Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1985: Quốc sư!

Những tu sĩ từ sâu trong hoàng cung đổ ra, đều sững lại trước biến hóa đột ngột. Sắc mặt bọn họ tái nhợt, hiện rõ vẻ kinh hoàng. Giờ phút này, ai nấy đều ngước nhìn Vương Lâm giữa không trung.

Hoàng cung của Tiên Tộc có lẽ chưa từng chứng kiến hắc tuyết.

Vương Lâm tóc đen bình thản cất lời, tay phải nâng lên, vung nhẹ về phía bầu trời. Lập tức, màn đêm đen kịt bao trùm càn khôn ấy, khi đổ ập xuống, bất ngờ biến thành vô vàn bông tuyết đen, phủ kín trong ngoài hoàng cung.

Những bông tuyết này rơi xuống tựa hồ thổi bay cả thời gian, khiến tòa hoàng cung khổng lồ đang xuống cấp nhanh chóng, bằng tốc độ có thể nhìn thấy rõ bằng mắt thường. Nhưng đúng lúc này, chỉ thấy trong hoàng cung ở đằng xa, pho tượng Tiên Tổ duy nhất cao ngất trời liền phát ra kim quang lan tỏa. Kim quang tựa hồ hóa thành gợn sóng, lan tỏa khắp bốn phương, bao phủ toàn bộ hoàng cung nơi nó đi qua!

Kim quang này chính là trận pháp mạnh nhất của hoàng cung, không thể bị hủy hoại! Bên trong kim quang, trên đỉnh đầu pho tượng từ xa, dường như có một bóng người đang khoanh chân tĩnh tọa. Người này toàn thân mặc áo trắng, ánh mắt từ xa đối diện với Vương Lâm.

- Vương Lâm!

Người mặc áo trắng kia chính là Quốc sư lúc sắc phong, khóe môi hắn nở nụ cười, từng bước tiến về phía Vương Lâm.

Dưới từng bước chân đó, cả hoàng cung tựa hồ xuất hiện trọng ảnh, như thể c�� một không gian khác đang chồng chất lên trên, khiến Quốc sư kia vừa đặt chân xuống đã đứng trên đỉnh đại điện, cách Vương Lâm vài trượng. Hắn đứng ở đó, y phục phấp phới trong gió.

- Ta đã chờ ngươi rất lâu rồi, rốt cuộc ngươi cũng tới!

Vương Lâm ngẩng đầu, ngước nhìn Quốc sư trên đại điện. Lúc này trên bầu trời, Tiên Hoàng và Song Tử giao chiến liên tục phát ra tiếng ầm vang, khó lòng chấm dứt trong chốc lát. Trận chiến giữa các Đại Thiên Tôn này rất khó phân định thắng bại. Nhưng Song Tử Đại Thiên Tôn cũng đủ để vây khốn Tiên Hoàng, khiến cho hắn không thể ra tay với Vương Lâm! Ngoài Tiên Hoàng ra, bên trong hoàng cung này còn có một Quốc sư, tu vi quỷ dị khôn lường!

Vương Lâm lặng lẽ không nói, mà nhấc chân phải giẫm mạnh xuống đất. Tiếng ầm vang động trời đất nổi lên. Đám tu sĩ bốn phía lập tức lùi tránh. Bọn họ không giống như tu sĩ Cổ Tộc, Cổ Tộc không hề có bất kỳ tông môn nào, chỉ tồn tại Cổ Tổ miếu và tam đại hoàng quốc, gần như tuyệt đại đa số cư dân Cổ Tộc đều cuồng nhiệt thuần phục hoàng quyền. Ở Tiên Tộc, hoàng quyền chỉ còn mang tính chất tượng trưng! Thế lực chân chính lại nằm trong tay các Đại Thiên Tôn và vô số tông phái! Giờ đây, đối mặt với Vương Lâm, bọn họ đều sợ hãi, không chút do dự lập tức chọn cách tránh né.

