Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 251: Quy ẩn (1 + 2)

Mãi đến gần sáng, mọi người mới nằm xuống nghỉ ngơi. Còn các nữ tử đã quay vào trong xe ngựa.

Ngoài vài người phụ trách canh gác, toàn bộ đoàn xe chìm vào tĩnh lặng. Dù đống lửa thỉnh thoảng vẫn phát ra tiếng nổ lách tách, nhưng âm thanh ấy chẳng hề ảnh hưởng đến giấc ngủ của mọi người. Trái lại, nó như có tác dụng thần kỳ, khiến giấc ngủ càng thêm sâu lắng, ngọt ngào.

Vương Lâm đứng dậy, tìm đến một gốc đại thụ gần đó mà ngồi xuống. Lòng hắn hoàn toàn bình thản. Khoảnh khắc vừa qua khiến hắn quên mất mình là một tu sĩ, sống như một phàm nhân.

Sau khi ngồi xuống, hắn chợt cảm thấy vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ. Không biết từ lúc nào, tu vi của hắn đã đột phá từ Nguyên Anh sơ kỳ lên trung kỳ. Dù trước đó hắn đã đạt đến đỉnh phong, có thể đột phá bất cứ lúc nào, nhưng không ngờ lại nhanh đến thế.

Chỉ có điều, lớp sương mù đỏ bao quanh thân thể hắn lại tiêu tán đi một ít. Vương Lâm hít sâu một hơi. Hắn có linh cảm, nếu một ngày nào đó, thứ ánh đỏ ấy biến mất hoàn toàn, hắn sẽ phải hối hận khôn nguôi. Bởi vậy, hắn tập trung tinh thần cao độ, bắt đầu ngưng tụ nó.

Thời gian Vương Lâm ngưng tụ làn khí đỏ chậm rãi trôi qua. Đêm khuya, ngoài tiếng muỗi bay vù vù, chỉ còn lại tiếng ngáy đều đều của vài hán tử đang ngủ say.

Dần dần, nơi chân trời bắt đầu xuất hiện những tia nắng đầu tiên. Ánh sáng từ từ xua tan màn đêm u tối.

Vương Lâm mở mắt, quay mặt về phía đông, hít sâu một hơi. Lập tức, hai luồng tử khí mà phàm nhân không thể nhìn thấy, được hắn hít vào trong mũi. Sau khi vận hành trong cơ thể một vòng, chúng lại được phun ra.

Vài lần như vậy, Vương Lâm cảm nhận rõ ràng toàn thân nhẹ bẫng, như thể có thể phiêu đãng giữa không trung.

Cảm giác này, suốt bốn trăm năm qua, Vương Lâm chưa từng có được. Hiển nhiên, chỉ khi tâm cảnh đạt đến một độ bình thản nhất định mới có thể cảm nhận được điều đó.

Trải qua một đêm, lớp khí đỏ bao quanh cơ thể Vương Lâm đã mất đi một phần mười. Vương Lâm cũng chẳng hề sốt ruột. Hắn biết, để ngưng tụ toàn bộ lớp khí đỏ ấy không phải là chuyện có thể hoàn thành trong thời gian ngắn. Có thể nói, việc này tốn nhiều thời gian và khá nhàm chán.

Sáng sớm, mọi người trong đoàn xe đều tỉnh giấc. Sau khi rửa ráy mặt mũi, vị lang trung theo đoàn xe mới từ trên xe ngựa bước xuống. Hít một hơi thật sâu, lão đứng giữa khoảng đất trống, bắt đầu vận động tay chân. Dần dần, lão thực hiện một loạt các động tác.

Vương Lâm liếc nhìn qua, trong lòng có phần kinh ngạc. Người này thực hiện các động tác ấy tuy không mang lực công kích, nhưng lại có tác dụng cường thân kiện thể.

Một lúc sau, lão thu tay, thở dài một hơi. Kế đó, hơi do dự một chút, lão liền đi về phía Vương Lâm. Khi đến gần, lão nhân cười nói:

- Tiểu ca! Đêm qua nghỉ ngơi có tốt không?

Vương Lâm gật đầu nhưng cũng không mở miệng.

Lão nhân do dự một chút rồi lại hỏi:

- Tiểu ca! Không biết chiếc lá trăm năm kia cậu tìm được ở đâu vậy? - Nói xong, ánh mắt lão hiện lên vẻ cầu khẩn.

- Nhặt ven đường. - Vương Lâm nói.

