Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1996: Làm càn!

Vương Lâm xuất hiện, động tác dứt khoát, lời vừa thốt ra, lập tức khiến bốn bề chìm vào tĩnh lặng.

Cửu Đế Đại Thiên Tôn sắc mặt âm trầm, thân thể bị xé rách đau đớn nhưng bị hắn dùng tu vi cường đại áp chế, gắt gao nhìn Vương Lâm, hai mắt lộ ra sát khí ngập trời!

Hắn tính toán mọi việc, song lại không ngờ vào thời khắc mấu chốt, Tiên Hoàng lại từ bỏ thân thể Đại Thiên Tôn mà chọn tự bạo. Việc này hoàn toàn không hợp với hiểu biết của hắn về Tiên Hoàng.

Nếu chỉ có vậy thì thôi đi. Tiên Hoàng dù tự bạo, đầu lâu này cũng đã được mở ra. Tuy bọn họ trúng Trớ Thuật, nhưng do nó bị phân tán nên không chí mạng. Vả lại, bọn họ không có lý do chém giết lẫn nhau, sẽ chẳng khiến Trớ Thuật trở nên nghiêm trọng hơn. Sau khi phân chia xong vật mình cần, họ sẽ rời khỏi đây, trở về động phủ bế quan một thời gian là có thể dần dần khu trừ.

Nhưng Cửu Đế lại một lần nữa tính sai. Vương Lâm không chết!

Chẳng những không chết, mà nhìn bề ngoài, tu vi hắn dường như còn tăng tiến, vừa ra tay liền chiếm thế chủ động! Điều này khiến tất cả bọn họ, sau khi trúng Trớ Thuật, trở nên cực kỳ bị động!

Võ Phong Đại Thiên Tôn cách đó không xa, dung mạo nhanh chóng già yếu, hai mắt ảm đạm, thân thể run rẩy, nhìn Vương Lâm với vẻ mặt đầy phức tạp.

Còn Đạo Nhất Đại Thiên Tôn, toàn thân tràn ngập hắc khí, thần sắc cực kỳ thống khổ. Lực lượng Trớ Thuật tựa như sắp hòa tan thân thể và linh hồn hắn trong đau đớn tột cùng. Nhất là lúc này, Vương Lâm xuất hiện lại càng khiến trong cơn đau đớn của hắn trỗi dậy sự tức giận!

Sự tức giận này tựa như một con kiến hôi lại dám giương nanh múa vuốt với hùng sư!

– Làm càn, muốn chết!

Đạo Nhất gầm lên. Hắn là Đại Thiên Tôn có tu vi yếu nhất, giờ đây bị Trớ Thuật bao phủ, căn bản không thể suy nghĩ nhiều. Trong ấn tượng của hắn, Vương Lâm dù là đệ nhất nhân trong Dược Thiên Tôn thì cũng chỉ là một con kiến hôi!

Lời vừa thốt ra, Đạo Nhất lập tức biến nỗi đau đớn trên thân thể thành sát khí. Hắn bước thẳng về phía Vương Lâm. Tốc độ cực nhanh, trong nháy mắt đã tới gần Vương Lâm, giơ tay phải lên, cánh tay bao phủ hắc khí, thoạt nhìn mà giật mình.

Một chưởng hạ xuống, thiên địa tựa như đứng yên, vạn vật quy về một mối, hội tụ thành một luồng lực đánh thẳng về phía Vương Lâm đang đứng giữa không trung.

Vương Lâm tóc đen ngẩng phắt đầu, đôi mắt lộ vẻ vô tình. Trong khoảnh khắc chưởng của Đạo Nhất đánh tới, hắn buông người điên đang hôn mê ra, tay phải vung lên trước người. Lập tức, tiếng ầm ầm kinh thiên động địa vang vọng. Chỉ thấy một vùng sát lục lôi đình màu đen bất ngờ biến ảo, hợp thành một tấm lưới lôi đình khổng lồ trước người Vương Lâm.

Cùng lúc tấm lưới này xuất hiện, mái tóc đen của Vương Lâm không gió mà tung bay, khí tức sát lục và hủy diệt từ trong thân thể hắn ầm ầm bộc phát. Khiến Vương Lâm giờ phút này, chính là hiện thân của sát lục chúng sinh!

