[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 213: Cố nhân. (1+2+3)
Vương Lâm thầm cười lạnh trong lòng. Mặc dù lão nhân mặc thanh bào kia đã đạt tu vi Nguyên Anh kỳ, nhưng thân thể hiện tại của Vương Lâm chỉ mới ở tầng thứ ba Ngưng Khí kỳ, dẫu người khác nhìn thấu cũng chẳng đáng ngại. Tuy nhiên, thân thể hắn vẫn khẽ run lên, ánh mắt lộ rõ vẻ sợ hãi.
Trong chớp mắt, l��o nhân mặc thanh bào thu hồi ánh mắt, rồi mỉm cười nói:
- Có thể lấy được đan dược, kẻ này tất có duyên với tiên pháp. Thôi được! Ngươi cứ nhận hắn đi. – Lão cũng không lo sợ việc thu nhận đệ tử môn phái khác trà trộn làm gian tế. Nếu vật phẩm trong cây cột đã tìm được chủ nhân, hẳn người đó chẳng hề có gì khác lạ. Thế nhưng, lão nào hay Vương Lâm đã dùng thượng cổ cấm chế để cưỡng đoạt, lấy ra một số vật phẩm.
Trung niên nam tử tên Chu Lâm liền lộ vẻ vui mừng, rối rít tạ ơn. Sau đó, hắn liếc nhìn Vương Lâm, ra hiệu bảo đi theo mình.
Nhưng đúng lúc này, vị lão phụ nhân ngồi ở vị trí thứ hai bên hàng phải bỗng mở mắt. Ánh mắt bà ta đảo qua một vòng, cất giọng khàn khàn nói:
- Ta muốn cô bé kia. – Bà ta giơ tay chỉ về phía trước, lập tức tiểu nha đầu từng đồng hành với Vương Lâm khẽ kêu lên một tiếng kinh ngạc. Thân thể không tự chủ bay về phía trước, rơi vào tay lão phụ nhân.
Tiểu nha đầu vốn thông minh, vội vàng quỳ xuống, thấp giọng nói:
- Đệ tử bái kiến sư phụ.
Lời vừa dứt, lập tức những người xung quanh đều lộ vẻ mặt cổ quái. Cho dù là lão phụ nhân cũng phải ngẩn người giây lát. Sau đó, bà ta nở nụ cười, nói:
- Nha đầu quả là nhanh trí. Nhưng con có biết, phàm là đệ tử gia nhập Vân Thiên Tông chúng ta, đều phải qua sự tuyển chọn của mười đại đệ tử không?
Nữ tử đỏ mặt, vân vê vạt áo, chỉ biết vâng dạ mà không nói thêm lời nào. Lão phụ nhân cẩn thận xem xét nữ tử một lúc rồi nói:
- Thôi được! Con đứng lên đi. Tuy ta không thể lập tức nhận con làm đệ tử chính thức. Nhưng nếu trong ba năm, con có thể luyện ra nhị phẩm linh đan, ta sẽ phá lệ nhận con làm ký danh đệ tử.
Lão nhân mặc thanh bào khẽ lắc đầu. Ánh mắt lão đảo quanh, khi dừng ở thiếu niên cầm lệnh bài trong tay, liền lộ vẻ ngưng trọng. Lão trầm ngâm giây lát rồi nói với trung niên nam tử Chu Lâm:
- Ngươi lui xuống đi.
Chu Lâm vội vàng vâng dạ. Sau đó, hắn liếc mắt bảo Vương Lâm đi theo ra ngoài.
Theo sau Vương Lâm là hai thiếu niên khác cũng lấy được ngọc giản, hiển nhiên cũng nhận được phân phó nên vội vàng đứng dậy đi theo. Hai thiếu niên vừa đi ra ngoài vừa nhìn Vương Lâm cùng những người trúng tuyển khác, không khỏi lộ vẻ hâm mộ.
Sau khi ra khỏi đại điện, trung niên nam tử xoay người nhìn hai thiếu niên vừa lấy được ngọc giản, bình thản nói:
- Hai người các ngươi cứ đứng đây, không được đi đâu cả. Ta đi một lát rồi sẽ quay lại ngay. – Nói đoạn, hắn nắm lấy Vương Lâm, thân thể vọt lên, hóa thành một đạo cầu vồng biến mất về phía xa.
Tốc độ phi hành của Chu Lâm vô cùng nhanh. Chẳng mất bao lâu, hắn đã đưa Vương Lâm đến một đình viện nào đó bên ngoài Vân Thiên Tông. Sau khi đẩy cánh cửa ra, bên trong đình viện có một vườn dược không lớn lắm. Phía trong viện còn đặt một cái đan lô không cao lắm.
- Vân Thiên Tông chúng ta chẳng có quá nhiều lễ nghi rườm rà. Ta đã lấy đan dược của ngươi, hiển nhiên ngươi chính là đệ tử của Chu Lâm ta. Căn cứ vào ghi chép, ta biết ngươi tên là Vương Lâm. Cả đời ta chưa từng thu bất cứ một đệ tử nào. Ngươi chính là người đầu tiên. Từ nay về sau, ngươi cứ ở đây. Sau khi ta xử lý xong mọi chuyện của đợt thu đồ đ��� này, sẽ truyền dạy cho ngươi thuật luyện đan. – Nói đoạn, Chu Lâm lại chỉ dẫn thêm cho hắn một số chi tiết rồi xoay người bỏ đi.
