[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 2074: Xích Hồn Tử!
Nguyên thần của Nam Vân Tử vẫn còn đó, đang nhìn chằm chằm thiếu niên trong vầng sáng đỏ trên không. Nghe những lời của thiếu niên nọ, ông cất tiếng cười thê lương.
"Hai ngày sao? Tiên giới của ta, từ khi Vương Lâm sáng lập tới nay, vẫn luôn tồn tại để đối kháng với Giới Ngoại. Ở Tiên giới ta có một câu nói, ngươi đã từng nghe chưa?"
Giữa tiếng gầm vang của Nam Vân Tử, tất cả tu sĩ dưới mặt đất bỗng nhiên ngẩng đầu.
"Tu sĩ chúng ta, há chẳng dám chiến một trận!"
Thanh âm của mỗi tu sĩ ngưng tụ thành một, hóa thành luồng sóng âm ầm vang dội, cuồn cuộn bay lên không trung, mơ hồ hòa tan vầng huyết quang trên bầu trời, lộ ra phía sau đó... hơn vạn thân ảnh mặc huyết bào.
Phía sau những thân ảnh ấy là một màn mưa máu quay cuồng, bên trong dường như có một người đang tọa thiền.
"Lão già này muốn tìm chết! Chờ hai ngày nữa khi trận pháp bị phá vỡ, bổn thiếu sẽ thỉnh sư tôn ban Nguyên thần của ngươi cho ta, để ta nếm thử tư vị Nguyên thần bước thứ ba!"
Thiếu niên kia biến sắc, sát khí lóe lên trong mắt hắn.
"Chẳng có gì đáng sợ!"
Nam Vân Tử gầm lên.
"Kẻ sáng lập Tiên giới này, Vương Lâm, nhất định sẽ trở về. Khi hắn trở về, chỉ dựa vào Xích Hồn giáo, chỉ dựa vào Xích Hồn Tử nhỏ nhoi đó, ta muốn xem lúc đó ngươi có thể ngăn cản hắn ra sao."
Bên cạnh Nam Vân Tử, Lam Mộng Đạo Tôn đang tọa thiền, sắc mặt tái nhợt, thổ nạp trị thương.
"Vương Lâm ư? Kẻ này năm đó may mắn rời đi, nếu không, trước mặt sư tôn, hắn chỉ là một con kiến hôi mà thôi! Trận pháp Tiên giới này là do hắn bố trí sao? Chẳng phải đã bị sư tôn phá vỡ rồi ư? Nếu không phải muốn bảo toàn Tiên giới, sư tôn ra tay sẽ khiến nơi này nát bấy hoàn toàn..."
Thiếu niên kia cười lạnh. Giờ phút này, chỉ có hư ảnh của hắn xuất hiện nơi đây, không phải bản thể. Trong tiếng cười, thân ảnh dần ẩn vào huyết quang, biến mất hoàn toàn.
Bên ngoài Tiên giới đại lục năm đó, trận pháp cấm chế do Vương Lâm bố trí bốn phía lúc này đang bị một vùng huyết sắc bao phủ. Vùng huyết sắc ấy không ngừng ăn mòn trận pháp, đã khiến nó tổn hại hơn phân nửa. Chỉ còn hai ngày nữa, nó có thể hoàn toàn phá tan trận pháp của Tiên giới.
Cả vạn thân ảnh huyết sắc như con rối lặng lẽ lơ lửng bên ngoài tinh không Tiên giới. Rất nhiều sương mù màu đỏ lan ra từ trên người bọn họ, không ngừng dung nhập vào huyết quang đang ăn mòn trận pháp kia.
Phía sau những thân ảnh này lơ lửng một vùng hơi nước huyết sắc, trong đó có một lão già đang tọa thiền. Lão già này thân mặc hồng bào, râu tóc cũng đều đỏ như máu.
Hai tay lão bắt quyết, thỉnh thoảng đánh ra ấn quyết, khiến trận pháp Tiên giới tổn hại nhanh hơn.
