[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 2013 : Hắn là ai...
Bầu trời xanh biếc như mặt biển cả. Từ các lầu các trên mặt đất, những ô cửa sổ nhỏ hiện ra mờ ảo, khiến người ta khó lòng dò rõ tung tích, càng muốn nhìn kỹ lại càng thêm mơ hồ.
Trong một lầu các ấy, có một nữ tử đang ngồi. Nàng trông thật quen thuộc, vô cùng quen thuộc. Nàng mím chặt môi dưới, ngước nhìn lên bầu trời, như thể đang dõi theo điều gì đó...
- Nàng là ai... ta là ai...
Một vùng đại địa mênh mông, bầu trời u ám, bốn phía tràn ngập mùi máu tanh nồng, tựa hồ nơi đây vừa trải qua một trận chiến khốc liệt. Một nữ tử đang phi hành cực nhanh trên không trung. Thần sắc nàng kinh hoàng, sắc mặt tái nhợt, thỉnh thoảng quay đầu nhìn lại. Phía sau nàng, một tu sĩ với ánh mắt dâm tà đang không nhanh không chậm đuổi theo.
Vào thời khắc nguy cấp nhất, nàng chợt thấy trên mặt đất dường như có một nam tử quen thuộc.
- Nàng là ai, hắn là ai... ta là ai...
Tại một nơi sương mù giăng mắc như biển cả, trong một động phủ hết sức bình thường, có một nam tử đang ngồi khoanh chân, tựa hồ đang ở thời điểm mấu chốt để kết đan.
Nữ tử kia đứng ngoài động phủ, tâm thần tuy run rẩy nhưng trong mắt lại lộ vẻ kiên định. Trước mặt nàng, rất nhiều tu sĩ đang muốn triển khai thần thông phá vỡ trận pháp của động phủ này, xông thẳng vào bên trong.
Nữ tử này cắn răng, không ngừng biến hóa trận pháp để chống cự. Cho đến khi một tia khí lực cuối cùng của nàng đã cạn kiệt, thân thể mềm nhũn ra, nàng chợt phát hiện có một lồng ngực ấm áp ôm lấy mình.
- Ta sẽ dẫn nàng đi giết người!
Giọng nói ấy tựa hồ xuyên thấu trời cao, từ đó về sau đã nối liền tình cảm cả đời của nàng...
- Nàng là ai, hắn là ai... ta là ai...
Dưới bầu trời xanh biếc như sóng gợn, trong một tông môn vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, nữ tử kia yên lặng ngồi trong lầu các đánh đàn, tiếng đàn u thương vang vọng khắp thiên địa. Nàng dường như sắp phải lập gia đình.
Chẳng qua, khi nàng bước ra khỏi lầu các, muốn đối mặt với tất cả, thì một nam tử xuất hiện, dùng tu vi vô thượng đi đến trước mặt nàng.
Nụ cười nhu hòa của hắn khiến nàng sững sờ đứng tại chỗ.
Nàng muốn biết hắn là ai, nàng là ai, và chính mình là ai...
Ánh sáng rạng rỡ lan tỏa sự ấm áp. Trong một sơn cốc u tĩnh có một gian nhà gỗ. Nơi đây tràn đầy vẻ ấm cúng, truyền ra tiếng đàn vui tươi. Nữ tử kia vui vẻ đánh đàn, nhìn nam tử bên cạnh, tựa vào lòng hắn, ánh mắt tràn ngập nhu tình.
- Nàng dường như rất hạnh phúc... Chẳng qua, nàng là ai, nam tử kia là ai, ta... Là ai?
Nàng muốn nhớ thêm một chút nữa, nhưng lại không thể nào nhớ ra nổi, tựa như trong đầu là một khoảng trống rỗng. Dường như nàng đã ngủ rất lâu, rất lâu...
