[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1998: Lưu lại Đạo Phi!
Đại Thiên Tôn Chi Dương hai nửa đen trắng... tỏa ra ánh sáng quỷ dị, tồn tại giữa đất trời. Bao trùm hư vô phía sau Vương Lâm!
Đây là trạng thái mạnh nhất của Vương Lâm vào lúc này. Trong nháy mắt khi Đại Thiên Tôn Chi Dương xuất hiện, bước chân Vương Lâm bước tới, tốc độ cực nhanh, trong chớp mắt đã nhanh chóng tiếp cận Đạo Nhất với vẻ mặt kinh hãi!
Hai mắt Cửu Đế lộ vẻ nghiêm trọng, đồng tử co rút, thân hình lóe lên, lập tức muốn ngăn cản. Hắn không thể trơ mắt nhìn Đạo Nhất chết dưới tác động của Trớ Thuật đang bộc phát. Hắn không muốn Tiên Tộc lại mất đi một Đại Thiên Tôn nữa, phá vỡ thế cân bằng với Cổ Tộc!
Lúc này Tiên Hoàng đã vong. Đạo Nhất này tuyệt đối không thể xảy ra bất trắc!
Cửu Đế tiến tới, lập tức toàn thân tỏa ra bạch quang chói lóa. Phía sau hắn có mặt trời trắng hiện ra, ánh sáng tỏa rạng vạn trượng, hóa thành một con bạch lang khổng lồ. Con bạch lang này gầm thét chặn đường Vương Lâm.
Khoảng cách giữa hai người ngày càng gần, trong chớp mắt sẽ va chạm giữa không trung!
- Vương Lâm! Không thể giết Đạo Nhất!
Cửu Đế gầm lớn, bạch lang biến ảo ra bên ngoài cơ thể há rộng miệng, lao thẳng về phía Vương Lâm cắn xé.
Thần sắc Vương Lâm tĩnh lặng, trong nháy mắt khi bạch lang cắn tới, mặt trời hai nửa đen trắng phía sau hắn lập tức bùng phát ánh sáng chói lòa, thu nhỏ lại với tốc độ mắt thường có thể nhận thấy, dũng mãnh nhập vào thân thể Vương Lâm.
Điều này khiến thân thể Vương Lâm trong khoảnh khắc này sau khi tụ hợp toàn bộ lực lượng của Đại Thiên Tôn Chi Dương liền quay về phía bạch lang đang lao tới, xoay người tung một cước!
Đại đạo thuật đạt đến một cảnh giới nhất định thì mỗi quyền mỗi cước đều ẩn chứa quỹ tích thiên địa, dẫn động thần thông biến hóa. Cước này đá ra khiến hư không ầm ầm chấn động!
Từ xa xa nhìn lại, đây đâu còn là bạch lang va chạm với một cước của Vương Lâm, rõ ràng là một vầng mặt trời trắng va chạm với một vầng mặt trời nửa đen nửa trắng!
Tiếng nổ kinh thiên động địa lan tỏa tám hướng, ào ào tràn ra. Chỉ thấy vầng mặt trời trắng của Cửu Đế chấn động, bạch lang gầm thét, thân thể khổng lồ như thể bị một lực lượng trùng kích mạnh mẽ đánh trúng, lập tức sụp đổ hơn nửa, chỉ còn lại cái đầu sói bị cuốn ngược trở về. Sắc mặt Cửu Đế tái nhợt, hai mắt lộ vẻ chấn động. Hắn dù bị Trớ Thuật quấn thân phải phân thần để áp chế, lại vừa đánh một trận với Song Tử, giờ phút này đang ở thời điểm suy yếu nhất nhưng dù sao h��n cũng là Đại Thiên Tôn mạnh nhất trong số các Đại Thiên Tôn!
Mà đối phương dù đã ngưng tụ được Đại Thiên Tôn Chi Dương nhưng hình dáng mặt trời này vẫn chưa hoàn toàn biến hóa thành hình, như chỉ là mầm mống, chưa tới lúc khai hoa kết trái.
Nhưng chỉ riêng Đại Thiên Tôn Chi Dương này cũng đủ khiến đối phương có thể bức lui mình trong một đòn toàn lực mà mình có thể phát huy ở thời điểm này!
