[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1919: Mặc Hồn Khải!
Trong cơn lốc xoáy cuồng bạo ấy, trước thân Vương Lâm vang lên những tiếng nổ ầm ầm. Hắn nắm chặt tay lại, thân hình chao đảo, thịch thịch lùi lại ba bước. Bước đầu tiên vừa đặt xuống, dấu chân hắn phát ra một ngọn lửa đỏ sẫm. Bước thứ hai hạ xuống, một vùng thực vật xanh đậm bao phủ lấy bàn chân. Bước thứ ba đặt xuống, mặt đất bất ngờ lại tỏa ra sắc vàng kim, hóa thành một dấu chân cứng chắc như kim loại.
Sau ba bước, Vương Lâm ngẩng đầu nhìn lão tổ Đạo Ma Tông đang đứng trong cơn lốc.
Cơn lốc dần dần tan biến. Lão tổ Thiên Tôn của Đạo Ma Tông bước ra một bước, thần sắc bình tĩnh nhìn Vương Lâm.
"Có thể không chết không bị thương dưới một quyền của bản tọa mà chỉ lùi lại ba bước, đồng thời còn ép bật ba loại thần thông đã dung nhập vào cơ thể ra, ngươi quả thực có thực lực hủy diệt Đạo Ma Tông này!"
Vương Lâm nhìn lão tổ Đạo Ma Tông, thần sắc ngưng trọng. Một quyền kia ẩn chứa chín loại thần thông của đối phương, hắn chỉ có thể hóa giải được sáu loại trong số đó. Cuối cùng phải lùi lại ba bước, bởi vì ba loại thần thông còn lại hắn không thể hóa giải nổi.
"Đây chính là thực lực của Thiên Tôn sao? Thật sự rất mạnh!"
Đôi mắt Vương Lâm lóe lên tinh quang. Hắn muốn chiến đấu với một Thiên Tôn!
"Hóa ra cấp độ tu vi Thiên Tôn lại chiến đấu như thế này..."
Trong đầu Vương Lâm không ngừng hiện lên một quyền vừa rồi của lão tổ Đạo Ma Tông, hai mắt hắn dần dần sáng bừng.
Hắn đang học tập!
"Còn quyền thứ hai!"
Lão tổ Thiên Tôn của Đạo Ma Tông bước tới, mái tóc đỏ tung bay, hai mắt lộ ra ánh sáng kỳ dị. Tay phải ông ta bỗng giơ lên. Toàn thân ông ta lập tức chìm trong sự biến hóa giữa thực và hư, trông vô cùng quỷ dị, tung ra quyền thứ hai!
Quyền thứ hai này vừa tung ra, toàn bộ Đạo Ma Tông vang lên tiếng ầm ầm. Dường như có một luồng lực lượng vô hình đột nhiên xuất hiện, xé tan bầu trời, xé toang mặt đất, khiến bốn phía quanh Vương Lâm lúc này như chìm vào một vùng hư vô!
Đây là một vùng hư vô rộng lớn vô biên, không gian tăm tối. Vương Lâm không nhìn thấy trời, không nhìn thấy đất, thân thể như bị hút vào thế giới ấy, chỉ còn lại mình hắn tồn tại. Một quyền khác cũng từ hư vô này mà xuất ra!
Trong một quyền này ẩn chứa mười tám loại thần thông, cùng với quyền này lao thẳng về phía Vương Lâm.
Nếu tu sĩ Kim Tôn nhìn thấy một quyền này, tâm thần cũng sẽ bị sự hoảng sợ và tuyệt vọng bao trùm, không còn tư cách chống cự. Thậm chí dù hơn mười Kim Tôn đồng thời ra tay thì cũng không thể ngăn cản được quyền này dù chỉ trong một hơi thở.
Đây đã không còn là sự chênh lệch về số lượng nữa, mà là về bản chất!
Tu sĩ Kim Tôn vẫn còn bị bó buộc trong thần thông, dùng thần thông để chém giết, dùng đủ loại pháp thuật biến hóa để ra tay. Nhưng Thiên Tôn thì đã dung hợp Đạo vào cơ thể, mỗi quyền mỗi cước đều đạt đến cấp độ cao hơn rất nhiều!
"Mười tám loại thần thông ẩn chứa bên trong. Một quyền này... thật sự rất mạnh! Dung hợp Đạo vào trong thân thể, điểm này ta chưa làm được!"
Hai mắt Vương Lâm lóe sáng, tay phải bỗng nhiên giơ lên, nắm quyền, trực tiếp đánh về phía quyền thứ hai từ trong hư vô kia!