Sau khi đối phương bỏ đi, ánh mắt Vương Lâm chợt lóe sáng. Giờ phút này, hắn xem như đã là một thành viên của Vân Thiên Tông. Hắn hít một hơi thật sâu, quan sát mọi vật xung quanh. Trong viện trồng rất nhiều loại hoa cỏ. Vương Lâm nhìn ra phía sau, càng nhìn càng khiến trống ngực đập thình thịch.
Mới chỉ là một dược viên của Cửu đại đệ tử mà đã trồng không ít loại thảo dược quý hiếm. Hơn nữa, đám dược thảo đó vẫn còn nguyên vẹn, hấp thu linh lực xung quanh. Điều này chứng tỏ dược hiệu của chúng không hề bị tổn hao chút nào.
Sau khi quan sát toàn bộ, trong lòng Vương Lâm lại càng thêm cảm khái. Vân Thiên Tông quả là quá mức xa xỉ. Chưa kể việc lấy linh thú nuôi dưỡng như gia súc, chỉ cần nhìn vô số dược thảo trong dược viên của một Cửu đại đệ tử thôi cũng đủ thấy tông phái này mạnh mẽ đến nhường nào.
Lúc này, trong lòng Vương Lâm lại cảm thấy hồi hộp khi nghĩ đến nơi cất giấu đan dược của Vân Thiên Tông. Ở nơi đó hiển nhiên không chỉ có một linh đan diệu dược. Một khi có thể trộm được, tất cả đan dược trước Hóa Thần kỳ hắn sẽ chẳng hề thiếu thốn.
Ý nghĩ đó vừa chợt nảy sinh đã bị hắn cố gắng dằn xuống. Chuyện như thế cơ bản là không thể thực hiện được. Trừ phi hắn có thể khiến bổn tôn đạt tới Nguyên Anh kỳ. Đến lúc đó, chuyện kia cũng không phải là không thể.
Suy nghĩ một chút, Vương Lâm liền gạt bỏ ý niệm không thực tế đó trong đầu. Dù sao thì lúc này phân thân của hắn cũng chỉ mới đạt tới tầng thứ ba Ngưng Khí kỳ mà thôi.
Diện tích Dược viên cũng không lớn. Phía sau có một dãy phòng ốc. Ngoại trừ gian phòng đầu tiên có cấm chế thủ hộ, tất cả các phòng còn lại đều không có bất cứ thứ gì ngăn cản.
Vương Lâm chọn lấy một căn phòng cuối cùng. Sau khi xem xét toàn bộ, hắn thấy trong căn phòng có đầy đủ mọi thứ. Gần như tất cả vật dụng hàng ngày đều có. Ngoại trừ những thứ đó ra, trong phòng còn có một cái đan lô nho nhỏ.
Đối với phẩm chất của đan lô, mặc dù Vương Lâm cũng chưa tìm hiểu sâu, nhưng hắn cũng biết được một chút. Trong mắt hắn, đan lô trên sân rộng trước đại điện gần như thuộc về loại bảo vật trong truyền thuyết.
Đan lô nhỏ bé trong dược viên của Chu Lâm cũng thuộc về loại pháp bảo hiếm có. Ở Tu Ma Hải, một cái đan lô có phẩm chất tương đương với nó có giá trị không thể tưởng tượng nổi.
Cuối cùng, sau khi xem xét đan lô trong phòng, Vương Lâm không khỏi cảm thấy kinh hãi. Phẩm chất của đan lô gần như tương đương với cái mà năm đó hắn đã đưa cho Lý Mộ Uyển. Nói cách khác, cái đan lô này có giá trị tương đương với bộ da của con giao long kia.
Phải biết rằng, trong Vân Thiên Tông có rất nhiều đình viện. Trong đình viện lại có vô số phòng ốc. Hiển nhiên, trong mỗi một phòng cũng đều có một cái đan lô như vậy. Nhẩm tính sơ qua, cũng biết số lượng của chúng phải đạt tới một con số khổng lồ.
Hiển nhiên, loại đan lô này trong Vân Thiên Tông cũng chẳng có gì quý hiếm.
Để chứng thực suy đoán của bản thân, Vương Lâm liền đi ra khỏi phòng mà quan sát tất cả các phòng bên c���nh. Sau khi xem xét từng phòng, cuối cùng hắn cũng xác nhận được suy nghĩ của bản thân. Trong mỗi một căn phòng đều có một cái đan lô như vậy.
Kể từ khi tiến vào Vân Thiên Tông, chứng kiến bao nhiêu thứ của họ, cho đến lúc này, Vương Lâm nghĩ lại mà phải hít một hơi thật sâu để giữ bình tĩnh. Một lần nữa, hắn lại mở rộng tầm mắt về sự hùng vĩ của tông phái này. Bọn họ sở hữu một thực lực sâu không thể lường.
