[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 397: Cự ma tộc
Nguyên Thần của Vương Lâm phát ra ánh sáng vàng rực. Ánh sáng ấy xuất hiện là do hắn thi triển thần thông Tỏa Thần. Mười hai hồn phách màu tử kim ấy chính là mười hai tu sĩ Anh Biến kỳ đã cam tâm tình nguyện hiến tế hồn phách của mình trước khi chết. Ngoài ra còn có mấy trăm hồn phách Hóa Thần, và số lượng hồn phách Nguyên Anh thì nhiều vô số kể.
Sau khi hồn phách tử kim vái một cái, tất cả hồn phách bên trong hồn phiên liền trở lại yên tĩnh. Ngay sau đó, từng luồng hồn lực từ các hồn phách hóa thành những dải khí đen, cực nhanh lao vút ra, tụ lại trước người Vương Lâm.
Từng tia sáng đen từ bốn phương tám hướng bay tới. Cuối cùng, mười hai cái hồn phách màu tử kim cùng với những tia sáng đen đồng loạt lao đến, tạo nên một cây hồn phiên hư ảo cao ba trượng, đột ngột hiện ra trước Nguyên Thần của Vương Lâm.
Vào lúc này, Vương Lâm vẫn chứng kiến tất cả mọi diễn biến xảy ra trong hồn phiên. Cây hồn phiên hư ảo ấy chính là linh hồn của Thập ức hồn phiên. Điều khiển được nó đồng nghĩa với việc chính thức khống chế được Thập ức hồn phiên.
Nguyên Thần Vương Lâm liền động, vươn tay ra nắm lấy hồn phiên. Thân thể hắn lập tức rung lên dữ dội. Ngay sau đó, Nguyên Thần trở về lại thân thể.
Trên đỉnh Luyện Hồn phong, Vương Lâm mở hai mắt. Trước mặt hắn chỉ có khoảng không bao la bát ngát. Nhưng hắn có thể cảm nhận được trong Nguyên Thần mình có một cây hồn phiên màu vàng tím đang được Nguyên Thần không ngừng tế luyện.
– Lão tổ Cự Ma tộc! Tai kiếp của ngươi khó thoát.
Một tia sáng trong mắt Vương Lâm lóe lên, hắn không nói tiếng nào biến mất khỏi Luyện Hồn tông.
Sau khi Vương Lâm rời đi, từ trong vòng tròn đỏ như máu nơi Độn Thiên bế quan phát ra một tiếng thở dài.
Tại Cổ truyền tống trận, Vương Lâm chợt xuất hiện. Sau khi mở truyền tống trận, hắn liền biến mất khỏi Bì Lô quốc.
Cự Ma tộc!
Phạm vi của Cự Ma tộc rất lớn. Năm đó, Cự Ma tộc từ nơi khác di chuyển đến, đã cùng Chu Tước có hiệp nghị nên được dành cho một nơi này để sinh sống.
Trong tộc Cự Ma có mười hai Cự Ma Thiên. Trên thực tế, Cự Ma Thiên chính là một tòa cung điện. Mười hai tòa cung điện có vẻ bề ngoài giống nhau như đúc, đều cao tới trăm trượng.
Từ hai năm trước, sau khi lão tổ Cự Ma tộc mất thân thể, buộc phải tiến hành đoạt xá, cả tộc Cự Ma không có người nào biết lão tổ đang ở đâu. Dù sao thì quá trình đoạt xá cũng là lúc mà thực lực yếu kém nhất. Vì vậy mà nơi bế quan của lão tổ đã thay đổi đến ba lần trong vòng hai năm.
Đến hôm nay, Sất Hổ đang ngồi trong tòa cung điện thứ ba. Trên tay hắn có một cái ngọc giản. Vào lúc này, sắc mặt hắn tái nhợt, ánh mắt có phần mê mang.
– Tằng Ngưu đã giết chết Lý Nguyên Phong của Tuyết Vực quốc. Theo sự hiểu biết của ta, thì mục tiêu tiếp theo của hắn chắc chắn là lão tổ. Nếu hắn thực sự dám tìm đến, ắt hẳn đã có phần nắm chắc. Ta nên làm gì bây giờ?
