[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 290: Vô danh (1 + 2)
Giờ đây, Vương Lâm nhìn vùng đất này với cảm giác hoàn toàn khác biệt so với trước kia. Hắn có thể nhận ra rằng bên trong vòng tròn do những tảng đá vỡ tạo thành có một thứ gì đó nằm ngoài pháp tắc Thiên Địa. Chính nhờ thứ đó mà vùng đất này mới có thể huyễn hóa ra phân thân của kẻ xâm nhập với thực lực còn mạnh hơn cả bản tôn.
Ngay lúc này, vị lão nhân cưỡi con thú kia vẫn đang lặng lẽ nhìn Toái Tinh loạn. Khi Vương Lâm đến, lão chỉ liếc nhìn một cái rồi thôi. Dựa vào tốc độ, lão đã có thể xác định người này chính là một tu sĩ Hóa Thần.
Ánh mắt Vương Lâm vẫn bình tĩnh, khẽ trầm ngâm. Hắn tìm một chỗ gần Toái Tinh loạn, khoanh chân tọa thiền, im lặng. Hắn ngồi đó thổ nạp, nhưng thần thức vẫn luôn giữ sự cảnh giác.
Hắn muốn xem vị lão nhân này đến đây có mục đích gì. Nếu đối phương cũng có ý định tiến vào Cổ Thần chi địa, thì Vương Lâm sẽ không đi trước, mà chờ đối phương tiến vào rồi hắn mới hành động.
Lão nhân lại liếc nhìn Vương Lâm một cái, chợt mở miệng nói: - Đạo hữu! Nếu đã tới đây, chắc chắn cũng muốn thu thập Cực Quang Hỏa Tuyến. Hay là ta và ngươi kết thành tổ đội tiến vào trong Toái Tinh loạn có được không?
Thần sắc Vương Lâm vẫn thản nhiên, nhưng nội tâm lại chấn động. Cực Quang Hỏa Tuyến là thứ gì? Trong ký ức của Cổ Thần cũng không hề nhắc tới vật đó. Thời gian tu chân của Vương Lâm cũng không hề ngắn, nhưng hắn chưa bao giờ nghe nói đến Cực Quang Hỏa Tuyến. Hắn biến đổi thanh âm, cất tiếng cười khàn khàn nói: - Tại hạ không có hứng thú với tổ đội.
Lão nhân hừ một tiếng, liếc nhìn Vương Lâm. Sau đó, lão lại xoay người nhìn về phía Toái Tinh loạn.
Lão nhân vỗ con thú một cái. Nhất thời, con thú có hình dáng Huyền Vũ liền há miệng rít lên một tiếng. Tiếng gầm của nó dường như có thể xuyên mây phá đá. Dù nhìn qua không thấy động tĩnh gì, nhưng bên trong Toái Tinh loạn, đám đá vụn lại tách sang hai bên, để lộ ra một khoảng chân không.
Lão nhân đạp lên đầu con thú. Con thú hít một hơi thật sâu, vô số linh lực xung quanh liền tụ vào miệng nó rồi bị thôn phệ.
Sau đó, con thú lại rống lên một lần nữa. Giờ đây, có thể thấy rõ bằng mắt thường một luồng khí hình trụ ầm ầm lao vào bên trong Toái Tinh loạn. Trong khoảnh khắc, nó đã tạo ra một thông đạo rộng trăm trượng. Đá vụn bên trong thông đạo hoàn toàn biến mất.
Vương Lâm chớp chớp mắt. Uy lực của con thú khiến hắn hơi kinh ngạc. Không ngờ nó lại mạnh đến vậy. Nhưng nếu phải đánh nhau, Vương Lâm cũng chẳng sợ. Dù sao thì uy lực của con thú tuy mạnh, nhưng chỉ khi trực diện công kích mới có uy hiếp. Mà trong đấu pháp, với khả năng biến hóa linh hoạt của mình, Vương Lâm há có thể để nó công kích dễ dàng?
