Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 390: Ba phần đại lễ. .

Đột nhiên, một lão nhân mặc trường bào màu xanh nhạt bước ra từ trong vòng tròn đỏ như máu. Trường bào rộng thùng thình, mỗi khi hắn động thân, vạt áo lại tung bay. Sắc mặt lão xám xịt, trông có vẻ già nua nhưng đôi mắt lại sáng rực. Lão liếc nhìn Vương Lâm, sau đó vung tay phải lên.

- Chín người các ngươi lui ra ngoài.

Chỉ một cái vung tay nhẹ nhàng, nhưng lại tạo ra khí thế cường đại lan tỏa khắp nơi. Chín vị tu sĩ Hóa Thần đều cung kính khom mình, mượn lực lượng đó mà nhanh chóng biến mất.

Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, lộ rõ ý chí chiến đấu. Dù không thể nhìn thấu tu vi của lão, hắn vẫn có thể khẳng định chắc chắn đó là Anh Biến kỳ.

- Tằng Ngưu tiểu hữu! Lão phu đã đợi ngày này hai năm rồi. – Ánh mắt lão nhìn Vương Lâm mang theo một tia kỳ dị.

Gần như lập tức, Vương Lâm nhận ra đôi mắt đó chính là đôi mắt hắn đã thấy hôm qua. Đối phương biết được thân phận của mình, Vương Lâm cũng không lấy làm kinh ngạc. Nếu Liễu Mi có thể tìm đến nơi này thì việc vị lão tổ Anh Biến kỳ của Luyện Hồn Tông biết được cũng chẳng có gì lạ.

- Hôm nay hai chúng ta gặp nhau. Trước tiên, ta tặng tiểu hữu chút lễ vật, rồi sau đó bàn chuyện cũng chưa muộn. – Lão liếc nhìn Vương Lâm đầy thâm ý. Sau khi trầm ngâm một lát, lão chợt giơ tay phải chỉ về phía Luyện Hồn Phong. Thanh âm vốn ôn hòa khi nói chuyện với Vương Lâm chợt trở nên hung d��, tỏa ra sát khí lạnh lẽo vô cùng:

- Liễu Mi tiểu bối! Trong vòng mười tức hãy cút khỏi phạm vi ngàn dặm của Luyện Hồn Tông. Nếu không, cho dù ngươi là đệ tử Chu Tước, lão phu cũng giết không tha. Cút!

Trên Luyện Hồn Phong, dáng người tuyệt đẹp của Liễu Mi chầm chậm bay lên, nét mặt nàng đau đớn, cung kính nói:

- Tiền bối! Vãn bối mang theo sư mệnh, lại chưa từng chọc giận ngài. Cớ gì ngài lại làm như vậy?

Sắc mặt Vương Lâm vẫn như thường, nhưng trong lòng hắn lại nhanh chóng phân tích tình hình trước mắt.

- Sáu tức!

- Tiền bối! Nếu vãn bối trở về như thế này, chắc chắn sẽ bị sư tôn trách phạt. Nếu sư tôn hỏi, vãn bối chỉ có thể bẩm báo rõ ràng. – Liễu Mi khẽ than, mím môi nói.

- Bốn tức! – Ánh mắt lão nhân xuất hiện một tia sát khí. Tay phải lão chụp một cái vào hư không. Nhất thời, ảo ảnh một cây cờ lớn cao ba trượng hiện ra trước mặt lão.

Từ trong ảo ảnh lá cờ, một nguồn lực lượng không thể tưởng tượng nổi truyền ra. Lần đầu tiên, sắc mặt Liễu Mi biến đổi.

- Thập ức Hồn Phiên... – Nàng nhìn chằm chằm lão nhân, cắn răng một cái rồi biến mất, rời khỏi Luyện Hồn Tông.

Lão nhân không bận tâm đến nơi Liễu Mi biến mất, mà xoay người lại. Ánh mắt nhìn Vương Lâm vẫn mang theo sự kỳ dị, lão cười nói:

- Tằng Ngưu tiểu hữu. Chút lễ nhỏ ấy thế nào?