Trong phòng, Vương Lâm suy nghĩ một chút rồi vung tay phải, đánh ra một đạo cấm chế phủ lấy cửa phòng. Sau đó, hắn khoanh chân nhắm mắt ngồi xuống.
Thời gian chậm rãi trôi qua. Một lúc lâu sau, trong lòng Vương Lâm chợt khẽ động. Hắn có thể cảm giác được, từ trong cấm chế của mình truyền ra một đạo linh lực khác lạ.
Hắn lập tức biết Chu Lâm đã trở về. Tu vi của Chu Lâm cũng mới chỉ đạt tới Kết Đan sơ kỳ mà thôi. Cơ bản, gã không có khả năng nhìn thấy cấm chế của Vương Lâm.
Trong Vân Thiên Tông được chia làm hai tông. Nội tông chuyên về luyện đan, còn ngoại tông để đối địch. Chu Lâm là đệ tử nội tông nên không chú trọng về tu vi mà chỉ tập trung vào thuật luyện đan.
- Đi theo ta. – Thanh âm của Chu Lâm từ bên ngoài vọng vào. Vương Lâm mở mắt, đứng dậy đi ra khỏi phòng. Mặc dù lúc này đã vào đêm khuya, nhưng trên bầu trời vẫn có trăng sáng. Đối với người tu chân mà nói, chút ánh sáng đó cũng chẳng khác gì ban ngày.
Lúc này, Chu Lâm đang đứng trong sân. Sau khi Vương Lâm đi tới, hắn vung tay ném ra một ngọc giản, nói:
- Vi sư phải bế quan. Nhanh thì mấy tháng, lâu thì phải mất một năm để tiêu hóa viên Thủy Linh Đan. Trong khoảng thời gian này sẽ không có nhiều thời gian để chỉ dạy việc luyện đan cho ngươi.
Trong ngọc giản có ghi lại tất cả kinh nghiệm luyện đan mấy chục năm của vi sư, cùng một số đan phương. Trước tiên, ngươi cứ xem qua. Nếu có gì không rõ, cứ tới đình viện thứ ba tìm sư tổ của ngươi. Vi sư đã đem chuyện nhận ngươi làm đệ tử báo cáo với lão nhân gia rồi.
Vương Lâm nhận lấy ngọc giản, đặt lên trán. Sau khi dùng thần thức đảo qua, hắn không khỏi ngẩn người. Không ngờ Chu Lâm lại đưa cho hắn một ngọc giản như v��y. Trong ngọc giản, giới thiệu hết sức chi tiết về kinh nghiệm mấy chục năm qua cùng với vô số những điểm cần chú ý trong luyện đan, giúp tránh quá trình luyện đan thất bại, hay làm giảm phẩm chất của đan dược.
Tất cả những điều ghi chép trong ngọc giản đều hết sức tỉ mỉ. Có thể nói, nó đối với Vương Lâm có giá trị vô cùng lớn.
Hắn cùng Chu Lâm mới gặp mặt nhau mấy lần. Vì thế, hắn không thể nào ngờ được đối phương lại đưa cho mình một ngọc giản như thế này. Điều này khiến cho tâm lý của Vương Lâm, vốn chỉ xem trọng sự lừa gạt giữa sư đồ, hoàn toàn bị lật đổ. Trong khoảng thời gian ngắn, Vương Lâm cầm ngọc giản trong tay mà lòng dâng trào vô vàn cảm xúc.
Bản dịch độc quyền thuộc truyen.free.vn, kính mong quý độc giả đón đọc!
Chu Lâm vẫn chưa nhận thấy sự khác lạ của Vương Lâm. Sau khi trầm ngâm một chút liền tiếp tục nói:
- Sư tổ tính tình ôn hòa, chắc chắn sẽ nói cho ngươi chi tiết những điểm cần chú ý khi luyện đan. Mặt khác, dược thảo trong viện ngươi có thể tùy ý sử dụng. Nhưng nhớ không được đoạn gốc để chúng có thể sinh trưởng. Về phần đan lô kia, ngươi không nên dùng. Cái đan lô đó, nếu không đạt được một trình độ nhất định thì không thể sử dụng.
Vương Lâm hít một hơi thật sâu, gật đầu.
Chu Lâm trầm mặc giây lát rồi thở dài, nói:
- Thực ra, ta vốn định sau khi dạy cho ngươi một ít thuật luyện đan rồi mới bế quan. Nhưng Thủy Linh Đan nếu không sử dụng ngay thì qua một thời gian, dược hiệu của nó sẽ bị giảm bớt. Để sau khi vi sư xuất quan, sẽ chỉ cho ngươi luyện chế vài lô Bồi Nguyên Đan để bồi thường. – Hắn nói xong, liếc nhìn Vương Lâm rồi tiếp tục nói:
- Vi sư bế quan ở hậu sơn Vân Thiên Tông. Vì thế mà cả cái viện này ngươi có thể sử dụng. Bên ngoài phòng của ta có cấm chế thủ hộ, ngươi không được chạm vào.
