Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1971: Lý Phủ!

Sâu trong Đông Thành thuộc Tổ Thành, có một phủ đệ trông khá tầm thường, nhưng diện tích của nó lại vô cùng rộng lớn, từ xa nhìn tựa như một mãnh thú đang nằm phủ phục.

Bên ngoài phủ đệ này tĩnh lặng lạ thường, không một bóng người qua lại, tựa như đây là cấm địa của Đông Thành, khiến ngư��i ta dù trông thấy từ xa cũng phải vòng đường mà đi, chẳng dám lại gần.

Gió tuyết phủ trắng mặt đất, đọng thành một lớp dày lấp lánh, toát ra hơi lạnh thấu xương. Trong ánh sáng lấp lánh ấy, cánh cổng lớn của phủ đệ đóng chặt, tựa hồ ẩn chứa một luồng uy áp khó tả.

Trước cổng lớn, hai pho tượng sư tử đá nhắm nghiền mắt, nhưng lại toát ra sát khí nồng đậm, tựa như chỉ cần chúng mở mắt ra, liền sẽ phẫn nộ vồ tới nuốt chửng mọi sinh linh.

Trên cổng lớn treo một tấm biển khắc hai chữ lớn màu vàng.

Lý Phủ

Một luồng tiên khí kinh thiên từ trong hai chữ ấy tỏa ra, khiến gió tuyết bốn phía dường như cũng ẩn chứa sát khí, cuồn cuộn thổi ngược trở lại.

Bên trong phủ đệ, đường lối uốn lượn, lầu các tinh xảo san sát. Nhưng giờ phút này, trong gió tuyết, nơi đây lại tĩnh mịch vô cùng, không một bóng người.

Phía sau những hành lang quanh co của phủ đệ là một mật thất được xây bằng đá xanh. Thạch thất vốn tĩnh lặng, nhưng giờ khắc này, đột nhiên bên trong vang lên tiếng cung reo vút!

Trong không gian tĩnh mịch tuy��t đối này, tiếng cung reo chấn động vang vọng rõ ràng, lan tỏa khắp bốn phía.

Trong thạch thất, một lão già đang khoanh chân tĩnh tọa. Trước mặt lão là một giá gỗ màu tím, trông vô cùng bất phàm. Cái giá này rất kỳ dị, thoạt nhìn như thiếu đi một thứ gì đó quan trọng.

Nếu có một cây cung đặt vào đây, hẳn là nó sẽ trở nên hoàn chỉnh!

Giờ phút này, tiếng cung reo không ngờ lại phát ra từ trong giá gỗ, trên đó mơ hồ hiện lên hình ảnh một cây cung, phát ra những tiếng reo vút.

Đôi mắt lão già chợt mở bừng, tiên khí bốc lên trong đó, nhìn chằm chằm vào giá gỗ màu tím.

Giá cung của lão tổ reo vang... Chuyện này... Chuyện này chỉ xảy ra khi cung của lão tổ xuất hiện trong phạm vi gần. Chẳng lẽ... chẳng lẽ cung của lão tổ đang ở gần đây!

Sau giây phút ngẩn ngơ, lão già hít sâu một hơi, tay phải giơ lên vung về phía giá gỗ. Lập tức, một luồng sáng màu tím lóe lên, bất ngờ hóa thành hình dáng một mũi tên, bay thẳng ra khỏi thạch thất. Tốc độ mũi tên không nhanh, nó lượn vòng như đang tìm kiếm, rồi loáng một cái bay về phía xa.

Lý Vân, Lý Sơn, các ngươi hãy theo mũi tên này, xem có cảm ứng được khí tức cung của lão tổ hay không!

Ánh mắt lão già lóe lên tinh quang, lập tức quát lớn.

Tiếng quát của lão vang vọng khắp nơi, chỉ thấy trong Lý Phủ tĩnh mịch, từ hai lầu các yên tĩnh chợt có hai thân ảnh bay vút ra. Hai thân ảnh này nhẹ nhàng tựa sương khói, lao vút theo mũi tên màu tím, rồi biến mất hút về phía xa.

