[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 45: Đê tiện
Nghĩ đến đây, đôi mắt hắn chợt lóe tinh quang, rồi cất tiếng gào lớn:
– Các vị sư huynh phái Hằng Nhạc, có câu châm ngôn nói rằng, giết người chỉ đến mức cắt đầu là cùng, nhưng hôm nay ta xin nói cho các vị biết, việc giết ác nhân không chỉ mang lại khoái cảm, mà đối với những kẻ lòng dạ độc ác, chúng ta phải khiến danh tiếng chúng bị vấy bẩn muôn đời. Các vị cứ thử nghĩ mà xem, khi giao chiến cùng kẻ thù, đột nhiên dùng đến chiêu này, cho dù các vị không thể đánh bại hắn, nhưng về mặt thể diện, chắc chắn sẽ chiếm được ưu thế khó lường.
– Hoặc khi chạy trốn, có chiêu này, tuyệt đối có thể đạt được hiệu quả lớn. Đối phương cả người đen đúa, hôi thối, bốc ra mùi tanh tưởi, nếu các vị cứ thế chạy vào nơi đông người, liệu hắn còn mặt mũi nào mà đuổi theo nữa?
– Còn nữa, nếu như gặp phải tình địch, chiêu này lại càng có hiệu quả lớn trong những trận quyết định thắng bại. Ha ha, kẻ nào dám tranh giành nữ nhân của các vị, cứ dùng chiêu này, bảo đảm từ nay về sau, tiểu muội muội kia sẽ chẳng bao giờ còn qua lại với đối phương nữa. Nàng ta sao chịu nổi cái mùi hôi thối này chứ…
Lý Sơn ngừng hét, quả thực đã khiến biết bao đệ tử phải động lòng, đặc biệt là khi hắn nhắc đến công hiệu đối phó tình địch, càng khiến trái tim không ít đệ tử không ngừng xao động. Quả thực, chiêu thức này chính là đòn sát thủ, khiến tình địch phải cúi đầu hổ thẹn!
Lúc này, Lý Sơn đảo mắt, chú ý đến Vương Lâm ở cách đó không xa. Hắn biết rõ đối phương là phế vật của phái Hằng Nhạc. Một phế vật như thế, trong mắt hắn, chính là một khách hàng béo bở, có thể khiến gia tài khánh kiệt cũng cam tâm tình nguyện. Ở Huyền Đạo Tông, vài tên phế vật cũng từng bị hắn chèn ép, bây giờ vừa nhìn thấy Vương Lâm, Lý Sơn lập tức mở cờ trong bụng, tiếp tục nói:
– Đặc biệt là đối với những sư đệ có tu vi thấp, phích lịch đạn đối với các vị lại càng mang đến hiệu quả tối ưu. Có viên đạn này trong tay, sau này kẻ nào dám ức hiếp, ăn hiếp các vị nữa chứ? Các vị cứ ném cho hắn một viên, Lý Sơn ta đảm bảo sau này các vị ở trong môn phái ung dung đi lại, cũng chẳng ai dám dây vào!
Nói đến đây, Lý Sơn cười thầm trong bụng, thầm nghĩ: “Thật quá đáng, chẳng ai dám trêu chọc thì đúng là không thể nào, trái lại, bị người ta cho ăn đòn hiểm lại là chuyện khó tránh.”
– Phích lịch đạn này, thực sự là vô cùng lợi hại đối với các đệ tử tu vi thấp, đúng là lợi khí phòng thân! Ngày hôm nay ta đại hạ giá, mua hai tặng một, vừa bán vừa tặng, sau này gặp nhau trong Tu Chân Giới, xin đừng quên chiếu cố ta một phen nhé!
Lý Sơn thấy nhiều người động tâm, vội vàng thêm ưu đãi.
Bên trong những người đệ tử bị những lời lẽ khoa trương của hắn làm cho động lòng, có một người nói:
– Vật này dùng liệu có thực sự mang lại hiệu quả thần kỳ như vậy không? Ngươi lấy ra vài quả, để ta chọn một quả thử nghiệm, nếu quả thật như vậy, ta sẽ mua vài quả.
