[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 28: Tạp vụ
Tím, đen, trắng, hồng... Y phục đen tượng trưng cho thực lực phi phàm. Vương Lâm không thể nhìn thấu tu vi đối phương, bèn cung kính nói:
– Vương Lâm tham kiến Trương sư huynh! Chúc mừng sư huynh đạt được hắc y.
Thanh niên hắc y liếc nhìn Vương Lâm một cái, nét mặt hơi giãn ra, cất lời:
– Việc thành công tiến vào tầng thứ năm Ngưng Khí kỳ của ta cũng có chút liên quan đến ngươi. Nếu không phải trong lúc tìm ngươi, ta vô tình phát hiện ra cái phong nhãn kia, thì ta đã không thể đột phá nhanh đến vậy.
Vương Lâm ngẩn người, hỏi:
– Trương sư huynh! Sức hấp dẫn của phong nhãn trên vách núi còn có thể giúp ích cho việc tu luyện sao?
Hắc y thanh niên gật đầu, nói:
– Chờ đến khi ngươi đạt tới đỉnh phong tầng thứ tư, lúc tu luyện khẩu quyết để đột phá tầng thứ năm, hãy đi vào đó. Đến lúc đó, ngươi sẽ biết hiệu quả của nó như thế nào. – Nói xong, hắn lại nhìn Vương Lâm rồi nói tiếp: – Vương sư đệ, thiên tư ngươi vốn thấp kém, lẽ ra không thể được chọn. Thế nhưng giờ đây ngươi đã là đệ tử nội môn, càng phải cố gắng tu luyện. Ta thấy hiện giờ trong cơ thể ngươi không hề có chút linh khí nào. Hiển nhiên là ngay cả tầng thứ nhất Ngưng Khí kỳ ngươi cũng chưa đạt tới. Có lẽ trong số tất cả đệ tử nội môn, chỉ duy nhất ngươi là chưa đạt tới tầng thứ nhất.
Vương Lâm ngẩn người, nhưng ngoài mặt thì vẫn mỉm cười, nói:
– Lời sư huynh dạy bảo, ta xin ghi lòng tạc dạ. Nhất định ta sẽ cố gắng tu luyện. – Dứt lời, hắn liền lảng sang chuyện khác, hỏi: – Không biết Trương sư huynh tới đây là có chuyện gì?
Hắc y thanh niên khẽ cười, nói:
– Cũng chẳng có gì quan trọng. Tên đệ tử ký danh ở khu tạp vụ bị mất tích. Có người nói hôm đó ngươi từng đi ngang qua đó, nên ta đến hỏi thăm một chút.
Vương Lâm vẫn thản nhiên, cười đáp:
– Việc này tiểu đệ có nhớ. Bình thường tiểu đệ cũng không hay qua lại khu tạp vụ. Nhưng nửa tháng trước, tiểu đệ có ghé qua đó, bị tên đệ tử ký danh kia nói lời xằng bậy nên giận quá mà giáo huấn hắn một trận. Có lẽ hắn sợ tiểu đệ tìm đến gây phiền toái nên đã bỏ xuống núi rồi.
Trương sư huynh gật đầu, mỉm cười nhìn Vương Lâm rồi nói:
– Một tên đệ tử ký danh cũng chẳng có gì quan trọng. Hôm nay ta đến đây là có một chuyện. Sau khi Chưởng môn cùng với các vị sư thúc bàn bạc, cho rằng không nên giao khu tạp vụ cho đệ tử ký danh nữa. Vì vậy, họ muốn bố trí một đệ tử nội môn đến đó phụ trách. Thế nhưng, tất cả đệ tử nội môn đều không muốn đi, bởi họ cần thời gian tu luyện.
Vư��ng Lâm cười khổ, hiểu ý:
– Tiểu đệ hiểu rồi. Vị trí đó là dành cho tiểu đệ đây mà.
Trương sư huynh mỉm cười, gật đầu nói:
– Ngươi hãy thu xếp rồi đến đó ngay hôm nay. Hiện tại ở đó đang rất rối ren, ngươi nên nhanh chóng đến chỉnh đốn lại.
Dứt lời, hắn ôm quyền với Vương Lâm, rồi dậm chân một cái, một thanh tiểu kiếm lập tức xuất hiện. Hắn dẫm lên thanh tiểu kiếm, hóa thành một luồng ánh sáng, nháy mắt đã biến mất.
Vương Lâm lộ vẻ bất đắc dĩ. Hắn không hề muốn đến khu tạp vụ. Nơi đó tập trung quá nhiều người, rất dễ khiến bí mật của hắn bị phát hiện. Hơn nữa, công việc ở đó lại chất đống, chắc chắn sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến thời gian tu luyện của hắn. Nhưng lúc này lại không thể không đi. Vì vậy, hắn cố kìm chế, về phòng sắp xếp hành lý rồi đến khu tạp vụ.
Sau khi đến đó, hắn thầm quyết định bản thân không thể ở lại vị trí tạp vụ này quá lâu. Tạm thời bây giờ, cách tốt nhất là khiến tất cả đệ tử ký danh đồng lòng yêu cầu Chưởng môn đổi người khác.
Với quyết định ấy, Vương Lâm liền bắt tay vào thu dọn căn phòng của tên họ Lưu. Cuối cùng, trong phòng ngoại trừ giường và bàn ghế, tất cả những đồ vật vô dụng đều bị hắn ném hết ra sân.