– Dù lão tổ có lỗi lầm, nhưng ngài vẫn là niềm hy vọng của Cự Ma tộc. Mọi việc ngài làm đều vì tương lai của bộ tộc.
– Nhưng Tằng Ngưu lại là bằng hữu của ta... Ôi!
Sất Hổ khổ sở lắc đầu, ánh mắt mê mang.
Vào lúc này, Vương Lâm đã xuất hiện ở biên giới của tộc Cự Ma. Hắn cũng không vội vàng tiến vào trong tộc mà ở đó chọn một sơn cốc bí ẩn. Hắn lấy từ trong túi trữ vật ra các loại tài liệu trận pháp, chậm rãi bố trí một trận pháp.
Trận pháp này chỉ có một tác dụng duy nhất: định vị. Đây là phương pháp đối phó với thiên phú thần thông của lão tổ Cự Ma tộc. Qua trận pháp này, cho dù hắn có bị thiên phú thần thông của đối phương truyền tống đi xa, cũng sẽ không bị lạc mất trong tinh không. Trong khoảnh khắc bị dịch chuyển, trận pháp này có thể giúp hắn định vị trở lại đây.
Nó giống như có một sợi dây vô hình buộc chặt vào người hắn. Dù có bị dịch chuyển đến nơi nào, sợi dây đó vẫn kéo giữ, không cho hắn bị truyền tống đi quá xa, lại có thể nhanh chóng xác định phương hướng để quay trở lại.
Trận pháp này được khắc trên ngọc giản mà Độn Thiên lão tổ của Luyện Hồn tông đã đưa cho hắn. Sau khi nghiên cứu, Vương Lâm đã pha trộn thêm một chút thuật cấm chế của bản thân vào, khiến trận pháp càng thêm tinh diệu.
Hắn dùng khoảng thời gian ba tháng mới có thể hoàn thành được trận pháp đó. Sau đó, hắn chẳng chút do dự đặt ngay một khối tiên ngọc vào trung tâm để duy trì năng lượng. Đồng thời, hắn còn bố trí vô số cấm chế xung quanh để bảo vệ.
Làm xong tất cả mọi thứ, Vương Lâm ngẩng đầu nhìn về phía của tộc Cự Ma. Từ trong đôi mắt của hắn lóe lên hàn quang rồi biến mất. Sau khi xuất hiện, hắn đã ở vị trí giữa của tộc Cự Ma. Thần thức của hắn lập tức tản ra, nhanh chóng quét qua hơn nửa bộ tộc Cự Ma.
– Cự Ma lão tổ mau lăn ra đây.
Vương Lâm phát ra một đạo thần niệm khuếch tán ra khắp trời đất. Gần như chỉ trong khoảnh khắc, vô số tộc nhân Cự Ma đều cảm ứng được điều đó.
Trong số đó, có người thì đang đả tọa, có người thì đang đấu pháp. Nhưng vào lúc này, tất cả đều thu tay, ánh mắt kinh hãi, ngẩng đầu nhìn về phía Vương Lâm. Sất Hổ thầm than một tiếng rồi biến mất khỏi cung điện.
Sau khi Vương Lâm phát tán thần niệm, vẫn thản nhiên đứng im tại chỗ.
Gần như chỉ trong nháy mắt, từ bốn phương tám hướng có vô số tia sáng bay tới. Khi cách Vương Lâm khoảng trăm trượng, những vầng sáng đó liền hóa thành vô số tộc nhân Cự Ma. Trong số đó có nam có nữ, có già có trẻ. Tất cả đều âm trầm nhìn Vương Lâm chằm chằm.
Ngoại trừ những người trước mắt, từ phía chân trời xa xa còn có vô số vầng sáng đang bay tới.
Đúng lúc này, một lão già có mái tóc bạc trắng như cước của Cự Ma tộc từ hư không xuất hiện. Các tộc nhân xung quanh lập tức tản ra, nhường lối cho y.
– Đạo hữu là người phương nào?