Lý Sơn chẳng nói chẳng rằng, từ trong túi lấy ra hơn mười quả phích lịch đạn, nhẹ nhàng đặt trên mặt đất, như thể sợ chúng nổ tung vậy, rồi nói:
– Các vị nhất định phải nhớ kỹ, bảo bối này cần phải cầm thật nhẹ nhàng. Khi sử dụng thì chỉ cần ném ra, nó khi gặp lực cản sẽ tự động phát nổ.
Người đệ tử vừa cất lời, Vương Lâm biết, đó chính là Tôn Hạo.
Tôn Hạo đi lên, cẩn thận từ trong đống phích lịch đạn chọn lấy một quả, đặt vào lòng bàn tay, quan sát tỉ mỉ.
Vẻ mặt Lý Sơn vẫn giữ nguyên bình thản, trong lòng thầm cười khẩy nghĩ:
– Thằng nhóc này, dựa vào ngươi mà có thể nhìn thấu mánh khóe bên trong sao? Ngoại trừ trưởng lão tông phái, ngay cả đại sư huynh cũng chẳng thể nhìn ra bí mật nằm ở đâu!
Tôn Hạo quan sát cả nửa ngày, cũng không thấy quả phích lịch đạn này có điểm gì khác lạ. Hắn khẽ trầm ngâm, rồi ném về phía bãi đất trống đằng xa, phích lịch đạn vạch một đường cong trên không trung, rơi xuống đất trong chớp mắt. Trong lòng Lý Sơn thầm niệm: “Nổ!”
Một tiếng “Ầm” vang lên, phích lịch đạn phát nổ, bụi đen bay mù mịt khắp đất trời, mùi tanh tưởi bốc lên nồng nặc.
Đôi mắt Vương Lâm khẽ chớp động. Thần thức của hắn đã bao trùm toàn bộ nơi này mà không ai hay biết. Chỉ trong khoảnh khắc phích lịch đạn rơi xuống đất vừa rồi, hắn cảm nhận rõ ràng từ trong cơ thể Lý Sơn truyền ra một tia linh khí ba động.
Ngay cả lần thử nghiệm đầu tiên cũng vậy. Vương Lâm nhìn chằm chằm vào phích lịch đạn, khẽ mỉm cười, không hề vạch trần mà tiếp tục quan sát.
– Thế nào, sư huynh đây, phích lịch đạn của ta có lợi hại không? Nhưng Lý Sơn ta vốn cẩn trọng, cũng phải nói trước rằng, bảo bối này không phải lúc nào cũng nổ. Điều này đòi hỏi một kỹ thuật ném nhất định. Khi các vị mua về, sẽ dần dần tự mình tìm hiểu được. Đến lúc đó nếu không nổ, các vị đừng vội nói ta lừa gạt.
Lý Sơn tủm tỉm cười nói.
Tôn Hạo không chút do dự, trực tiếp tiến lên thì thầm với Lý Sơn vài câu, rồi kéo Lý Sơn sang một bên, lấy ra không ít vật phẩm.
Lý Sơn chần chừ suy nghĩ một lát, rồi lấy ra mười quả phích lịch đạn bán cho đối phương.
Trong miệng lẩm bẩm:
– Mua sáu tặng ba, hừm, thôi được. Nhưng ngươi là người đầu tiên mua của ta, ta tặng ngươi thêm một quả là được.
Đã có người mở lời, cộng thêm việc thí nghiệm ngay tại chỗ, thế là lại có vài đệ tử khác tiến đến, rỉ tai thì thầm với Lý Sơn, muốn đổi chác.
Mỗi lần giao dịch xong với ai, Lý Sơn đều dặn dò một câu, rằng thứ này không dám bảo đảm sẽ thành công mọi lúc. Nếu một lần không thành, cứ luyện tập thêm vài lần. Nếu có điều gì thắc mắc, lúc nào cũng có thể tìm hắn, hắn sẽ đích thân chỉ cách ném.