Chu Lâm nói xong liền lấy từ trong túi trữ vật ra một bộ quần áo cùng một cái lệnh bài. Ngoài ra còn có thêm một túi trữ vật nữa. Sau khi đặt sang một bên, hắn hơi trầm ngâm rồi lại lấy ra một cái bình ngọc màu trắng, nói:
- Đây là vi sư cho ngươi bộ quần áo của mười đại đệ tử. Còn trong cái bình ngọc này có ba hạt bán phẩm linh đan. Ngươi ăn hai hạt, còn một hạt thì theo phương pháp ta ghi trên ngọc giản mà sử dụng.
Nói xong, thân thể Chu Lâm liền hóa thành một đạo cầu vồng bay khỏi đình viện.
Vương Lâm lẳng lặng đứng đó một lúc rồi mới ôm lấy quần áo và đan dược đi về phòng.
Thái độ của Chu Lâm khiến Vương Lâm có một cảm giác rất lạ. Thứ cảm giác đó hắn chưa từng được trải nghiệm. Một lúc sau, Vương Lâm liền mở bình ngọc, nhất thời một mùi hương thơm ngát tỏa khắp phòng.
Trong bình có ba viên đan dược màu vàng. Kích thước của cả ba viên giống nhau như đúc. Vương Lâm lấy một viên cầm lên xem. Sau khi quan sát một lúc, hắn cũng không dùng ngay mà vỗ vào túi trữ vật. Nhất thời, một con dị thú từ trong túi bay ra. Hai cánh của tiểu thú vỗ liên tục phát ra những tiếng vù vù.
Vương Lâm búng tay một cái, đan dược liền bay vào miệng tiểu thú. Ngay sau đó, hắn ngưng thần, nhìn chằm chằm vào tiểu thú, quan sát cử động của nó.
Một lúc sau, tiểu thú chẳng những không có tình huống gì khác lạ. Ngược lại tinh thần nó lại thêm hưng phấn, tốc độ vỗ cánh càng lúc càng nhanh. Kích thước của nó cũng từ từ tăng lên một chút.
Vương Lâm quan sát một lúc rồi vẫy tay một cái. Tiểu thú liền bay vào trong túi trữ vật.
Hắn định quan sát vài ngày xem tiểu thú có gì khác lạ hay không rồi mới nuốt viên đan dược đó.
Một đêm trôi qua hoàn toàn yên tĩnh.
Sáng sớm ngày thứ hai, Vương Lâm từ trong trạng thái thổ nạp tỉnh lại. Hắn có thể cảm giác được linh lực trong cơ thể tăng lên không ít. Linh khí trong Vân Thiên Tông vô cùng sung túc. Vì thế mà tu luyện ở đây, tốc độ tăng lên rất nhanh.
Vương Lâm đứng dậy mặc bộ quần áo đệ tử Vân Thiên Tông. Đây là một bộ trường sam màu trắng. Trên cổ tay áo có thêu một cái đan lô màu đỏ.
Sau đó, hắn thu lại lệnh bài và bình ngọc. Tiếp theo, hắn vỗ vào túi trữ vật một cái, lấy ra một thứ gì đó. Nhìn kỹ thì đó cũng lại là một cái bình ngọc màu trắng, nhưng bên trong lại đầy dịch thể có giá trị liên thành. So với đan dược tầm thường thì chất lỏng đó còn có giá trị quý hơn mấy lần.
Sau khi uống xong một ngụm linh dịch, Vương Lâm liền ngồi xuống thổ nạp. Hai tay hắn nhanh chóng huy động, vô số đạo tàn ảnh xuất hiện trước người. Linh dịch trong cơ thể chuyển hóa thành linh lực, nhanh chóng lưu chuyển đến kinh mạch trên hai cánh tay rồi phát ra ngoài.
Dần dần, hai tay của Vương Lâm càng lúc càng nhanh, trên trán hắn mồ hôi nhỏ xuống từng giọt. Cùng lúc đó, hắn quát khẽ một tiếng:
- Đi!
Nhất thời từng đạo tàn ảnh lập tức bay ra các hướng, hình thành một vòng tròn cấm chế.
Trong chớp mắt, một vòng sáng xuất hiện, lóe ra từng làn ánh sáng.
Vương Lâm lau mồ hôi trên trán. Với tu vi của phân thân, nếu đánh ra một đạo cấm chế thì còn có thể làm được. Nhưng nếu muốn đánh ra đầy đủ một vòng tròn cấm chế thì cho dù có thêm sự trợ giúp của linh dịch, cũng vẫn là gánh nặng đối với thân thể.
Sau khi hạ xong vòng tròn cấm chế, một làn hơi thở âm hàn từ bên trong chậm rãi truyền ra. Cùng lúc đó, bổn tôn của Vương Lâm cũng từ trong vòng tròn cấm chế hiện ra.
Sau khi thử tác dụng của cấm chế, Vương Lâm hít một hơi thật sâu, bổn tôn lại một lần nữa chìm vào trong cấm chế.
Đây là một phương pháp bảo vệ tính mạng của Vương Lâm. Năm đó, khi bế quan tìm hiểu Thần Đạo Thuật, hắn từng nghĩ nếu phân thân của mình ra ngoài rất có thể sẽ gặp phải nguy hiểm. Vì vậy mà hắn dựa theo ký ức của Cổ Thần, sau khi lấy hai viên Mặc Gian Thạch liền luyện chế một cái cấm chế chi môn. Chỉ cần bổn tôn và phân thân, m���i bên giữ một viên Mặc Gian Thạch, liền có thể liên lạc được với nhau.
