Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 380: Truy tìm

Bốn phía lập tức yên tĩnh lại.

“Lưu Phúc Lâm đâu?”

Lão giả quát hỏi. Hồi lâu không ai đáp lời, lão nhướng mày, cùng hai người còn lại bay vào núi.

Lưu Phúc Lâm chính là nam tử trung niên vừa nổi lòng tham kia.

Còn ba người lão giả là đệ tử nội môn của Luyện Hồn tông, đồng thời giữ chức chấp sự ngoại vi.

Ánh mắt Vương Lâm thầm lóe lên. Trong ba người, ngoài lão giả ở Nguyên Anh sơ kỳ, hai người còn lại đều đạt hậu kỳ.

Ba người bay vào trong núi. Ít phút sau, lão giả với sắc mặt khó coi bay ra. Ánh mắt lão lộ một tia nghi hoặc, nhưng sự khiếp sợ còn nhiều hơn.

“Các ngoại vi đệ tử, bất luận ai cũng không được rời đi!”

Lão giả ánh mắt lóe lên, quát lớn rồi vỗ túi trữ vật. Lập tức, một ngọc giản bay ra.

Ngọc giản vừa xuất hiện, liền vụt bay vào nội môn Luyện Hồn tông rồi biến mất.

Đa số ngoại vi đệ tử đều lộ vẻ hoảng hốt, nhưng cũng có vài người chẳng mảy may quan tâm, khoanh chân ngồi xuống. Vương Lâm cũng là một trong số đó.

Hắn ngồi xuống dưới bóng một cây đại thụ, bắt đầu thổ nạp.

Lão giả sau khi phóng ngọc giản xong, ánh mắt lấp lánh, đảo qua người các ngoại vi đệ tử.

Vừa rồi, lão cùng hai vị đồng môn tiến vào trong núi, sau khi xem xét, nhất thời kinh hãi. Linh mạch của ngọn núi này không ngờ đã bị phế toàn bộ. Đặc biệt, khi đi sâu vào linh mạch, chỉ vừa chạm nhẹ, linh thạch đã vỡ v��n. Hiển nhiên đây là do linh lực bị hấp thu trong chớp mắt mà thành.

Sự tình quá quỷ dị. Từ khi Luyện Hồn tông khai phái cho tới nay cũng chưa bao giờ gặp phải chuyện này.

Ánh mắt lão đảo qua vài lượt, cũng không dừng lại trên người Vương Lâm. Dưới cái nhìn của lão, tu vi Vương Lâm cũng chỉ là Trúc Cơ hậu kỳ, chẳng có gì đáng chú ý.

Nguyên thần Vương Lâm sau khi khôi phục đôi chút, trừ phi là tu sĩ Hóa Thần kỳ, nếu không, chẳng ai có thể nhìn thấu tu vi của hắn.

Không lâu sau, hơn mười đạo kiếm quang nhanh chóng bay ra từ nội môn Luyện Hồn tông. Trong nháy mắt, lão giả liền bay tới đón những người này. Ánh mắt họ đều lấp lánh hữu thần, trong đó có hơn năm tu sĩ Nguyên Anh kỳ, những người còn lại đều là Kết Đan trung kỳ.

Lại có một trung niên văn sĩ, tu vi không ngờ đã đạt Nguyên Anh hậu kỳ, mặc hắc bào, toàn thân tản ra khí tức âm lãnh, tựa như vô số oan hồn đang vờn quanh. Hắn vừa xuất hiện, không khí xung quanh liền trở nên lạnh lẽo hẳn.

Ánh mắt hắn như điện, lạnh lùng nhìn thoáng qua ngọn núi, cất tiếng nói:

“Sư đệ, ngươi truyền ngọc giản tới rốt cuộc là vì nguyên nhân gì?”

