Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 331: Lỗ mãng?

Khi thanh âm kia vừa dứt, vô số du hồn đen kịt như thác đổ từ trên trời, ầm ầm lao xuống, thẳng tiến về phía đàn trùng tử đang tản ra tứ phía.

Một con trùng tử đã chui vào cơ thể Liễu Phỉ, khiến ánh mắt hắn tràn ngập tuyệt vọng. Thế nhưng ngay lập tức, một luồng âm phong tràn vào cơ thể hắn. Ngay tức khắc, con trùng tử đang chực nuốt chửng Nguyên Anh kia như gặp phải khắc tinh, điên cuồng giãy giụa, chui vọt ra khỏi thân thể hắn rồi bỏ chạy tán loạn.

Liễu Phỉ ngơ ngác, ngẩng đầu nhìn lên, đôi mắt dừng lại ở một thân ảnh cao lớn phía sau Triển Bạch.

– Là hắn sao…

Hai mắt Tống Thanh đỏ bừng. Hắn gần như đã dùng hết mọi pháp bảo, nhưng đám trùng tử này dường như vô cùng vô tận, điên cuồng tấn công. Hắn nở một nụ cười sầu thảm. Linh lực trong cơ thể đã tổn hao nghiêm trọng, nhưng hắn ngay cả thời gian lấy ra đan dược cũng không có. Chỉ chậm một nhịp, thân thể hắn đã bị vô số trùng tử bu kín.

Toàn thân đau đớn khiến hắn gần như phát cuồng. Hắn cười thảm, ánh mắt lộ ra vẻ điên cuồng, đang định tự bạo Nguyên Anh thì ngay lúc đó, một luồng âm phong lướt qua, thân thể hắn khẽ run lên. Dù là bên trong hay bên ngoài cơ thể, đám trùng tử đều lập tức gào thét rồi tháo chạy.

Tống Thanh ngẩn người, ngẩng đầu lên, nhìn thấy một thân ảnh vừa xa lạ lại vừa quen thuộc đứng phía sau Triển Bạch.

– Là hắn sao…

Giờ khắc này, hai Nguyên Anh đại trưởng lão đang lơ lửng giữa không trung cũng cảm nhận được luồng âm phong quét tới. Đám trùng tử xung quanh đều lùi lại. Cả hai ngẩn người, lập tức đổ dồn ánh mắt về phía thân ảnh đó.

– Là hắn sao…

Tất cả đệ tử của Vân Thiên Tông, những ai chưa hoàn toàn bỏ mạng, thì ngay khi âm phong lướt qua, đám trùng tử trong cơ thể đều lập tức gào rít lên vì sợ hãi, nhanh chóng chui ra ngoài.

– Là hắn sao…

Gần như toàn bộ các đệ tử này đều ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào thân ảnh đó.

Lý Mộ Uyển giật mình nhìn chằm chằm vào thân ảnh phía sau Triển Bạch. Hai hàng lệ nóng không kìm được trào ra, xối xả lăn dài trên má nàng. Dù diện mạo Vương Lâm giờ đây đã không còn hoàn toàn giống như năm xưa, nhưng chỉ cần liếc mắt một cái, nàng đã có thể nhận ra ngay.

– Vương Lâm…

Thân thể Triển Bạch không tự chủ được mà run lên. Không ngờ đối phương đã đứng ngay sau lưng mà hắn không hề hay biết. Điều này chỉ có thể chứng tỏ tu vi của đối phương đã vượt xa bản thân hắn! Hắn vội vàng xoay ngư���i lại. Vừa nhìn thấy Vương Lâm, trong mắt hắn lập tức hiện lên vẻ không thể tin nổi. Gần như theo bản năng, hắn lùi lại mấy bước, thất thanh gọi:

– Ngươi… Tằng Ngưu!!!

Toàn bộ Vân Thiên Tông, ngay khi nghe được hai chữ “Tằng Ngưu” đều lập tức xôn xao hẳn lên.

Cái tên “Tằng Ngưu” này, ở Vân Thiên Tông không ai là không biết. Gần đây, nhân vật bị chú ý nhất trên Chu Tước tinh chính là Tằng Ngưu!

– Tằng Ngưu!!!

Trong số những đệ tử cấp thấp, lập tức có người lộ ra vẻ không thể tin nổi.

– Tằng Ngưu!!!

Liễu Phỉ hoàn toàn ngây người.

– Tằng Ngưu!!!

Tống Thanh cảm thấy đầu óc mình choáng váng.