Sự tồn tại của Liễu Mi giống như một con dao nhọn chĩa vào lưng Vương Lâm. Hắn luôn có cảm giác như bị một con rắn độc rình rập. Giờ phút này, khi Liễu Mi rời đi, cảm giác đó hoàn toàn biến mất.

Vương Lâm cười khổ, nói:

- Đó phải là hậu lễ thì đúng hơn. Tiền bối không sợ đắc tội với Chu Tước Quốc như thế, nhưng tại hạ không cảm thấy vui vẻ, trái lại còn thấy e ngại.

Vị lão tổ của Luyện Hồn Tông quả là một người thú vị. Vương Lâm thầm nghĩ, lúc trước nếu không được sự đồng ý của vị lão tổ này, Liễu Mi cũng không thể tùy tiện tiến vào Luyện Hồn Tông.

Từ trước đến giờ, lão không hề xua đuổi nàng, nhưng hôm nay lại làm như vậy trước mặt Vương Lâm. Điều đó chỉ để chứng tỏ cho Vương Lâm biết Luyện Hồn Tông của lão chẳng hề nể mặt Chu Tước Qu���c. Tất cả những điều này đều vì Vương Lâm mà diễn ra. Một việc như thế đâu thể là chút lễ mọn được.

Lão nhân cười ha hả, nói:

- Đắc tội với Chu Tước Quốc cũng chẳng có gì đáng ngại. Đến hôm nay, lão Chu Tước kia cũng không thể khiến cho cả Chu Tước Quốc phải dốc toàn lực vì hắn.

Vương Lâm suy nghĩ một chút rồi nhìn lão, nói:

- Tiền bối có gì phân phó, xin cứ nói thẳng.

Ánh mắt lão nhân lộ vẻ tán thưởng, cười nói:

- Không vội! Vừa rồi chỉ là phần lễ vật thứ nhất. Bây giờ, ta sẽ đưa ngươi phần lễ vật thứ hai. Tằng Ngưu, nguyên thần của ngươi chẳng phải đang cần khôi phục sao? Ngươi tìm đến lão phu chẳng phải muốn mượn uy áp để Nguyên Thần hồi phục nhanh hơn sao? Phần lễ vật thứ hai của lão phu chính là giúp ngươi khôi phục tu vi.

Nói xong, lão không đợi Vương Lâm mở miệng. Trong mắt lập tức hiện lên chút ánh sáng vàng. Đột nhiên, một luồng uy áp mạnh mẽ, còn mạnh hơn uy áp của linh mạch vô số lần, từ trong thân thể lão tỏa ra, tập trung ập thẳng vào Vương Lâm.

- Có đủ hay không?

Thân thể Vương Lâm lập tức chấn động. Khi uy áp ép lên người, hắn liền có cảm giác như bị đè dưới vô số ngọn núi lớn. Vô số những tiếng răng rắc phát ra từ cơ thể hắn. Những khe nứt trên Nguyên Thần đang từ từ thu nhỏ, nhưng tốc độ quá chậm.

- Không đủ! – Vương Lâm cắn răng nói.

Tia sáng trong mắt lão nhân càng lúc càng lóe lên rực rỡ. Trường bào không gió nhưng lại tung bay phần phật. Chầm chậm, bộ trường bào của lão phình to.

Nhất thời, một nguồn uy áp còn mạnh hơn vừa rồi gấp mười lần phủ xuống. Không gian xung quanh phát ra những tiếng động rạn nứt. Từng vết nứt nhanh chóng lan ra bốn phương tám hướng.

- Thế nào?

Toàn thân Vương Lâm, từ các lỗ chân lông máu tươi rịn ra. Hai mắt hắn đỏ bừng, gân xanh nổi đầy mặt. Một trong hai vết sẹo trên mặt chợt biến mất. Lúc này, Vương Lâm có thể cảm giác được, những vết nứt trên Nguyên Thần đang nhanh chóng thu hẹp. Một cảm giác sảng khoái dâng lên từ trong cơ thể hắn, giảm đi áp lực toàn thân.