Chỉ có điều, do tu vi của hắn còn thấp nên khi đánh ra vòng tròn cấm chế, thời gian hơi dài một chút.
Thoáng cái, hai tháng đã trôi qua, Chu Lâm vẫn chưa trở về. Trang viện của Vương Lâm giống như bị ngăn cách, không hề có bất cứ kẻ nào đến đây. Ngọc giản mà Chu Lâm để lại đã được Vương Lâm xem xét hết sức kỹ càng. Sau khi xem xong, Vương Lâm có thể xác định nội dung trên ngọc giản, Chu Lâm không hề thay đổi chút nào.
Về phần con tiểu thú ăn đan dược thì trong hai tháng nó liền mạnh hơn đồng loại không ít. Ngay cả thần thức của nó cũng gia tăng. Từ đó có thể thấy được đan dược không hề có gì nguy hiểm.
Thấy vậy, trong lòng Vương Lâm lại càng thêm phức tạp. Cho đến bây giờ, hắn có thể chắc chắn rằng Chu Lâm thực sự coi mình là đệ tử của hắn.
Chỉ có điều, mối quan hệ này được thành lập trong tình huống không có mưu đồ gì. Một khi giữa họ có sự phân chia về lợi ích, nó còn có thể duy trì được nữa hay không thì Vương Lâm cũng không biết. Hắn chỉ biết, cái cảm giác đó từ trước đến giờ bản thân chưa hề được trải nghiệm.
Trong hai tháng, tu vi của Vương Lâm từ tầng thứ ba nhanh chóng tăng lên đến tầng thứ tám. Loại tốc độ tăng tiến đó ngoại trừ sự trợ giúp của linh dịch còn có một nguyên nhân nữa, chính là do Vương Lâm luyện đan.
Mục đích của hắn đến Vân Thiên Tông vốn là để lấy đan dược mà sử dụng. Chỉ có điều, bây giờ trên ngọc giản ghi chép hết sức chi tiết phương pháp luyện đan. Hơn nữa, trong viện lại có rất nhiều dược thảo. Vì vậy mà Vương Lâm liền bỏ chút thời gian để luyện đan cho bản thân.
Luyện đan chi đạo vô cùng sâu rộng. Ngoại trừ thiên phú trời ban, còn phải có sự cần cù chịu khó. Luyện đan chi đạo so với tu luyện tiên thuật còn khó khăn hơn nhiều. Lúc mới bắt đầu nhập môn, xác suất thất bại vô cùng cao. Trong hai tháng qua, Vương Lâm đã nghiên cứu tất cả những gì ghi trên ngọc giản một cách thấu triệt. Sau đó, hắn liền thử luyện đan. Nhưng trong hai tháng trải qua vô số lần, cuối cùng cũng chỉ có một lần thành công mà th��i.
Một lần đó, hắn phải tốn không biết bao nhiêu dược thảo, mới có thể cố gắng luyện chế ra được bảy hạt Bồi Nguyên Đan. Sau khi ăn vào cùng với linh dịch, lợi dụng thời gian trong Nghịch Thiên Châu mới có thể khiến hắn trong vòng hai tháng từ tầng thứ ba Ngưng Khí kỳ đạt tới tầng thứ tám.
Ngày hôm nay, từ trong phòng Vương Lâm phát ra một tiếng nổ lớn. Nhất thời trong viện xuất hiện một làn sóng ánh sáng. Sau khi làn ánh sáng lóe lên một chút, đình viện mới trở lại bình thường.
Vương Lâm người đầy bụi đất, chán nản từ trong phòng bước ra. Hắn nhếch mép cười khổ. Lại một lần luyện đan nữa thất bại.
Lần này, do hắn không khống chế cường độ của ngọn lửa nên nhiệt độ quá cao khiến đan lô bị tổn hại. Đồng thời đan dược bên trong bị hủy tất cả.
Cũng may, trên Vân Thiên Tông cái gì cũng không thiếu. Nhất là đan lô lại càng có nhiều. Trong hai tháng qua, Vương Lâm đã phá hỏng bốn cái đan lô. Khắp bảy gian phòng bên trong đình viện có bảy cái đan lô thì đến bây giờ chỉ còn ba cái.
Vương Lâm đi trong trang viện, ánh m��t lộ vẻ suy tư. Trong mỗi một căn phòng cũng đều có một cái đan lô để phát ra ngọn lửa. Người luyện đan sử dụng linh lực của bản thân thông qua nó để khống chế ngọn lửa. Điều này cũng chẳng liên quan gì đến linh lực mạnh hay yếu.
Trên ngọc giản có một loại thủ pháp gọi là Vi khống. Thủ pháp đó lấy linh lực bản thân làm cầu nối ngọn lửa với đan lô. Phương pháp này đòi hỏi linh lực phải luôn ổn định. Sự ổn định đó cũng không phải là sau khi phát ra thì cứ giữ nguyên. Nó phải căn cứ vào sự dao động của linh đan cùng với ngọn lửa mà thay đổi.