Bước chân Vương Lâm hạ xuống, mặt đất vỡ vụn, những vết nứt lấy hắn làm trung tâm lan rộng khắp bốn phía. Mặt đất tựa hồ đang lột da, điên cuồng cuộn trào. Dưới sự chấn động này, những vết nứt do một cước của Vương Lâm tạo thành, đồng loạt lao thẳng tới Quốc sư trên đại điện.

Những vết nứt giống như những con địa long gào thét, thoáng chốc đã áp sát. Quốc sư trên đại điện mỉm cười, giơ tay phải lên, vung về phía trước.

- Tất cả tồn tại cũng đều có thể thành Vô.

Trong lúc tay phải hắn vung lên, những khe nứt đang lan tới trên mặt đất đại điện tựa hồ như vết thương liền miệng, thoáng chốc biến mất không còn, không hề tồn tại nữa.

- Người ta gặp ở trên con phố kia không phải là ngươi!

Vương Lâm ngẩng đầu nhìn Quốc sư kia, chậm rãi lên tiếng.

- Người mà ngươi giết, là ta, nhưng cũng không phải là ta!

Quốc sư kia mỉm cười, khẽ nắm tay phải lại, rồi chậm rãi duỗi ra. Chỉ thấy trong lòng bàn tay hắn xuất hiện một tiểu nhân phát ra bạch quang. Tiểu nhân này vừa hiện ra đã lập tức quỳ lạy Quốc sư.

- Ngươi đã từng tới Đại Hồn Môn, từng gặp thuật này. Hồn Diễn Đạo. Đạo Diễn Hồn này nhìn tựa hồ giống nhau, nhưng thực tế lại khác biệt.

Quốc sư vung tay phải lên, lập tức tiểu nhân trong lòng bàn tay mạnh mẽ ngẩng đầu, thoắt cái bay ra, ở giữa không trung lập tức phóng đại, thoáng chốc hóa thành thân ảnh lớn bằng người thường, lao thẳng về phía Vương Lâm.

Thân ảnh này cực nhanh, dung hợp vào thiên địa, khó mà thấy rõ tung tích. Nhưng ngay khi nó tới gần Vương Lâm, Vương Lâm bỗng giơ tay phải lên, giống như khi ở trên phố, túm về phía bên phải. Gợn sóng lóe lên, trong lòng bàn tay hắn, thân ảnh màu trắng kia bị túm lấy, một vuốt đã vỡ tan!

- Tại sao?

Vương Lâm nhắm hai mắt lại, vài hơi thở sau mới mở ra.

- Động phủ giới… động phủ giới… Tiên Tộc cũng vậy, Cổ Tộc cũng thế, đều có vô số động phủ giới! Thần thông khai mở động phủ giới trước đây chưa từng ai có được. Toàn bộ Tiên Cương đại lục này, bao gồm cả Tiên Tổ và Cổ Tổ cũng đều như vậy. Thần thông thuật khai mở động phủ giới, sáng tạo ra một thế giới, trên thực tế chỉ có tộc ta mới có!

Chính tộc ta, sau khi đi theo Tiên Tổ, đã truyền thụ thuật này ra ngoài, khiến cho những tông môn có tư cách trên Tiên Cương đại lục này đều có thể tự mình sáng tạo động phủ giới!

Vô số năm qua, vô số động phủ giới vì sự tồn tại của tộc ta mà cung cấp một lượng Hương Hỏa khổng lồ, đối với người ngoài cũng có chút tác dụng, nhưng đối với tộc ta lại là tác dụng lớn nhất. Chỉ cần hấp thụ Hương Hỏa vốn thuộc về tộc ta, thì sẽ trở thành tộc nhân ngoại tộc của ta; nếu không còn Hương Hỏa thì sẽ phải chết.

Hương Hỏa là độc, cũng là bổ! Điều này không quá bí ẩn, có lẽ ngươi cũng biết.

Nhưng chỉ có ngươi xuyên qua hư vô, không dùng phương pháp chuyển thế mà lại lấy thân thể từ động phủ giới đi ra. Đây là chuyện không thể nào, trong lịch sử tộc ta chưa từng xuất hiện!

