[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 249: Hoá phàm
Sau khi Vương Lâm đặt chân đến Tứ cấp Tu Chân Quốc. Hắn không bay lượn, mà giả dạng phàm nhân, chậm rãi bước đi trên đường. Ngắm nhìn cảnh vật xa lạ xung quanh, Vương Lâm hít một hơi thật sâu.
Để đột phá Nguyên Anh, bước vào cảnh giới Hóa Thần, thì không một công pháp nào thực sự hữu dụng. Còn về đan dược, trừ khi là lục phẩm trở lên, bằng không cũng chẳng có chút hiệu quả nào.
Muốn đạt đến cảnh giới Hóa Thần, cần phải lĩnh ngộ Thiên Đạo, thấu hiểu một loại ý cảnh của riêng mình. Đây chính là con đường duy nhất.
Bởi đã thấu hiểu lẽ đó, nên khi Vương Lâm đặt chân đến Tứ cấp Tu Chân Quốc, hắn không hề có ý định gia nhập bất kỳ môn phái nào. Dù sao, nếu không thể thực sự trở thành đệ tử trọng yếu của môn phái, thì đối với mục tiêu tiến lên Hóa Thần, điều đó chẳng có tác dụng gì lớn.
Mà nếu muốn trở thành đệ tử nòng cốt môn phái, thì quá khó. Vương Lâm không muốn lãng phí thời gian vào phương diện này.
Căn cứ vào những hiểu biết về tu chân trong bốn trăm năm qua của mình, cùng kinh nghiệm giao đấu với các tu sĩ Hóa Thần kỳ. Vương Lâm biết rõ, nếu muốn đột phá Nguyên Anh, điều quan trọng nhất chính là thấu hiểu Thiên Đạo.
Vương Lâm với đôi tay nhuốm máu do tự mình giết chóc, trong lòng căn bản không có chút nào liên quan đến sự cảm ngộ Thiên Đạo. Hắn có dự cảm, nếu cứ tiếp tục như vậy, muốn đ���t phá Nguyên Anh, e rằng cả đời này cũng chẳng có chút hy vọng.
Trên thực tế thì tu vi hiện tại của Vương Lâm, thực chất vẫn chưa đạt tới Nguyên Anh kỳ. Bản tôn của hắn vẫn mắc kẹt trong bình cảnh. Chẳng qua phân thân của hắn đã thành công đạt tới Nguyên Anh sơ kỳ mà thôi.
Đi trên đường, thân thể Vương Lâm dần dần có sự chuyển biến. Bản tôn ẩn mình vào trong, chìm vào trạng thái ngủ say. Còn phân thân thì dần dần lộ diện ra bên ngoài.
Đối với Cực Cảnh, Vương Lâm đã hiểu rất rõ. Hắn không muốn cưỡng ép Cực Cảnh đột phá, cũng chẳng muốn ỷ lại vào nó. Theo hắn thấy, Cực Cảnh chẳng qua cũng chỉ là một pháp bảo mà thôi.
Bây giờ cấp bậc pháp bảo chưa đủ, không thể gây nguy hiểm cho tu sĩ Hóa Thần kỳ. Nếu muốn thăng cấp pháp bảo, thì phải có một loại thiên tài địa bảo hiếm có, ví dụ như trấn quốc chi bảo "Tu Tinh Chi Tinh" của Lục cấp Tu Chân Quốc.
Sau khi dứt khoát gạt bỏ Cực Cảnh, Vương Lâm chuẩn bị dùng trạng thái phân thân để tiếp tục con đường tu chân. Nếu có một ngày phân thân đạt đến Anh Biến kỳ, như vậy có lẽ sẽ có cơ hội chiếm được Tu Tinh Chi Tinh. Đến lúc đó, dựa vào phương pháp của Nạp Đa, Cực Cảnh sẽ có cơ hội đột phá.