"Vương Lâm này đích thực có chút thủ đoạn, bố trí cấm chế khiến ta cũng cần phải mất thời gian mấy ngày mới có thể phá vỡ. Cấm chế này lại càng quỷ dị, bên trong ẩn chứa một luồng khí tức khiến người ta khiếp sợ, khiến ta có dự cảm nếu dùng toàn lực ra tay mà đánh tan Tiên giới này thì sẽ gặp phải kinh biến. Chẳng qua chỉ cần không mạnh mẽ phá tan mà dùng huyết sắc ăn mòn thì có thể tránh động tới khí tức này, hóa giải nó trong vô hình. Cũng may mà khí tức này không nhiều lắm, chỉ có một tia, nếu không thì sợ là càng khó phá vỡ hơn."
Lão già tóc đỏ này chính là Xích Hồn Tử!
Năm đó, trong sinh tử kiếp của Chưởng Tôn, Vương Lâm đã thả một hồn phách bị Diệp Mịch phong ấn ra. Hồn phách ấy xuất hiện, phá vỡ phong trụ, gào thét lao đi.
Hôm nay, hắn đã khôi phục tu vi, lại có được thân thể, cũng sau khi Vương Lâm rời đi nhiều năm, sáng lập ra Xích Hồn giáo. Hôm nay, hắn vây khốn Tiên giới, lấy tu vi cường hãn đánh trọng thương Lam Mộng Đạo Tôn, đánh tan thân thể Nam Vân Tử.
Hắn nhìn chằm chằm Tiên giới đại lục trong huyết quang, trên mặt lộ vẻ tàn nhẫn.
"Cường giả cả Giới Nội đều tập trung ở Tiên giới này. Năm đó, ta chưa khôi phục tu vi, không nắm chắc phá vỡ được cấm chế nơi này. Nhưng hôm nay, chỉ cần hai ngày nữa là cấm chế sẽ có thể mở ra. Lúc đó, toàn bộ những người này sẽ trở thành thực vật của ta. Sau khi cắn nuốt máu huyết của bọn họ, tu vi của ta nhất định sẽ đạt tới một cấp độ mới, trở thành Kim Tôn!"
Ha ha, một khi Xích Hồn Tử ta trở thành Kim Tôn, dù là về tới Tiên Cương đại lục cũng đủ trở thành đại trưởng lão một tông môn. Đến lúc đó, cuộc đời ta lại còn có cơ hội tiến giai thành Thiên Tôn!
Hai mắt Xích Hồn Tử lộ vẻ kích động và hưng phấn. Hắn biết số lượng Thiên Tôn trên Tiên Cương đại lục cực nhỏ, chỉ có mấy trăm người... Có thể trở thành Thiên Tôn là có thể tìm tới nương nhờ một Đại Thiên Tôn.
Mà đến lúc đó, thân là người dưới trướng Đại Thiên Tôn, hắn nhất định sẽ có thanh danh hiển hách trên Tiên Cương đại lục.
"Năm Đại Thiên Tôn của Tiên Tộc, ta rất muốn nương nhờ Tiên Hoàng... Đáng tiếc, cường giả dưới trướng Tiên Hoàng nhiều như mây... chưa chắc đã mời chào ta... Chẳng qua, dù không nương nhờ Tiên Hoàng, ta cũng có thể đi theo Đạo Nhất Đại Thiên Tôn!"
Đạo Nhất Đại Thiên Tôn cực kỳ để ý tới tu sĩ Thiên Tôn. Ta nếu xin đi theo, hắn nhất định sẽ tiếp nhận. Đến lúc đó, có Đạo Nhất Đại Thiên Tôn che chở, dù Vương Lâm có biết hết thảy mọi chuyện, muốn tìm ta gây phiền toái thì ta cũng không sợ! Nếu tu vi của hắn không cao hơn ta, ta sẽ hút máu huyết toàn thân hắn, làm bản thân lớn mạnh. Chẳng may tu vi của hắn không hơn kém ta là mấy, hoặc hơi cao hơn ta, dù khả năng này không lớn, nhưng nếu đúng là như vậy, thì ta đã có Đạo Nhất Đại Thiên Tôn che chở. Ta cũng không tin là trước mặt Đạo Nhất Đại Thiên Tôn, hắn lại không khuất phục! Chỉ sợ hắn vừa nhìn thấy Đạo Nhất Đại Thiên Tôn đã bị hù dọa tới tâm thần chấn động, lập tức quỳ xuống vái lạy!