Nếu trong quá trình đó mà xuất hiện chút sai lầm thì quá trình luyện đan sẽ thất bại. Nếu sai lầm quá lớn thì đan lô sẽ bị hủy.
Điều này là một bước khó nhất của người mới bắt đầu luyện đan. Tất nhiên, nếu tu vi đạt tới Nguyên Anh kỳ thì có thể sử dụng Anh hỏa để luyện chế. Đến lúc đó, không cần phải để ý tới yêu cầu kia nữa.
Ngoại trừ thủ pháp khống hỏa, thì thời gian sử dụng dược thảo cũng là một điểm quan trọng trong quá trình luyện đan. Chỉ có đan phương thôi cũng không thể luyện chế ra được đan dược.
Nếu như nói chỉ cần có đan phương là có thể luyện chế. Vậy thì một trăm người đều có thể luyện chế ra được đan dược có phẩm chất giống nhau. Điều này chính là một suy nghĩ hoang đường.
Đan phương cho dù có chi tiết đến mấy thì cũng chỉ là sự chỉ dẫn mà thôi. Còn có rất nhiều vấn đề không thể tưởng tượng nổi. Chẳng hạn như hoàn cảnh xung quanh thế nào, dược thảo có hay không có tạp chất? Mặt khác còn phải tính đến thời gian phối hợp giữa các loại dược thảo. Thời gian phối hợp có trăm ngàn sự thay đổi. Tất cả những chuyện đó một cái đan phương cũng không thể ghi chép được tất cả.
Muốn trở thành một vị đại sư quả thực quá khó khăn.
Cổng thông tin truyện miễn phí chân thành cảm ơn quý vị đã dành thời gian đọc dịch phẩm này.
Hai tháng sống trong Vân Thiên Tông, Vương Lâm thông qua ngọc giản biết được Luyện đan sư cũng giống như đan dược, được chia làm cửu phẩm. Luyện đan sư ở cấp độ nào thì có thể luyện chế ra đan dược ở cấp độ đó.
Như vào lúc này, trong cả Vân Thiên Tông cũng chỉ có ba vị ngũ phẩm Luyện đan sư. Một người trong số đó cũng chính là sư phụ của Chu Lâm, đồng thời cũng là sư tổ của Vương Lâm.
Đó là một nữ tử. Nàng cũng không phải là đệ tử đích truyền của Vân Thiên Tông, mà là đến từ Tuyên Vũ Quốc. Sau khi gia nhập Vân Thiên Tông liền có được thân phận khách khanh. Sau đó mấy năm liền trở thành một trong số các vị trưởng lão của Vân Thiên Tông.
Cũng vì nguyên nhân đó mà tuy Chu Lâm (sư phụ của Vương Lâm) là đại đệ tử thứ chín, nhưng lại có thể được giao nhiệm vụ thu đồ đệ. Mặc dù chưởng môn yêu cầu Chu Lâm phải làm hết khả năng. Nhưng dù sao thì cũng là "không nể mặt tăng cũng phải xem mặt phật".
Vương Lâm đi lại bên trong trang viện, vừa suy nghĩ về nguyên nhân của lần thất bại vừa rồi. Vốn dĩ ban đầu mọi thứ hết sức thuận lợi, nhưng vào lúc cuối cùng trước khi đan dược thành công, ngọn lửa đột nhiên bốc mạnh mới dẫn đến thất bại đó.
- Chẳng lẽ mỗi lần luyện đan vào lúc thành công ngọn lửa đều bốc lên như vậy sao? – Vương Lâm thầm nghĩ trong đầu. Nhưng hắn rất nhanh nghĩ tới lần thành công trong hai tháng qua. Trong lần đó cũng không hề xuất hiện tình huống như vậy.
Sau khi suy nghĩ một chút, Vương Lâm liền lấy một ít dược thảo sau đó đi về phía phòng có đan lô, bắt đầu luyện đan.
Lúc này, đúng vào thời điểm sắp sửa thành công, ngọn lửa đột nhiên bốc lên mãnh liệt tỏa ra dao động thật mạnh. Cho dù hắn có điều khiển thế nào thì ngọn lửa cũng không theo sự khống chế.
Cuối cùng, chỉ nghe một tiếng động vang lên, đan lô lại bị hủy thêm một cái nữa.
Vương Lâm âm trầm nhìn những mảnh vỡ của đan lô trên mặt đất cùng với chút tro của dược liệu mà nhíu mày lại.
Sau khi suy nghĩ một chút, hắn lại thử tiếp hai lần nữa. Cuối cùng, hai cái đan lô còn lại cũng bị vỡ hết. Như vậy là trong hai tháng, bảy cái đan lô đều bị vỡ thành từng mảnh nhỏ.
Vương Lâm thầm cười khổ. Hắn thầm than trong lòng. Nếu luyện đan thất bại cũng chẳng sao. Cứ thử nhiều lần chắc chắn sẽ có lúc thành công. Nhưng bây giờ, đan lô lại phát nổ. Nếu như hiện tượng đó mà không biến mất, Vương Lâm lo lắng chính mình rất có khả năng là người đầu tiên bị Vân Thiên Tông đuổi khỏi môn phái do làm hỏng quá nhiều đan lô.
