[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 405: Tiểu Bạch
Trên tinh cầu này, núi non trùng điệp nhưng cây cối thưa thớt. Nơi đây không hề có dấu hiệu sự sống của con người. Ngay cả tu sĩ cũng vô cùng hiếm gặp. Bởi lẽ, không có nhiều tu sĩ có thể vượt qua chướng ngại mà bước vào tinh không. Tối thiểu, họ phải đạt tu vi Anh Biến kỳ. Dù vậy, họ vẫn cần có Tinh La bàn, bằng không việc di chuyển trong tinh không sẽ vô cùng khó khăn.
Vương Lâm đưa Chu Như và Tiểu Bạch bay lượn trên bầu trời tinh cầu. Từng dãy núi cứ thế vút qua dưới chân họ. Thỉnh thoảng, tiếng reo sợ hãi của Chu Như lại vang lên. Phía Bắc tinh cầu có một khu rừng. Tại đây, Vương Lâm đã bắt cho Chu Như một con cọp khổng lồ. Con cọp ấy màu tím, dài tới ba trượng, trông cực kỳ hung dữ. Chỉ có điều khiến Vương Lâm ngạc nhiên là thần trí của nó vẫn chưa được khai thông, không thể thông minh lanh lợi như Tiểu Bạch.
Tuy nhiên, trong cơ thể nó lại ẩn chứa một luồng lực lượng kỳ dị. Mỗi khi nó gầm lên một tiếng, cát bay đá chạy, uy lực tương đương với tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ.
Vương Lâm đối phó với nó vô cùng dễ dàng. Sau khi lưu lại ấn ký của Chu Như để nó không phản chủ, hắn liền giao nó cho nàng. Chu Như vô cùng yêu thích con cọp, lập tức kéo nó đến bên Tiểu Bạch.
- Sau này ta sẽ gọi ngươi là Tiểu Tử! - Chu Như vỗ tay, vui vẻ ngồi lên lưng Tiểu Tử nói.
Tiểu Bạch đứng bên cạnh, gật gật đầu, trong lòng tràn đầy khinh thường. Nó thầm nghĩ, đường đường là một hổ tinh như mình, sao có thể ngu ngốc như tên nhóc kia được. Nghĩ vậy, nó vô tình gầm lên một tiếng về phía con cọp màu tím.
Không ngờ, con cọp màu tím liền quay đầu, gầm lên một tiếng trả đũa Tiểu Bạch. Tiếng gầm của nó vang như sấm dậy.
Tiểu Bạch kêu lên một tiếng kinh hãi, lông trên mình dựng đứng, vội vàng lùi lại mấy trượng. Đôi mắt nhỏ của nó nhìn chằm chằm con cọp màu tím với vẻ kinh hãi, không dám tiến tới. Cảnh tượng ấy khiến Chu Như vui vẻ vỗ tay, nói:
- Tiểu Bạch! Ngươi không đánh lại Tiểu Tử hay sao?
Vương Lâm đứng bên cạnh, nhìn khuôn mặt rạng rỡ của Chu Như mà im lặng. Thật ra, hắn và Chu Như không có quá nhiều tình cảm. Nếu có, thì đó chỉ là tình cảm tựa như phụ thân với hài tử, nảy sinh khi hắn chứng kiến nàng lớn lên từng chút một trong những năm gần đây. Điều duy nhất mà hắn thực sự quan tâm, chỉ có một mình Lý Mộ Uyển. Ngày Nguyên Anh của Lý Mộ Uyển thức tỉnh cũng là ngày hồn phách Chu Như bị thôn phệ. Khoảnh khắc đó, hai người không thể cộng sinh.
Nếu lấy Nguyên Anh của Lý Mộ Uyển ra sớm, Chu Như sẽ thoát chết, nhưng Lý Mộ Uyển lại biến mất vĩnh viễn. Dù sao thì lúc này, Nguyên Anh của Lý Mộ Uyển đang ngủ say để hồi phục. Nếu lấy ra trước khi thức tỉnh, chắc chắn Nguyên Anh sẽ tiêu tán.