Sát lục hiển hiện, bắt đầu diệt thế!

Tấm lưới này tỏa ra những tia chớp đen lập lòe, ẩn chứa sát lục và hủy diệt, lập tức va chạm với một chưởng của Đạo Nhất.

Tiếng ầm vang truyền ra đỉnh tai nhức óc. Tấm lưới lôi đình sụp đổ, thân thể Vương Lâm chấn động, lập tức hóa thành vô số hắc khí tản ra nhưng trong nháy mắt lại ngưng tụ. Ánh mắt hắn vẫn lạnh lùng vô tình như trước!

Sát lục bất diệt!

Nhưng Đạo Nhất, dù là Đại Thiên Tôn, giờ phút này lại bị lực lượng Trớ Thuật của Tiên Tổ quấn quanh, mười thành tu vi chỉ phát huy được nửa thành. Vừa đối mặt với sát lục lôi đình của Vương Lâm, trong tiếng ầm vang, thân thể lập tức bị đánh lui mấy bước. Hai mắt hắn lộ vẻ không thể tin nổi. Hắn lập tức cảm nhận được trong thân thể mình có một luồng khí tức kỳ dị truyền ra từ tấm lưới lôi đình của đối phương. Luồng khí tức này tàn phá cơ thể hắn từ bên trong nhưng lại không thể khu trừ. Đây là lần đầu tiên sau khi Đạo Nhất trở thành Đại Thiên Tôn, hắn không phải ở trước mặt Đại Thiên Tôn mà lại bị đẩy lui!

Loại cảm giác này hắn gần như đã quên lãng, giờ phút này giáng xuống khiến hắn không thể tin nổi. Luồng khí tức sát lục này trong cơ thể hắn lại càng khiến cho Trớ Thuật mạnh hơn. Chỉ thấy từng khối thịt nát rơi xuống từ trên mặt hắn.

Lực lượng Trớ Thuật càng ngày càng bộc phát dữ dội trên cơ thể hắn!

– Ngươi... Ngươi...

Đạo Nhất mở miệng nói, song lời nói liền biến thành tiếng hít hà đau đớn. Loại thống khổ này, nếu đổi lại là Dược Thiên Tôn thì sớm đã hình thần câu diệt.

– Đạo Nhất, ngươi nếu còn muốn ra tay, thì trên người Vương mỗ không có Trớ Thuật, cũng không ngại nhìn Trớ Thuật của ngươi ngày càng nghiêm trọng, sau đó ngươi có thể vì thế mà suy sụp hay không!

Vương Lâm vung tay áo, thần sắc lạnh lùng, chậm rãi nói.

Thần sắc Đạo Nhất dữ tợn, gắt gao nhìn Vương Lâm nhưng không nói lời nào. Trong nội tâm, lần đầu tiên xuất hiện sự kiêng kỵ khó có thể tin nổi đối với Vương Lâm. Những tảng thịt thối nát từ trên mặt hắn rơi xuống, khiến cả người hắn không còn chút bóng dáng nào của vẻ tuấn mỹ năm xưa.

Cửu Đế thần sắc âm trầm, ánh mắt đảo qua Vương Lâm, chậm rãi nói.

– Vương Lâm, lão phu thừa nhận là lại một lần nữa xem thường ngươi! Ngươi ẩn nhẫn cho tới lúc này, giờ mới hiện thân, chiếm thế chủ động. Việc này dù là lão phu cũng phải bội phục ngươi!

– Nhưng ngươi nếu muốn nhờ việc ta trúng Trớ Thuật mà lấy đi đầu lâu của Tiên Tổ, thì không thể nào!

Vương Lâm ngươi là người thông minh, lúc này lão phu đích xác không muốn ra tay khiến Trớ Thuật trở nặng. Nhưng ngươi chớ nên bức ta! Ngươi giao đầu lâu cho ta, lão phu có thể cho ngươi rời đi an toàn. Chúng ta có thể phát lời thề, ngày sau sẽ không thương tổn ngươi, cũng dùng toàn lực trợ giúp ngươi trở thành Đại Thiên Tôn. Nếu ngươi còn lòng tham, nơi này chính là nơi chôn thây của ngươi!