Lập tức, lão nhân khựng người lại, ngập ngừng một lúc đành cười khổ:

- Tiểu ca... thật là may mắn.

Sau khi nói thêm vài câu với Vương Lâm, dù lão có bóng gió cách nào cũng không thể dò la được tin tức gì từ miệng hắn. Lão nhân thầm than một tiếng rồi xoay người rời đi.

Nếu thực sự mà nói, tuổi của Vương Lâm còn lớn hơn cả lão tổ tông của lão nhân. Bởi vậy, việc lão nhân bóng gió với những người trẻ tuổi mới xuất thế thì còn có tác dụng, chứ với Vương Lâm thì chẳng hề có chút ảnh hưởng nào.

Đi theo đoàn xe, Vương Lâm từ từ điều chỉnh tâm tính, hòa nhập vào mọi người. Thoáng chốc đã mấy ngày trôi qua. Trong mấy ngày ấy, tiểu nha hoàn thường xuyên đến tìm Vương Lâm nói chuyện. Mỗi lần như vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn lại ửng đỏ, chẳng biết đang nghĩ gì trong lòng.

Nhìn ánh mắt của tiểu nha hoàn, Vương Lâm thầm cười khổ trong lòng. Ánh mắt ấy hắn vẫn từng thấy khi Lý Mộ Uyển nhìn mình, bởi vậy hắn hiểu rõ.

Chỉ có điều, Vương Lâm tự vấn bản thân, tuổi của hắn còn lớn hơn cả lão tổ tông của nàng. Bởi vậy, trong lòng hắn luôn có cảm giác quái dị.

Cho đến hôm nay, kinh thành đã hiện ra trước mắt.

Kinh thành của Tứ cấp tu chân quốc, trong mắt phàm nhân, vô cùng hoa lệ. Tuy nhiên, trong mắt Vương Lâm, nó lại hết sức bình thường, chẳng có bất cứ điều gì đặc biệt. Nếu không phải trên cao có một dòng xoáy linh khí, Vương Lâm cũng chẳng thèm để ý.

Thần thức của Vương Lâm đảo qua, toàn bộ ngôi thành lập tức hiện rõ trong đầu hắn. Trong thành có tất cả chín dòng linh khí. Chúng không phải xuất phát từ tu sĩ, mà từ chín cây cột đá đen. Tùy theo kích thước lớn nhỏ của mỗi cây cột mà linh lực phát ra mạnh yếu khác nhau.

Trong số đó, trừ một cây cột khổng lồ, tám cây cột còn lại chỉ khoảng mười người ôm mới xuể. Còn cây cột kia thì kích thước phải trăm người ôm mới vây quanh hết.

Trong phạm vi của chín cây cột đều có người tọa lạc. Hơn nữa, bao phủ bên ngoài các cây cột còn có một tầng trận pháp, ngăn cản thần thức dò xét. Chỉ có điều, mấy cái trận pháp ấy đối với Vương Lâm mà nói, chỉ mang tính hình thức.

Hắn liếc mắt một cái, thấy những người ngồi trong đó đều là tu sĩ. Tu vi cao nhất thì đạt tới Kết Đan hậu kỳ, còn thấp nhất cũng là Trúc Cơ hậu kỳ.

Vương Lâm cảm thấy hứng thú đối với kiến trúc kỳ lạ trước mắt. Sau khi đoàn xe tiến vào trong thành, Lữ Hưng thấy Vương Lâm cứ nhìn về phía chín cây cột liền thấp giọng nói:

- Vương lão đệ! Không nên nhìn chằm chằm như thế. Nếu bị người khác phát hiện sẽ rất rắc rối.

Vư��ng Lâm sờ nhẹ bờm ngựa, nghi hoặc hỏi:

- Lữ huynh! Cây cột đen này là cái gì?

Ánh mắt Lữ Hưng có phần hâm mộ, thấp giọng nói:

- Đó là tiên mộc. Nơi đây là kinh đô của chúng ta, được tiên nhân che chở. Gần đây mới có tiên dụ giáng xuống. Hoàng thượng liền triệu tập toàn bộ công tượng trong cả nước, căn cứ theo yêu cầu của tiên dụ mà tạo nên chín cây tiên mộc này.

- Tiên mộc.... - Nét mặt Vương Lâm có chút quái dị.

- Bên trong tiên mộc là nơi tiên nhân dừng chân. Khi cha ta còn trẻ đã từng tận mắt nhìn thấy từ bên trong có tiên nhân bay ra. - Giọng nói của Lữ Hưng có một chút tự hào, như chính mình đã được nhìn thấy.

