[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 320: La Bàn
Vương Lâm mỉm cười, ánh mắt vô cùng bình tĩnh, nói: -Theo lời của tiền bối, e rằng còn có mục đích khác, chẳng phải chỉ để giải khai phong ấn. Trong lòng ngài hẳn đã rõ, chuyện này căn bản ta không thể giải phong ấn.
Tôn Thái nhìn chằm chằm Vương Lâm, ánh mắt chăm chú, nói: -Được! Quả không hổ danh là người được Chu Dật chọn lựa, cơ trí hơn người. Phương pháp phong ấn, ta sẽ đi tìm. Nhưng trước mắt đây, ngươi phải đi theo ta một chuyến. Trước tiên ta phải giam giữ ngươi. Chỉ có như vậy lão phu mới yên tâm! Nhưng ngươi cũng không cần lo lắng. Lão phu xin thề, sau khi giải khai phong ấn, chắc chắn sẽ trọng bồi cho ngươi.
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, lớn tiếng nói: -Tôn Thái! Chẳng hay nếu ta chết đi, Đệ Tam Hồn của ngươi liệu có bị ảnh hưởng chăng?
-Ngươi yên tâm, ta sẽ không để ngươi chết đâu! - Tôn Thái cười lạnh nói, vung một trảo, trực tiếp vồ lấy Vương Lâm.
-Phong ấn nô bộc bất ổn, thì bảo tháp có thể khắc chế! Vào khoảnh khắc Chu Dật tiêu tán, đã truyền âm cho Vương Lâm một câu nói cuối cùng.
Ánh mắt Vương Lâm bình tĩnh, nhìn Tôn Thái, cũng không hề né tránh. Chỉ thấy khi bàn tay Tôn Thái vồ tới, một luồng bạch quang từ trong túi trữ vật của Vương Lâm bay ra. Ngay lập tức, bảo tháp hiện ra, bạch quang lập tức tỏa khắp bốn phía. Trong bạch quang, tồn tại một luồng Si Tình Ý Cảnh của tu sĩ Vấn Đỉnh kỳ.
Tôn Thái hừ một tiếng thảm thiết, lập tức lui ra phía sau.
Ánh mắt Vương Lâm chợt lóe. Chu Dật chỉ nói bảo tháp có thể khắc chế Tôn Thái, nhưng chưa nói Tôn Thái còn có Đệ Tứ Hồn. Việc này vẫn chưa rõ thực hư, nhưng trước mắt cũng không thể để đối phương nhìn ra bất kỳ manh mối nào. Nghĩ đến đây, hắn tiến lên một bước, cầm lấy bảo tháp trong tay. Ánh mắt hắn lộ ra vẻ kỳ dị, cười lạnh nói: -Tôn Thái! Ý Cảnh trên bảo tháp này, đối với người ngoài chỉ có thể ngăn cản bước chân, không có lực sát thương. Nhưng đối với ngươi, do Chu tiền bối ngầm ra tay, thì nó chính là vật khắc chế ngươi!
Sắc mặt Tôn Thái trở nên âm trầm, Ý Cảnh trên bảo tháp gây ra thương tổn cực lớn đối với hắn. Hắn biết rõ, đây là do trong cơ thể hắn bị phong ấn nô bộc. Thân thể hắn không ngừng lùi về phía sau.
Vương Lâm không ngừng tiến bước. Mặt hắn lạnh lùng như băng, quát: -Nếu là môn phái khác, có lẽ tại hạ cũng chẳng hay biết nhiều. Nhưng nếu là Thi Âm Tông, tại hạ lại hiểu rất rõ. Thi thể trong quan tài, tuyệt đối không thể là Đệ Tứ Hồn của ngươi! Nếu như ta đoán không lầm thì thi thể đó, e rằng là linh hồn của người khác mới đúng. Cho dù thật sự là Đệ Tứ Hồn của ngươi, ắt hẳn cũng là Tàn Hồn!
Sắc mặt Tôn Thái trở nên khó coi, dùng giọng khàn khàn nói: -Nếu không tin, ngươi có thể thử một lần!
Vương Lâm cười ha hả, ánh mắt sáng ngời, nhấc bước tiến lên, hét lớn: -Tôn Thái! Ngươi cho rằng ta không dám thử một lần sao? Lấy tu vi của Chu Dật, sao có thể lưu lại cho ta một tai họa bất ổn như ngươi đây? Ta chỉ cần động một ý niệm, ngươi chắc chắn sẽ chết! Dù cho có Tàn Hồn, Chu tiền bối cũng đã tính toán hết thảy rồi! Chẳng qua ta thấy tu vi ngươi vẫn còn nguyên, không muốn động sát cơ. Mà lúc này ngươi lại dám phản chủ, tự mình tìm đường chết!