Cửu Đế nhìn Vương Lâm, bình tĩnh nói.

Dù là Song Tử, giờ phút này cũng đã cực kỳ suy yếu. Ngươi không phải đối thủ của lão phu! Huống hồ còn có Võ Phong và Đạo Nhất. Hai người bọn họ, dù giờ đây khó có thể phát huy toàn bộ thực lực, cũng phải kiêng kỵ Trớ Thuật, nhưng hơi ngăn cản Song Tử một chút thì vẫn có thể làm được!

Huống hồ còn có Hải Tử quốc sư của Điệu Vong Tộc. Vương Lâm, ngươi chớ nên tự tìm đường chết! Thậm chí, đám Đại Thiên Tôn chúng ta ở nơi này, dù là bất kỳ ai, nếu muốn thiêu đốt chút lực lượng Đại Thiên Tôn cũng có thể đánh nát ngươi!

Vương Lâm thần sắc bình tĩnh, ánh mắt đảo qua mọi người.

Cùng lúc đó, thân thể Song Tử Đại Thiên Tôn từ xa nhoáng lên, sau khi tới cạnh Vương Lâm, sắc mặt lập tức tái nhợt, thân thể tỏa ra từng luồng tử quang. Trong làn tử quang tràn ngập, thân thể Song Tử Đại Thiên Tôn tựa như bị hòa tan, lại một lần nữa hóa thành hai cô bé gái.

Sắc mặt hai cô bé này trắng bệch, mơ hồ lộ vẻ suy yếu, hiển nhiên việc dung hợp làm một đã khiến các nàng phải trả một cái giá đắt.

Vương Lâm không cần nghĩ ngợi, trong nháy mắt hai cô bé này xuất hiện cạnh hắn, chân phải liền giơ lên, hung hăng đạp một cái lên đầu lâu của Tiên Tổ. Đầu lâu này chấn động kịch liệt, hai mắt tựa như nổ tung, bị Vương Lâm chấn văng hai con ngươi mang theo tàn huyết màu vàng kim!

Trong đầu lâu Tiên Tổ ẩn chứa Trớ Thuật. Nhưng Trớ Thuật này giờ đây đã bị giải khai, bị bốn người Cửu Đế và Tiên Hoàng chia sẻ. Vương Lâm lúc trước khi thu lấy linh hồn Tiên Hoàng đã phát hiện điều đó, cho nên giờ phút này hắn không chút lo lắng rằng bản thân sẽ bị Trớ Thuật nọ ảnh hưởng.

Hai con ngươi của Tiên Tổ vốn là một thể, lúc này bay ra lập tức bị hai cô bé bắt lấy.

– Vật này đối với Song Tử Đại Thiên Tôn có tác dụng, xin Song Tử Đại Thiên Tôn nhận lấy! Đa tạ vừa rồi đã tương trợ!

Vương Lâm nói lời này khiến sắc mặt Cửu Đế đại biến, hắn rống lên giận dữ, thân thể nhoáng một cái liền lao thẳng về phía Vương Lâm.

Còn Đạo Nhất lúc này cũng trợn bừng hai mắt, hóa thành một đạo tàn ảnh, mang theo thân thể bị hắc khí bao phủ, một lần nữa lao tới!

– Võ Phong, Hải Tử, đồng loạt ra tay!

Trong lòng Cửu Đế vô cùng tức giận. Hắn thân là Đại Thiên Tôn, lại tồn tại đã lâu như vậy, nhưng hôm nay ở nơi này lại phải gọi người khác cùng ra tay. Điều này đối với hắn mà nói, là một sỉ nhục hiếm có.

– Người này tuyệt đối không thể lưu lại!

Sát khí của Cửu Đế bốc lên ngập trời. Trong nháy mắt khi hắn tới gần, hai cô bé Song Tử Đại Thiên Tôn, sau khi nhận lấy hai con ngươi của Tiên Tổ, sắc mặt tuy tái nhợt nhưng thần sắc lại lộ vẻ quyết đoán. Thân thể các nàng lại nhoáng lên, lập tức dung hợp, hóa thành Song Tử Đại Thiên Tôn chân chính, rồi giao chiến với Cửu Đế và Đạo Nhất!