Trong lòng Vương Lâm, ai nặng ai nhẹ, hắn biết rất rõ, vì vậy không cần suy nghĩ thêm. Chỉ có điều, vì lợi ích của bản thân, để Nguyên Anh của Lý Mộ Uyển hồi phục, hắn lại phải hy sinh một đứa bé. Điều này khiến Vương Lâm cảm thấy một chút cắn rứt lương tâm.
Cuộc đời hắn tuy giết người vô số, nhưng mỗi người chết dưới tay hắn đều không khiến hắn hổ thẹn với lương tâm hay trời đất. Tuy hắn là ma, nhưng chưa bao giờ là kẻ mất nhân tính.
Xuân đi thu đến. Thoáng chốc, hai năm đã trôi qua.
Lúc này, Chu Như đã mười lăm tuổi, chỉ còn bốn năm nữa là đến khoảnh khắc Lý Mộ Uyển thức tỉnh. Trong hai năm qua, thân thể Chu Như đã dần phát triển, trở thành một thiếu nữ thực sự. Ban đêm, những giấc mộng của nàng về Lý Mộ Uyển càng lúc càng dày đặc.
Trong hai năm đó, Vương Lâm vẫn chăm chỉ tu luyện. Sự khổ sở trong lòng hắn càng lúc càng lớn. Việc lựa chọn Lý Mộ Uyển là điều hiển nhiên. Nhưng làm thế nào để giữ được Nguyên Anh của Lý Mộ Uyển mà không làm tổn thương một đứa bé lại là điều hắn trăn trở suốt hai năm qua.
Chu Như càng lúc càng ít nói. Nàng thường xuyên ngồi trên lưng Tiểu Tử, ngẩn ngơ nhìn lên bầu trời. Tiểu Bạch cũng luôn theo sát phía sau nàng.
- Tiểu Bạch! Tỷ tỷ trong thân thể ta đang dần thức tỉnh. Ta cảm nhận được, khi tỷ tỷ hoàn toàn tỉnh lại cũng là lúc ta phải rời đi. Tiểu Bạch! Ngươi có nghe ta nói không? Ta sẽ cầu Thúc Thúc trả ngươi về với núi rừng. Tiểu Bạch, sau này ngươi còn nhớ đến ta nữa không? - Chu Như thì thầm nói.
Tiểu Bạch ngẩng đầu nhìn Chu Như, ánh mắt nó lộ vẻ phức tạp. Những năm gần đây, tuy Chu Như thường xuyên bắt nạt, nhưng thực tế nó cảm nhận được Chu Như rất yêu quý nó. Đôi khi thấy Tiểu Tử bắt nạt nó, nàng liền thiên vị mà giáo huấn Tiểu Tử. Tất cả những điều đó nó đều biết. Tuy Tiểu Bạch là một hổ tinh, nhưng vào lúc này, nó cũng cảm thấy buồn bã. Nó nhìn Chu Như, khẽ gật đầu.
Chu Như mỉm cười, từ trên lưng Tiểu Tử nhảy xuống. Nàng đi tới bên Tiểu Bạch, vuốt ve bộ lông của nó rồi khẽ nói:
- Tiểu Bạch! Ngươi nói, khi ta đi rồi, Thúc Thúc có nhớ đến ta hay không?
Tiểu Bạch khẽ gầm một tiếng rồi nhìn Chu Như. Chu Như vuốt ve bộ lông Tiểu Bạch, ánh mắt có phần thất thần. Nàng ngẩng đầu nhìn về phía ngọn núi xa xăm, nơi có một bóng ng��ời đang khoanh chân tĩnh tọa. Nàng thầm nhủ trong lòng: "Thúc Thúc! Tiểu Như Nhi đã nghĩ kỹ rồi. Mỗi ngày người nhìn con, kỳ thực cũng chỉ là nhìn tỷ tỷ bên trong thân thể con. Con biết, nàng đối với người rất quan trọng, nên Tiểu Như Nhi biết mình phải làm gì rồi."