Ánh mắt Tôn Thái lóe lên. Dù từ ngoài nhìn vào không thấy bất cứ biểu cảm gì, thế nhưng ở tận đáy lòng lại sinh ra một tia nghi ngờ. Đúng vậy! Lấy tu vi của Chu Dật, sao có thể lưu lại cho tiểu bối này một tai họa đây?
Chẳng lẽ, Chu Dật đã biết rõ hết thảy nội tình bên trong? Tất cả những mánh khóe của mình, hắn đều đã tính toán hết rồi sao? Tận đáy lòng, Tôn Thái cảm thấy run rẩy.
-Tôn Thái! Ngươi còn nhớ trước khi đi, thi thể của người con gái áo trắng kia đã để lại bảo tháp cho ta chứ? Chẳng lẽ ngươi không nhìn thấu ý nghĩa bên trong sao? Giọng nói Vương Lâm lại càng lớn hơn, thanh âm sang sảng. Lúc này hắn cầm bảo tháp trong tay, tiến lên phía trước với khí thế cực cao.
Tôn Thái bị một loạt lời nói của Vương Lâm chấn động nội tâm, trong lòng khiếp sợ, liền lui về sau!
-Vậy thì có nghĩa gì chứ? - Lòng Tôn Thái hỗn loạn, song không hề lộ ra ngoài. Vương Lâm cười ha hả, không ngừng tiến bước, quát: -Ý nghĩa chân chính, ngươi cứ từ từ tìm hiểu đi. Nếu như cuối cùng vẫn không rõ, chỉ có thể nói số ngươi phải chết!
Tôn Thái lại lùi bước. Lúc này tốc độ của hắn vô cùng nhanh. Sau khi lùi xa, mới nói: -Hôm nay lão phu không so đo với tiểu bối như ngươi. Nếu ngươi muốn giết Tam Hồn của ta, thì cứ tùy ý ra tay. Để xem lão phu phản kháng thế nào! Nói xong, hắn nhanh chóng bay về phương xa, cũng không nghĩ đến chuyện giam cầm Vương Lâm nữa. Vương Lâm đứng tại chỗ, lạnh lùng nhìn hình bóng Tôn Thái dần dần biến mất, cuối cùng cũng khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Tu vi Tôn Thái vô cùng mạnh. Loại nô bộc thế này, với tính cách của Vương Lâm, tuyệt đối sẽ không bỏ qua. E rằng Chu Dật trước khi chết cũng không nghĩ tới, tên Tôn Thái này lại có Đệ Tứ Hồn.
-Cho dù thật sự có Đệ Tứ Hồn, nếu Tam Hồn bị diệt, tu vi kẻ này cũng sẽ rơi xuống rất thấp, thậm chí còn lưu lại trọng thương. Nếu không, Tôn Thái cũng sẽ không vì mấy câu hù dọa của mình mà bỏ chạy. - Vương Lâm thầm nghĩ, xoay người, bay về phía Tinh La Bàn của Sất Hổ.
Vương Lâm biết, tình cảnh vừa rồi nhìn có vẻ nhẹ nhàng, nhưng thực tế ẩn chứa hiểm nguy khôn lường. Nếu hắn lộ ra vẻ do dự, thì chắc chắn đã bị người khác giam cầm rồi.
-Tôn Thái này nếu có thể diệt được Đệ Tứ Hồn của hắn, thì hắn mới thật sự trở thành nô bộc! - Rất nhanh sau đó, Vương Lâm đã bay tới Tinh La Bàn.
-Tằng huynh! Tôn Thái là đại trưởng lão Thi Âm Tông, có địa vị cực cao. Sau này Tằng huynh cần phải cẩn trọng hơn một chút.
Tất cả tình cảnh vừa rồi đều đã được Sất Hổ nhìn thấy. Lúc này Vương Lâm trong lòng hắn, đã có phân lượng rất lớn. Hắn là thiếu tộc trưởng Cự Ma Tộc, chỉ là không muốn rước lấy kẻ thù, mà chỉ muốn kết giao hào kiệt.
Trên đường đi, tất cả những gì Vương Lâm thể hiện, vừa cơ trí, lại kiên định, tu vi cũng kinh người. Tất cả những điều đó khiến Sất Hổ một lòng muốn kết giao. Vương Lâm mỉm cười, nói: -Không sao! Chu Dật tiền bối từng truyền âm nói giữ lại người này sẽ có đại dụng. Nếu không, vừa rồi ta đã dùng bảo tháp diệt Nguyên Hồn của hắn rồi, thu lấy Đệ Tứ Hồn, để hắn chạy không thoát khỏi số mệnh.