Tiếng ầm vang vọng khắp không gian. Sắc mặt Võ Phong cách đó không xa hơi do dự. Còn Hải Tử Thiên Tôn ở phía xa, lúc này cũng cắn môi dưới, hiển nhiên đang phân vân.

Trong nháy mắt khi Song Tử Đại Thiên Tôn đối kháng với Cửu Đế, ánh mắt Vương Lâm chợt lóe, tay phải giơ lên, hóa thành hai luồng hắc quang chém lên hai tai của đầu lâu Tiên Tổ!

Lập tức máu tươi màu vàng kim chảy ra. Hai tai Tiên Tổ hóa thành kim quang, bị Vương Lâm phất tay áo một cái liền bay thẳng về phía Võ Phong!

– Võ Phong Đại Thiên Tôn, đây là vật ngươi cần! Không tiễn!

Võ Phong giơ tay phải nhận lấy, trầm mặc nhìn hai tai Tiên Tổ, lui lại phía sau vài bước.

Hắn đã không cần phải tham gia nữa. Nhất là lúc này bị Trớ Thuật bao phủ, hắn cũng không muốn ra tay, cần nhanh chóng trở về động phủ bế quan khu trừ!

Vừa lui lại phía sau, Võ Phong không nói một lời, nhìn Vương Lâm thật sâu một cái, xoay người bước đi, thân ảnh trong nháy mắt liền biến mất!

Cửu Đế bị Song Tử Đại Thiên Tôn ngăn cản, thấy cảnh này, sát khí trong mắt lại càng đậm. Hắn cắn răng gầm nhẹ, toàn thân lập tức tràn ngập bạch quang, bất ngờ phía sau hiện ra một vầng mặt trời khổng lồ màu trắng!

Một con bạch lang gầm thét lao ra, đầu sói xuyên thấu qua thân hình Cửu Đế, lao thẳng vào Song Tử!

– Đạo Nhất, Hải Tử, đoạt đầu lâu!

Cửu Đế không tiếc thi triển lực lượng thái dương sau khi bị trúng Trớ Thuật, phát ra tu vi mạnh nhất của hắn. Dùng thực lực bản thân đối kháng với Song Tử Đại Thiên Tôn khiến Đạo Nhất nhoáng lên. Phía sau hắn, bất ngờ cũng xuất hiện một mặt trời. Đạo Nhất lúc này không nghĩ tới việc khiến Trớ Thuật trở nên nghiêm trọng, toàn lực ra tay!

Nhưng hắn là Đại Thiên Tôn có tu vi yếu nhất, Trớ Thuật trên người hắn cực kỳ nghiêm trọng, cho nên giờ phút này mặt trời phía sau ảm đạm không chút ánh sáng, tựa như lúc nào cũng có thể tiêu tán, lực lượng phát ra cũng không nhiều.

Lực lượng này có thể giết Dược Thiên Tôn, nhưng không thể giết nổi Vương Lâm tóc đen do sát lục giáng trần trong thời gian ngắn! Hắn còn cần Hải Tử trợ giúp. Nếu liên thủ với Hải Tử, dưới thần thông của Điệu Vong Tộc thì còn có phần thắng!

Vương Lâm thần sắc bình tĩnh. Khi Đạo Nhất lao tới, đầu lâu của Tiên Tổ dưới thân hắn lùi nhanh lại phía sau, hắn lập tức hướng về phía Hải Tử Thiên Tôn đang phân vân ở phía xa mà nói:

– Ta không biết nên gọi ngươi là Hải Tử Thiên Tôn hay Hải Tử quốc sư... Điệu Vong Tộc của ngươi lợi dụng ta giải khai phong ấn. Ngươi mặc dù liên thủ với Cửu Đế, ta cùng lắm là bỏ qua đầu lâu này. Nhưng nếu muốn ta chết ở nơi này, thì quả là chuyện không có khả năng!

Do đó, ngươi dù có tham dự thì đối với Điệu Vong Tộc của ngươi cũng chẳng có lợi gì. Nếu không tham dự, Vương mỗ đối với chuyện bị lợi dụng lúc trước có thể xóa bỏ, coi như mọi chuyện chưa từng phát sinh!

Ấn phẩm này là thành quả dịch thuật tâm huyết, chỉ đăng tải duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free