Trong nháy mắt khi con thú rống lên, thân thể lão nhân tựa như tên rời cung, nhanh chóng lao đi. Lão bám theo luồng khí gầm thét mà tiến vào bên trong Toái Tinh loạn. Ngay sau đó, chỉ thấy đá vụn bên ngoài luồng khí liền dung hợp lại, hóa thành vô số phân thân của lão nhân.
Chỉ thấy lão nhân chẳng hề hoảng hốt, vỗ vào túi trữ vật. Nhất thời, từ trong túi liền bay ra hơn mười khối ngọc giản. Những khối ngọc giản vừa bay lên liền xoay tròn quanh người lão nhân. Đám phân thân đang định tiến tới, nhưng vừa thấy ngọc giản liền lập tức tản ra nhanh chóng bắn về bốn phía.
Mỗi khối ngọc giản cũng lập tức bay về bốn phía với tốc độ cực nhanh, đuổi theo phân thân. Mấy tiếng nổ vang lên, các ngọc giản đồng loạt phát nổ, hóa thành vô số tia sáng. Sau đó, chúng ngưng tụ lại, hình thành một đám người giống hệt với phân thân của lão nhân.
Từ lúc đó, nhìn vào trong Toái Tinh loạn có vẻ hoa mắt. Lão nhân lấy ngọc giản tạo thành phân thân đại chiến với những phân thân do đá vụn biến thành. Nhân cơ hội, lão nhân liền tiếp tục lao về phía trước, nhanh chóng thoát ra khỏi Toái Tinh loạn.
Khi lão vừa ra khỏi Toái Tinh loạn, đám phân thân từ ngọc giản liền biến mất. Về phần đám phân thân do đá vụn tạo thành cũng rít lên một tiếng không cam tâm rồi biến mất theo.
Lão nhân xoay người, liếc nhìn Vương Lâm đang ở bên ngoài Toái Tinh loạn, hừ nhẹ một tiếng. Tay phải lão vẫy một cái, nhất thời thân thể con thú bỗng thu nhỏ lại, hóa thành một tia sáng đen bay vào trong Toái Tinh loạn. Có điều, Toái Tinh loạn không hề có một chút tác dụng đối với tia sáng. Hắc quang bay ngang qua, đến bên người lão nhân rồi lại biến thành con thú. Lão nhân nhảy lên, đạp trên lưng con thú mà bay đi.
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên. Hắn cũng không đứng dậy ngay mà lặng lẽ chờ đợi ở đó.
Hắn ở đó bảy ngày. Con Văn thú, hắn cũng không cho vào túi trữ vật mà thả nó ra để tự kiếm ăn. Văn thú vốn là loại yêu thú sinh ra ở Tu Ma hải nên bây giờ giống như được trở về biển rộng, hết sức thoải mái.
Sau bảy ngày, thân ảnh con thú kia lại chầm chậm hiện ra. Lão nhân ngồi ngay ngắn trên lưng nó. Bên cạnh lão có bảy luồng sáng dài tựa như giao long đang vờn quanh.
Mỗi khi chúng giãy dụa muốn thoát ra, thì lại gặp phải một vầng sáng ngăn cản. Lão nhân liếc nhìn Vương Lâm rồi lại sử dụng phương thức như lúc trước để ra khỏi Toái Tinh loạn. Ngay sau đó, lão đột nhiên mỉm cười, giơ tay phải lên vồ một cái. Nhất thời, một sợi tơ màu vàng đã nằm gọn trong tay lão. Sau đó, lão ném về phía Vương Lâm và nói: - Đạo hữu! Hỏa tuyến này cho ngươi.
Sợi tơ ánh sáng màu vàng tựa như tia chớp, bay thẳng về phía Vương Lâm. Dù Vương Lâm đứng ở rất xa, nhưng thoáng cái sợi tơ đã tới trước người hắn.
