áo giáp vàng không đi công kích Vương Lâm mà lại công kích chính mình. Lúc này, hắn vội hét lớn một tiếng, vỗ túi trữ vật, trong tay lập tức xuất ra một cái dùi màu đỏ. Thoắt cái, các tia chớp trên dùi trở nên dày đặc điên cuồng nhằm hướng luồng kiếm mang đánh tới.

Trong mắt Vương Lâm hiện lên một vẻ trào phúng. Lúc trước vào thời điểm lão nhân âm trầm và con khỉ nhỏ kia đối kháng kiếm quang, hắn liền cảm giác có chút nghi hoặc. Phân tích việc này hắn có thể khẳng định rằng đại hán áo giáp vàng này nhất định đã phán đoán một người một khỉ kia là cùng một nhóm cho nên mới xuất ra một đạo kiếm quang.

Vương Lâm tính toán, lúc ấy khoảng cách giữa con khỉ nhỏ và lão nhân âm trầm không tới mười trượng. Trong khoảng cách này liền bị đại hán áo giáp vàng chém tới, đó chính là điểm mấu chốt.

Trong phạm vi này, ai có khoảng cách gần nhất với kiếm mang thì kiếm mang sẽ công kích người đó!

Sở dĩ Vương Lâm cự tuyệt cùng Kiền Phong hai người cùng tiến lên chống cự, Liễu Mi tiếp ứng phía sau khi cần thiết, bởi vì như vậy sẽ quá gần nhau. Tuy nói rằng hắn và Kiền Phong rất gần, phù hợp khoảng cách mười trượng, nhưng vì khoảng cách quá gần nên nếu hắn có chút động tác nhỏ thì với cơ trí của Kiền Phong, không biết chừng sẽ lập tức phản ứng lại, như vậy sẽ gặp sự phòng bị.

Cho nên, hắn đề nghị để mình một mình đối kháng, quả nhiên Kiền Phong trúng kế, tuy rằng trong lòng nghi hoặc, nhưng cũng phải đồng ý.

Kỳ thật cho dù Kiền Phong không đồng ý, hắn cũng sẽ không đề xuất ba người liên thủ. Vương Lâm cũng tính toán đối mặt một mình. Hắn cũng không tin là khi một mình đối mặt kiếm quang vào lúc nguy hiểm nhất thì Kiền Phong sẽ không ra tay đánh lén. Chẳng qua như vậy thì muốn dẫn dụ đối phương tới trong vòng mười trượng cũng có một chút phiền phức. Tuy nhiên Vương Lâm cũng có kế sách có tám phần nắm chắc sẽ dẫn Kiền Phong tiến vào.

Sau đó Kiền Phong đề xuất ba người liên thủ. Dưới sự đề nghị của Vương Lâm, quả nhiên Kiền Phong chịu không nổi sự hấp dẫn, bỏ qua phương án mọi người cùng chống đỡ mà là đồng ý với lời lừa gạt của Vương Lâm, để mình hắn chống đỡ, sau đó tiếp cận tới gần hắn để ra tay ám toán. Chỉ có điều Kiền Phong không nghĩ tới Vương Lâm sớm đã nhìn ra hết thảy.

Lúc này đây, tia thần thức Vấn Đỉnh của Chu Dật trên bảo tháp phía trước Vương Lâm cũng đã tạo ra tác dụng mấu chốt. Nhân cơ hội luồng kiếm quang kia trong nháy mắt đình trệ, lúc này Vương Lâm mới có cơ hội, lóe lên một cái thoát ly khỏi kiếm quang, khiến cho Kiền Phong là người có khoảng cách gần nhất với kiếm quang.

Hết thảy sự việc này nói thì chậm, nhưng trên thực tế lại giống như tia điện quang lóe lên một cái đã hoàn thành toàn bộ. Lúc luồng kiếm quang nhằm hướng về phía Kiền Phong là lúc thân hình Vương Lâm dừng lại một chút, không lập tức lao ra mà là lạnh lùng liếc mắt quét nhìn Liễu Mi đứng cách đấy không xa một cái.

Khóe miệng Vương Lâm lộ ra nụ cười lạnh lẽo. Trong nháy mắt, tay phải khẽ vỗ lên túi trữ vật một cái, toàn bộ các tượng gỗ điêu khắc Tuế Nguyệt từ trong túi bay ra.

- Tuế Nguyệt!

Vương Lâm gầm lên một tiếng, lập tức tất cả các tượng gỗ điêu khắc ầm ầm tự bạo. Một luồng ý cảnh Tuế Nguyệt điên cuồng bay ra. Tuy rằng ý cảnh Thiên Huyễn của Liễu Mi đã đại thành, nhưng các tượng gỗ điêu khắc ý cảnh Tuế Nguyệt cũng được Vương Lâm tỉ mỉ chuẩn bị. Tuy nói không thể tạo thành thương tổn đối với Liễu Mi, thậm chí thời gian trì hoãn cũng ngắn ngủi, nhưng trong thời khắc nguy cơ này chỉ cần đình trệ một chút thôi cũng là đòn chí mạng.