Hai mắt Quốc sư lộ vẻ hưng phấn, nhìn chằm chằm Vư��ng Lâm, vẻ hưng phấn trong mắt càng lúc càng sâu đậm.

Có thể nói, ngươi cũng giống tộc ta, không thuộc về Tiên Cương đại lục này.

Cũng có thể nói, ngươi được thần thông của tộc ta sáng tạo ra ngay trên Tiên Cương đại lục này...

Trong lúc nói, Quốc sư kia tay phải bấm quyết, vung về phía trước. Chỉ thấy cả hoàng cung vặn vẹo, như thể không gian đang bị dịch chuyển, bầu trời tiêu tan, mặt đất biến đổi, ngay cả cung điện cũng thoáng chốc biến mất.

Vương Lâm cảm nhận được rõ ràng nơi hắn đang đứng không hề thay đổi, nhưng không gian lại biến đổi. Hiển nhiên, có người trong hoàng cung đã dùng đại thần thông thuật khai mở một không gian tương tự, khiến nơi đây rõ ràng là trong hoàng cung, nhưng thực tế lại ở một thế giới khác! Đây là một đại điện mênh mông, được chống đỡ bởi những cây cột khổng lồ, trên mỗi cây cột đều có chín đám u hỏa vờn quanh, chiếu sáng toàn bộ đại điện.

Vô số cây cột, vô số u hỏa, bên trong những ngọn lửa ấy, thấp thoáng những khuôn mặt đang nhắm nghiền mắt.

Ở đằng xa, có một tế đàn sừng sững như một ngọn núi. Quốc sư đứng ở trên tế đàn đó, thân thể hắn bất động, dường như ở một không gian khác, tế đàn kia chính là đại điện của hoàng cung vậy.

Ở phía trước tế đàn có một hồ máu lớn đỏ rực, bên trong có một người đang khoanh chân ngồi, người này chính là Minh Đạo Tôn! Hai mắt hắn nhắm nghiền, thần sắc dữ tợn, như đang chịu đựng thống khổ tột cùng, toàn thân nổi đầy gân xanh, bao phủ một vẻ tang thương khôn tả. Ở xung quanh tế đàn này có chín cây cột bao quanh, trên mỗi cột đều có một sợi xích sắt màu nâu. Chúng nối liền nhau, lơ lửng phía trên tế đàn.

Ở chính giữa chín sợi xích này có một bóng người, toàn thân mặc trường sam hoa văn, cũng nhắm nghiền mắt, toàn thân bị chín sợi xích kia xuyên qua, hôn mê bất tỉnh.

- Đây chính là người điên. Tiên Tổ mời tộc ta tới, khi bố trí hoàng cung đã mở ra Địa Cung này. Mọi cấu trúc nơi đây đều có liên hệ với kiến trúc hoàng cung.

Quốc sư mỉm cười nhìn Vương Lâm. Vương Lâm đưa mắt nhìn người điên đang hôn mê, sau một lát trầm mặc, chậm rãi lên tiếng.

- Ngươi và Tiên Hoàng dùng thủ đoạn bức bách ta đến đây, rốt cuộc vì điều gì?

- Ngươi có muốn đạt được sức mạnh của Tiên Tổ không?

Quốc sư kia nhìn Vương Lâm, ánh mắt lộ vẻ kỳ dị, chậm rãi nói.

- Tiên Tổ có sức mạnh vô thượng, nếu ngươi đồng ý với ta một điều kiện, thì ta có thể giúp ngươi có được truyền thừa của Tiên Tổ, khiến ngươi trở thành đệ nhất nhân đương thời của Tiên Cương đại lục!

Thần sắc của Vương Lâm vẫn lạnh như băng, chẳng vì thế mà động dung, chỉ lạnh lùng nhìn Quốc sư.

- Tiên Hoàng đã chuẩn bị nhiều năm chính là vì Phản Tổ đại pháp. Phản Tổ đại pháp này một khi thành công, có thể khiến người khác có được tu vi của Tiên Tổ, trở thành Tiên Tổ thứ hai!