Lão giả khi nãy lập tức tỏ vẻ cung kính, nói:

“Tam sư huynh. Linh mạch trong ngọn núi này đã bị tiêu hao sạch trong chớp mắt, giờ đã trở thành phế mạch. Ta hoài nghi việc này có liên quan tới ngoại vi đệ tử.”

Ánh mắt văn sĩ trung niên lóe lên, quát lớn:

“Phong tỏa bốn phía, bất cứ kẻ nào có hành động khác thường, lập tức giết!”

Vừa nói, hắn vừa liếc lão giả một cái, rồi tiếp lời:

“Sư đệ theo ta lên núi diện kiến tông chủ.”

Dứt lời, thân ảnh hắn lóe lên, hóa thành một dải cầu vồng, bay thẳng vào nội môn Luyện Hồn tông.

Lão giả vội vàng theo sau. Hai người trong nháy mắt đã tiến vào nội môn.

Thần sắc Vương Lâm vẫn như thường, ánh mắt bình tĩnh. Hắn lạnh lùng nhìn lướt qua các tu sĩ bên cạnh. Nếu giờ ra tay, xuất Văn thú ra, hắn có thể thoát khỏi nơi đây trong nháy mắt. Chẳng qua, nếu không phải vạn bất đắc dĩ, hắn thật sự không muốn bỏ qua một nơi tu luyện tốt như thế này.

Mặc dù nguyên thần đã khôi phục đôi chút nhưng vẫn chưa hoàn toàn thu lại được. Vừa rồi hắn đã thử, phát hiện không thể lấy Nghịch Thiên Châu ra. Trầm ngâm một lát, Vương Lâm liền không có hành động gì vội vã.

Giờ phút này, chân trời đã hơi ửng hồng, ánh ban mai dần hé lộ, hơi ấm bao trùm mặt đất, ánh sáng xua đi màn đêm. Bốn phía dần sáng bừng lên. Lúc này, vị văn sĩ trung niên kia bay ra từ nội môn Luyện Hồn tông.

Phía sau hắn là chín người. Chín người này đều mặc hồng bào, tuổi tác khác nhau nhưng có điểm tương đồng là bên ngoài thân thể đều có một lượng lớn oan hồn vây quanh. Từ xa nhìn lại, dưới ánh mặt trời, thân thể họ tỏa ra từng trận khí tím đen, trông tựa như ma diễm ngập trời.

“Mọi người chia làm mười nhóm, chuẩn bị kiểm tra!”

Văn sĩ trung niên ánh mắt âm trầm, quát lớn.

Chín tu sĩ mặc hồng bào phía sau hắn chậm rãi tiến lên. Chín người đồng thời thi pháp, phất tay áo. Lập tức, mười đạo hồng khí bỗng nhiên bay ra, rơi xuống mấy ngàn ngoại vi đệ tử. Tất cả ngoại vi đệ tử đều không tự chủ được, lập tức bị chia thành mười nhóm.

Kể cả văn sĩ trung niên, tổng cộng mười người, mỗi người phụ trách một nhóm, gọi từng đệ tử ngoại vi lên kiểm tra.

Họ thậm chí không thèm hỏi một câu. Mỗi khi có đệ tử ngoại vi tiến lên, liền điểm tay phải một cái vào mi tâm đối phương, sau đó đổi người khác.

Vương Lâm bị phân vào nhóm thứ ba. Ánh mắt hắn bình tĩnh, không hề có vẻ gì khác thường. Chín người này toàn bộ đều là Nguyên Anh trung kỳ. Nguyên thần Vương Lâm đã khôi phục đôi chút, hiển nhiên không để mấy người này vào mắt.

Mỗi một ngoại vi đệ tử được thông qua đều thở phào một hơi. Thời gian kéo dài khiến mọi người đều cảm thấy áp lực.

Đúng lúc này, tại nhóm thứ tư, một thanh sam tu sĩ thân thể chợt lóe, bay nhanh như lưu tinh, hướng phía sau bỏ chạy.