Đôi mắt Chu Như long lanh nước. Nàng lại quay sang nhìn Tiểu Tử ngốc nghếch, mỉm cười nói:
- Tiểu Tử! Ta đi rồi, ngươi phải tự lo cho mình đấy.
Vương Lâm khoanh chân ngồi trên đỉnh núi, kỳ thực đang tìm kiếm một phương pháp vẹn toàn. Thiên Đạo... Vương Lâm ta sẽ đối kháng với ngươi! Hắn không muốn bị Thiên Đạo đùa cợt. Vương Lâm vẫn trầm mặc suy tư.
- Thúc Thúc! Thúc Thúc! Người xuống đây một chút được không? - Từ phía dưới, Chu Như cất tiếng gọi.
Vương Lâm cúi đầu nhìn về phía Chu Như, ánh mắt phức tạp. Sau đó, hắn đứng dậy, hạ xuống bên cạnh Chu Như.
- Thúc Thúc! Người ngồi xuống đi. Tiểu Như Nhi muốn chải tóc cho người. - Chu Như mỉm cười nói, nét mặt hoàn toàn ngây thơ, khờ khạo. Nàng cầm một chiếc lược gỗ trong tay, chính là vật năm đó Thiết Nham đã đưa cho nàng.
Không đợi Vương Lâm mở miệng, nàng liền kéo hắn tới một tảng đá. Sau khi Vương Lâm ngồi xuống, nàng liền đứng sau lưng hắn, cầm cây lược gỗ chăm chú chải tóc cho hắn.
Nét mặt nàng vô cùng chăm chú. Một lúc sau, nàng khẽ nói:
- Thúc Thúc có thể kể cho Tiểu Như Nhi một chút chuyện ngày xưa của người và tỷ tỷ được không?
Những ký ức về Uyển Nhi từ miệng hắn dần rơi vào tai Chu Như. Đôi tay nhỏ bé của nàng vừa chải tóc cho Vương Lâm, vừa lặng lẽ lắng nghe.
- Thúc Thúc! Nếu như con chết sớm thì Uyển Nhi tỷ tỷ cũng không thể thức tỉnh được, phải không? - Chu Như buông cây lược gỗ, nói.
Vương Lâm xoay người lại. Chu Như chăm chú nhìn Vương Lâm, ánh mắt lộ vẻ đau đớn, nói:
- Thúc Thúc! Chẳng lẽ trong mắt người, Tiểu Như Nhi chỉ là vật để Uyển Nhi tỷ tỷ thức tỉnh hay sao? Từ nhỏ đến lớn, con vẫn luôn coi người là thân nhân. Thúc Thúc... Con muốn người nhìn thẳng vào con, chứ không phải nhìn Uyển Nhi tỷ tỷ. Hãy nhìn con một cách thực sự, dù chỉ một lần thôi.
Vương Lâm nhìn Chu Như, im lặng một lát rồi n��i:
- Tiểu Như Nhi! Đã liên lụy đến con. Con nghỉ ngơi đi. - Nói xong, hắn xoay người, bước đi rồi biến mất.
Cây lược gỗ trong tay Chu Như rơi xuống đất. Nàng ngồi thụp xuống mà khóc. Hai hàng nước mắt chầm chậm chảy dài trên khuôn mặt.
- Thúc Thúc! Con sợ lắm. - Chu Như vừa nói vừa nấc nghẹn.
Ở phía xa, Vương Lâm khẽ run lên. Nét mặt hắn liên tục biến đổi.
- Như Nhi! Nếu là con, con sẽ lựa chọn thế nào?
Tiểu Bạch biến mất. Nó rời đi một cách bí mật, nhưng Vương Lâm vẫn có thể nhận ra nó đang lặng lẽ rời khỏi ngọn núi.
Việc Tiểu Bạch bỏ đi khiến Chu Như vô cùng đau đớn, nàng lâm bệnh nặng. Trong giấc mơ, Tiểu Như Nhi luôn miệng gọi tên Tiểu Bạch. Trong tâm hồn non nớt của Chu Như, mặc dù Tiểu Bạch thường xuyên bị nàng bắt nạt, nhưng nàng lại vô cùng yêu quý nó. Mặc dù có thêm Tiểu Tử, nhưng vị trí của Tiểu Bạch trong lòng nàng vẫn rất cao. Có thể nói, Tiểu Bạch là bằng hữu duy nhất của nàng.