Thân hình Liễu Mi không khỏi bị chậm lại một chút. Thân ảnh của Vương Lâm lập tức hạ xuống phía dưới người Liễu Mi.

Lúc này trên không trung có hai đạo kiếm quang. Đột nhiên hai đạo hợp lại thành một, điên cuồng chém xuống, mục tiêu lúc này chính là Liễu Mi.

Trong mắt Vương Lâm chợt lóe lên sát khí. Tay phải nhằm hư không phía trước điểm nhẹ một cái, một đạo cấm khí từ trong ngón tay bỗng nhiên bay ra nhằm Liễu Mi phóng đến.

Vương Lâm không xem xét kết quả. Hắn biết giờ phút này thời gian cực kỳ cấp bách, không chút do dự thân mình lập tức nhanh như chớp tiến vào phía trong lòng biển. Trong lòng biển, một tòa cung điện thật lớn đang phát ra từng trận kim mang.

Thân hình Vương Lâm thoắt cái liền hướng về phía cung điện, lấy tốc độ nhanh nhất điên cuồng tiến đến. Ở phía trong lòng biển có một luồng lực kỳ dị bao phủ. Vương Lâm không cần thử qua cũng biết được lực này tất nhiên để hạn chế pháp thuật thuấn di. Loại cảm giác này hắn từng đã cảm thụ qua ở một số nơi kỳ dị cho nên tự nhiên hiểu được.

Vào lúc thân hình hắn đang chuẩn bị tiến nhập vào cung điện, trong nháy mắt mặt biển phía trên lập tức truyền đến từng hồi tiếng động rít gào. Nước biển bên người Vương Lâm lập tức rẽ mạnh ra hai bên, một đạo kiếm quang trăm trượng với tốc độ cực nhanh từ trên trời giáng xuống thẳng tiến truy đuổi Vương Lâm.

Kiếm quang càng lúc càng gần, Vương Lâm thậm chí có thể cảm nhận được từ phía trên truyền tới từng trận phong nhận cường đại như các mũi tên bén nhọn. Lập tức một sự đau đớn từ trên thiên linh cái ở đỉnh đầu truyền xuống.

Hắn hung hăng cắn răng một cái, mắt nhìn thấy không còn đến trăm trượng là có thể tiến nhập vào cung điện, nhưng luồng kiếm quang phía sau cũng đã tiến đến sát người.

Một tia tiên huyết từ trên trán Vương Lâm chảy xuống, cảm giác đau đớn càng lúc càng mãnh liệt.

Chín mươi trượng, tám mươi trượng, bảy mươi trượng, sáu mươi trượng...

Khoảng cách càng lúc càng rút ngắn lại nhưng âm thanh gào thét của kiếm quang trên đỉnh đầu như quanh quẩn trong tâm thần. Vương Lâm cố sức bay nhanh, phun ra một ngụm tiên huyết trên không trung rồi mạnh mẽ vỗ một cái lên túi trữ vật, trong tay lập tức xuất hiện một cái rìu chiến.

Trong nháy mắt hắn quay đầu lại, hét lớn một tiếng, rìu chiến trong tay hoành ngang trước người.

Lúc này kiếm quang tiến đến bỗng nhiên dừng lại một chút phía trên rìu chiến. Sắc mặt Vương Lâm đỏ lên, một ngụm tiên huyết lại phun ra, nguyên thần chấn động. Hắn gầm nhẹ một tiếng, tâm niệm vừa động, lập tức tay phải giơ lên vỗ trên túi trữ vật, một kiện bảo tháp từ trong túi trữ vật bay ra.

Ý cảnh Chu Dật ngay lập tức khuếch tán ra, kiếm quang dừng lại một chút.

Mượn sự trì hoãn này, thân mình Vương Lâm so với tia chớp còn nhanh hơn, thoắt cái vượt qua khoảng cách năm mươi trượng, rốt cục đi vào trong vòng của cung điện.

Trong nháy mắt lúc thân hình hắn vừa tiến vào cung điện, kiếm quang lóe lên một cái rồi chậm rãi dần dần tan biến.

Tiên huyết trên khóe miệng Vương Lâm chảy xuống. Thu hồi rìu chiến và bảo tháp, hắn liền lập tức khoanh chân ngồi xuống, lấy ra một lượng lớn đan dược ngấu nghiến ăn vào rồi ngay tức khắc nhập định. Cảm giác toàn thân đau đớn, hắn cắn răng một cái xuất ra một khối tiên ngọc, nhìn chằm chằm một chút rồi một ngụm nuốt thẳng tiên ngọc vào. Lập tức một luồng tiên lực vô biên lưu chuyển trong cơ thể.

Vận chuyển một vòng, tức khắc Vương Lâm cảm giác thân mình nhẹ đi. Nương theo tiên lực, hắn đem nội thương áp chế xuống. Thân hình hắn đứng lên, đạp một cái nhằm về phía trong cung điện bay nhanh phóng tới.

Bản dịch này là công sức của đội ngũ dịch giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free