Các đệ tử Luyện Hồn tông ở bốn phía vẫn chăm chú quan sát. Người này vừa động, lập tức có một đệ tử Kết Đan trung kỳ tiến lên ngăn lại.

“Cút ngay!”

Thanh sam tu sĩ kia hét lớn một tiếng, tay phải phất về phía trước. Lập tức, một cỗ lực lượng mạnh mẽ đánh ra. Đệ tử Kết Đan kỳ kia hừ nhẹ một tiếng, thân thể không tự chủ nghiêng sang một bên.

Thanh sam tu sĩ không nói một lời, thân ảnh lao đi. Lúc này, tu sĩ mặc hồng bào phụ trách nhóm thứ tư khẽ quát một tiếng, tay phải chụp vào hư không một cái.

“Trở về!”

Lập tức, từ năm ngón tay hắn bay ra năm đạo hắc mang, nhanh như chớp đuổi theo thanh sam tu sĩ kia, chui vào thân thể hắn.

Thanh sam tu sĩ hừ thảm một tiếng, thân thể mềm nhũn. Hắn bị tu sĩ mặc hồng bào chụp một cái, liền từ xa bị lôi ngược trở lại, rơi vào giữa khoảng đất trống.

Sau đó, tu sĩ mặc hồng bào cũng chẳng thèm nhìn người này nữa, bình thản nói:

“Người kế tiếp, tiến lên!”

Các ngoại vi đệ tử ai nấy trong lòng đều bất an, nhất là những kẻ vốn mang ý đồ xấu, muốn trà trộn vào đám đông, lúc này sắc mặt trông cực kỳ khó coi.

Lúc này, ánh mắt tu sĩ mặc hồng bào phụ trách nhóm thứ tám lóe lên, liếc nhanh qua tên đệ tử vừa bị hắn điểm vào. Kẻ này mặt mày tái nhợt, thậm chí lộ ra vẻ cầu xin. Tay phải vị tu sĩ kia phất một cái, tên đệ tử kia lập tức bị ném vào khoảng đất trống.

Dần dần, khoảng đất trống có càng ngày càng nhiều ngoại vi đệ tử, giờ đã hơn ba mươi người.

“Phương pháp này vốn chỉ dùng để phân biệt những đệ tử đủ tư cách trở thành nội môn trong đại hội. Hôm nay lại dùng nó với các ngoại môn đệ tử các ngươi, các ngươi hẳn phải thấy vinh hạnh.”

Tu sĩ phụ trách nhóm thứ ba, sau khi bắt lấy một tên đệ tử ném vào khu đất trống, chậm rãi nói.

Ánh mắt Vương Lâm vẫn như thường, nhưng trong lòng lại hơi chấn động. Luyện Hồn tông này cũng thật kỳ dị, không ngờ lại có nhiều kẻ mang ý đồ xấu đến vậy. Chẳng qua, với phương pháp này của đối phương, muốn thoát cũng khó lòng thoát được.

Còn về mãng hán vốn ở động phủ số bảy trăm bốn mươi ba, Vương Lâm trước đó đã đặt cấm chế lên người hắn, chẳng sợ có người phát hiện. Tu vi hắn tuy chưa hoàn toàn khôi phục, nhưng sự huyền diệu của cấm chế thì ngay cả tu sĩ Nguyên Anh kỳ cũng không thể nhìn thấu.

Vương Lâm đối với người này cũng có chút hứng thú. Bề ngoài hắn chỉ là Trúc Cơ hậu kỳ, nhưng thực tế đã đạt tới Kết Đan sơ kỳ. Chẳng qua, trong số các ngoại vi đệ tử, người ẩn giấu tu vi cũng nhiều, hắn cũng chẳng phải dạng người thần kỳ gì lắm.

“Ngươi, tiến lên!”

Tu sĩ mặc hồng bào phụ trách nhóm thứ năm chỉ về phía mãng hán kia.