Nếu lúc này, hắn mà biết rằng Vương Lâm đang đi cùng mình còn mạnh hơn người mà phụ thân hắn từng thấy gấp trăm ngàn lần, thì không biết sẽ có cảm giác ra sao? Phải biết rằng, vị tu sĩ mà phụ thân hắn gặp qua, cho dù nhìn thấy Vương Lâm cũng phải cung kính kêu một tiếng tiền bối.

Vương Lâm thu mắt lại, cười cười, không nói gì.

Sau khi đi vào trong thành, Vương Lâm cáo từ với nhóm người Lữ Hưng. Tuy Lữ Hưng quen biết Vương Lâm không lâu, nhưng lại có cảm giác vô cùng thân thiết. Hắn vỗ ngực cam đoan với Vương Lâm, nếu có gì rắc rối cứ tìm mình là được.

Còn mấy ngày qua đối ẩm, hắn hoàn toàn tâm phục khẩu phục khả năng uống rượu của đối phương. Bởi vậy, Lữ Hưng cứ dặn đi dặn lại, nếu có kẻ nào khi dễ, cứ đến tìm lão.

Cuối cùng thì vị lang trung cũng từ trên xe đi xuống. Đi bên cạnh lão là một người con gái đeo chiếc khăn che mặt màu trắng. Bên cạnh nàng là tiểu nha hoàn xinh xắn.

Thấy Vương Lâm sắp rời đi, ánh mắt nha hoàn thoáng chút buồn bã.

Vị lang trung tiến lên nói chuyện với Vương Lâm vài câu. Sau đó, người con gái đeo khăn che mặt cúi người thi lễ với Vương Lâm rồi xoay người lên xe.

Còn tiểu nha hoàn, sau khi nói chuyện với người con gái đó mấy câu liền cầm một túi tiền bằng tơ tằm bước tới gần Vương Lâm. Nàng đưa túi tiền cho Vương Lâm, nhẹ nhàng nói:

- Tiểu thư để ta cảm ơn ngươi. Trong này có mười lượng vàng để ngươi sử dụng.

Vương Lâm cũng không từ chối. Đây là thứ để giao dịch trong nhân gian. Ngoại trừ bốn trăm năm trước hắn từng chạm vào, cho tới tận bây giờ mới thấy lại.

Vương Lâm ôm quyền, xoay người rời đi. Cho đến khi hắn đã đi rất xa, nha đầu mới thở dài, xoay người vào xe ngựa. Đoàn xe tiếp tục đi qua cầu, tiến vào thành Nam.

Cầm mười lượng vàng trong tay, Vương Lâm chậm rãi bước đi trong kinh đô. Quả đúng là nơi dưới chân thiên tử có khác. Người đi đường tấp n��p, trên mỗi ngã tư lại có vô số cửa hàng, buôn bán đủ mọi loại đồ vật.

Được một lúc, một tia sáng trong mắt Vương Lâm chợt lóe lên. Sau khi dạo quanh một vòng, hắn vẫn không thể nhìn thấy một tu sĩ nào có tu vi dưới tầng thứ mười hai, mười ba Ngưng Khí kỳ. Hiện tượng này, Vương Lâm gần như chưa từng gặp ở các quốc gia khác.

Suy nghĩ một chút, Vương Lâm liếc mắt về phía chín cây cột đen, trong lòng thầm đoán, đáp án chính là ở đây.

Mãi đến quá giờ ngọ, Vương Lâm vẫn nhàn nhã đi lại trên đường. Trong các cửa hàng tại kinh đô có một số đồ vật không phải phục vụ cho phàm nhân, mà là dành riêng cho tu sĩ.

Chỉ có điều, bên ngoài những cửa hàng đó có một tầng cấm chế khiến phàm nhân không thể vào được.

Người kinh đô hiển nhiên cũng biết những chuyện này, bởi vậy gần như chẳng có ai đi vào những nơi như vậy.

Vương Lâm cứ thế thong thả bước đi. Sau khi vào một cửa hàng xem xét rồi đi ra, bất chợt cách đó không xa có tiếng ồn ào. Chỉ thấy một người toàn thân lôi thôi bị một đại hán đấm thẳng vào ngực.