Vương Lâm nói ra vô cùng trầm tĩnh, vẻ mặt không chút dao động. Hắn biết Tôn Thái mặc dù đã đi xa, nhưng thần thức ắt sẽ quay lại thăm dò.
Sất Hổ ngẩn người, cũng không hỏi nhiều, chỉ gật đầu rồi tập trung tinh thần điều khiển Tinh La Bàn biến mất trong hư vô.
Hai người vừa biến mất không lâu, Tôn Thái đã xuất hiện. Ánh mắt hắn thâm trầm, nhìn chằm chằm về phương hướng Vương Lâm biến mất, vẻ mặt không rõ là vui hay buồn.
-Theo như lời tiểu bối này nói, tuy không phải hoàn toàn là sự thật, nhưng chắc hẳn có tám phần là thật. Bằng không lấy tu vi Hóa Thần sơ kỳ của hắn, nếu không có chỗ dựa dẫm nào thì đối mặt với ta sẽ không thể ung dung như vậy được. Hừ! Hắn nói không muốn dễ dàng tiêu diệt Nguyên Thần của ta. Thì ra Chu Dật đã sớm truyền âm nói ta có giá trị sử dụng lớn, rốt cuộc là muốn gì... - Tôn Thái trầm mặc một lúc lâu, rồi thân thể mới khẽ động, bay về phía trước.
-Cần gì phải tìm hiểu nguyên nhân sâu xa... Tiểu bối này giết không được, bắt không được, quả thật phiền phức! Nếu ta bức bách khiến hắn nổi nóng, bỏ mặc lời của Chu Dật, tiêu diệt Nguyên Thần của ta. Dù ta còn tồn tại Tứ Hồn, nhưng Tứ Hồn này vẫn chưa hoàn toàn trưởng thành. Một khi Nguyên Thần bị diệt, chưa kể tu vi của ta sẽ hạ xuống, tuổi thọ cũng sẽ sụt giảm... - Hắn thở dài, bụng đầy sự tức giận.
Vương Lâm và Sất Hổ ở trên Tinh La Bàn, tốc độ vô cùng nhanh. Sau mấy canh giờ trôi qua, vết nứt trên La Bàn càng lúc càng nhiều, dường như đã gần đến giới hạn chịu đựng của nó. Cuối cùng Tinh La Bàn dừng lại trong hư vô, không thể tiến thêm được nữa. Vương Lâm vẫn ung dung, một lời cũng không nói.
-Tằng huynh! Tinh La Bàn đã không thể sử dụng được nữa. Chúng ta chỉ có thể tự mình bay đi thôi. Chẳng qua trong hư vô vô cùng nguy hiểm, than ôi! - Sất Hổ từ trên Tinh La Bàn bay lên, vẻ mặt khổ sở.
Vương Lâm nhìn lướt qua Tinh La Bàn, nói: -Sất Hổ huynh! Tinh La Bàn, huynh chỉ mang theo mỗi một chiếc thôi sao?
-Tằng huynh! Tinh La Bàn là bảo vật quý hiếm. Trên Chu Tước Tinh cũng không có nhiều. Cự Ma Tộc ta cũng chỉ còn lại một chiếc này, rất nhiều năm trước đã dùng để di chuyển đến Chu Tước Tinh. Đáng tiếc lại bị hỏng trong tay ta. Khi trở về tộc, e rằng ta sẽ bị phạt bế quan nữa rồi. - Sất Hổ cười khổ nói.
Sắc mặt Vương Lâm vẫn như thường, cười nói: -Sất Hổ huynh! Ta và huynh quen biết chưa lâu, nhưng cũng từng cùng nhau trải qua hoạn nạn. Tằng mỗ không lừa dối huynh. Ta có thể sửa được Tinh La Bàn.
Sất Hổ ngẩn người, hai mắt lập tức sáng rực. Hắn đang khổ sở vì không còn La Bàn. Chưa nói đến tốc độ bay chậm, lại không có phương hướng, thì không biết năm nào tháng nào mới có thể rời khỏi chốn hư vô này. Hơn nữa, nơi đây lại đặc biệt quỷ dị. Nếu có chút sơ suất sẽ gặp phải một số sinh vật vô cùng khó chống đỡ.
-Tằng huynh! Nếu có thể sửa được Tinh La Bàn, hai người chúng ta chắc chắn sẽ bình an rời khỏi chốn hư vô này.
S���t Hổ không hỏi Tằng Ngưu vì sao có thể sửa được chiếc Tinh La Bàn cực kỳ hiếm có này. Hắn biết mỗi người đều có bí mật riêng. Nếu họ không muốn nói, mà hỏi thì sẽ trở thành lỗ mãng. Vương Lâm mỉm cười, vẫn bình thản nhìn Sất Hổ. Tất cả những tinh túy ngôn từ trong bản dịch này đều thuộc về Truyen.free.