Chuyện này thật khó tin, chỉ có một cách giải thích duy nhất, đó là Đại Thiên Tôn Chi Dương mà Vương Lâm ngưng tụ ra phi phàm!
Đây cũng không phải Đại Thiên Tôn Chi Dương bình thường!
Cửu Đế vừa lùi lại, lại một lần nữa lao tới. Chỉ thấy hai vầng Đại Thiên Tôn Chi Dương đều sụp đổ, thân thể Vương Lâm cũng lùi lại phía sau, khóe miệng rỉ máu tươi nhưng thân thể liền thoắt cái lao vút lên bầu trời!
Cửu Đế vội vàng ngăn cản, không thể ngăn chặn Vương Lâm. Trong thời gian ngắn, thân thể Vương Lâm đã xông lên bầu trời, tiếp cận Đạo Nhất, người đang bị hắc khí bao phủ ngày càng nhiều, thân thể cũng bắt đầu bong tróc từng mảng thịt!
Từng bước tiến tới, Đạo Nhất thấy đã không thể trốn thoát, hai mắt lộ vẻ điên cuồng, ngửa mặt lên trời gầm thét, tay phải giơ lên, vung một cái vào hư không. Lập tức một thanh loan đao màu đen hiện ra. Thanh loan đao này vừa xuất hiện liền tỏa ra sát khí kinh khủng, sau khi lượn quanh thân thể Đạo Nhất một vòng liền đột ngột chém một nhát về phía Vương Lâm!
- Vương Lâm, ngươi muốn giết bổn tôn, vậy thì đồng quy vu tận với bổn tôn đi!
Đạo Nhất trong cơn điên loạn vung đao chém xuống. Lưỡi đao lập tức tiếp cận Vương Lâm. Nhưng ngay trong khoảnh khắc ánh đao lướt qua, thân thể Vương Lâm lóe lên, lập tức hóa thành chín mươi chín hư ảnh.
Chín mươi chín hư ảnh này bao phủ tám phương, bị loan đao chém xuống liền phát ra tiếng ầm vang, sụp đổ hơn chín mươi cái. Nhưng những hư ảnh còn lại lại xuyên qua loan đao. Ngưng tụ lại trước người Đạo Nhất, hóa thành thân ảnh Vương Lâm.
Sắc mặt Vương Lâm tái nhợt, sau khi xuất hiện, tay phải lập tức giơ lên điểm một ngón tay vào mi tâm Đạo Nhất.
Một tiếng "ầm" vang lên, thân thể Đạo Nhất từ trên bầu trời rơi vút xuống, phát ra tiếng kêu thảm thiết. Thân thể Đạo Nhất lúc này bị Trớ Thuật bộc phát hoàn toàn, trong lúc rơi xuống liền có rất nhiều huyết nhục bong tróc, y phục tả tơi, hơn nửa thân thể bên ngoài đã hóa thành hình dạng xương khô! Trong tiếng ầm vang, hắn rơi xuống mảnh đất đã bị tàn phá kia.
- Ta không cam lòng!
Oán khí của Đạo Nhất ngập tràn trời đất. Hắn nếu không bị Trớ Thuật bao phủ thì đối mặt với Vương Lâm cũng không thê thảm đến mức này! Nhưng trạng thái hiện tại của hắn lại thê thảm đến thế!
- Vương Lâm, đủ rồi! Đầu lâu Tiên Tổ ngươi có thể mang đi! Hải Tử, ngươi có thể không ra tay với Vương Lâm nhưng phải cứu Đạo Nhất!
Cửu Đế lại một lần nữa đuổi tới, cắn răng gầm lên.
Hải Tử im lặng, tay phải giơ lên, vung tay về phía Đạo Nhất đã rơi xuống đất.
Dùng lực lượng của Điệu Vong Tộc, hóa thành suy nghĩ của sinh linh, ý niệm của tử linh... Khiến cho cái đang tồn tại tiếp tục tồn tại, cái đang tiêu tán thì ngừng lại ngay.
Hải Tử vung tay, bên ngoài thân thể Đạo Nhất lập tức xuất hiện một tầng sóng gợn màu lam. Làn sóng này bao phủ, khiến Vương Lâm khi đuổi theo cảm giác như sa vào bùn lầy.