Dù sao Vương Lâm cũng biết mức độ quý báu của chúng như thế nào. Mỗi lần đan lô bị nổ, hắn đều có cảm giác đau nhức.
Lúc này, Vương Lâm cũng biết tại sao trong tu chân giới, Luyện đan sư mặc dù không phải là ít, nhưng có thể đạt tới một trình độ nhất định là vô cùng hiếm thấy. Nguyên nhân cơ bản nhất có lẽ là do Luyện đan sư là người phá hoại dược liệu nhanh nhất.
Muốn trở thành một vị đại sư thì có lẽ người đó phải tốn một lượng dược liệu khổng lồ cùng với đan lô mới được.
Như vậy, nếu là một tông phái tầm thường cơ bản là không thể nuôi nổi một vị luyện đan đại sư. Cũng chỉ có Vân Thiên Tông chuyên lấy việc luyện đan làm chính mới có thể tạo ra nhiều Luyện đan sư đến vậy.
Vương Lâm cười khổ. Sau khi hắn thu dọn xong đống bừa bộn, suy nghĩ một chút rồi đi ra ngoài.
Đan lô đã hết. Nếu muốn luyện chế tiếp thì phải có được một cái đan lô mới. Nhưng Chu Lâm đang bế quan nên không thể biết được việc này. Vì vậy mà Vương Lâm chỉ còn cách đi tìm vị sư tổ của mình.
Mặt khác, vấn đề tại sao gần đây mỗi lần luyện đan đều khiến đan lô bị hủy, Vương Lâm cũng cần phải hỏi một chút. Dù sao, nếu vấn đề này không được giải quyết thì cơ bản hắn không thể luyện đan tiếp được.
Bên trong Vân Thiên Tông được chia làm bốn khu Đông, Tây, Nam, Bắc bao xung quanh hình tròn. Ở giữa là đại điện.
Vương Lâm mặc bộ trường sam của đệ tử, cầm theo lệnh bài đi trong Vân Thiên Tông. Trên đường, mặc dù gặp không ít đồng môn nhưng cũng chẳng có ai hỏi hắn. Nhiều nhất cũng chỉ liếc mắt nhìn rồi gật đầu một cái mà thôi.
Trong khi đang đi, từ xa liền có tiếng hạc kêu vọng tới. Một con tiên hạc từ xa bay lại, phía trên đột nhiên có tiếng cười vọng xuống Vương Lâm:
- Ơ! Là ngươi à?
Vương Lâm ngẩng đầu lên nhìn thì thấy đó chính là tiểu nha đầu đã đồng hành một đoạn đường với hắn. Nàng từ trên lưng tiên hạc thò đầu xuống liếc mắt nhìn Vương Lâm một cái. Đang định nói chuyện thì từ bên cạnh nàng, một giọng nói ôn hòa vang lên:
- Tiểu sư muội! Sư tôn đang chờ ngươi. Nếu ngươi đến chậm, chắc chắn sẽ phạt ngươi phải quét sạch đan lô đấy.
Tiểu nha đầu chu cái miệng nhỏ xinh xắn. Sau khi nói nhỏ mấy tiếng, liền liếc mắt nhìn Vương Lâm một cái rồi tiếp tục cho tiên hạc bay đi.
Vương Lâm cúi đầu đang định đi tiếp thì bất chợt... hàn quang trong mắt hắn lóe lên, quay đầu lại nhìn phía sau. Chỉ thấy trên một cây đại thụ cách đó không xa có một thiếu niên, đang si mê nhìn chăm chú theo cánh hạc đang bay xa dần. Sau khi hít một hơi thật sâu, hắn thì thào lẩm bẩm:
- Đám nữ tử này xinh thật. Nhất là tiểu nha đầu mới nhập phái kia...
Chợt phát hiện ra ánh mắt của Vương Lâm đang nhìn, hắn liền quay lại, cười hắc hắc. Thân thể hắn lóe lên, từ trên cây nhanh chóng lướt tới bên cạnh Vương Lâm, giơ tay định vỗ vai. Vương Lâm nhanh chóng lui lại mấy bước, tránh khỏi bàn tay của đối phương.
Người này ngẩn người, nhưng nhanh chóng trở lại bình thường. Nét mặt hắn có chút thần bí, thấp giọng hỏi:
- Vị sư đệ này! Ngươi biết tiểu nha đầu kia phải không?
Vương Lâm bình thản lắc đầu. Thiếu niên nhíu mày, cười nói:
- Sư đệ không nên hẹp hòi như vậy. Vừa rồi, rõ ràng nha đầu đó biết ngươi. Sư đệ yên tâm. Sư huynh ta không có hứng thú đối với nha đầu đó. Trong lòng ta chỉ có một người, đó chính là Vương Đồng sư tỷ thông minh, xinh đẹp mà thôi.
Vương Lâm liếc nhìn hắn một cái, nói:
- Ta không biết nàng. – Nói xong, hắn xoay người bỏ đi.
Thiếu niên vội vàng đuổi theo, sóng vai đi cùng với Vương Lâm, tiếp tục nói:
- Không biết sư đệ tên họ là gì? Sư huynh là đệ tử Nam Uyển. Ta thấy phương hướng mà ngươi đang đi cũng là về phía nam.