- Không đủ. – Vương Lâm hít một hơi thật sâu, chậm rãi nói.

- A! Được! Tằng Ngưu! Đã hai trăm năm lão phu không sử dụng tiên lực Anh Biến kỳ. Phần lễ vật thứ hai này, lão phu sẽ bỏ thêm vốn. – Lão cười ha hả, không chút do dự, vận dụng tiên lực trong cơ thể. Trong nháy mắt, một luồng uy áp hoàn toàn khác vừa rồi lại phủ xuống.

Uy áp đó mang theo tiên khí khiến Vương Lâm lập tức liên tưởng đến lúc những mảnh vỡ tiên giới biến mất. Thiên uy khiến thân thể hắn nhất thời chấn động. Nguyên Thần nhanh chóng được hàn gắn lại. Chỉ sau năm tức, vết sẹo cuối cùng trên mặt hắn biến mất.

Chỉ trong tích tắc, Vương Lâm phát ra một tiếng hú dài. Hai mắt hắn lóe lên quang mang s��ng ngời, tựa như mặt trời xuất hiện giữa đêm tối. Linh lực ào ạt lưu chuyển khắp toàn thân. Nguyên Thần khôi phục hoàn toàn, chạy khắp thân thể. Vô số cảm giác lập tức xuất hiện, nhưng trong nháy mắt liền biến thành một sự sảng khoái tột độ.

Vương Lâm hú lên một tiếng thật dài, toàn thân chấn động. Phong ấn của Tôn Thái lập tức biến mất. Tu vi của hắn lại một lần nữa khôi phục tới Hóa Thần trung kỳ, thậm chí còn tinh tiến hơn so với năm đó.

- Cảm tạ tiền bối. – Vương Lâm ôm quyền, thành khẩn nói với lão.

Nhìn Vương Lâm, sự tán thưởng trong mắt lão càng lúc càng nhiều. Lão nhân cười ha hả, nói:

- Bây giờ cám ơn ta vẫn còn quá sớm. Lão phu vẫn còn chuẩn bị một phần lễ vật thứ ba cho ngươi. Ngươi có dám nhận không?

Vương Lâm hít một hơi thật sâu. Lúc này, tu vi khôi phục, hắn chợt có cảm giác như đứng trên cao nhìn xuống thiên hạ. Vương Lâm cười khẽ, nói:

- Có gì không dám?

Trong lòng hắn biết, lão tổ của Luyện Hồn Tông đưa ra nhiều lễ vật như thế này chắc chắn có việc cần nhờ hắn giúp đỡ. Tuy vậy, h��n cũng không nghĩ ra có việc gì mà một vị tu sĩ Anh Biến kỳ lại cần nhờ đến mình.

- Được! Tằng Ngưu! Phần lễ vật thứ ba của lão phu là giúp tu vi của ngươi đạt đến Hóa Thần hậu kỳ đỉnh phong. Về phần ý cảnh, ngươi phải tự mình lĩnh ngộ. Điểm này, lão phu không thể giúp đỡ. – Nói xong, thân thể lão thoáng động, bay thẳng về phía vòng sáng đỏ như máu.

Vương Lâm khẽ trầm ngâm, không nói một lời nào, bám sát theo sau.

Bên ngoài vòng sáng, tay phải lão nhân chụp một cái vào hư không. Nhất thời, một cái Hồn Phiên cao ba trượng lại xuất hiện một lần nữa. Lúc này, nó vẫn là ảo ảnh như trước.