Lão già đứng cách Vương Lâm trăm trượng, nhíu mày quát.
Ánh mắt Vương Lâm sắc như dao, lạnh lùng liếc nhìn lão già một cái rồi nói:
– Tằng Ngưu.
Thanh âm hai tiếng vừa mới thoát khỏi miệng, không gian lập tức không còn một tiếng động. Gần như tất cả tộc nhân Cự Ma đều xuất hiện sự sợ hãi.
– Tằng Ngưu! Hắn... chính là người từng chiến thắng Hồng Điệp?
– Giết Lý Nguyên Phong, khiến Tuyết Vực quốc từ cấp năm rơi xuống cấp ba. Phong ấn các tu sĩ Hóa Thần trong khắp cả nước.
– Người đứng đầu trong số các tu sĩ Anh Biến kỳ.
– Nghe đồn hắn đã đạt đến Anh Biến kỳ, nếu không thì không thể giết được Lý Nguyên Phong.
Ngay cả lão già vừa mới nói chuyện cũng phải hít một hơi thật sâu, nhìn Vương Lâm một cách chăm chú rồi nói:
– Tằng Ngưu đạo hữu! Không biết ngươi tìm lão tổ của tộc ta có chuyện gì?
Ánh mắt Vương Lâm lạnh như băng, mở miệng:
– Giết!
Sắc mặt lão già hết sức khó coi, giận đến bật cười, chỉ vào Vương Lâm nói:
– Từ trước đến giờ vẫn nghe nói các hạ là người ngông cuồng nhưng đến hôm nay mới thấy đúng là như thế. Tằng Ngưu! Cự Ma tộc chúng ta không phải là Tuyết Vực quốc làm sao có thể để cho ngươi nói giết là giết. Hôm nay, chẳng cần lão tổ ra tay, ngay bây giờ ta sẽ giết chết ngươi.
Vừa nói, lão già vừa vỗ vào túi trữ vật. Nhất thời một cái lệnh bài màu đen xuất hiện. Lão nắm lấy lệnh bài, quát ta:
– Lão phu với thân phận trưởng lão Cự Ma tộc, hạ lệnh! Tất cả tộc nhân Cự Ma tộc, dốc toàn lực tiêu diệt Tằng Ngưu!
Câu nói của lão vừa dứt, lệnh bài lập tức vỡ nát, hóa thành tro bụi. Một làn sóng vô hình nhanh chóng lan tỏa khắp bốn phía, phủ trùm toàn bộ bộ tộc. Mỗi tộc nhân lúc này đều cảm nhận được tin tức mà lão già vừa truyền ra.
Theo lệnh của lão, mấy trăm tộc nhân đang bao vây xung quanh Vương Lâm cùng hét lớn, thân thể to lớn gấp mấy lần. Gần như chỉ trong chớp mắt, đã xuất hiện hơn trăm người khổng lồ. Tất cả đồng loạt đưa tay lên xoa nhẹ mi tâm, lập tức vô số Khai Thiên phủ hiện ra. Khí thế từ cơ thể họ tức thì tỏa ra khắp trời đất.
– Giết!
Lão già hét lớn một tiếng, thân thể lập tức phát ra những tiếng nổ, thân hình nhanh chóng hóa thành một người khổng lồ cao mười trượng. Trong tay cầm một cái cự phủ lớn, bên trên có những tia chớp màu tím liên tục lóe lên. Lão vung búa bổ thẳng xuống Vương Lâm.
– Giết!
Đám tộc nhân bốn phía cùng rống to rồi lao đến. Tiếng gầm của họ hòa vào nhau khiến trời đất rung chuyển, phát ra một luồng sóng xung kích ập về phía Vương Lâm.
Đó cũng là phương thức của Cự Ma tộc. Bọn họ hoàn toàn khác với tu sĩ bình thường. Đối với Cự Ma tộc, một khi đã xác định kẻ địch, chỉ cần trưởng lão ra lệnh, tuyệt đối sẽ không có chuyện đơn đả độc đấu. Thay vào đó, tất cả sẽ cùng dốc toàn lực tấn công. Chẳng cần nhiều lời, tất cả chỉ duy nhất một chữ "giết"!
