Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 384: Hồn Thiên tam pháp

Tuy nhiên, nơi đây lại không có phương pháp luyện chế Hồn Phiên.

Sau khi xem xét một lượt, Vương Lâm bước lên lầu hai.

Ngọc giản ở lầu hai ít hơn rất nhiều so với lầu dưới, chúng được đặt rải rác khắp nơi, bên cạnh còn có chút giới thiệu vắn tắt.

Thần thức Vương Lâm đảo qua, lập tức phát hiện một ngọc giản trên giá có khắc bốn chữ: Chế tác Hồn phiên. Hắn cầm ngọc giản lên, chăm chú quan sát, hàng chân mày không khỏi nhíu lại.

Trên ngọc giản này quả thực ghi lại phương pháp chế tác Hồn Phiên. Tuy nhiên, những điều giảng giải bên trong chẳng khác nào phương pháp luyện chế của những tu sĩ bình thường bên ngoài. Nếu Luyện Hồn Tông thực sự dùng phương pháp này để luyện chế Hồn Phiên thì cũng không thể tạo nên uy danh vang dội đến thế!

Sau khi cẩn thận tìm kiếm ở lầu hai, Vương Lâm vẫn không thu hoạch được gì. Ánh mắt hắn nhìn lên lầu ba, trầm ngâm một lát, cũng không hành động thiếu suy nghĩ mà quay lại chỗ lão nhân đang ngồi ở lầu một. Hắn ôm quyền nói:

- Tiền bối, vì sao không thể lên lầu ba?

Lão nhân khẽ thở dài, liếc mắt nhìn Vương Lâm một cái rồi nói:

- Không lên được là không lên được! Sao lại lắm lời vô nghĩa đến thế?

Ánh mắt Vương Lâm lạnh lùng, nhìn chằm chằm lão nhân.

Lão nhân nhướng mày, lẩm bẩm vài câu rồi thiếu kiên nhẫn nói:

- Đừng có trừng mắt. Ngươi muốn tìm ngọc giản ghi lại phương pháp chế tác Hồn Phiên phải không? Ta nói cho ngươi biết, thứ hay ho như thế ở đây không có đâu. Tầng thứ ba cũng vậy. Ngọc giản chế tác Hồn Phiên chỉ có mười chiếc. Ngươi nếu muốn thì hãy đi mà cướp đoạt. Kia! Thấy không? Bên trong động phủ kia có một cái có thể học tập!

Ánh mắt Vương Lâm nhìn theo chỗ lão nhân chỉ, quả nhiên có một động phủ.

- Luyện Hồn Tông không có bất kỳ quy tắc nào cả. Ngươi có bản lĩnh thì cứ giết người, thấy cái gì vừa mắt thì cứ cướp đoạt, thấy nữ tu sĩ nào hợp ý thì cứ ra tay.

Nếu không có bản lĩnh, hãy tìm vài kẻ cũng không có bản lĩnh tu luyện cùng một chỗ. Như vậy có thể đỡ bị người khác đánh cướp.

Ánh mắt lão nhân hiện lên vẻ trào phúng rồi nói.

- Không có quy tắc, tùy ý hành sự…

Vương Lâm mỉm cười, Luyện Hồn Tông quả thật thú vị. Ánh mắt hắn chợt lóe lên, tay phải bỗng nhiên vung lên, thân hình lão nhân kia lập tức bị một bàn tay vô hình nắm lấy, ném lên trời.

Lão nhân ngẩn ra, sau đó cười ha hả. Vẻ mặt thờ ơ trước đó biến mất, thay vào đó là một cỗ chiến ý cuồn cuộn, cười lớn nói:

- Được! Được! Ngươi là người đầu tiên trong một trăm năm qua dám ra tay với lão phu, lão phu sẽ chơi đùa với ngươi một trận!

Nói xong, thân hình hắn khẽ động, giãy giụa hòng thoát ra.

Ánh mắt Vương Lâm lạnh lùng, tay phải tùy ý vung lên. Lập tức, thân hình lão nhân bị một cỗ lực lượng mạnh mẽ túm lấy, ầm một tiếng, bị đập vào vách đá bên cạnh.

Lão nhân bị đập cho choáng váng đầu óc, sau khi lấy lại tâm thần, đang muốn giận dữ gầm lên thì thân hình hắn lại bị kéo về, rồi ném ra lần nữa.

Ầm, ầm, ầm!