Ngay lúc này, Vương Lâm khoác áo tơi, đón gió tuyết đi trên con đường đá của Đông Thành. Tuyết trên mặt đất đọng rất dày. Vương Lâm ngắm nhìn tòa thành trì này, cảm nhận sự to lớn vô biên vô hạn của nó. Đây là tòa thành trì vĩ đại nhất mà hắn từng thấy trong đời.

Đông Thành đã như vậy thì Tổ Thành còn phải kể sao? Nơi đây quả là một tòa thành hiếm có trong thiên địa!

Người đi đường vội vã ngược xuôi, không ai chú ý đến Vương Lâm, chỉ liếc nhìn qua rồi vội vàng bước tiếp.

Bốn phía có vô số cửa hàng, cùng nhiều phủ đệ tỏa ra tiên khí nồng đậm, vô cùng bất phàm. Cả Đông Thành chìm trong tiên khí, giữa gió tuyết lại mang đến cho người ta một cảm giác rất đỗi xa lạ.

Vương Lâm mặc áo tơi, yên lặng đứng trên đường Đông Thành, cho đến khi ánh trăng dần rải xuống mặt đất. Tại một nhà trọ nhiều tầng, Vương Lâm lấy ra một ít tiên thạch, chọn cho mình một nơi nghỉ ngơi.

Nơi này không lớn, bài trí rất đơn giản, nhưng tiên khí bên trong lại nồng đậm hơn bên ngoài nhiều. Tuy chưa thể gọi là động phủ, nhưng trên bốn bức tường cũng có nhiều cấm chế và phong ấn, tự động mở ra, biến nơi đây thành một chỗ bế quan rất tốt.

Giờ phút này, Lưu Kim Bưu đứng một bên, vẻ mặt hưng phấn. Hải Long Kim Tôn kia thu nhỏ thân thể lại bằng ngón tay, nằm ườn trên vai Lưu Kim Bưu, trông có vẻ lười biếng.

Mối quan hệ vô cùng tốt giữa Lưu Kim Bưu và Hải Long không khiến Vương Lâm bất ngờ. Dù sao, với bản lĩnh của Lưu Kim Bưu, việc làm được điều này cũng là chuyện rất đỗi bình thường.

Bóng đêm bao phủ toàn thành, gió tuyết cũng đã nhỏ đi rất nhiều. Lưu Kim Bưu đứng bên cửa sổ, nhìn thấy người đi lại trên phố dần đông đúc hơn. Nhất là những nơi xa xa sáng rực ánh đèn. Dường như có ti���ng nhạc mơ hồ vọng lại, khiến thần sắc hắn trở nên hưng phấn.

Chủ nhân, nơi này thật tốt! Chẳng khác gì thành trì phàm gian. Người xem, ta dám cam đoan ở nơi đó nhất định có mỹ nhân!

Ngón tay Lưu Kim Bưu chỉ về hướng đèn đuốc sáng rực phía xa.

Chủ nhân, bản tính Hứa Lập Quốc nhất định không đổi. Nếu hắn ở nơi này, chắc chắn đêm đêm đều tìm vui. Muốn tìm hắn thì nên đến những nơi như vậy mà tìm.

Khụ, Lưu Kim Bưu ta là chính nhân quân tử, nơi đó... thôi được, ta đành miễn cưỡng bản thân vào đó một chút, xem có Hứa Lập Quốc ở bên trong không. Chủ nhân, người thấy có được không...

Lưu Kim Bưu nén lại vẻ hưng phấn, nhìn về phía Vương Lâm.

Vương Lâm liếc Lưu Kim Bưu một cái, biết đối phương không muốn ở lại phòng, hơi trầm ngâm rồi gật đầu.