Vương Lâm liếc nhìn người đó, mỉm cười nói:
- Tại hạ là Vương Lâm.
Thiếu niên cười hắc hắc, nói:
- Sư huynh là Trình Hiền! Ta hỏi Vương sư đệ cũng đi về phía nam đúng không?
Vương Lâm gật đầu.
- Vân Thiên Tông có bốn khu, phân chia rõ ràng. Vương sư đệ! Ngươi đến Nam Uyển chỉ sợ rất khó tiến vào. Nếu không phải như vậy, mỗi ngày ta đều đến Tây Uyển. Ở đó có rất nhiều mỹ nữ. Nếu có thể quyến rũ được một, hai nàng để cùng nhau song tu thì đúng là quá tốt. Nếu được như vậy thì con đường tu tiên của lão tử đúng là quá tốt đẹp. – Trình Hiền nói xong chớp chớp mắt rồi lại tiếp tục hỏi:
- Được rồi! Ngươi muốn đến Nam Uyển làm gì? Không chừng ta có thể giúp được ngươi đấy.
Sau khi nghe Trình Hiền nói xong giấc mộng lớn nhất đời, Vương Lâm liền cười nói:
- Cũng chẳng cần phải giúp đỡ. Vương mỗ tới Nam Uyển cũng không bị ngăn cản.
Trình Hiền ngẩn người, nhìn Vương Lâm mấy lần. Đột nhiên, hắn vỗ trán nói:
- Ngươi họ Vương... tên là Vương Lâm... Ta nhớ ra rồi. Ngươi chính là người cách đây hai tháng được Chu Lâm sư thúc thu làm đệ tử. Ngươi... ngươi quá may mắn. Ngươi có biết rằng có bao nhiêu người mơ tưởng được làm đệ tử của Chu Lâm sư thúc không hả?
Vương Lâm kinh ngạc, hỏi:
- Tại sao lại như vậy? Chẳng lẽ luyện đan thuật của gia sư rất cao sao?
Ánh mắt Trình Hiền lộ rõ vẻ hâm mộ, nói:
- Luyện đan thuật của Chu Lâm tuy không thấp nhưng cũng chỉ đạt tới tam phẩm mà thôi. Cái đó cũng chẳng có gì đáng nói. Bây giờ ta cũng đã có thể luyện chế được nhị phẩm đan dược. Ta tin rằng chẳng bao lâu nữa ta cũng có thể luyện chế được tam phẩm linh đan.
Vương Lâm gật đầu. Hắn vừa đi tới Nam Uyển vừa nghe Trình Hiền nói chuyện. Chỉ có điều, Trình Hiền nói tới đây liền dừng lại. Ánh mắt có vẻ quái dị, cười hắc hắc, nói:
- Sư đệ! Ta cũng có thể nói cho ngươi. Nhưng ngươi phải đồng ý đưa ta tới Tây Uyển một lần, được không?
Nét mặt Vương Lâm thản nhiên, nói:
- Yêu cầu của ngươi không được.
Trình Hiền thấy nét mặt Vương Lâm chẳng hề thay đổi liền nói:
- Vương sư huynh! Ngươi xem ngay cả ta cũng gọi ngươi là sư huynh rồi đấy. Ngươi chỉ cần một lời nói là có thể làm cho ta vào Tây Uyển được mà. Chỉ một chút thôi, được không?
Vương Lâm quay đầu nhìn đối phương, bình thản nói:
- Ngươi muốn ta mang ngươi đi tìm một cô nàng cho ngươi đúng không? Mà đó cũng chỉ là cái cớ. Đi vào Tây Uyển, mục đích của ngươi chính là thực hiện cái giấc mộng của mình chứ gì?
Trình Hiền ngẩn người, nhưng nhanh chóng nhếch miệng, cười nói:
- Đúng thế. Việc này rất đơn giản. Sư huynh! Ngài thấy thế nào?
- Nói đi! Tại sao mọi người lại đều muốn trở thành đệ tử của Chu Lâm? – Vương Lâm chậm rãi nói.
- Bởi vì Chu Lâm có một vị sư phụ tốt. Vương Lâm! Ngươi không biết rằng đệ nhất mỹ nữ trên Vân Thiên Tông chúng ta không phải ở Tây Uyển mà là ở Nam Uyển. Người đó chính là Nam Uyển Lý trưởng lão. Chẳng những có được thiên tư mà lại còn là một trong ba vị ngũ phẩm Luyện đan sư của Vân Thiên Tông chúng ta. Trở thành đệ tử Chu Lâm hiển nhiên là có thể trở thành môn hạ của Lý trưởng lão. Chẳng những có thể thấy được dung nhan của người mà ngay cả các loại linh đan diệu dược cũng có thể có được. Chuyện như vậy, ngươi nói có ai không muốn cơ chứ? – Trình Hiền cảm khái nói.
- Lý trưởng lão? – Vương Lâm lẩm bẩm.
- Nghe nói Lý trưởng lão là đệ tử Lạc Hà Môn của Hỏa Phần Quốc...
Bản dịch phẩm này thuộc về người sở hữu truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.