Trong khi hắn đang thu dọn, một vài tên đệ tử lục tục kéo đến. Khi họ nhận được tin Vương Lâm đến tiếp quản, lập tức cảm thấy bất an. Đặc biệt là mấy kẻ ban đầu hay châm chọc Vương Lâm, giờ càng thêm hồi hộp.
Bọn họ cố tình muốn đến giúp Vương Lâm thu dọn. Nhưng sau khi bị hắn trừng mắt nhìn một cái, liền ngoan ngoãn đứng im trong sân.
Thu dọn xong, Vương Lâm từ tốn lấy một chiếc ghế ra ngồi xuống. Ánh mắt hắn lạnh lùng quét qua hơn một trăm tên đệ tử ký danh trước mắt. Hắn biết số lượng đệ tử ký danh của Hằng Nhạc phái là rất lớn, và số người ở đây chỉ là một bộ phận nhỏ mà thôi.
– Ngươi! Từ nay về sau sẽ đảm nhận việc đốn củi, mỗi ngày năm trăm cân. – Vương Lâm tùy ý chỉ một người. Hắn nhớ rõ kẻ đó đã từng dè bỉu sau lưng mình.
Kẻ đó ngẩn người, rồi vội vàng cầu xin:
– Vương sư huynh! Trước kia ta chỉ làm việc trong bếp, chỉ biết nấu nướng. Làm sao có thể đốn củi được?
Vương Lâm trợn mắt, hừ lạnh một tiếng, nói:
– Tăng thêm số lượng. Mỗi ngày một ngàn cân.
Đối phương nghe vậy, liền quỳ sụp xuống đất, nghẹn ngào nói:
– Vương sư huynh! Mong huynh thương xót. Ta biết ban đầu ta không nên cười nhạo huynh. Nhưng huynh cũng không nên lấy việc công mà báo thù riêng thế này. Một ngàn cân, làm sao ta có thể làm nổi?
Tất cả những người còn lại đưa mắt nhìn nhau. Họ cũng biết Vương Lâm sẽ gây khó dễ, nhưng cho dù thế nào, họ cũng không thể ngờ hắn lại có ý định trả thù công khai đến vậy.
Một số kẻ bất mãn trong đám lập tức la hét:
– Mọi người đừng nghe hắn! Chúng ta sẽ đi tìm trưởng lão để người làm chủ, xem Vương Lâm đúng hay sai!
– Đúng vậy! Chúng ta đi tìm trưởng lão, xin đổi một đệ tử nội môn khác phụ trách nơi này. Nếu ngài không chấp thuận, chúng ta cứ quỳ đó xem sao!
– Mọi người đừng ngu ngốc để Vương Lâm đắc chí đến thế! Hắn chẳng thèm nghĩ lại xem, nếu không phải nhờ kẻ khác tự sát thì làm sao hắn có thể vào được môn phái?
Tiếng la hét càng lúc càng ồn ào. Cuối cùng, tám chín mươi người cùng nhau bỏ đi. Họ thẳng tiến về hướng chánh viện, vừa đi vừa la hét đòi công bằng, tố cáo Vương Lâm không muốn cho bọn họ một con đường sống.
Vương Lâm nhàn nhã ngả người tựa vào ghế, không hề có ý định ngăn cản. Trong lòng hắn lại mong những kẻ đó có thể thành công khiến Chưởng môn tức giận, đổi người khác đến thay. Như vậy hắn sẽ có thời gian tu luyện.
Những người còn lại thì đang do dự. Dù trong lòng họ cũng muốn bỏ đi, nhưng lại sợ rằng nếu việc này không thành mà còn bỏ đi thì chắc chắn sẽ đắc tội với Vương Lâm.
Vương Lâm cũng không hề nóng nảy, kiên nhẫn chờ đợi kết quả từ chính viện. Một lúc sau, đám đệ tử ký danh cúi đầu, ủ rũ lục tục quay về. Lúc này, họ không còn la hét nữa, ánh mắt hoàn toàn tuyệt vọng, trầm mặc không nói lời nào.
Vương Lâm nhìn nét mặt họ, biết ý muốn của mình không thành, liền cảm thấy thất vọng. Hắn thầm nghĩ, có lẽ mình phải mạnh tay hơn một chút nữa. Hắn bĩu môi, liếc nhìn mọi người một cái, rồi cất lời:
– Ban đầu, các ngươi dám chê bai sau lưng ta, tưởng ta không nghe thấy sao? Hôm nay, quả thật ta muốn trả thù. Kẻ nào bất mãn, cứ đi tìm trưởng lão mà tố cáo. Nếu ai có thể đuổi ta đi khỏi khu tạp vụ này, ta xin cảm ơn.
– Vương sư huynh! Mong người hãy bỏ qua cho chúng ta! – Một tên đệ tử lập tức mở miệng cầu xin.
– Đúng vậy! Vương sư huynh! Lúc đầu, chúng ta thật sự là những kẻ mù quáng. Mong sư huynh tha thứ cho chúng ta.
– Vương sư huynh! Lúc đầu, họ đều nói sư huynh nói bậy bạ. Nhưng ta vẫn luôn tin huynh. Ta...
Toàn bộ bản văn này, với từng câu chữ, đều thuộc quyền sở hữu của truyen.free, kính mong quý độc giả lưu tâm.