Mơ hồ, hình ảnh nhu tình kia chợt xuất hiện một vết nứt, chậm rãi sụp đổ, hóa thành một vùng thiên địa phong vân biến sắc. Nam tử kia ôm nữ tử, vừa khóc vừa phát ra tiếng gầm thét kinh thiên. Tiếng gầm thét ấy ẩn chứa sự thống khổ, ẩn chứa một lời hứa hẹn!
- Trời khiến nàng chết, ta cũng sẽ đoạt nàng về!
Trong một căn phòng xa hoa nơi cung điện thuộc Đạo Cổ hoàng thành, trên chiếc giường mềm mại có một nữ tử đang nằm. Nàng không đẹp tuyệt trần nhưng cũng rất dễ nhìn. Lúc này, sắc mặt nàng tái nhợt, hai mắt nhắm nghiền, hàng mi run rẩy, tựa như đang gặp một cơn ác mộng, muốn giãy giụa tỉnh dậy.
Khóe mi nàng, không biết từ bao giờ, đã có nước mắt chảy xuống, lăn dài trên gương mặt, thấm ướt tấm trải giường trắng tinh.
Trong mộng của nàng vẫn vang vọng tiếng gào tan nát cõi lòng ấy. Đó là ti���ng gào thét với trời cao, phản kháng vận mệnh, nghịch ý với thiên địa, với nhân sinh này!
Tiếng nói ấy khiến nước mắt nữ tử càng tuôn nhiều hơn.
Chẳng lẽ nàng không thể nghĩ ra nữ tử này là ai, nam tử gào thét xé rách tâm thần kia là ai... Nàng muốn nhớ lại, nhưng lúc này dường như ngay cả bản thân mình là ai, nàng cũng không biết.
Trong mộng của nàng, nàng mơ hồ nhìn thấy nam tử kia, trong những năm tháng mờ mịt, đã xuất hiện bên cạnh một cỗ quan tài, vuốt ve quan tài, nhẹ nhàng áp mặt vào đó. Vẻ ôn nhu ấy khiến nàng đau lòng...
Nước mắt rơi trên quan tài làm trái tim nàng... Khiến nàng cảm thấy xúc động, muốn mở mắt, bước tới khẽ chạm lên khuôn mặt nam tử này, lau đi giọt lệ trên khóe mắt hắn.
Trong sự giãy giụa của nàng, tất cả mọi thứ trong mộng đều tan biến. Nữ tử kia tiêu tán, nam tử kia biến mất trong sương mù. Tất cả đều trở nên mơ hồ.
Nàng mở đôi mắt.
- Nàng tỉnh rồi...
Một giọng nói nhu hòa truyền đến bên tai nàng.
Nàng nhìn đầu giường chạm khắc tinh xảo, ánh mắt lộ vẻ mê man. Tất cả mọi thứ trong mộng dường như vẫn lờ mờ tồn tại, chỉ là nàng cũng cảm thấy mơ hồ rồi.
Quay đầu, nàng nhìn về phía giọng nói ấy, thấy một nam tử tóc dài mặc hoàng bào. Nam tử này tuy đã trung niên nhưng cũng khá anh tuấn, mang một khí chất cao quý, đang mỉm cười nhìn nàng.
- Ngài... là ai... ta... là ai...
Vẻ mê man trong mắt nữ tử này càng đậm sâu, trong óc truyền tới sự đau đớn, ngăn cản nàng cố gắng nhớ lại. Dường như có một loại lực lượng vô hình khiến nàng không thể tìm thấy chính mình.
- Ta là Đạo Cổ hoàng tôn, là tồn tại chí cao vô thượng của Đạo Cổ nhất mạch. Ta là đại quân vương! Còn nàng tên là Tống Trí, đến từ Thủy Cổ nhất mạch, là hoàng hậu của ta!
Nam tử kia mỉm cười, chậm rãi nói. Một luồng khí tức hoàng giả tràn ra từ thân thể hắn.
- Phu quân...