Nét mặt Vương Lâm vẫn thản nhiên, tay phải điểm một cái vào hư không. Ý cảnh Sinh Tử dưới sự biến hóa của Nguyên Thần... Sinh ý cảnh biến hóa vô biên, thực tế thì sinh cơ chỉ là một loại biến hóa của nó mà thôi.
Sau khi tay hắn điểm ra, sợi tơ ánh sáng đang bay tới lập tức dừng lại. Sau đó ngoan ngoãn quấn quanh ngón tay Vương Lâm một vòng.
- Từ chối thì bất kính. - Thanh âm khàn khàn của Vương Lâm lại chậm rãi vang lên.
Ánh mắt lão nhân lóe lên. Lúc này, lão hoàn toàn xác định tu vi của đối phương chính là Hóa Thần kỳ. Phải biết rằng Cực Quang Hỏa Tuyến chính là do trời đất sinh ra, chuyên nuốt Nguyên Anh. Trừ khi đã hình thành Nguyên Thần, nếu không, tu sĩ bình thường không thể nắm giữ vật đó. Lão nhân cười ha ha, nói: - Nếu đạo hữu không muốn kết thành tổ đội, vậy tại hạ cáo từ. - Nói xong, lão vỗ con thú dưới chân một cái. Nhất thời, con thú lại tỏa ra làn mây đỏ, đạp lên đó mà bay đi. Trong thoáng chốc đã biến mất.
Vương Lâm suy nghĩ một lát rồi đứng dậy. Đang nhìn sợi kim tuyến trên tay, bất chợt Văn thú từ xa bay về, rồi đứng cách Vương Lâm mười trượng. Ánh mắt nó nhìn chằm chằm vào sợi kim tuyến, pha lẫn sợ hãi nhưng thi thoảng lại lóe lên chút thèm muốn. Nhìn nó như muốn tiến lên, nhưng lại không dám.
Vương Lâm khẽ ừ một tiếng. Hắn liếc nhìn sợi kim tuyến trên ngón tay. Sau khi trầm ngâm một lát, hắn nhìn Văn thú, nói: - Vật này có tác dụng đối với ngươi?
Ánh mắt con Văn thú như đang đấu tranh nội tâm một lúc rồi gật gật đầu. Nhưng ngay lập tức, nó lại lộ ra vẻ sợ hãi.
Nội tâm Vương Lâm thoáng động, ý cảnh Sinh Tử từ Nguyên Thần tỏa ra, ngưng tụ vào sợi kim tuyến. Nhất thời, từ sợi kim tuyến tỏa ra một làn ánh sáng nhàn nhạt. Dưới tác dụng của ánh sáng, màu sắc kim tuyến nhạt dần, có vẻ uể oải.
Con Văn thú lập tức kêu lên một tiếng nhỏ. Vương Lâm vung tay lên, sợi kim tuyến liền bay ra. Văn thú vội vàng bay lên húc vào sợi kim tuyến một cái. Nhất thời, sợi kim tuyến liền chui vào đầu Văn thú.
Văn thú rít lên vài tiếng kêu đau đớn, thân thể nó co quắp, nhưng ánh mắt lại pha lẫn vui mừng và sợ hãi.
Vương Lâm nhìn thấy mà hơi kinh ngạc. Hắn quan sát một lát. Sau khoảng chừng ba nén hương, Văn thú liền thôi không run rẩy nữa. Trên người nó lóe lên vài tia sáng màu vàng. Thân thể nó vào lúc này phát ra những tiếng răng rắc, thân hình tăng thêm một vòng.
Kích thước của Văn thú đột biến, xấp xỉ ba mươi trượng, giống như một ngọn núi nhỏ cũng không hề quá đáng. Nhìn cái miệng rộng của nó với cái vòi dài khiến người ta cảm thấy ớn lạnh.