Liên tục va chạm, lão nhân hừ thảm, khóe miệng trào ra máu tươi. Cuối cùng thấy Vương Lâm còn muốn tóm lấy, vội vàng cầu xin tha thứ:

- Đừng ném nữa. Gia gia, ta gọi ngươi là gia gia. Tha cho ta đi. Nếu cứ đánh tiếp, đống xương cốt già nua của ta sẽ nát bấy mất!

Vương Lâm buông tay, lão nhân kia ngã xuống đất, bò dậy, cười khổ nói:

- Sư đệ, ngươi có tu vi như thế thì hãy trực tiếp đi chém giết mà đoạt ngọc giản đi. Trong Luyện Hồn Tông chúng ta, chỉ cần không tàn sát quá nhiều người, cũng sẽ không ai quản chuyện của ngươi đâu!

Vương Lâm liếc nhìn lão nhân một cái, xoay người rời đi, tiến đến phía trước động phủ mà lão nhân kia chỉ tới.

Ngoài động phủ này có một số cấm chế. Thần thức của Vương Lâm đảo qua, lập tức phát hiện có một người đàn ông trung niên đang khoanh chân ngồi đó, sát bên vách sơn động còn có hai nữ tu cũng đang ngồi.

Ánh mắt Vương Lâm chợt lóe lên, tay phải khẽ động, từng đạo cấm chế tàn ảnh lập tức gào thét lao ra. Chỉ nghe một tiếng ầm, cấm chế bên ngoài động phủ, ngay cả tảng đá phong kín cửa động cũng hoàn toàn đổ sập xuống!

Lão già thân hình gầy gò từ xa run lên, thầm nhủ từ nay về sau Luyện Hồn Phong lại có thêm một kẻ không thể trêu chọc.

Động phủ bị hủy, người đàn ông bên trong lập tức nổi giận gầm lên, cả người hóa thành một đạo cầu vồng, đột nhiên lao ra. Hắn không nói hai lời, vỗ túi trữ vật, lập tức một cây cờ nhỏ màu tím xuất hiện trong tay. Tay hắn rung lên, mấy trăm hồn phách gào thét lao ra.

Trong những hồn phách này có cả nam lẫn nữ, phát ra từng trận gào khóc thê lương, phô thiên cái địa, đánh tới Vương Lâm.

- Phá hủy động phủ của ta! Muốn chết!?

Thần sắc của Vương Lâm vẫn như thường, người từ trong động phủ lao ra này cũng không phải tu sĩ Nguyên Anh kỳ, mà giống như lão nhân kia, đều chỉ là Kết Đan hậu kỳ đại viên mãn.

Tuy nhiên, Hồn Phiên trong tay có chút khác thường. Vương Lâm liếc mắt một cái có thể nhìn ra bên trên Hồn Phiên có một đạo kim tuyến. Hồn phách từ đó phóng thích, phát ra hắc khí, hoàn toàn khác với những loại hồn phách tầm thường chỉ cần gió thổi qua sẽ tiêu tan.

Mấy trăm hồn phách này đều có hồn lực dồi dào, hơn nữa trong đó có vài tên không ngờ còn phát tán ra uy áp không kém gì những tu sĩ Kết Đan kỳ bình thường.

- Trưởng thành!

Ánh mắt Vương Lâm sáng ngời, hắn nhìn ra được Hồn Phiên này có chỗ đặc biệt.

Những hồn phách này bị giam cầm trong Hồn Phiên mà không bị gián đoạn, thần thông vẫn tăng trưởng.

Ánh mắt Vương Lâm chợt lóe lên, tay phải xuất ra một trảo cách không. Lập tức, Hồn Phiên của tu sĩ Kết Đan kỳ kia rời tay, bay đến trong tay Vương Lâm. Vương Lâm điểm lên Hồn Phiên một cái, xóa sạch thần thức của đối phương. Tâm thần hắn khẽ động, liền dung nhập vào trong Hồn Phiên này, một cỗ cảm giác như nước mát thấm vào dâng lên trong tim.

Hồn Phiên rung lên, những hồn phách đang gào thét lập tức bị hút hết vào trong Hồn Phiên.

Tu sĩ Kết Đan kỳ kia há hốc mồm, mắt trợn tròn, hít một hơi thật sâu. Hắn không nói hai lời, lập tức từ trong túi trữ vật lấy ra một khối ngọc giản màu đen, ném xuống đất. Thân hình hắn lập tức rời đi, trong miệng hô lên:

- Nhận thua, nhận thua! Động phủ này thuộc về ngươi! Ngọc giản này thuộc về ngươi! Hồn Phiên kia ta cũng không cần, tất cả đều thuộc về ngươi! Trong động phủ ta còn có hai tiểu thiếp song tu, trong đó có một người ta còn chưa kịp động vào. Nếu ngươi thích thì tất cả đều là của ngươi! Ta đã trao cho ngươi tất cả rồi! Theo quy củ, ngươi không được giết ta!