Vương Lâm hít một hơi thật sâu, gạt bỏ Cực Cảnh ra khỏi tâm trí. Hắn biết, chuyện quan trọng nhất của mình bây giờ là cảm ngộ Thiên Đạo. Mà nửa đời trước của hắn đã giết chóc quá nhiều. Nửa đời ấy đầy rẫy khuyết điểm. Nếu muốn thật sự cảm nhận Thiên Đạo, hắn nhất định phải làm lại từ đầu, trở thành một phàm nhân.
Nếu muốn Hóa Thần, trước tiên phải hóa phàm!
Trong lúc vô ý, tâm cảnh Vương Lâm dần dần biến đổi. Hắn mơ hồ hiểu ra điều gì đó. Chỉ có điều nó lại giống như một tia chớp xẹt qua trong đầu, nhanh đến mức Vương Lâm khó lòng nắm bắt được ngay.
Hắn khẽ suy tư, rồi bật cười. Tu vi trong cơ thể hắn tan rã như tuyết gặp nắng. Cuối cùng, cả người hắn trông không khác gì một phàm nhân bình thường.
Trong mắt Vương Lâm ánh lên tia sáng kỳ dị. Hắn tiện tay bứt một lá cây bên đường, bỏ vào miệng, cảm nhận vị chát nơi đầu lưỡi, rồi chậm rãi bước đi về phía xa.
Lãnh thổ của Tứ cấp Tu Chân Quốc vô cùng rộng lớn, gấp mấy lần so với Triệu Quốc, vì thế tu sĩ cũng đông đúc vô cùng. Tương tự như vậy, số lượng phàm nhân cũng đạt đến con số khổng lồ.
Vương Lâm đi trên đường, nhìn thấy những người qua lại, đều mang theo hành lý trên lưng. Chỉ riêng hắn không mang theo gì, nên bị mọi người chú ý.
Vương Lâm ngẫm nghĩ một lát liền bẻ cành cây bên đường, tự tay đan thành một cái gùi, rồi đeo lên lưng. Sau đó, hắn hái một nắm lá cây lớn, bỏ vào trong.
Đi trên đường vài canh giờ, hắn thấy rất nhiều võ giả tầm thường, cưỡi ngựa, hò hét lướt qua. Những người này chẳng thèm để ý đến Vương Lâm đang bước đi trên đường.
Mỗi khi có ngựa chạy qua, một đám bụi đất lại bay mù mịt. Vương Lâm chẳng hề bận tâm, chỉ phủi nhẹ lớp bụi trên người, rồi tiếp tục bước đi. Nhưng lần này, hắn vừa đi được một đoạn chưa xa, bỗng từ phía sau truyền đến một tiếng hét lớn:
- Tránh đường!
Cùng lúc này, một luồng cuồng phong từ phía sau ập tới. Vương Lâm hơi nghiêng người, thấy một con tuấn mã đen bóng gần như sượt qua người hắn mà phóng đi. Ngay sau đó, vô số tuấn mã khác lại ào ào lao tới.
Trong số đó, có một con ngựa suýt chút nữa đã đâm vào Vương Lâm. Đúng lúc này, gã tráng hán ngồi trên ngựa lập tức kéo cương. Chỉ nghe tiếng ngựa hí dồn dập, con ngựa giơ cao hai chân trước, lách sang bên cạnh.
Sau khi chạy thêm vài bước, con ngựa mới dừng lại. Gã tráng hán nọ trợn mắt, vung roi ngựa trong tay như muốn vụt vào đầu Vương Lâm, rồi quát lớn:
- Ngươi mù hay sao thế?
Vương Lâm khẽ nhướng mày. Nhưng khi chiếc roi sắp sửa quất xuống, một người đàn ông trung niên ở bên cạnh liền thúc ngựa chạy tới, vung tay nắm lấy roi ngựa, bất mãn nói:
- Trương Tam! Ngươi muốn thể hiện uy phong sao?