Trên thực tế, Cực Quang Hỏa Tuyến chỉ là một loại vật liệu luyện khí mà chỉ có tu sĩ Hóa Thần trở lên mới có thể nắm giữ được nó. Vật ấy chuyên cắn nuốt Nguyên Anh mà tăng trưởng. Về phần yêu thú, hễ nhìn thấy nó đều lánh xa.
Nhưng do Văn thú đi theo Vương Lâm đã lâu, lại thường xuyên được ăn linh dược nên cấp bậc đã có đột phá. Từ hạ phẩm linh cấp đạt tới trung phẩm linh thú, tương đương với một tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ đại viên mãn.
Vốn dĩ nó không thể kết hợp được với sợi kim tuyến, nhưng dưới ý cảnh Sinh Tử của Vương Lâm, sợi kim tuyến đã yếu đi rất nhiều. Vì vậy mà sinh cơ giảm xuống, khiến Văn thú có thể dung hợp. Từ đó mà khiến thân thể nó biến đổi.
Vương Lâm đứng thẳng lên, vỗ Văn thú một cái. Con thú hiểu ý, liền hóa thành một luồng ánh sáng chui vào trong túi trữ vật. Vương Lâm thoáng động một cái, liền bay về phía Toái Tinh loạn.
Chẳng mất nhiều thời gian, hắn đã từ trong Toái Tinh loạn bay ra. Năm đó khi còn ở Kết Đan kỳ, Vương Lâm cũng đã có thể qua lại tự nhiên, huống chi là bây giờ. Nhất là khi hắn đã lĩnh ngộ được ý cảnh Sinh Tử, nên sau khi tiến vào Toái Tinh loạn, Tử ý cảnh liền bao phủ toàn thân, khiến sinh cơ giảm đi. Vì vậy mà mặc dù có phân thân xuất hiện, nh��ng thực lực của chúng cũng giảm xuống.
Sau khi từ Toái Tinh loạn thoát ra, hắn cũng không dừng lại, liền nhanh chóng lao về phía cửa vào của Cổ Thần chi đạo.
Khi hắn tới nơi, đang định tiến vào, thì đột nhiên Văn thú chui ra khỏi túi trữ vật, bay lượn trong hư không mấy vòng, hướng về phía xa mà kêu lên cuống quýt. Lúc thì ánh mắt nó lại nhìn về phía Vương Lâm mà cầu khẩn.
Vương Lâm giật mình. Thần thức của hắn khuếch tán ra xa, liền phát hiện giữa hư không có một vết nứt không gian nhỏ bé. Từng sợi kim tuyến đang từ trong vết nứt chui ra, tỏa từng làn ánh sáng màu vàng. Nhìn thấy như vậy, Vương Lâm liền hiểu ngay, cười nói: - Thế nào? Một sợi vẫn chưa đủ hay sao?
Văn thú vội vàng gật đầu, lộ vẻ vui vẻ. Nó đưa cái miệng to dụi dụi vào người Vương Lâm. Nếu có người khác nhìn thấy, chắc chắn sẽ phải hoảng sợ. Bởi cái miệng lớn như vậy chắc chắn là không hề lành. Ít ai dám để nó động vào.
Vương Lâm cười cười, liếc nhìn về phía sợi kim tuyến mà nói: - Không cần phải nóng vội. Đợi ta phong ấn xung quanh, không cho người khác tiến vào rồi sẽ lấy cho ngươi.
Vừa nói, hai tay Vương Lâm liền biến hóa, xuất ra vô số đạo tàn ảnh cấm chế. Những cấm chế này bây giờ hoàn toàn khác biệt so với khi tu vi của hắn còn ở Nguyên Anh. Trước đó, chúng chỉ có uy lực của cấm chế mà thôi, nhưng bây giờ lại có cả ý cảnh của Vương Lâm, khiến cho uy lực tăng gấp bội.
Những đạo cấm chế nhanh chóng tản ra bốn phía, từ từ bao vây phương viên mấy trăm dặm, hình thành một cấm chế cực lớn.