Hai Nguyên Anh hậu kỳ đại trưởng lão cũng lập tức chớp mắt, lộ vẻ mờ mịt.

Hai mắt Vương Lâm lóe lên hàn quang. Loại hàn quang như thế này chỉ từng xuất hiện khi hắn ra tay tàn sát Đằng gia. Loại hàn quang này chỉ bộc lộ khi Vương Lâm phẫn nộ đến cực điểm. Đây chính là dấu hiệu hắn muốn giết người!

– Là ngươi muốn tiêu diệt Vân Thiên Tông…

Giọng Vương Lâm lạnh lẽo như hàn phong thổi ra từ Cửu U.

Lu���ng hàn phong này thổi qua Triển Bạch, khiến hắn cảm thấy còn lạnh lẽo hơn cả hàn phong nơi Cửu U. Vương Lâm có thể chặt đứt một cánh tay của Hồng Điệp, lại có thể xuất hiện sau lưng hắn mà hắn không hề hay biết, điều này đối với Triển Bạch mà nói, quả thực là một nỗi khiếp sợ tột cùng. Gần như chưa khai chiến mà trong lòng hắn đã nảy sinh ý định rút lui.

– Tằng… Tằng Ngưu, ta không biết ngươi là người của Vân Thiên Tông. Là ta lỗ mãng rồi…

Triển Bạch lắp bắp nói.

– Lỗ mãng?!

Ánh mắt Vương Lâm chợt lóe lên, thân hình đột ngột lao tới, Cấm Phiên từ trong túi trữ vật bay ra, hóa thành một màn sương đen, lao thẳng về phía Triển Bạch.

Triển Bạch biến sắc, vội vã lùi lại phía sau.

– Lỗ mãng?

Vương Lâm cười điên dại, hai tay bấm quyết, chỉ thẳng về phía trước. Ngay lập tức, từ bên trong Cấm Phiên vang lên từng trận gào khóc thảm thiết, từng đạo cấm khí hóa thành ác long gầm rít lao ra, lấy tốc độ cực nhanh ngưng tụ thành một cây trường thương màu đen ngay trước mặt Vương Lâm.

Trường thương này trước đó từng khiến Hồng Điệp hoảng sợ tột độ, chỉ đành xuất ra bản mạng pháp bảo để chống đỡ.

Trường thương vừa xuất hiện, giữa không trung vang lên tiếng ầm ầm chói tai, màn sương đen vô cùng vô tận bao phủ khắp nơi. Dưới màn sương đen này, đám trùng tử như gặp phải khắc tinh, đều phát ra những tiếng gào thét thảm thiết.

Sắc mặt Triển Bạch kịch biến, tiếp tục lùi lại.

Vương Lâm nắm lấy trường thương, thân hình khẽ động, liên tục truy đuổi.

– Tuế nguyệt!

Vương Lâm quát khẽ, vỗ túi trữ vật, lập tức chín pho tượng bay ra, giữa không trung đón gió bành trướng, như hóa thành Cửu Tôn chân nhân, bao trùm bốn phía.

Thân thể Triển Bạch đang lùi lại lập tức chậm hẳn.

– Lỗ mãng?

Hắn vừa chậm lại một chút, thanh trường thương trong tay Vương Lâm đã phóng tới nhanh như tia chớp. Giờ khắc này, trời đất rung chuyển, những âm thanh ầm ầm vang dội. Thanh trường thương một đường đâm thẳng tới.

Triển Bạch hét lớn một tiếng, hai tay kết thành ấn quyết hình chữ thập, giữa mi tâm hắn lập tức xuất hiện hư ảnh một con ngô công. Con ngô công này vặn vẹo thân mình, lập tức từ trong cơ thể Triển Bạch chui ra, những cái chân của nó nhanh chóng quấn lấy người Triển Bạch, hình thành một cái kén thịt khổng lồ.

Uy lực của trường thương có thể rung chuyển cả trời đất.

– Ầm!

Thanh trường thương đâm vào cái kén thịt này. Từng đạo cấm khí cuồng bạo điên cuồng xông vào, khiến cái kén thịt lập tức tan nát. Triển Bạch ở bên trong, ngay khoảnh khắc cái kén bị phá, hắn đã lùi lại hơn mười trượng. Sắc mặt hắn tái nhợt, phun ra một ngụm máu tươi. Bên trong máu tươi không ngờ còn có vô số trùng tử, trông cực kỳ ghê rợn.

– Tằng Ngưu!!! Ngươi đừng khinh người quá đáng!