Dù sao, trong mắt Đại Thiên Tôn... tu sĩ đều là dạng kiến hôi!...
Xích Hồn Tử này cẩn thận suy nghĩ về chuyện tương lai. Hắn tự hỏi đã không còn gì ngoài ý muốn nữa, mới cười lên ha hả.
"Sư tôn!"
Hắn đang cười thì trong sương mù huyết sắc ngàn dặm bên người hắn, còn có một người đang ngồi. Người này là một thiếu niên. Hắn mở hai mắt, đứng dậy vái Xích Hồn Tử một cái. Hắn chính là hư ảnh vừa cất tiếng nói trên bầu trời Tiên giới vừa rồi.
Xích Hồn Tử vừa cười vừa nhìn thoáng qua thiếu niên bên người. Người này là đệ tử rất thích hợp với công pháp của mình mà hắn gặp trong Động Phủ Giới, tư chất bất phàm. Mà có ý tứ nhất chính là, hắn lại gặp kẻ này ở Chu Tước Tinh. Nghe nói kẻ này là hậu nhân đời rất xa của Vương Lâm.
"Sư tôn. Bọn họ vẫn chưa bỏ cuộc, đang không ngừng xuất lực lượng gia cố trận pháp. Nhất là Nam Vân Tử ghê tởm kia. Xin sư tôn sau khi phá vỡ trận này, ban Nguyên thần của Nam Vân Tử cho đệ tử, để đệ tử hành hạ một phen."
Giọng nói của thiếu niên kia lộ vẻ tàn nhẫn, cung kính nói.
"Chỉ là một Nam Vân Tử, cho ngươi đó!"
Xích Hồn Tử nhìn vẻ tàn nhẫn trên mặt đối phương, rất tán thưởng. Hắn đúng là muốn một đệ tử như vậy.
"Chẳng qua Mộc Băng Mi..."
Xích Hồn Tử nói.
"Sư tôn nếu đã coi trọng nữ tử này, vậy đệ tử xin dâng cả hai tay."
Thiếu niên nọ vội cung kính nói.
"Nàng là hồng nhan của tổ tiên ngươi."
Trong mắt Xích Hồn Tử lộ vẻ trào phúng. Hắn cảm thấy rất thú vị. Thậm chí hắn còn đang nghĩ, nếu Vương Lâm có ngày biết được mọi chuyện thì vẻ mặt sẽ ra sao.
"Thì đã làm sao. Đệ tử tuy họ Vương, nhưng Vương Lâm đã rời khỏi Động Phủ Giới, lưu lại hồng nhan là để ta sau này hưởng thụ, đỡ cảnh tịch mịch cũng là chuyện theo lẽ thường. Sư tôn không phải vẫn dạy ta như thế sao."
Thiếu niên nọ cung kính nói.
"Diệp Mịch đã chết, nhưng nếu ngươi có thể đạt được truyền thừa của Diệp Mịch thì Vương Lâm ngươi cũng phải nhận lấy sự hận thù của ta đối với hắn!"
Xích Hồn Tử nghe vậy cư���i ha hả, vẻ ác độc lóe lên trong mắt.
"Không nên làm thế. Mộc Băng Mi này là vi sư tự mình tuyển chọn làm đạo lữ cho ngươi, vi sư sao có thể hưởng dụng. Chẳng qua vi sư phải dạy dỗ nữ tử này một phen rồi mới đưa cho ngươi."
Xích Hồn Tử mỉm cười nói.
"Vốn dĩ nên như vậy, đa tạ sư tôn."
Thiếu niên nọ mỉm cười gật đầu.
"Tốt lắm, đợi thêm hai ngày đi!"
Ánh mắt Xích Hồn Tử lóe sáng, hai tay bắt quyết. Lập tức huyết vụ cuồn cuộn, mấy vạn con rối huyết sắc bên ngoài phóng ra càng nhiều huyết quang, khiến trận pháp Tiên giới càng yếu ớt.