Sau khi làm xong, Vương Lâm liền bay về phía vết nứt không gian, nơi có kim tuyến.
Lúc này, sợi kim tuyến mới chui ra một nửa, giống như gặp phải sát tinh, liền không hề do dự, nhanh chóng lui lại phía sau. Trong chớp mắt, nó đã chui vào trong thêm nữa.
Văn thú ở bên cạnh cuống quýt kêu một tiếng, nhưng cũng không dám tiến lên, mà chỉ nhìn Vương Lâm.
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, giơ tay chộp vào hư không, nhất thời bắt được sợi kim tuyến. Hắn quát khẽ một tiếng, lôi mạnh một cái. Ngay lập tức, sợi kim tuyến bị hắn lôi ra ngoài, giãy dụa trong tay.
Tử ý cảnh lập tức thay đổi, khiến sợi kim tuyến nhạt dần. Sau đó, hắn ném sợi kim tuyến ra ngoài. Văn thú lập tức tiến lên, dung hợp với sợi kim tuyến.
Lúc này, vết nứt to bằng nắm tay, sau khi sợi kim tuyến bị rút ra liền nhanh chóng thu nhỏ rồi biến mất. Ánh mắt Vương Lâm chợt lóe lên tia sáng. Hắn lập tức khoanh chân ngồi xuống. Nguyên Thần lập tức xuất thể, với tốc độ cực nhanh, chui vào trong vết nứt không gian.
Sau khi Nguyên Thần của hắn vừa vào trong vết nứt, liền cảm giác trước mặt có một vầng kim quang. Hắn cảm nhận được nơi đây là một không gian kỳ dị. Phía xa như có một mặt trời cực lớn đang chiếu sáng. Bốn phía xung quanh nó có vô số sợi kim tuyến đang bay lượn.
Vương Lâm không nói hai lời, giơ tay chộp một cái. Nhất thời, hơn chục sợi kim tuyến đã bị hắn bắt được. Nguyên Thần sau khi thu lấy, liền cầm lấy kim tuyến rồi vội vã quay về.
Trong nháy mắt Nguyên Thần của hắn vừa ra khỏi, vết nứt liền khép lại. Về phần hơn mười sợi kim tuyến bị ý cảnh của Vương Lâm bao phủ, chợt ảm đạm. Sau đó, hắn ném tất cả cho Văn thú.
Hai mắt Văn th�� nhất thời hưng phấn, nó nhanh chóng thôn phệ. Nhưng do sợi kim tuyến có quá nhiều, vì vậy mà trong khoảng thời gian ngắn, nó tỏ vẻ không thể hấp thu được nữa. Sau khi Vương Lâm hạ một chút Tử ý cảnh vào mỗi sợi kim tuyến để giữ trạng thái suy yếu của chúng, liền cười nói: - Ngươi cứ từ từ ăn đi. Ta đi Cổ Thần chi địa một chuyến.
Vừa nói xong, hắn liền biến mất. Khi xuất hiện trở lại, hắn đã đứng trước cửa vào Cổ Thần chi địa. Hắn hít một hơi thật sâu, sau đó hai tay bắt quyết, miệng lẩm bẩm vài từ ngữ của Cổ Thần. Nhất thời, thân thể của hắn trở nên hư ảo, từ từ biến mất.
Bên ngoài cửa thứ nhất của Cổ Thần chi địa là một thông đạo không hề có ánh sáng. Vương Lâm xuất hiện trên một viên đá lớn đang chầm chậm trôi trong hư không.
Quay lại nơi đây, Vương Lâm có chút cảm khái trong lòng. Nhưng hắn cũng biết thời gian gấp gáp, nên lập tức khoanh chân ngồi xuống, đánh ra vài cấm chế để đề phòng. Tay phải hắn vỗ vào túi trữ vật, lấy ra một khối Mặc Gian thạch.