Nhưng khi Vương Lâm muốn đi tìm Tiểu Bạch trở về, Chu Như lại ngăn cản. Nàng nhìn Vương Lâm, ánh mắt cầu khẩn mà nói:
- Tiểu Bạch phải đi. Nó có sự lựa chọn của chính mình. Nó hạnh phúc hơn Tiểu Như Nhi rất nhiều. Ít nhất, nó còn có thể tự mình lựa chọn.
Vương Lâm cảm thấy đau nhói trong lòng. Hắn thở dài một tiếng, rồi lặng lẽ tránh ra ngoài. Trong lòng hắn lại tiếp tục suy nghĩ về biện pháp vẹn toàn cho bốn năm tới. Trong tâm hắn cũng đã hình thành một kế hoạch.
- Thúc Thúc không để ý đến con. Tiểu Bạch! Ngươi cũng bỏ con mà đi... - Một tháng sau, Chu Như khỏi bệnh. Tuy nhiên, nàng hoàn toàn rơi vào trầm mặc, thường xuyên ngẩn ngơ nhìn ra xa.
Hai tháng sau, vào một buổi sáng sớm, một tiếng hổ gầm yếu ớt nhưng đầy hưng phấn vang lên. Ngay sau đó, Tiểu Bạch xuất hiện trong tầm mắt Chu Như. Thoáng cái, nó đã tới bên cạnh nàng. Trong miệng nó ngậm một nhánh cây màu hồng, trên đó đậu một quả nhỏ.
Tiểu Bạch đã trở về. Chu Như nhìn Tiểu Bạch mà vui sướng đến phát khóc:
- Tiểu Bạch! Ngươi không bỏ ta mà đi. Tiểu Bạch...
Chu Như ôm chầm lấy Tiểu Bạch, hai hàng nước mắt chảy dài trên mặt. Tuy nhiên, khóe miệng nàng lại điểm một nụ c��ời.
Tiểu Bạch rất gầy. Bộ lông trên mình nó nhiều chỗ bị rụng, kèm theo một số vết thương. Nó không còn vẻ oai phong như trước, mà trông vô cùng mệt mỏi. Thậm chí, dưới bụng nó còn có một vết thương chưa lành. Lúc này, dù vết thương đã đóng vảy, nhưng vẫn rỉ ra chút máu tươi, làm ướt bộ lông.
Tiểu Bạch thả nhánh cây đang ngậm trong miệng xuống đất. Nó đưa lưỡi liếm liếm Chu Như. Sau đó, cái đầu to quay xung quanh quan sát cẩn thận. Cuối cùng, sau khi xác định Vương Lâm không có ở đây, nó liền kéo kéo áo Chu Như, rồi dùng chân chạm vào quả cây trên mặt đất.
- Tiểu Bạch! Ngươi muốn gì? - Chu Như ngẩn ngơ, rồi nhặt quả cây dưới đất lên. Tiểu Bạch đưa mắt nhìn quanh đầy vẻ lo lắng. Nó cuống quýt ra hiệu bảo Chu Như ăn nhanh lên.
- Tiểu Bạch! Ngươi muốn ta ăn quả này sao? - Chu Như sống với Tiểu Bạch đã lâu nên hiểu được ý nó.
Chu Như cầm quả cây trong tay, nhìn ngắm một lát rồi nói:
- Tiểu Bạch! Đây là quả gì?
- Đây là quả Toái Anh! - Tiếng nói của Vương Lâm từ xa vọng tới.
Nhất thời, bộ lông Tiểu Bạch dựng đứng, chắn trước mặt Chu Như, gầm nhẹ nhìn về phía xa.
Bản dịch này là thành quả của quá trình lao động sáng tạo, được bảo vệ bản quyền bởi truyen.free.