Nếu là một tu sĩ bình thường, thậm chí chưa kịp động thủ mà đã bị hàng trăm tên khổng lồ trước mặt cùng gầm thét, chắc chắn sẽ chẳng còn chút can đảm nào để ứng chiến.
Trong thanh âm đó mang theo sát khí điên cuồng, giống như một con mãnh thú từ thời thượng cổ lao tới mặt. Chỉ có điều, con mãnh thú này đối với Vương Lâm vẫn không có gì uy hiếp.
Sát khí của Vương Lâm có thể nói đã đạt đến một mức độ kinh khủng. Cuộc sống của hắn gần như gắn liền với giết chóc. Đặc biệt là đối với bản thể, điều đó hoàn toàn là sự thật.
Vào lúc này, phân thân và bản thể dung hợp, nên sát khí năm đó cũng theo đó mà dung hợp. Hàn quang trong mắt Vương Lâm lóe lên, sát khí lập tức từ trong cơ thể hắn tản ra.
– Nói ra chỗ lão tổ các ngươi bế quan. Nếu không... Chết!
Đối với cả Cự Ma tộc, ngoại trừ Sất Hổ ra, tất cả những người khác Vương Lâm đều không hề có một chút hảo cảm. Vào lúc này, sau khi sử dụng thần thức dò xét, hắn không hề phát hiện vị trí lão tổ của Cự Ma tộc bế quan nên trong lòng đã mất đi sự kiên nhẫn. Trong lúc mở miệng, Vương Lâm cũng chẳng thèm để ý tới đám tộc nhân của Cự Ma tộc. Ý cảnh Nguyên Thần vừa động, lập tức bầu trời xung quanh đột ngột tối sầm.
Một luồng lực lượng kỳ dị tức thì bao trùm trời đất. Bức tranh Sinh Tử Luân Hồi đột ngột hiện ra trên bầu trời. Cùng lúc đó, hư ảnh Cổ Thần cũng theo đó mà xuất hiện.
Trên bầu trời, Cổ Thần giơ hai tay nắm lấy bức tranh Sinh Tử Luân Hồi. Vào lúc này, trong cả trời đất chỉ có một cảnh tượng đó mà thôi.
– Phong!
Ánh mắt Vương Lâm lạnh như băng, chẳng hề có chút tình cảm, nói một cách bình thản.
Nhất thời, từ trong bức tranh Sinh Tử Luân Hồi xuất hiện vô số luồng khí màu xám, từ trên trời giáng xuống như tia chớp, bay thẳng vào cơ thể đám tộc nhân Cự Ma.
Lão già Cự Ma tộc biến sắc. Lão cắn răng tiếp tục công kích. Khi một nhát búa sắp tới, Vương Lâm khẽ nghiêng đầu liếc nhìn lão già, thốt lên một tiếng:
– Biến!
Chỉ một chữ ấy, nhưng lại khiến thân thể lão già chấn động, Nguyên Thần chao đảo. Lão hét lớn một tiếng, không biết thi triển thần thông gì mà nhanh chóng khôi phục bình thường, tiếp tục bổ xuống.
Vương Lâm khẽ hừ lạnh một tiếng. Tay phải nắm chặt thành quyền, đánh ra một đấm. "Uỳnh".
Lão già của Cự Ma tộc miệng phun máu tươi, lùi lại mấy trượng, va vào người một tộc nhân khiến kẻ đó cũng phun ra một ngụm máu tươi. Cả hai cùng lùi lại hơn mười trượng mới dừng lại được.
Vào lúc này, hai luồng khí xám đuổi kịp, chui tọt vào cơ thể hai người.
– Tằng Ngưu dừng tay!
Đúng lúc này, một tiếng âm thanh bi thống từ xa vọng đến.
Vương Lâm ngẩng đầu lên mà nhìn. Nét lạnh lẽo trên mặt hắn khẽ dịu đi đôi chút.
– Sất Hổ!
Trang truyện này được trau chuốt tỉ mỉ từng câu chữ, dành riêng cho bạn đọc tại truyen.free.