Hít một hơi thật sâu, hai tay Vương Lâm biến hóa. Từng đạo cấm chế mang tính công kích được hắn sử dụng với tốc độ cực nhanh, đánh lên trên khối Mặc Gian thạch.
Thời gian trôi đi, cấm chế trên khối Mặc Gian thạch càng lúc càng nhiều.
Sau khi làm xong cơ sở tế luyện, Vương Lâm lại xuất ra một vật. Đó là một lá Hồn Kỳ. Dưới sự điều khiển của hắn, Mặc Gian thạch cùng với lá Hồn Kỳ dung hợp với nhau một cách hoàn hảo. Sau đó, quá trình tế luyện bắt đầu.
Thời gian chậm rãi trôi qua, Vương Lâm chẳng hề có chút chần chừ. Sau khi chuẩn bị tất cả mọi thứ, hắn liền nhanh chóng tế luyện.
Tất cả các cấm chế đồng loạt rơi vào Cấm phiên. Không biết mất bao nhiêu thời gian, chín mươi chín cấm chế cũng chỉ còn một đạo nữa là có thể thành công.
Vào lúc này, Vương Lâm lại hơi do dự. Nếu bản thân không lầm, tế luyện ở đây thiên lôi cũng sẽ đánh xuống. Như vậy thì rất khó có thể giữ được Cấm phiên. Một khi bị hư hỏng, thì từ nay về sau, trừ khi có thể kiếm thêm Mặc Gian thạch, nếu không, chỉ có thể lấy cái của Lý Mộ Uyển mà dùng.
Nếu bây giờ dừng lại, tuy uy lực của Cấm phiên không đủ, nhưng cũng sẽ không bị hỏng. Nếu sử dụng một cách cẩn thận, thì cũng có thể chấp nhận được.
Suy nghĩ một lát, một tia sáng trong mắt Vương Lâm lại lóe lên. Nếu Cấm phiên không có đủ uy lực, sẽ hết sức yếu. Mà khi đó, chắc chắn hành trình đi vào Tiên giới chi môn sẽ không hề có tác dụng. Hắn cắn răng, tay phải đánh nốt đạo cấm chế cuối cùng vào Cấm phiên.
Nhất thời, Cấm phiên chấn động, xuất ra từng làn hắc khí. Một cảm giác nguyên sơ lập tức tỏa ra. Thần thức Vương Lâm đảo qua, suy đoán uy lực của Cấm phiên chỉ có một thuộc tính. Trong lòng hắn cảm thấy khiếp sợ. Uy lực của nó không ngờ gấp mấy chục lần khi chưa đại thành. Chẳng khác nào tu sĩ Hóa Thần kỳ đi bắt nạt một đứa trẻ.
Nhất là sau khi Cấm phiên thành công, ngoài chín mươi đạo cấm chế kết hợp làm một, lấy chín đạo cấm chế còn lại làm chủ, có thể thi triển ra một lần cấm linh thuật.
Cấm linh thuật trong một phạm vi nhất định không chỉ linh khí trong Thiên Địa mà ngay cả linh lực trong cơ thể tu sĩ cũng bị cấm ch���. Kể từ đó, ngoại trừ tu sĩ tu luyện khí Tiên giới, tất cả những tu sĩ còn lại trong khoảng thời gian ngắn mất đi linh lực.
Vương Lâm chớp chớp mắt, nắm Cấm phiên trong tay. Sự tự tin trong lòng đối với hành trình vào Tiên giới tăng lên rất nhiều.
Về phần khi Cấm phiên thành công mà không dẫn động thiên kiếp, khiến cho Vương Lâm hơi hưng phấn. Hắn biết bản thân đã thành công. Trong cơ thể Cổ Thần tự hình thành một thế giới riêng, hiển nhiên là thiên kiếp không thể cảm nhận được sự tồn tại, lại càng không thể phủ xuống.