Hai mắt Triển Bạch hiện lên vẻ khát máu nồng đậm, thanh âm thê lương. Tâm thần hắn chấn động mạnh. Ý cảnh hỗn loạn ẩn chứa trong một thương vừa rồi của Vương Lâm quá mạnh mẽ. Nếu không phải ý cảnh của hắn rất đặc thù, e rằng dưới ý cảnh này của Vương Lâm, hắn đã lập tức bỏ mạng.

– Khinh người? Hôm nay ta sẽ khi dễ ngươi!!!

Hàn quang trong mắt Vương Lâm vẫn không hề suy giảm, tay phải khẽ điểm về phía trước, lập tức một đạo linh quang trông có vẻ rất bình thường đã phóng thẳng về phía Triển Bạch.

– Ý cảnh công kích?!!

Sắc mặt Triển Bạch có chút khó coi, không nói hai lời, thân hình nhanh chóng bạo lui, bỏ chạy.

Vương Lâm làm sao có thể để hắn chạy thoát, thân hình khẽ động, lập tức lao tới truy đuổi. Đồng thời, tay phải hắn khẽ đẩy ra phía sau, lập tức vô số du hồn gào thét, từ bốn phương tám hướng, lấy tốc độ cực nhanh chặn đứng Triển Bạch.

Sắc mặt Triển Bạch xám như tro tàn, muốn lập tức thuấn di, rời khỏi nơi này ngay tức khắc. Ánh mắt Vương Lâm chợt lóe, tay phải vung lên. Ngay lập tức, từ trên không trung vang lên một tiếng ầm, một khe hở không gian cực lớn xuất hiện, xẹt ngang bầu trời.

Khoảnh khắc khe hở không gian hiện ra, cũng chính là lúc Triển Bạch chuẩn bị thuấn di. Nếu hắn thuấn di ngay lúc này, lập tức sẽ bị khe hở không gian vừa đột ngột xuất hiện kia xé thành hai mảnh.

– Thằng điên!

Triển Bạch bị dọa cho khiếp vía, lập tức không dám thuấn di nữa.

Vô số hàn phong lập tức bị xé nát, linh lực bốn phía điên cuồng bị cái khe hút lấy mãnh liệt. Triển Bạch đã gặp không ít người điên, cũng từng giết tu sĩ Hóa Thần kỳ, nhưng đối với Vương Lâm, đáy lòng hắn tràn đầy sự sợ hãi. Trong số những người hắn từng gặp, có thể nói Vương Lâm là kẻ có kinh nghiệm chiến đấu phong phú nhất! Không cần nói những điều khác, chỉ riêng xé rách không gian như thế này, chỉ cần là tu sĩ Hóa Thần, ai cũng có thể làm được, nhưng dùng phương thức này để ngăn cản đối phương thuấn di thì đây là lần đầu tiên hắn chứng kiến. Hơn nữa, xé rách một khe hở không gian lớn như thế chắc chắn sẽ khiến toàn bộ linh khí của Sở quốc bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Do đó, đây là một hành động quá mức điên cuồng.

Ánh mắt Vương Lâm vẫn tràn ngập hàn quang, không ngừng xông tới, tay phải chỉ lên trời, tạo ra một trảo không ảnh. Lập tức, phía sau hắn xuất hiện một quyển trục hình tròn khổng lồ. Đó là một quyển trục có màu đen trắng, vô thanh vô tức hiện ra, rồi từ từ trải rộng.

– Ngươi may mắn là người thứ hai trở thành tế phẩm của sinh tử ý cảnh!

Giọng Vương Lâm chứa đầy vẻ âm trầm, chỉ tay thẳng vào Triển Bạch, khẽ thốt ra:

– Sinh tử biến!

Lập tức, quyển họa trục phía sau hắn như bị một bàn tay khổng lồ từ từ trải ra, vắt ngang giữa bầu trời, mỗi lúc một rộng lớn hơn. Cuối cùng, nó bao phủ gần mười dặm, khí thế vô biên. Ngay cả khe hở không gian kia, dưới uy lực của nó cũng vô thanh vô tức khép lại.

Một luồng khí màu xám từ trong bức tranh khuếch tán ra.

Đây là lần đầu tiên Vương Lâm toàn lực thi triển sinh tử ý cảnh của mình. Hắn đem toàn bộ cảm ngộ thiên đạo, cảm ngộ luân hồi của mình phóng thích ra, tất cả hóa thành sức mạnh của thiên địa.

Bản chuyển ngữ này là sản phẩm tâm huyết của đội ngũ truyen.free, kính mời quý độc giả cùng thưởng thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free