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, liền có vô số sợi tơ đen ầm ầm lan ra, lao thẳng đến Đạo Nhất. Một lượng lớn sợi tơ xuyên qua tầng sóng gợn màu lam kia, ngưng tụ trên thân thể Đạo Nhất, đột ngột hóa thành thân ảnh Vương Lâm.
Đạo Nhất đang trong cơn điên cuồng, đang muốn bất chấp tất cả mà phản kháng. Nhưng Trớ Thuật trong thân thể hắn đã bộc phát hoàn toàn. Thần thông vừa thi triển ra lập tức khiến thân thể sụp đổ, huyết nhục rơi rụng càng nhiều. Trong tiếng kêu thảm thiết, hắn bị Vương Lâm vừa hiện ra, đạp một cước lên ngực, hung hăng giẫm xuống đất. Không thể giãy giụa.
- Ngươi muốn đánh thì đánh, không muốn thì thôi. Làm sao có thể để mọi chuyện đều thuận theo ý các ngươi! Đạo Nhất này ra tay với ta trước, giờ phút này nếu muốn ta bỏ qua thì phải trả một cái giá đắt!
Vương Lâm một chân đạp lên Đạo Nhất, ngẩng đầu, thần sắc bình tĩnh nhìn Cửu Đế đang nhanh chóng tiến đến, chậm rãi cất lời.
Sắc mặt Cửu Đế âm trầm, dừng lại cách Vương Lâm trăm trượng. Hắn nhìn chằm chằm Vương Lâm, giờ phút này Trớ Thuật trong thân thể theo thời gian trôi qua cũng mơ hồ có dấu hiệu bộc phát.
- Ngươi muốn cái giá gì?
Cửu Đế hít sâu một hơi, cố gắng giữ mình tỉnh táo.
Chân phải Vương Lâm lại hơi giẫm mạnh hơn lên ngực Đạo Nhất. Lập tức chỉ thấy hắc khí càng tràn ngập thân thể đối phương. Trong sự kích thích này, hai mắt Đạo Nhất càng trở nên điên cuồng, còn lộ vẻ tan rã, biến thành nỗi đau hắn chưa từng trải qua, cùng với sự khuất nhục đến từ tâm thần khi bị Vương Lâm giẫm đạp dưới chân.
- Ta muốn cái đầu lâu trẻ con kia!
Hai mắt Vương Lâm âm thầm lóe sáng, bình tĩnh cất lời.
Cửu Đế nhướng mày.
- Đạo Nhất, giao cái đầu lâu kia cho ta, ngươi có thể rời đi.
Thần sắc Vương Lâm tĩnh lặng. Hắn lúc này đã chiếm thế chủ động nhưng chưa từng muốn lấy mạng Đạo Nhất. Dù sao thì hắn cũng là nhờ mấy Đại Thiên Tôn trúng Trớ Thuật mới có được cục diện này, cũng không phải nhờ tu vi chính thức của bản thân mà có được.
Đạo Nhất nhìn chằm chằm Vương Lâm, như muốn ghi nhớ thật kỹ dáng vẻ Vương Lâm.
- Đạo Nhất, đưa cho hắn đi!
Cửu Đế hừ lạnh một tiếng.
Đạo Nhất biết thời gian của mình không còn nhiều, với thương thế và Trớ Thuật trong cơ thể lúc này, muốn xóa bỏ cũng vô cùng khó khăn. Nếu còn chần chừ thêm nữa thì dù có xóa được, tu vi của bản thân cũng sẽ tổn hại rất nhiều. Trong tiếng gầm rống, khi chân phải Vương Lâm hơi nới lỏng, tay phải Đạo Nhất giơ lên, vung một cái vào hư không. Lập tức một cái đầu lâu nhỏ bằng nắm tay xuất hiện trong tay hắn.
Buông đầu lâu trong tay, thân thể Đạo Nhất lóe lên, bay thẳng lên bầu trời, trong chớp mắt liền xé rách hư vô, biến mất hoàn toàn.
Đầu lâu này thoạt nhìn như của trẻ con, tràn ngập tử khí. Ngay khi vừa xuất hiện, tử khí này liền ầm ầm lan tràn khắp bốn phía, như hòa vào hư vô, cuồn cuộn tám phương.