Hắn hít một hơi thật sâu lại tiếp tục đánh ra một đạo cấm chế. Chỉ có điều, hắn không thể hoàn thành chín trăm chín mươi chín đạo cấm chế. Bởi vì, cấm chế chỉ có tính năng công kích không nhiều lắm. Đó cũng là nguyên nhân hạn chế của Cấm phiên khi chỉ có một thuộc tính.
Sau khi đánh ra mười tám đạo cấm chế khác nhau lên Cấm phiên, Vương Lâm thầm than một tiếng. Hắn đã dốc hết sức cũng chỉ có thể làm được đến thế này. Nếu muốn tiếp tục, chỉ có thể sau này cứ gặp cấm chế là nghiên cứu cẩn thận, tập hợp sở trường trăm nhà, mới có thể tăng thêm được số lượng cấm chế chỉ có khả năng công kích.
Vương Lâm đã quyết định sau này phải trao đổi nhiều hơn về cấm chế. Mới chỉ có chín mươi chín đạo cấm chế đã có được uy lực như thế này... Vương Lâm thầm hỏi, nếu có thể đạt được chín trăm chín mươi chín đạo cấm chế thì Cấm phiên sẽ như thế nào? Chỉ sợ cho dù là Anh Biến kỳ cũng sẽ bị chấn nhiếp.
Vương Lâm nghĩ tới đây, trong lòng liền cảm thấy hưng phấn. Hắn trầm ngâm một lúc rồi thu hồi Cấm phiên. Sau đó hắn lại xuất ra cái Cấm phiên bị phá hủy. Do dự một chút, hắn liền bỏ qua ý định đánh ra đạo cấm chế cuối cùng.
Sau khi tạo xong Cấm phiên, thân thể Vương Lâm liền lóe lên, chầm chậm bay về phía thông đạo chỉ có một bóng đêm.
Trong không gian này, Vương Lâm có thể nói là rất quen thuộc. Dù sao thì năm đó hắn cũng đã cẩn thận từ dưới mà đi lên. Khi đó đã trải qua vô số nguy hiểm. Lúc này đi lại, hắn cũng không dám khinh thường, mà cẩn thận chìm xuống.
Sở dĩ hắn lựa chọn linh thú ở đây là bởi vì tuy số lượng không nhiều lắm, nhưng mỗi một con cũng có thực lực hơn xa đám yêu thú trong Tu Ma hải.
Ở chỗ này, cho dù là Hoang thú cũng tồn tại vài con có thực lực tương đương với tu sĩ có đại thần thông. Vì vậy mà Vương Lâm không muốn động đến chúng. Mục tiêu của hắn là thượng phẩm linh thú tương đương với tu sĩ Hóa Thần kỳ.
Sở dĩ hắn lựa chọn linh thú ở đây, một phần là bởi vì Vương Lâm có một loại pháp bảo. Tên của nó là Hỗn Nguyên Khu Thú Quyển. Không gian bên trong nó có thể điều khiển linh thú cho bản thân sử dụng. Chỉ có điều, nó tiêu hao rất nhiều linh lực. Pháp bảo đó Vương Lâm lấy được vào lần đầu tiên đến Cổ Thần chi địa. Hắn đoạt được từ trong tay mấy vị tu sĩ thượng cổ. Nó đã giúp hắn rất nhiều.
Sau đó mấy năm, Vương Lâm cũng đã tìm một ít hạ phẩm linh thú để thí nghiệm, nên xác định nó có thể dùng. Vì vậy mà bây giờ, hắn mới quyết định bắt một con.
Vì để có được khí Tiên giới bên trong Tiên giới chi môn, Vương Lâm chuẩn bị một cách hết sức kỹ càng. Lần này, nếu bắt được một con thượng phẩm linh thú có thực lực tương đương với tu sĩ Hóa Thần kỳ, thì ở Tiên giới hắn sẽ có thêm nhiều trợ lực.
Mỗi con chữ nơi đây đều là công sức của đội ngũ dịch thuật truyen.free.