Trong nháy mắt khi hai từ này hiện lên trong đầu nàng, lập tức một thân ảnh khác hiện ra. Thân ảnh nọ đang ngẩng mặt lên trời gầm thét, phát ra tiếng rít gào thống khổ.
Thân ảnh nọ từng ở cùng nàng tại một nơi, nghe nàng gảy tiếng đàn vui tươi.
Thân ảnh nọ từng ôm nàng, nói bên tai nàng lời rằng sẽ dẫn nàng đi giết người...
Thân ảnh nọ... mơ hồ, như muốn chồng chất lên thân ảnh nam tử mặc hoàng bào này. Dần dần, chúng chồng lên nhau... Chỉ là trong cảm nhận của nàng, chuyện này không hợp lý, sau khi chồng lên nhau liền tản ra.
Sự đau đớn trong đầu lại xuất hiện một lần nữa. Nữ tử nhắm hai mắt lại, trong đau đớn mà hôn mê đi.
- Hãy nói cho ta biết chuyện này là vì sao?
Sắc mặt nam tử mặc hoàng bào lập tức trở nên âm trầm, chậm rãi nói.
- Bệ hạ, Tống... Hoàng hậu sau khi dung hợp hồn phách kia thì thân thể suy yếu. Hồn phách vốn có của nàng đã dung hợp với tàn hồn mà Bệ hạ đưa ra, cho nên lúc này mới có cảnh trí nhớ thác loạn. Nhưng việc này cũng không sao. Hoàng hậu chỉ cần nghỉ ngơi một thời gian là có thể từ từ khôi phục. Trí nhớ của nàng sẽ vẫn lẫn lộn, nhưng đó cũng là chuyện tốt. Bệ hạ có thể một lần nữa sắp xếp lại trí nhớ cho hoàng hậu, dần dần chiếm cứ tâm trí nàng, trở thành trí nhớ chính thức của nàng. Mà thân thể này rất thích hợp với hồn phách kia, có thể từ từ nuôi dưỡng, không cần vài năm là có thể hoàn toàn dung hợp. Đến lúc đó, dù là thân thể chính thức của tàn hồn này cũng không có cách nào dung hợp nổi hồn phách này.
Phía sau nam tử mặc hoàng bào, một vùng sóng gợn xuất hiện. Một lão già hiện ra, quỳ xuống đất cung kính nói.
- Ngươi lui xuống đi.
Nam tử mặc hoàng bào chậm rãi nói.
Lão già vội vàng cung kính vâng dạ, hóa thành một làn khói, tiêu tán trong phòng. Chỉ còn lại Đạo Cổ hoàng tôn và nữ tử kia mà thôi.
Đạo Cổ hoàng tôn ngồi bên cạnh nữ tử kia, nhìn nàng, hai mắt lộ ánh sáng kỳ dị.
- Quốc sư từng nói, tàn hồn nọ có thể khiến ta trở thành Cổ Hoàng chính thức, thống nhất Tam Tộc Cổ... Quốc sư tính toán biến hóa cổ kim, lời nói tuyệt đối không sai... Như vậy, lập nữ tử này thành hậu sẽ là cách tốt nhất để ban thưởng cho nàng rồi.
Vừa thì thầm, tay phải nam tử mặc hoàng bào vừa đưa lên vuốt ve khuôn mặt nữ tử đang hôn mê, sau đó bật cười.
- Nữ tử này dù không đẹp nhưng lại có một ý vị khác. Tàn hồn trong cơ thể nàng không biết quốc sư lấy từ nơi nào tới. Việc này quốc sư không nói rõ... Nhưng dù sao, tàn hồn này khi còn sống cũng là một mỹ nhân... Nàng có lẽ từng có tình lữ của mình, nói không chừng tình lữ của nàng sau khi nàng chết còn cực kỳ thống khổ. Đáng tiếc, hắn vĩnh viễn không thể biết, nữ tử này hôm nay lại ở trong tay trẫm... Nếu có cơ hội biết tình lữ của nữ tử này khi còn sống là ai, để trẫm tận mắt chứng kiến một lần thì cũng rất thú vị. Có lẽ đối phương đã chết từ lâu rồi, cũng có thể chưa chết. Nếu có một ngày bọn họ gặp nhau, không biết liệu có thể nhận ra nhau không...