Cảm giác quen thuộc này lập tức rõ ràng hiện lên trong tâm thần Vương Lâm. Hắn giơ tay phải lên, lập tức khiến đầu lâu bay thẳng về phía mình, bị Vương Lâm bắt lấy.
Thu đầu lâu này lại, thân thể Vương Lâm lùi lại từng bước, đến bên cạnh đầu lâu Tiên Tổ. Người điên đang nằm đó, vẫn hôn mê.
- Vương Lâm, bố cục của lão phu v�� Điệu Vong Tộc lần này, kẻ thu hoạch lớn nhất ngược lại lại là ngươi. Chuyện này lão phu sẽ ghi nhớ. Sau khi rời khỏi nơi đây, ngươi phải nhanh chóng trở thành Đại Thiên Tôn. Nếu không, đợi đến khi lão phu khu trừ được Trớ Thuật rồi, ngươi cũng phải trả lại công bằng cho ta!
Cửu Đế nhìn Vương Lâm. Với thân phận của mình, hắn không cần phải che giấu, nói thẳng ý nghĩ của mình.
- Còn ngươi nữa, Song Tử. Nếu Đạo Nhất cuối cùng không thể khôi phục, thế lực Tiên Tộc ta bị Cổ Tộc đánh tan thì ngươi sẽ phải tận mắt chứng kiến máu tươi của con dân Tiên Tộc ta bị Cổ Tộc giết chóc. Đến lúc đó Tử Dương Tông của ngươi cũng không thoát khỏi số kiếp đâu!
- Kế hoạch của lão phu vốn rất tốt, muốn để tất cả Đại Thiên Tôn của Tiên Tộc ta cùng chia sẻ di vật Tiên Tổ, khiến tu vi chúng ta tăng vọt, khiến đời đời Tiên Tộc từ nay về sau không còn Tiên Hoàng nhất mạch nữa!
Nhưng vì ngươi mà tất cả đều thay đổi. Việc này ngươi phải gánh chịu hậu quả!
Cửu Đế cười lạnh.
Song Tử im lặng, không nói gì nhưng trong mắt lại lóe lên vẻ phức tạp và mơ hồ.
Trong lòng Vương Lâm thầm áy náy. Hắn nhìn Song Tử Đại Thiên Tôn, trong lòng đã có quyết định.
Ta nợ Song Tử Đại Thiên Tôn rất nhiều... Chỉ có dốc toàn lực ngăn cản cuộc chiến giữa Cổ Tộc và Tiên Tộc, lấy hành động này để khiến nàng không phải hối hận.
- Chuyện bổn tôn đã quyết thì ngươi không cần nhiều lời.
Song Tử im lặng nửa ngày, lạnh lùng cất lời.
- Tốt, tốt!
Cửu Đế cười lớn, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía Vương Lâm.
- Lão phu có thể cho ngươi mang đầu lâu Tiên Tổ đi. Nhưng không thể để ngươi mang Liên Đạo Phi đi! Việc này không thể thương lượng. Mang theo đầu lâu rời khỏi nơi đây đi!
- Lão phu đã nhượng bộ! Ngươi nếu vẫn cố chấp, muốn mạnh mẽ mang Liên Đạo Phi đi thì lão phu sẽ không cần áp chế Trớ Thuật nữa, liều mạng dù sau này rất khó khôi phục cũng phải khiến ngươi nằm lại nơi đây!
- Song Tử, ngươi có thể giúp hắn lấy được đầu lâu Tiên Tổ nhưng hôm nay Tiên Hoàng đã chết, đầu lâu Tiên Tổ cũng đã tàn hại. Ngươi hẳn phải biết Liên Đạo Phi mà tỉnh lại thì có tác dụng gì.
Cửu Đế chậm rãi nói.
Thần sắc Vương Lâm tĩnh lặng nhưng đồng tử trong hai mắt lại co rút lại.
- Vương Lâm... hãy để Liên Đạo Phi ở lại...
Song Tử im lặng trong chốc lát, nhìn về phía Vương Lâm nói! Truyện được dịch và đăng tải độc quyền tại truyen.free.