Lão nhân liền kêu lên những tiếng thảm thiết. Thanh âm của lão có phần thê lương. Đồng thời, từng ngụm máu tươi từ miệng lão cứ thế phun ra, tựa như tuân theo một tiết tấu nhất định. Cứ mỗi khi đại hán đánh một quyền, lão lại phun ra một ngụm máu tươi.

Đại hán đánh vài quyền liền đứng thẳng dậy, mắng:

- Lão già kia! Ngươi tránh xa cửa hàng của lão tử ra. Nếu ta còn thấy ngươi lần nào sẽ đánh lần đó. Không ngờ tuổi cao như vậy rồi mà ngươi còn hạ lưu đến thế. - Đại hán mắng xong liền nhổ một bãi nước bọt.

Lúc này, đứng cạnh Vương Lâm là một người trung niên. Hắn đang lắc đầu thở dài, nói:

- Hầy! Lão già này gần như ngày nào cũng bị đánh. Cố tình nhìn nữ quyến nhà người ta thay đồ để bị đánh như vậy, có đáng không chứ?

Vương Lâm nghe thấy vậy ngẩn người, liếc mắt nhìn lão nhân một cái rồi xoay người bỏ đi.

Nhưng hắn đi chưa được mấy bước, đột nhiên xoay người lại. Chỉ thấy lão nhân kia vừa lau máu tươi trên miệng, vừa dương dương tự đắc bước về phía mình.

Vương Lâm khẽ lách sang một bên, ánh mắt từ từ lạnh lẽo.

Lão nhân kia đi qua bên cạnh Vương Lâm, chợt xoay người. Ánh mắt lão có chút kinh ngạc nhìn Vương Lâm một cái, nói:

- Tiểu huynh đệ! Ta thấy ngươi thiên đỉnh đầy đủ, tử quang nhập thể, chắc chắn không phải là người bình thường có đúng không?

Vương Lâm nhướng mày. Với thần thức của hắn, chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhận ra lão nhân này chỉ là một phàm nhân, không hề có chút tu vi. Thậm chí trong cơ thể lão còn có rất nhiều vết thương, hiển nhiên là thường xuyên bị đánh đập.

Vương Lâm chẳng hề có hứng thú với lão nên xoay người rời đi. Nếu lão vẫn cứ tiếp tục đi theo, Vương Lâm cũng chẳng ngại mà tiễn lão thêm một đoạn đường nữa.

Ánh mắt lão nhân có một chút đáng tiếc nhìn Vương Lâm, lắc đầu nói:

- Nếu không có người nào chỉ điểm thì sợ rằng cuộc đời này không thể nào Hóa Thần được. Ôi!

Vương Lâm chợt khựng lại. Hơi thở trên người hắn từ từ tỏa ra. Hắn chậm rãi xoay người lại, nhìn lão nhân chằm chằm, lạnh lẽo nói:

- Ngươi là ai?

Lão nhân đối mặt với hơi th�� của Vương Lâm cũng vẫn thản nhiên. Hai tay lão chắp sau lưng, ngẩng đầu nhìn trời, nói:

- Lão phu là ai ngươi cũng không cần biết. Nhưng lão phu lại biết làm thế nào để ngươi có thể đạt tới cảnh giới Hóa Thần.

Ánh mắt Vương Lâm chớp chớp. Lão già này dù thế nào thì cũng chỉ là một phàm nhân, nhưng tại sao chỉ liếc nhìn qua đã có thể biết được tu vi của mình? Chuyện này chỉ có một lời giải thích, đó là tu vi của người đó đã vượt qua Hóa Thần kỳ, vì vậy mới khiến cho Vương Lâm không thể nhận ra.

- Ta phải làm thế nào mới có thể đạt tới cảnh giới Hóa Thần? - Vương Lâm nhướng mày nói.

Lão đầu liếc nhìn Vương Lâm một cái rồi nói:

- Lão già này đang đói bụng, nên không thể nghĩ ra điều gì cả. Ta biết có một tửu lâu ở gần đây. Chúng ta đến đó vừa ăn vừa nói chuyện, được chứ? - Nói xong, lão liếm liếm môi, trong bụng phát ra những tiếng ùng ục.

Phúc Thuận tửu lâu là một trong những tửu lâu xa hoa bậc nhất kinh đô. Lão nhân ngẩng đầu, ưỡn ngực, nhấc chân bước vào.

Đại sảnh dành cho mọi người ăn uống hiển nhiên là không thể lọt vào mắt lão. Sau khi tiến vào, lão liền đi thẳng vào một phòng riêng. Chủ quán và tiểu nhị đứng một bên, nhìn lão nhân xuất hiện mà ngẩn người. Sau đó cả hai liếc mắt nhìn Vương Lâm đi sau lão rồi bước tới đón tiếp.