Hành động này của Vương Lâm khiến Lưu Kim Bưu lập tức kích động hẳn, liền mang theo Hải Long vọt ra ngoài.

Sau khi Lưu Kim Bưu rời đi, Vương Lâm ngồi một mình trên ghế, cầm bầu rượu ngắm nhìn tuyết rơi ngoài cửa sổ, uống một ngụm lớn.

Liên Đạo Phi... Ngươi còn nhớ chuyện trong động phủ giới không...

Cho đến khi ánh trăng ngoài cửa sổ ngày càng tỏ, mưa tuyết dường như cũng lớn hơn, bầu rượu trong tay hắn đã cạn sạch.

Thầm than một tiếng, Vương Lâm buông bầu rượu, đứng dậy đi ra ngoài. Thân ảnh hắn khoác áo tơi, trong bóng đêm bao phủ, bước đi giữa những góc khuất ít người qua lại của Đông Thành, tiến về phía xa.

Đông Thành trong đêm từ xa vọng lại tiếng nhạc tiếng cười, nhưng Vương Lâm lại có một cảm giác cô độc, lặng lẽ bước đi trên đường. Người đi đường bốn phía dần thưa thớt, cho đến cuối cùng, từ xa nhìn lại chỉ còn một mình Vương Lâm giữa gió tuyết.

- Ngươi có chuyện gì?

Bước chân Vương Lâm dừng lại, chậm rãi cất lời.

Trong nháy mắt khi lời nói của hắn vừa thốt ra, một luồng uy áp ngưng tụ trong giọng nói khiến gió tuyết bốn phía sững lại, chấn động ép người đang ẩn thân phải lộ diện!

Chỉ thấy trong hư không, một vùng không gian vặn vẹo xuất hiện, một thân ảnh mơ hồ hiện ra. Phía trước thân ảnh này, một mũi tên màu tím đang lơ lửng, mang theo tiếng gào thét kỳ dị lao thẳng về phía Vương Lâm.

Người này vừa xuất hiện liền không chút do dự, lập tức kết ấn, biến ảo ra một cây cung trước người. Tựa như có một bàn tay khổng lồ vô hình nắm lấy cây cung, trong tích tắc liền kéo mạnh, bắn vút ra một mũi tên!

Mũi tên này, cùng với mũi tên màu tím phía trước, một trước một sau, lao vun vút về phía Vương Lâm.

- Lý gia?

Vương Lâm mặc áo tơi, đầu đội mũ trùm, người ngoài không thể nhìn rõ tướng mạo của hắn.

Hắn không ngẩng đầu, tay phải giơ lên, khẽ điểm về phía trước.

Một chỉ này khiến mũi tên màu tím tan nát, ngay sau đó mũi tên phía sau nó cũng run rẩy rồi tan thành mây khói.

Cảnh tượng này phát sinh trong chớp mắt. Vương Lâm thậm chí không hề lùi lại nửa bước, chỉ xoay người tùy ý điểm một chỉ.

Kẻ vừa bắn tên trợn tròn hai mắt, lộ vẻ không thể tin nổi. Hắn không tài nào ngờ được rằng mình dựa vào tu vi Kim Tôn toàn lực bắn ra một mũi tên mà đối phương lại tùy ý hóa giải dễ dàng đến vậy.

Lông tóc hắn dựng ngược, cảm giác sợ hãi trong tích tắc tràn ngập toàn thân. Hắn không cần nghĩ ngợi, nhanh chóng lùi lại phía sau, phun ra một ngụm máu tươi, thi triển thuật huyễn động, trong nháy mắt hóa thành một đạo hồng ảnh bay xa ngàn dặm.

Vương Lâm nếu muốn đuổi theo người này thì hắn không thể nào chạy thoát. Nhưng Vương Lâm vẫn đứng yên đó, nhìn huyết ảnh kia bay đi xa, không truy kích.

Mới vừa vào Đông Thành đã khiến Lý gia chú ý... hẳn là cây cung của Lý Quảng trong cơ thể ta có mối liên hệ với Lý gia, khiến bọn họ có thể cảm ứng được.