Nói xong, thân hình hắn nhanh chóng bay đi!

Vương Lâm liếc nhìn hắn một cái, cũng không ra tay mà tay phải triệu hồi, ngọc giản màu đen kia rơi vào trong tay hắn. Hắn chăm chú xem xét.

Lúc này, từ bên trong động phủ đi ra hai nữ tử. Tướng mạo của hai người này đều thuộc hàng thượng đẳng. Trên mặt họ không hề có nửa điểm ngạc nhiên, coi việc cướp đoạt động phủ này cũng chỉ là chuyện bình thường, chỉ im lặng đứng bên ngoài động phủ.

- Đây mới là phương pháp chế tác Hồn Phiên của Luyện Hồn Tông! Tuy nhiên, nó không phải là đầy đủ…

Vương Lâm thu hồi thần thức, khẽ nhíu mày.

Một người mặc quần áo màu ngọc bích lúc này thấy Vương Lâm đã xem xong toàn bộ ngọc giản, nhướng mày, lập tức nói:

- Sư huynh, ngươi đã nhận ra phương pháp chế tác Hồn Phiên trong ngọc giản này còn có chỗ thiếu hụt sao?

Vương Lâm ngẩng đầu nhìn hai nữ tử này, cả hai đều có tu vi Kết Đan trung kỳ.

- Vì sao lại như thế?

Nữ tử mặc quần áo màu ngọc bích vội vàng nói:

- Sư huynh là Thanh Mộc, người vừa giành thắng lợi trong cuộc đấu bên ngoài phải không? Sư muội Hứa Vân ra mắt sư huynh. Về phần Hồn Phiên thiếu hụt là bởi vì phương pháp chế tác Hồn Phiên của Luyện Hồn Tông được chia làm ba phần, cùng với tên của ba tòa đại phong danh tiếng, đó là Luyện hồn, Trừu phách, Tỏa thần. Ba loại phương pháp này kết hợp lại mới chân chính là phương pháp chế tác Hồn Phiên hoàn chỉnh.

Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, thu hồi ngọc giản, liếc nhìn động phủ này một cái. Đây không phải là nơi khiến hắn vừa lòng, thần thức hắn đảo qua, thân hình hóa thành một đạo cầu vồng, bay về phía dưới chân núi.

Hai nữ tử kia ngẩn ra, nhìn nhau, vội vàng đi theo phía sau. Ở Luyện Hồn Tông, đệ tử nào sống một mình, trừ khi tu vi cực cao nếu không sẽ rất nguy hiểm, phải phụ thuộc vào người khác để tồn tại, nên họ thường tụ tập thành từng nhóm năm ba người.

Mỗi khi tranh đấu mà thua thì phải giao ra toàn bộ. Sau khi giao ra, đối phương không thể tiếp tục xuống tay giết người, nếu không sẽ có trưởng lão can thiệp.

Loại quy tắc bất hợp lý này không thể khiến đệ tử hình thành lòng trung thành. Đạo lý này ai cũng hiểu nhưng không ai biết nguyên nhân vì sao Luyện Hồn Tông lại làm như vậy.

Trước đó, hai người mà hai nàng dựa vào chính là vị sư huynh đã b�� Vương Lâm đánh cho bỏ chạy kia, nên tự nhiên hai nàng phải đi theo Vương Lâm.

Vương Lâm đang phi hành, nhướng mày, dừng lại, quay đầu quát:

- Đừng đi theo ta!

Nói xong, hắn lạnh lùng quét mắt nhìn hai nữ tử này một cái, rồi lại xoay người rời đi.

- Sư tỷ, bây giờ phải làm sao đây?

Nữ tử bên cạnh Hứa Vân lo lắng nói.

Hứa Vân dậm chân một cái, hừ nhẹ một tiếng rồi nói:

- Còn có thể làm gì nữa chứ. Hắn không cho chúng ta đi theo, chúng ta cũng sẽ không so đo. Chờ hắn tìm được động phủ rồi, chúng ta sẽ ở cạnh đó. Như vậy, những người khác có thể nể mặt hắn, không đến quấy rầy việc tu luyện của chúng ta.

Độc quyền biên dịch bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free