Vương Lâm cau mày. Chung quy hắn cảm thấy có điều gì đó không hợp lý.

Rõ ràng là lão nhân hoàn toàn biết rõ tửu lâu này, bởi vậy mà gọi toàn những món thức ăn Vương Lâm chưa bao giờ nghe thấy. Sau khi thức ăn bày kín cả bàn, lão già giống như nhiều ngày chưa được ăn, lập tức vồ lấy mà ăn như rồng cuốn.

Vương Lâm chẳng nói chẳng rằng ngồi đó uống rượu. Ánh mắt hắn nhìn lão già càng lúc càng lạnh.

- Nói đi! Tại hạ xin rửa tai lắng nghe. - Đợi lão già ăn một lúc, Vương Lâm lạnh lùng nói.

Lão đầu cầm lấy một cái cẳng tiếp tục gặm. Miệng lão dính đầy mỡ, nói:

- Việc đâu còn có đó. Ngươi cứ chờ ta ăn xong thứ này đã.

Lão già vừa nói vừa gặm. Thoáng một cái đã hết cả cái cẳng. Sau khi cảm thấy no nê, hai tay lão xoa xoa vào nhau mà nói:

- Hóa Thần kỳ! Muốn hiểu được thiên đạo thì ta xem ngươi cũng có thể lĩnh ngộ. Muốn đạt tới Hóa Thần cần phải sinh ra ý cảnh. Ngươi có hiểu được ý cảnh hay không? Tiểu tử! Ngươi cứ tự thể ngộ một chút. Khi ngươi cảm nhận được ý cảnh thì khoảng cách đến Hóa Thần cũng không còn xa nữa. Chuyện này... ta đi nhà xí một chút rồi trở lại nói tiếp với ngươi. - Lão đầu đột nhiên sờ bụng, vội vàng đứng dậy.

Dường như sợ Vương Lâm không cho ra ngoài, lúc lão đứng dậy liền rặn ra một tiếng. Lập tức một mùi thối bay khắp phòng. Sau đó, lão già cảm thấy xấu hổ mà đi ra.

Vương Lâm vung tay lên, một luồng gió chợt xuất hiện, xua tan mùi thối nồng nặc trong phòng. Trong lúc đó, thần thức của hắn vẫn theo sát lão già. Một loạt biểu hiện của lão thể hiện sự thấu triệt hoàn toàn. Những lời nói của lão về cảnh giới Hóa Thần đã chứng tỏ điều đó. Chuyện như vậy, phàm nhân cơ bản là không thể biết được.

Trong lòng đang suy nghĩ, chợt trong mắt Vương Lâm lóe lên hàn quang. Hắn lập tức đứng phắt dậy. Thần thức của hắn đã thấy lão già đi ra khỏi cửa sau của tửu điếm. Sau đó, lão co cẳng chạy luôn vào trong đám đông.

Thân thể Vương Lâm chợt lóe lên, biến mất khỏi tửu lâu. Khi xuất hiện, hắn đã đứng ở bên ngoài, hai mắt lạnh như băng, từ từ theo sát lão già.

Chỉ thấy lão nhân không biết đã thay đổi quần áo từ lúc nào, cầm cái tăm đang xỉa răng. Lão móc một miếng thịt từ kẽ răng ra, ngắm nghía rồi lại nhét vào miệng.

Đang đi trên đường, lão chợt dừng lại, nhìn về phía một người trung niên mặc áo tím cách đó một đoạn. Hai mắt lão sáng lên, mỉm cười nhanh chóng đi tới.

Người trung niên cau mày, liếc mắt nhìn lão già một cái rồi không để ý nữa. Đúng lúc này, lão già chợt mở miệng nói:

- Tiểu huynh đệ! Ta thấy ngươi khuôn mặt đầy đặn, tử quang nhập thể. Chắc chắn không phải là người bình thường.

Trung niên nam tử ngẩn người, dừng lại, liếc mắt nhìn lão già. Ánh mắt lão già lộ vẻ đáng tiếc, lắc đầu nói:

- Đáng tiếc. Nếu không có người nào chỉ điểm, chỉ sợ rằng cuộc đời này không thể Kết Đan.

Hai mắt trung niên nam tử chớp chớp, trầm giọng nói:

- Ngươi là ai?