Thân thể mãng hán run lên, sau đó bước tới trước.

Tu sĩ mặc hồng bào điểm vào mi tâm mãng hán, liếc nhìn người này trong chốc lát rồi phất tay.

Mãng hán thở phào một hơi, đi sang một bên. Hắn không dám nhìn Vương Lâm, chỉ đứng đó cảm thấy nghi hoặc. Mới vừa rồi, khi lão giả điểm một cái, hắn nhất thời cảm thấy thân thể mát lạnh, như có một dòng khí lạnh chui vào. Trong nháy mắt, đại não hắn trống rỗng, đồng thời dường như có một bàn tay vô hình lật giở ký ức của hắn.

Cảm giác này tới nhanh mà đi cũng nhanh, không đợi hắn kịp phản ứng thì hàn khí đã rời khỏi thân thể, trở lại ngón tay đối phương đang đặt trên mi tâm.

Không lâu sau liền tới lượt Vương Lâm.

Tu sĩ mặc hồng bào phụ trách nhóm thứ ba điểm vào mi tâm của Vương Lâm, trong chốc lát liền nói:

“Người kế tiếp!”

Thần sắc Vương Lâm như thường, đi sang một bên.

Đến trưa, hơn mấy ngàn đệ tử đều đã được kiểm tra một lượt. Cuối cùng, hơn một trăm người còn lại trong khoảng đất trống.

“Có tra được gì không?”

Văn sĩ trung niên phụ trách nhóm cuối cùng, ném một người vào giữa khoảng đất trống, hỏi.

“Trừ những người mang mục đích riêng, thì không tìm được gì có liên quan tới chuyện đêm qua.”

Một tu sĩ mặc hồng bào lãnh đạm đáp.

Mấy người còn lại cũng đều lắc đầu.

“Những ngoại vi đệ tử còn lại, hãy sang ngọn núi bên cạnh tu luyện. Ở đó sẽ có người sắp xếp cho các ngươi.”

Vị văn sĩ trung niên kia trầm ngâm một lát, rồi nói.

Những đệ tử đã thông qua kiểm tra đều cung kính rời đi, bay về những ngọn núi khác ở bốn phía.

Còn về hơn trăm tu sĩ ở khoảng đất trống kia, thì chẳng ai thèm liếc mắt một cái. Hậu quả họ phải chịu ra sao, chẳng ai thèm quan tâm.

Trên một ngọn núi hơi thấp bên cạnh, Vương Lâm được bố trí một động phủ. Lúc này, hắn đang khoanh chân ngồi trong động, ánh mắt chớp động.

“Tu vi khôi phục được đến Nguyên Anh trung kỳ. Hấp thu linh mạch như vừa rồi tuy hiệu quả tốt thật, nhưng quá mức nguy hiểm. Nếu thường xuyên làm vậy, rất có thể sẽ bị tu sĩ Hóa Thần kỳ hay lão quái Anh Biến kỳ chú ý, không nên thử lại. Tuy vậy, vừa rồi khi hấp thu linh mạch, ta lại phát hiện xung quanh đây không ngờ còn có một chủ mạch rất lớn tồn tại. Linh mạch lần trước hấp thu chẳng qua chỉ là một nhánh của chủ mạch mà thôi.”

Chủ mạch này chính là nơi nội môn Luyện Hồn tông tọa lạc. Nếu có thể tiến vào đây, tìm cơ hội hấp thu, thì lập tức có thể khôi phục lại tu vi. Đến lúc đó, dù có người phát hiện, thậm chí lão quái Anh Biến kỳ ra tay, ta vẫn có phương pháp chạy thoát. Cùng lắm thì mở một khe không gian rồi lấy Tinh La Bàn rời đi. Vương Lâm trầm ngâm một lát. Hắn biết Luyện Hồn tông là một tông phái của tu chân quốc cấp năm, hiển nhiên có tu sĩ Anh Biến kỳ tọa trấn. Nghĩ đến đây, trong lòng hắn đã có quyết định.