Ta có thể giúp ngươi, trong khi Tiên Hoàng không phát hiện ra, khiến ngươi có được tu vi này!

Quốc sư liếm liếm môi, nhìn Vương Lâm.

- Ngươi có được tư cách này, vì ngươi là người bước ra từ động phủ giới, cung cấp Hương Hỏa cho tộc ta, ngươi...

- Ngươi không thể ra khỏi Tổ Thành! Hoặc có lẽ, ngươi không thể ra khỏi hoàng cung!

Vương Lâm cắt ngang lời Quốc sư, đột nhiên lên tiếng. Sắc mặt Quốc sư kia lập tức biến đổi, lời nói dừng hẳn, đôi mắt lạnh băng nhìn chằm chằm Vương Lâm.

Vương Lâm thần sắc như thường, cũng nhìn lại. Mãi sau, Quốc sư kia mới nở nụ cười.

- Không sai, Tiên Tổ rất mạnh, vô cùng mạnh. Tộc ta chỉ có thể quy phục, mà tuyệt đại đa số Hương Hỏa đều cần phải thông qua thân thể tộc nhân tộc ta luyện hóa, sau đó mới dâng lên Tiên Tổ!

Hơn nữa, hắn đã để lại trên người tộc nhân tộc ta phong ấn truyền thừa từ đời này sang đời khác, tộc nhân tộc ta chẳng những vĩnh viễn không thể rời khỏi Tổ Thành, mà ngay cả lời nói cũng phải cực kỳ cẩn trọng. Mỗi đời Tiên Hoàng đều có thể nắm giữ sinh tử của tộc ta! Hơn nữa, mỗi khi có tộc nhân mạo hiểm rời đi, chắc chắn sẽ chết không nghi ngờ gì! Lão tổ của Đại Hồn Môn là thiên tài của tộc ta, sau khi hắn rời đi cũng khó thoát khỏi cái chết! Cho nên, tộc ta đời đời phải trung thành với các đời Tiên Hoàng! Chuyện này ta phải thay đổi, mà hôm nay đã có cơ hội để làm điều đó!

Ta đã sớm biết khi ngươi từ trong động phủ giới đi ra, Tiên Hoàng vốn định giết ngươi, nhưng ta lại hiểu rõ Đạo Chân. Tính cách hắn đa nghi, lại cực kỳ tàn nhẫn, nên ta đã nói rằng ngươi sẽ gây họa lớn, tất phải trừ.

Quả nhiên khi ta nói như vậy, hắn liền nghi ngờ, cho nên lúc đầu khi ngươi đến Tiên Tộc, hắn không ra tay. Rồi sau đó ngươi trưởng thành quá nhanh, vượt ngoài dự liệu của hắn. Nhưng hắn lại có một ý định khác, đó là muốn mượn sức mạnh của ngươi để thành toàn cho Minh Đạo ở Địa Cung này!

Phản Tổ đại pháp, người mà hắn lựa chọn chính là Minh Đạo Tôn, còn người ta chọn, chính là ngươi, Vương Lâm! Cửu Đế là mối uy hiếp rất lớn đối với Tiên Hoàng, trong Tổ Thành này hắn không muốn khiến Cửu Đế nghi ngờ, cho nên mới có yêu cầu sắc phong, có một trận chém giết trên phố dài kia. Cảnh tượng sát lục của ngươi giáng xuống lại khiến hắn khiếp sợ, cho nên mới dựa vào việc nắm giữ ký ức của Liên Đạo Phi, hôm nay mới có thể thành công đưa ngươi đến đây!

Sở dĩ ta cũng rất mong ngươi có thể đến Địa Cung này chính là bởi vì, chỉ có ở nơi đây, chỉ khi có trận giao chiến giữa hai Đại Thiên Tôn, ta mới có thể nói ra những lời này mà không bị hắn phát hiện!

Quốc sư áo trắng kia sau khi nói xong, ánh mắt liền tập trung nhìn Vương Lâm.

Mọi tinh hoa ngôn ngữ trong bản dịch này đều được chắt lọc riêng cho bạn đọc của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free