Lão già lắc đầu, nói:

- Ta là ai cũng không quan trọng. Trước hết chúng ta cứ tìm một chỗ thư giãn rồi nói chuyện có được không?

Sắc mặt Vương Lâm hết sức âm trầm. Nam tử trung niên cũng là một tu sĩ, nhưng tu vi cũng mới chỉ đạt tới Trúc Cơ kỳ mà thôi. Hiển nhiên, không biết lão già này học được những loại từ ngữ đó ở đâu mà chuyên dùng để hãm hại người tu tiên.

Nhưng cho đến giờ lão vẫn còn sống, thì việc này chắc chắn không hề đơn giản. Trừ phi Vương Lâm là người đầu tiên bị lão lừa. Nếu không, chắc chắn lão già cũng không thể sống đến bây giờ.

Thân là tu tiên giả mà bị một phàm nhân trêu chọc, cho dù là ai cũng không thể tha thứ cho lão.

Mà kỳ lạ ở chỗ, lão già chỉ cần liếc mắt một cái là nhìn ra được tu vi của tu sĩ. Nếu là Trúc Cơ kỳ thì lão nói tới việc Kết Đan. Nếu là Kết Đan kỳ thì lão nói tới việc Kết Anh. Mà Vương Lâm là Nguyên Anh kỳ thì lão nói tới Hóa Thần.

Lúc này đã quá giờ ngọ, Vương Lâm cứ nhìn lão già chăm chú. Hắn muốn xem rốt cuộc lão có bí mật gì.

Trong khoảng thời gian c�� giờ ngọ, tính cả Vương Lâm, lão già đã lừa cả bốn người. Tất cả những người lão lừa đều dẫn tới chuyện ăn uống, chỉ có một người là đến thanh lâu mà thôi.

Nhưng trong ba người kia, kể cả nam tử áo tím cũng không hề có ý định tìm lão gây phiền toái. Tựa như lời nói của lão già có một thứ ma lực nào đó.

Vương Lâm càng xem càng kinh hãi. Lão nhân đối với việc đột phá tu vi có một kiến giải rất hay. Thường chỉ nói hời hợt mấy câu liền khiến sự bế tắc của tu sĩ biến mất. Bởi vậy mà chẳng ai cho lão là kẻ lừa gạt. Ngược lại, còn có cảm giác như gặp phải tiền bối cao nhân.

Vương Lâm suy nghĩ một lúc rồi thu hồi thần thức, không quan sát nữa. Người này hết sức thần bí. Vương Lâm có dự cảm lão già này ẩn chứa điều gì đó rất đặc biệt.

Sau khi Vương Lâm thu hồi thần thức, lão già đang ở trong thanh lâu ôm một nữ tử kiều mị chợt mỉm cười liếc mắt về phía Vương Lâm. Sau đó lão lẩm bẩm:

- Nguyên Anh kỳ? Chính xác là Nguyên Anh trung kỳ. Có nên giúp hắn một chút hay không?

Lão đang suy nghĩ thì nữ tử trong lòng lão chợt lên tiếng nũng nịu. Lập tức, lão già liền gạt phắt Vương Lâm ra khỏi đầu, mà cúi xuống.

Sau khi không quan sát lão già nữa, Vương Lâm suy nghĩ một lát rồi xuất hiện ở một nơi hẻo lánh của thành Tây. Hắn lấy ra tám lượng vàng, sau đó mua một cửa hàng nhỏ. Sau khi thu dọn sơ qua, hắn liền đi vào bên trong cửa hàng.

Nếu muốn Hóa Thần, thì phải xuống phàm trần mà thể ngộ nhân sinh, thấu hiểu thiên đạo. Đây là phương pháp Vương Lâm nghĩ đến để có thể đột phá Nguyên Anh. Sau khi bình tĩnh liếc mắt nhìn cửa hàng một cái, Vương Lâm an tĩnh khoanh chân ngồi xuống, lẳng lặng cảm thụ thế giới phàm nhân.

Lúc này, Vương Lâm liền ẩn mình vào thế giới phồn hoa của kinh thành, lẳng lặng cảm thụ thiên đạo, cảm thụ luân hồi, nhằm đột phá Nguyên Anh tiến vào Hóa Thần. Tất cả mọi chuyện đều được hắn cố gắng chuẩn bị trước.

Mỗi trang truyện này đều ẩn chứa công sức của truyen.free, chỉ dành riêng cho những độc giả chân chính.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free