Lúc nói những lời này, Lý Sơn cười thầm trong bụng. Hắn thầm nghĩ: “Các ngươi ném vài lần không thành công, rồi đến tìm ta chỉ bảo, ta cũng sẽ chỉ cho thành công một hai lần. Dù sao ở Hằng Nhạc phái cũng chỉ còn vài ngày nữa thôi, đến lúc đó cho dù các ngươi có nghi ngờ, thì ta cũng đã sớm cao chạy xa bay rồi.”
Song, vẫn còn một số đệ tử, với thái độ thận trọng, vẫn quyết không mua.
Một lát sau, chỉ còn lại hơn mười quả phích lịch đạn. Lý Sơn hài lòng đưa mắt nhìn đám đệ tử Hằng Nhạc phái này, trong lòng thầm nghĩ: “Đám ngu ngốc, hừ hừ, ba ngày sau các ngươi không dùng cũng chẳng sao, cùng lắm là bị ta lừa một lần. Chỉ khi nào các ngươi dùng, đến lúc đó mới có trò hay để xem! Quả phích lịch đạn này, hoàn toàn do ta khống chế, người khác dù dùng dùi khoan cũng không thể khiến nó phát nổ được! Thật sự là, con mẹ nó, ta rất mong chờ trận tỉ thí ba ngày sau!”
Ánh mắt hắn đảo qua một lượt, đột nhiên chú ý đến vẻ mặt tựa như đang cười của Vương Lâm. Hắn lập tức ngây người, chớp mắt một cái, rồi bước tới nói:
– Sư đệ, có muốn mua vài quả về dùng thử không? Ta nói cho sư đệ hay, với tu vi hiện giờ của sư đệ, phích lịch đạn này vô cùng thích hợp. Kẻ nào dám chọc giận sư đệ, sư đệ cứ ném cho hắn một quả.
Vương Lâm liếc nhìn Lý Sơn một cái, lộ ra vẻ châm chọc mơ hồ.
Lý Sơn giật mình kinh hãi. Ánh mắt kia của đối phương lại khiến hắn có cảm giác như mọi bí mật sâu thẳm trong lòng đều bị nhìn thấu. Hắn cẩn thận đánh giá Vương Lâm vài lượt, thấy đối phương rõ ràng chỉ ở tầng thứ ba Ngưng Khí Kỳ, không thể nào giả bộ được, nên mới thầm nghĩ mình đã gặp ảo giác.
– Được, đổi cho ta hai quả đi, nhưng ta cũng không có bảo bối gì, chỉ có ít linh phù của môn phái mà thôi.
Vương Lâm khẽ cười gật đầu.
Lý Sơn lần đầu tiên cảm thấy hơi do dự, lại nhìn kỹ Vương Lâm một hồi lâu nữa. Khi đã chắc chắn đối phương đúng là tu vi Ngưng Khí Kỳ tầng ba, hắn mới yên tâm, lấy ra ba quả phích lịch đạn, cười nói:
– Sư đệ, sư huynh cho ngươi một ân huệ, tiên phù cũng được thôi, vậy sư huynh sẽ ưu đãi cho sư đệ, mua hai tặng một, đây là ba quả phích lịch đạn, chắc chắn sẽ mang đến cho sư đệ một cảm giác vô cùng khác biệt, ha ha.
Nói đoạn, trong lòng hắn thầm nghĩ:
– Quả thực là không hề tầm thường, điều này ta tuyệt đối không lừa ngươi đâu, hừ hừ. Chỉ cần trên người ngươi có phích lịch đạn, cho dù trận tỉ thí lần này ngươi không tham gia, sau này gặp lại, ta cũng sẽ tìm cơ hội cho ngươi cảm nhận thế nào là ‘không tầm thường’! Chắc chắn sẽ khiến ngươi cả đời này ghi khắc tận xương tủy, ha ha!
Hành trình kỳ diệu này, mỗi đoạn tình tiết, mỗi chi tiết dù nhỏ nhất, đều là kết tinh từ tâm huyết của truyen.free.