Đại hội vào tháng sáu tới chính là cơ hội tốt nhất để tiến vào nội môn Luyện Hồn tông. Nghe nói Luyện Hồn tông có một bảo vật trấn phái, một Hồn Phiên ngưng tụ hơn triệu vong hồn. Cây Hồn Phiên này phất lên liền khiến thiên địa biến sắc, chính là pháp bảo hàng đầu ở Chu Tước Tinh.

Ngoài ra, Luyện Hồn tông chuyên lấy luyện chế Hồn Phiên làm công pháp. Mặc dù ở Chu Tước Tinh cũng có không ít thần thông thu hồn luyện phiên, nhưng đều không thể sánh được với Luyện Hồn tông. Nếu có thể học được công pháp này, lấy du hồn luyện phiên thì uy lực tuyệt đối không kém hơn Cấm Phiên!

Ánh mắt Vương Lâm lóe sáng, tay phải vung lên trước người một cái, lập tức một đạo tàn ảnh cấm chế bay ra, bao trùm bốn phía. Hắn vỗ túi trữ vật, một khối tiên ngọc lấp lóe bạch quang liền xuất hiện trong tay.

Khối tiên ngọc này thiếu mất một góc, nhưng tiên lực tỏa ra cũng không khác mấy.

“Tu vi đã khôi phục đến Nguyên Anh trung kỳ, có thể nuốt tiên ngọc một lần nữa, mạnh mẽ tấn công Trà Ý Cảnh và phong ấn.”

Vương Lâm trầm ngâm một lát, lấy một miếng tiên ngọc, hít sâu một hơi rồi đặt vào trong miệng.

Lập tức, một nỗi đau đớn không thể tưởng tượng nổi liền ập đến.

Ngay lúc này, trong Sở quốc, tại một sơn cốc phía ngoài vùng Tiên Di, một loạt tiếng cười như chuông bạc và tiếng hổ gầm ủy khuất vang lên.

Bên trong sơn cốc tràn ngập không khí mùa xuân. Trên mặt đất cỏ xanh mơn mởn, Tiểu Chu mặc bộ váy thêu hoa mẫu đơn, đầu tết hai bím tóc, đang ngồi trên lưng một con hổ vằn đen, cười nói:

“Tiểu Bạch, ngươi không nghe lời, tối nay ta phạt ngươi cầm đũa ăn cơm.”

Con hổ gầm lên một tiếng, trong đó mang theo một chút bi thương.

Cả năm qua, ngày nào nó cũng bị tiểu ma nữ hành hạ, thậm chí suốt đêm nằm mơ thấy ác mộng mà giật mình tỉnh giấc. Trong những cơn ác mộng ấy, đâu đâu cũng có hình bóng tiểu ma đầu.

“Ngươi làm gì mà gầm to thế. Lần sau gầm nhỏ một chút. A!! Ta đột nhiên nghĩ ra một trò rất vui. Tiểu Bạch, ngươi hãy học cách kêu như mèo được không?”

Tiểu Bạch gầm lên, tiếng gầm càng thêm thê lương.

“Cũng không biết thúc thúc ra sao rồi, sao vẫn chưa quay về? Tiểu Bạch, ngươi có nhớ thúc thúc không?”

Tiểu Chu thở dài, bàn tay nhỏ bé vỗ vỗ lên đầu con hổ.

Con hổ gầm nhẹ một tiếng, coi như là đáp lời. Giờ phút này trong đầu nó đang nghĩ, mình là một con hổ, sao có thể kêu như mèo đây?

Thiết Nham khoanh chân ngồi dưới bảo tháp, ánh mắt lộ nét hiền từ nhìn Tiểu Chu. Hồi lâu, hắn thở dài một tiếng.