Gã tráng hán hừ nhẹ một tiếng, thu roi ngựa về, liếc nhìn Vương Lâm một cái đầy hung tợn, rồi giật cương ngựa phóng đi. Người đàn ông trung niên chẳng thèm nhìn đối phương thêm lần nào, xoay người nhìn Vương Lâm, chắp tay nói:
- Tiểu ca! Vừa rồi làm cậu hoảng sợ. Ta có chuyện quan trọng, xin thứ lỗi!
Vương Lâm lắc đầu nói:
- Không sao!
Nói xong, hắn lại phủi bụi đất trên người mình. Vị đàn ông trung niên trong mắt lộ vẻ kinh ngạc. Hắn thấy Vương Lâm chỉ là một người bình thường, không có chút dấu vết của người luyện võ. Nhưng sự can đảm của người này lại có phần hơn người. Người đàn ông trung niên nhìn kỹ Vương Lâm một lượt, cười nói:
- Tại hạ là Lữ Hưng. Con đường này chỉ có một phương hướng, là kinh thành. Không biết tiểu ca đây muốn đi kinh thành làm gì?
Nói xong hắn đưa mắt nhìn cái gùi sau lưng Vương Lâm, cảm thấy kỳ lạ nói:
- Tiểu ca là thầy thuốc sao?
Vương Lâm không giải thích, chỉ gật đầu.
Người đàn ông trung niên mỉm cười, lại chắp tay, rồi xoay người lên ngựa. Tay trái vỗ nhẹ lên lưng ngựa, khiến nó hí lên một tiếng, không lao về phía trước, mà lại phóng về phía sau.
Vương Lâm ngoảnh đầu nhìn lại, ở phía sau mười dặm, có một đội xe ngựa đang chậm rãi tiến tới.
Nửa canh giờ sau, đoàn xe ngựa kia mới xuất hiện phía sau Vương Lâm. Bốn phía xe ngựa có cả trăm đại hán cưỡi tuấn mã. Những người này hai mắt sáng quắc, huyệt thái dương nhô cao, rõ ràng đều là cao thủ chốn võ lâm.
Lữ Hưng đang đứng bên một chiếc xe ngựa, thò đầu vào nói chuyện với người bên trong.
Con đường không quá rộng, nên sau khi thấy xe ngựa, Vương Lâm phải đứng dạt vào ven đường.
Khi đoàn xe ngựa đi qua bên cạnh Vương Lâm, có bốn đại hán tiến đến giữ hắn đứng lại một bên. Lúc này Lữ Hưng mới quay đầu lại nhìn Vương Lâm. Ánh mắt hắn chợt sáng lên, khẽ kéo cương, dừng ngựa lại. Đợi Vương Lâm bước tới, hắn chắp tay nói:
- Tiểu ca! Đối với chứng trúng gió độc, cậu có thuốc chữa không?
Vẻ mặt Vương Lâm vẫn hết sức bình tĩnh. Hắn biết đối phương nghĩ mình là một thầy thuốc. Với bản tính của hắn, vốn dĩ chẳng để tâm đến những chuyện này. Nhưng lòng hắn chợt khẽ động, nếu muốn đột phá Nguyên Anh kỳ, phải cảm ngộ Thiên Đạo, có lẽ đây là một cơ hội tốt để hòa mình vào thế giới phàm nhân. Nghĩ đoạn, Vương Lâm nói:
- Có bệnh nhân sao?
Người đàn ông trung niên hơi do dự, gật đầu nói:
- Có một nha hoàn bị bệnh. Nơi đây cách kinh thành nh��ng bảy ngày đường, đại phu đi theo cũng đã bốc thuốc, nhưng chẳng hề thuyên giảm.
Vương Lâm nhìn đoàn xe ngựa, nói:
- Để ta lên xem bệnh nhân.
Lữ Hưng cười khổ nói:
- Tiểu ca! Trong người cậu có thuốc chữa không? Nếu không có, thì không cần xem cũng được.