- Đây là chí bảo của Luyện Hồn Tông. Thập ức Hồn Phiên. Nhờ có bảo vật này mà tuy lão phu chỉ là Anh Biến hậu kỳ nhưng lại dám đối đầu với tu sĩ Vấn Đỉnh một trận. Về phần nguyên nhân, lão phu sẽ nói với ngươi sau. Ngươi chỉ cần nhớ kỹ, nó chính là căn cơ của Luyện Hồn Tông chúng ta. Có nó, Luyện Hồn Tông bất diệt. Nếu nó bị hủy thì Luyện Hồn Tông của chúng ta cũng bị diệt vong.

- Bây giờ, ta sẽ lợi dụng nội lực từ Hồn Phiên giúp tu vi của ngươi tăng lên đến Hóa Thần hậu kỳ. – Ánh mắt lão nhân lấp lánh nhìn về phía Vương Lâm, quát:

- Khoanh chân ngồi xuống.

Vương Lâm liếc nhìn lão, không nói một lời nào, khoanh chân ngồi trong không trung. Với tu vi của đối phương, nếu muốn động thủ cũng chẳng cần phải giả vờ làm gì. Nhưng sự cẩn thận trong lòng Vương Lâm vẫn không hề biến mất. Chỉ cần có một chút gì đó không ổn, hắn sẽ sử dụng Tinh La Bàn thoát đi ngay.

Cái Hồn Phiên cao ba trượng trong tay lão rung nhẹ, lập tức từ bên trong phát ra những tiếng rít gào cùng những tiếng hò hét. Ngay sau đó, vô số hồn phách hình người từ trong Hồn Phiên bay ra. Mười cái hồn phách lập tức phân tán xung quanh Vương Lâm.

Mười cái hồn phách đều có màu vàng lấp lóe ánh tím, khí thế ngất trời. Đồng tử trong mắt Vương Lâm co lại. Mười cái hồn phách này không ngờ có tu vi tương ��ương với Anh Biến kỳ.

- Chẳng trách với cái Hồn Phiên này mà có thể chống lại tu sĩ Vấn Đỉnh. – Lúc này, Vương Lâm đã hiểu ra một phần.

- Tằng Ngưu tiểu hữu. Tất cả hồn phách trên chiếc Hồn Phiên này đều là tu sĩ Anh Biến. Vô số năm qua, Luyện Hồn Tông chúng ta, mỗi khi có một vị tổ tiên lâm chung, đều chấp nhận xóa bỏ thần trí, trở thành một hồn phách vô thức, hiến tế cho chiếc Hồn Phiên này. Nếu có một ngày lão phu quy tiên, ngươi cũng phải nhớ kỹ thu hồn phách của lão phu vào bên trong.

Câu cuối cùng lão nói một cách bất ngờ khiến Vương Lâm chấn động, trong lòng dường như hiểu ra điều gì đó.

Đúng lúc này, mười cái hồn phách Anh Biến kỳ chợt tản ra vầng sáng màu vàng. Vầng sáng bao phủ toàn bộ không gian xung quanh Vương Lâm.

Một luồng linh lực không cần Vương Lâm phải hấp thu, tự động khuếch tán từ mười hồn phách, hình thành một đạo ánh sáng. Ngay khi chạm vào Vương Lâm, nó liền chui vào trong cơ thể hắn.

Giữa không trung xuất hiện một cảnh tượng kỳ dị. Ánh sáng vàng tím từ mười cái hồn phách lần lượt xoay quanh người Vương Lâm.

Linh lực trong cơ thể Vương Lâm tăng lên một cách chóng mặt. Trong nháy mắt đã tăng gấp đôi. Hơn nữa, tốc độ tăng trưởng vẫn không ngừng, vẫn còn tiếp tục.

Gấp hai... gấp ba... gấp bốn... cho đến tám lần, vẫn còn tiếp tục.

- Tằng Ngưu! Ngươi nhớ kỹ lão phu tên là Độn Thiên. Ngươi có thể hấp thu được bao nhiêu thì hấp thu. Lão phu sẽ không keo kiệt.

Bản quyền chuyển ngữ nội dung này được bảo vệ độc quyền bởi Truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free