Tin Vương Lâm mất tích cũng sớm đã truyền tới Sở quốc. Đối với việc này, hắn vẫn giấu Tiểu Chu. Hắn thủy chung vẫn không tin rằng với tu vi của ân công có thể hóa nguy thành an.

Ân công nói trong vòng chín năm ngài ấy nhất định trở về, vậy thì ngài ấy nhất định sẽ làm được.

Ánh mắt Thiết Nham lộ ra một niềm tin kiên định.

Cách Thiết Nham hơn trăm trượng, Lôi Oa đang nằm lười biếng phơi nắng. Đôi mắt thật lớn nhìn mặt trời, híp lại một nửa, lộ vẻ cực kỳ hưởng thụ. Cả một năm qua, hầu như nó đều ở đây.

Nhìn mây trắng trên trời, Lôi Oa đôi khi cũng nhớ lại cuộc sống ở chỗ Cổ Thần. Nó từ lúc sinh ra vẫn luôn sống ở đó, dần dần lớn lên. Ở chỗ Cổ Thần, cơ hồ ngày nào nó cũng phải chiến đấu với đủ loại yêu thú để cướp đoạt thức ăn, cướp đoạt địa bàn, thường xuyên xảy ra ác chiến.

Trong vô số năm ác chiến đó, Lôi Oa dần dần lớn lên. Từ từ, nó học được cách phun lôi cầu. Cũng từ đó trở đi, ở chỗ Cổ Thần, ngoài vài yêu thú đặc biệt ra, nó hoành hành không chút cố kỵ.

Giờ nhớ lại thời khắc đó, bụng nó phồng lên, một lát sau mới xẹp xuống.

Nó nhớ tới Vương Lâm. Chính Vương Lâm bắt nó mang ra khỏi chỗ Cổ Thần. Ngoài Vương Lâm, nó còn nhớ Văn thú hơn.

Thời gian chầm chậm trôi qua, thấm thoát mùa xuân đã qua. Giờ đã là tháng sáu.

Tháng sáu đối với người khác mà nói không có ý nghĩa gì đặc biệt, nhưng đối với Luyện Hồn tông ở Bì Lô quốc thì đây là một ngày đại lễ.

Trong tháng này diễn ra đại hội của ngoại vi đệ tử Luyện Hồn tông. Thông qua một loạt đấu loại, sẽ lựa chọn từ hàng vạn ngoại vi đệ tử ra một người để trở thành nội môn đệ tử.

Trong ngày này, Vương Lâm từ trong bế quan thức tỉnh. Hắn chậm rãi mở hai mắt, nhìn ra. Đôi mắt hắn hắc bạch rõ ràng, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy trong mắt hắn như có ánh sao lấp lánh, ngời sáng.

Vết sẹo trên mặt hắn đã mờ đi rất nhiều, hơn nữa chỉ còn lại tám cái! Tám vết sẹo hình lá trà này chính là mấu chốt trong phong ấn của Tôn Thái.

Mảnh tiên ngọc hắn nuốt vào hôm trước đã bị hắn hoàn toàn hấp thu. Phong ấn sau khi bị đánh sâu vào đã thu lại rất nhiều, nhưng muốn hoàn toàn khu trừ thì vẫn chưa thể.

“Nguyên Anh hậu kỳ địa viên mãn.......”

Vương Lâm nhẹ giọng tự nhủ, chậm rãi đứng dậy. H��n hít sâu một hơi, rồi đi ra khỏi động phủ.

“Ta đã có cảm ngộ về Sinh Tử Ý Cảnh, Thiên Đạo Luân Hồi. Sinh tử trên thế gian, càng hiểu thấu lại càng không thể thoát khỏi nó. Trước kia ta vẫn tưởng rằng sinh là sinh, tử là tử, nhưng khi hiểu rồi lại phát hiện, có đôi khi sinh là tử mà tử lại chính là sinh.”