Đúng lúc này, trong xe ngựa truyền đến giọng của một ông già:
- Lữ Hưng! Cứ để hắn đến xem đi. Người hành nghề y trong thiên hạ, ai biết chừng hắn có phương pháp.
Lữ Hưng vội vàng tuân lệnh, từ trên lưng ngựa nhảy xuống, nói với Vương Lâm:
- Tiểu ca! Làm phiền rồi!
Vương Lâm đi theo Lữ Hưng đến bên cạnh xe ngựa. Đúng lúc muốn leo lên, thì lão già trong xe lại ho khan một tiếng. Lữ Hưng lập tức tiến lên ngăn lại, áy náy nói:
- Tiểu ca, cứ xem như thế này là được, không cần lên xe đâu.
Vương Lâm nhướng mày. Hắn dùng thần thức quét qua đã sớm biết trong xe có ba người. Ngoài một ông già ra, còn có hai thiếu nữ. Từ cách ăn mặc, rõ ràng là hai người chủ tớ.
Người bệnh căn bản không phải là nha hoàn, mà là cô chủ. Dưới thần thức của Vương Lâm, vị tiểu thư kia cũng không phải trúng gió độc. Rõ ràng máu huyết trong người nàng có một luồng khí màu xanh, chứng tỏ nàng đã trúng một loại độc nào đó.
- Đưa tay ra đây! Vương Lâm nói.
Thiếu nữ trong xe hơi do dự, rồi vươn cánh tay ngọc từ trong rèm xe ra. Vương Lâm bắt mạch một lát. Lát sau, hắn lấy từ trong cái gùi sau lưng ra một cành cây, linh lực trong cơ thể khẽ động, xoay chuyển một vòng trên đó rồi thu hồi vào cơ thể. Đưa cành cây cho Lữ Hưng, Vương Lâm nói:
- Dùng để uống, ngày mai sẽ khỏi!
Lữ Hưng cảm thấy kỳ lạ nhìn cành cây trong tay, rõ ràng đây chỉ là một cành cây hết sức bình thường. Hắn cười khổ, thầm nghĩ mình đã nhìn lầm người. Người này nào phải thầy thuốc, rõ ràng chỉ là một tên điên mà thôi.
Nếu không thì cũng chẳng cần đưa lá cây làm thuốc. Nếu thứ này thật sự là thuốc, vậy thì hai bên đường đầy lá cây, tha hồ mà hái cả bó to.
Hắn đang định tiện tay ném cành cây xuống, thì đúng lúc này, rèm xe ngựa đột nhiên được vén lên. Một lão già vẻ mặt đầy nếp nhăn, thò người ra đoạt lấy cành cây trong tay Lữ Hưng, cẩn thận nhìn hồi lâu, vẻ mặt biến đổi, kinh ngạc thốt lên:
- Bách niên thụ diệp!
Hắn hít một hơi thật sâu, ánh mắt nhìn về phía Vương Lâm đầy vẻ khó tin, vội vàng cung kính nói:
- Không biết dùng để ăn, thì có gì kiêng kỵ không?
Vương Lâm như cười như không nói:
- Ăn sống là được.
Lão già vội vàng gật đầu, sau khi liếc mắt ra hiệu cho Lữ Hưng, mới kính cẩn lui vào trong xe.
Lữ Hưng dùng ánh mắt cổ quái nhìn Vương Lâm, cười khổ nói:
- Tiểu ca! Cậu cũng muốn đi kinh thành. Hay là cùng đi với chúng tôi được không?
Vương Lâm mỉm cười, nói:
- Ta muốn một con ngựa!
Lữ Hưng nghe vậy thì lập tức hét lớn:
- Tôn Lão Nhị, đem ngựa của ngươi lại đây!
Một người thanh niên hơn hai mươi tuổi bên cạnh, vẻ mặt khổ sở, quay ngựa lại, rồi kéo cương chạy tới. Sau khi nói vài câu, lại xoay người bỏ đi.
Độc quyền bản dịch tại truyen.free, kính mong quý vị độc giả thưởng thức.