Nam tử mặc hoàng bào càng nở nụ cười tươi tắn hơn.
- Trẫm rất chờ mong... Nhưng nghĩ lại thì chắc sẽ không có ngày này đâu.
Nam tử mặc hoàng bào kia vuốt ve khuôn mặt nàng, nhưng một cái vuốt ve ấy lại để lại dấu vết trên mặt nữ tử này.
Thân thể nữ tử run lên, tựa hồ ngay cả trong cơn hôn mê cũng vẫn cảm nhận được sự đau đớn. Khóe mắt đang nhắm nghiền có nước mắt chảy xuống.
- Nếu không phải vì trước khi sắc phong hoàng hậu phải bảo trì thân xử nữ, thì trẫm thật sự rất muốn biến nàng thành phụ nhân ngay lúc này. Nhưng việc này cũng không vội. Sau khi sắc phong, trẫm sẽ nhấm nháp thật kỹ một chút, cảm nhận sự tuyệt vời khi tàn hồn kia dung nhập vào thân thể.
Nam tử mặc hoàng bào vừa mỉm cười vừa đứng dậy, vung tay áo rời khỏi phòng.
Cùng lúc nước mắt nữ tử này tuôn rơi, Vương Lâm ở dưới Cổ Đạo Sơn đang ngẩng đầu nhìn đỉnh núi, hai mắt lộ hàn quang.
Cổ Đạo Đại Thiên Tôn hiển nhiên không tán thành hắn, nhưng Vương Lâm hắn cũng chẳng hề tán thành Cổ Tộc. Cả Cổ Tộc, hắn chỉ kính trọng duy nhất Huyền La!
Nếu không có Huyền La, Vương Lâm tuyệt đối sẽ không tới đây!
- Ba trăm...
Hình dáng Đại Thiên Tôn chi dương màu đen trắng phía sau Vương Lâm tỏa sáng vạn trượng. Trong ánh sáng ấy, Vương Lâm cất bước, bỗng nhiên bước một bước tiến lên.
Bước này không phải một bậc thang, mà là mười mấy bậc!
Trong tích tắc khi bước chân hạ xuống, Vương Lâm đã đứng ở bậc thang thứ ba mươi chín. Một luồng lực lượng mênh mông từ đỉnh núi ầm ầm đè xuống, giáng lên thân thể Vương Lâm, khiến hắn sững lại, tựa như bị vô số ngọn núi đè nặng.
Trong mắt hắn, bậc thang thông lên đỉnh núi này cũng trở nên vặn vẹo, tựa như có sinh mệnh, như một con giao long đang uốn mình vậy.
Hừ lạnh một tiếng, Đại Thiên Tôn chi dương phía sau Vương Lâm lại càng phát sáng mạnh mẽ hơn, che phủ cả bầu trời. Trong phong vân biến sắc, hắn lại bước ra một bước nữa, nhảy vọt về phía trước.
Bốn mươi hai bậc, năm mươi bảy, sáu mươi chín, tám mươi ba... Tiếng ầm vang bên tai Vương Lâm không ngừng. Hắn chống cự áp lực vô cùng, dứt khoát đạp lên chín mươi chín bậc thang, chân phải giơ cao, hung hăng đạp lên bậc thứ một trăm!
Bước chân rơi xuống, thiên địa ầm vang. Cả Cổ Đạo Sơn như thể chấn động. Uy áp cường đại chợt ập tới thân thể Vương Lâm, khiến tâm thần hắn chấn động, khóe miệng tràn máu tươi.
Luồng uy áp này đến từ ngọn núi, đến từ Cổ Đạo Đại Thiên Tôn!
Nội dung này được truyen.free chuyển dịch độc quyền.