Vương Lâm ta cả đời giết chóc, chứng kiến hầu như chỉ có một mặt tử. Chỉ có sinh là ta chưa hiểu nhiều lắm. Lý Mộ Uyển tái sinh, ta cũng được tái sinh, đây cũng có thể coi là một loại, nhưng như thế còn chưa đủ! Vương Lâm bước đi, nhìn dãy núi xa xa, nhẹ nhàng lắc đầu.

“Thoát chết sau kiếp nạn này, tâm tính so với trước đây đã có chút biến hóa. Nhất là khi ở Hỏa Vân trại mấy tháng lại càng khiến ta cảm khái sâu sắc thế nào là "thấy sinh là sinh, thấy tử là tử" nhưng "sinh cũng không phải là sinh, tử chẳng phải là tử". Hai loại cảm ngộ này ứng với Hóa Thần sơ kỳ và Hóa Thần trung kỳ.”

Vương Lâm đứng bên ngoài động phủ, gió núi thổi qua khiến quần áo hắn tung bay phần phật.

“Kỳ ngộ lần này khiến ta bỗng nhiên hiểu ra. Nếu có thể quay trở lại, có thể thấy sinh chính là sinh, tử chính là tử thì Ý Cảnh có thể đột phá, đạt đến Hóa Thần hậu kỳ.”

Chẳng qua, Hóa Thần hậu kỳ muốn thành công cảm ngộ được Sinh Tử Ý Cảnh, cuối cùng đạt viên mãn thực sự quá khó khăn. Hóa Thần hậu kỳ viên mãn, Ý Cảnh cũng phải viên mãn.

Chẳng qua, sự viên mãn này so với Ý Cảnh của Anh Biến kỳ lại hoàn toàn bất đồng. Lý Nguyên Phong kia là Anh Biến sơ kỳ. Ý Cảnh của hắn có thể hình thành thực thể, lưu lại trên người ta vết sẹo này. Loại uy lực này hiển nhiên Ý Cảnh của Hóa Thần kỳ không thể so sánh được.

Ý Cảnh viên mãn ở Hóa Thần kỳ chỉ là một cấp độ mà thôi, trên đó còn có Anh Biến kỳ, lại một lần nữa phải cảm ngộ sâu sắc hơn.

Đôi mắt Vương Lâm lộ vẻ trầm ngâm. Lúc này, hắn không nhận ra, ở cửa một động phủ xa xa, có một nữ tử tuyệt mỹ đang yên lặng nhìn hắn.

Ánh mắt nữ tử đó hơi phức tạp, mê mang, lại vừa có điểm như bất đắc dĩ.

“Năm đó khi còn ở Tiên Giới, Chu Dật tiền bối tặng ta một mảnh Vấn Đỉnh Chi Tinh, có thể giúp khả năng đạt đến Vấn Đỉnh kỳ tăng lên đôi chút. Vấn Đỉnh Chi Tinh này là do sinh Ý Cảnh của một tu sĩ hợp thành.”

“Vấn Đỉnh...... Không biết đến năm nào tháng nào ta mới có thể chạm tới! Nếu giờ đây không trừ được phong ấn, thì ngay cả Anh Biến cũng vô vọng.....”

Vương Lâm than nhẹ.

“Thiên Vận Tử nhận ta làm đồ đệ, có lẽ ta nên nhanh chóng tìm ông ta, nói không chừng có thể đạt đến Vấn Đỉnh. Chẳng qua, với tu vi hiện giờ mà rời đi, Tư Đồ Nam chưa tỉnh lại, cực cảnh chưa được đề cao, quả thực cảm thấy có chút không cam lòng. Quan trọng hơn nữa là tu sĩ Thiên Vận Tinh hẳn là thực lực rất cao, với tu vi của ta mà tới đó, chưa chắc đã được Thiên Vận Tử coi trọng......” Mọi bản quyền nội dung đều thuộc về truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free