Giờ phút này, Xích Hồn Tử ở bên ngoài trận pháp Tiên giới đang không ngừng dùng huyết quang ăn mòn trận pháp. Ở trong Tiên giới, trên một ngọn núi cao, có một nữ tử mặc bạch y đang đứng.
Dung mạo nữ tử này tuyệt luân, đừng nói là Động Phủ Giới, mà ngay cả trên Tiên Cương đại lục cũng không có nữ tử nào có thể sánh với nàng.
Vẻ đẹp của nàng hầu như không thuộc về thiên địa này.
Gió núi thổi tới mang theo mùi máu tanh, thổi bay mái tóc của nàng. Gương mặt tuyệt mỹ khiến kẻ khác phải kinh tâm động phách của nàng lúc này hoàn toàn bình tĩnh.
Chẳng qua, sâu trong vẻ bình tĩnh này lại có vẻ khổ sở và mờ mịt, người ngoài không thể nhìn thấy, bị nàng dùng vẻ ngoài kiên cường giấu sâu trong nội tâm.
"Thánh nữ điện hạ..."
Phía sau nàng có một lão già. Lão già nhìn nữ tử trước mặt, thần sắc cung kính, lộ vẻ lo âu.
"Trận pháp... nhiều nhất chỉ kiên tr�� được hai ngày nữa."
"Ta biết rồi... Để ta một mình yên lặng một chút."
Mộc Băng Mi nhìn bầu trời, khẽ nói.
Lão già nọ do dự một chút, thầm than một tiếng, ôm quyền lui lại phía sau.
Cả ngọn núi chỉ còn một mình Mộc Băng Mi. Nàng yên lặng đứng nơi đó, hồi lâu sau mới giơ tay phải lên, trong lòng bàn tay có một thanh kiếm.
Đó là thanh kiếm do bổn nguyên của Vương Lâm biến thành, lưu lại cho nàng, còn tồn tại một tia khí tức Đạo Cổ.
"Nếu ta còn ở thế gian, ta sẽ đón chàng..."
Mộc Băng Mi lẩm bẩm những lời nàng đã nói với Vương Lâm khi hắn rời đi vào năm đó.
"Nếu ta không còn sống nữa..."
Thần sắc Mộc Băng Mi lộ vẻ đau thương, nhìn thanh kiếm trong tay, trong mắt hiện lên nước mắt lấp lánh.
"Vương Lâm, chàng ở nơi nào!!!"
Nước mắt Mộc Băng Mi rơi xuống, giọt lệ rơi lên thân kiếm trong tay nàng, phát ra tiếng vang nhỏ, theo mũi kiếm chảy xuống...
Trong tiếng nỉ non của Mộc Băng Mi, giờ phút này, ở nơi vốn là La Thiên của Giới Nội, trong tinh không đen kịt đột nhiên xuất hiện ánh sáng chói mắt. Ánh sáng kia lóe lên, hóa thành một cánh cửa ánh sáng. Từ trong đó có một người đi ra.
Tóc bạc, bạch y.
Vương Lâm.
"Nơi này là..."
Vương Lâm nhìn thoáng qua bốn phía, trên mặt hiện lên nụ cười.
La Thiên... Hắn tươi cười, lộ vẻ vui mừng từ nội tâm. Khí tức quen thuộc nơi này cho hắn biết mình... đã về nhà rồi.
Thần thức của hắn theo tiềm thức tản ra, lan tỏa ra bốn phương tám hướng.
"Không biết Tiên giới hiện giờ ra sao. So với năm đó khi ta ra đi, có biến hóa gì lớn hay không... Cố nhân còn hay không..."
Vương Lâm thì thào, đột nhiên ngẩng phắt đầu, nhìn chăm chăm về hướng Tiên giới, vẻ tươi cười trong mắt bỗng nhiên biến mất, bị hàn ý và sát khí ngập trời thay thế.
Đây là lần đầu tiên sau khi hắn trở thành cường giả đệ nhất của Tiên Cương đại lục, sát khí bộc phát hoàn toàn!
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu độc nhất của truyen.free, xin vui lòng không sao chép.