Hẳn là chỉ cảm ứng được mà thôi, không thể nào biết được thân phận của ta. Nếu không thì họ cũng không thể chỉ phái hai tu sĩ Kim Tôn đến đây.

Vương Lâm không có thù oán với Lý gia, giờ phút này cũng không giết người.

- Lần sau sẽ không tha!

Vương Lâm thì thào, xoay người bỏ đi.

Nhưng bốn chữ này của hắn lại vang vọng trong tâm thần kẻ đã bỏ chạy ngoài ngàn dặm, tựa như sấm sét ầm ầm nổ ra, khiến người này lại một lần nữa phun ra một ngụm máu tươi, thần sắc hoảng sợ tột cùng.

Hắn... Hắn có tu vi gì! Hắn là ai! Việc này cần lập tức bẩm báo lão tổ. Người này nhất định là Thiên Tôn, tuyệt đối không phải Thiên Tôn tầm thường! Không ổn rồi. Lý Sơn tách ra với ta, ta giám sát người này còn Lý Sơn đi bắt đồng bọn của hắn...

Sắc mặt huyết ảnh đại biến, mơ hồ cảm thấy hành động lần này của Lý gia sẽ chiêu dẫn đại họa.

Vương Lâm vẫn khoác áo tơi như trước, đầu đội mũ trùm, bước đi trên đường. Hắn không c�� mục tiêu, chỉ muốn lặng lẽ bước đi ở nơi đây, không hay không biết đã thấy đèn đuốc phía trước sáng rực, tiếng nhạc truyền đến tai hắn.

Ngẩng đầu nhìn qua mũ, phía trước có một lầu các đèn đuốc sáng rực như cung điện. Vương Lâm cúi đầu, đang định rời đi thì lúc này hắn chợt ngẩng phắt đầu, hai mắt lộ ra ánh sáng kỳ dị, nhìn thẳng về phía lầu các đèn đuốc sáng rực kia.

Ánh mắt của hắn như có thể xuyên thấu tất cả, thấy một nam tử mặc hồng y đang ung dung ở tầng thứ ba của lầu các. Khí tức và tướng mạo của người này, Vương Lâm vô cùng quen thuộc.

Phía sau nam tử mặc hồng y còn có mấy tu sĩ rõ ràng là hộ vệ, không ngờ đều đã đạt tới bước thứ ba. Nhìn dáng vẻ của họ, dường như vô cùng cung kính đối với nam tử mặc hồng y này.

Khoảng cách xa như vậy ta mới có thể cảm nhận được sự tồn tại của hắn. Chắc chắn có người đã để lại phong ấn trên người hắn!

Ánh mắt Vương Lâm sững lại, nhưng khóe miệng lại hé nở một nụ cười vui vẻ.

Hứa Lập Quốc...

Vương Lâm lắc đầu, đang định tiến vào lầu c��c thì lại nhướng mày, xoay người nhìn về phía xa, trong mắt hiện lên một tia hàn mang.

- Lý Phủ hơi quá rồi!

Thân ảnh Vương Lâm nhoáng lên, lập tức biến mất. Lúc này, nam tử mặc hồng bào trong lầu đang hất chén rượu xuống đất, chỉ vào mấy người phía trước lớn tiếng khiển trách.

Đây mà cũng là rượu sao? Định lừa Hứa gia gia nhà ngươi à? Ta biết các ngươi có rượu ngon mấy ngàn năm, mau đem tới đây, nếu không Hứa gia gia sẽ hủy nát nơi này của các ngươi!

Vẻ mặt nam tử mặc hồng bào kia ngang ngược, hung hãn, nhưng hắn không hề hay biết rằng ánh mắt vừa rồi nhìn tới đã có thể khiến hắn mê man.

Tuyệt tác này được truyen.free độc quyền chuyển ngữ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free