"Ta không thể khiến Đạo dung nhập vào cơ thể, không thể khiến pháp thuật chuyển động theo thân thể, nhưng thân hình ta là Đạo Cổ, lực tu vi dung hợp vào một quyền này. Nó không có thần thông, chỉ có tín niệm và ý chí hợp thành một đòn công kích!"
Ánh mắt Vương Lâm lộ ra chiến ý, một quyền đánh ra, thân thể bước tới, trong tiếng gầm nhẹ, quyền của hắn liền ầm ầm va chạm với nắm tay kia!
Tiếng chấn động vang lên quanh quẩn không gian. Vùng hư vô vừa rồi bất ngờ xuất hiện dấu hiệu sụp đổ. Gần như chỉ trong nháy mắt, hư vô bị xé rách, hình thành một vùng hủy diệt.
Cùng với sự sụp đổ của hư vô này, bầu trời lại hiện ra bầu trời của Lục Ma Châu, mặt đất lại là mặt đất của Lục Ma Châu. Trên đống đổ nát của Đạo Ma Tông, Vương Lâm đứng cách lão tổ Thiên Tôn của Đạo Ma Tông một trăm trượng.
Khóe miệng Vương Lâm rỉ máu tươi, thân thể hắn như bị một lực lượng mạnh mẽ đánh thẳng vào trong, bước chân liên tục thịch thịch thịch lùi lại bảy bước, mỗi bước hạ xuống lại để lại một dấu chân khác biệt. Sau bảy bước, cơ thể Vương Lâm vang lên tiếng ầm ầm, cánh tay phải run rẩy, có máu tươi nhỏ xuống mặt đất.
"Quyền thứ hai thật sự rất mạnh. Mười tám loại thần thông ẩn chứa bên trong đó. Mỗi khi quyền động, thần thông liền vận chuyển, có thể ngăn cách thiên địa, một mình tạo ra một không gian riêng biệt."
Ngẩng phắt đầu lên, Vương Lâm lau đi vệt máu tươi nơi khóe miệng, nhìn về phía lão tổ Thiên Tôn của Đạo Ma Tông ở phía xa.
"Tu vi ngươi không cao nhưng chiến lực lại có thể miễn cưỡng đạt tới cấp độ Thiên Tôn. Chẳng qua ngươi vẫn chưa lĩnh ngộ được Đạo của Thiên Tôn. Ta nghĩ ta là Thiên Tôn đầu tiên mà ngươi giao chiến."
Lão tổ Đạo Ma Tông bước về phía trước, chậm rãi mở miệng, ánh mắt nhìn Vương Lâm đầy vẻ trầm trọng.
"Một người không lĩnh ngộ Đạo của Thiên Tôn mà có thể tiếp được hai quyền của ta. Người này quả là bất phàm!"
Sau khi đi mười bước, ánh mắt của lão tổ Đạo Ma Tông lóe lên tinh quang, cả người đứng đó tựa như thần linh giữa thiên địa. Nhìn Vương Lâm, hắn giơ tay lên lần thứ ba.
"Nếu ngươi có thể tiếp được một quyền cuối cùng của ta thì chuyện Đạo Ma Tông sẽ được bỏ qua! Quyền này của ta là một đòn toàn lực. Nếu quyền này không giết được ngươi thì thật sự không thể giết được ngươi nữa. Ngươi hủy Đạo Ma Tông, chắc chắn có nhân quả. Nhân quả này ta sẽ không hỏi tới. Quyền thứ ba này chính là kết thúc rồi!"
"Một quyền này ẩn chứa hai mươi bảy đạo thần thông, ngươi có thể tiếp được bao nhiêu loại đây?"
Lão tổ Đạo Ma Tông vừa nói vừa giơ tay phải lên.
Vương Lâm biết rõ mình không mặc Hồn Khải thì không thể chống đỡ nổi quyền này. Một quyền này có thể hoàn toàn giết chết hắn, cho dù là thân hình Đạo Cổ cũng không cách nào tồn tại dưới quyền này, khiến hắn hoàn toàn hình thần đều diệt!
"Thiên Tôn, quả không hổ danh là cường giả đỉnh phong chỉ xếp sau Dược Thiên Tôn trên Tiên Cương đại lục!"
Vương Lâm nhắm hai mắt, trên mặt đột nhiên xuất hiện ấn ký Thiên Ngưu Hồn. Trong nháy mắt khi ấn ký đó xuất hiện, nó lan khắp toàn thân Vương Lâm. Khí tức tu vi của Vương Lâm liền ầm ầm tăng vọt.
Luồng khí tức Thiên Ngưu Hồn này lan tỏa điên cuồng, len lỏi vào từng tấc huyết nhục trong cơ thể Vương Lâm, cũng dũng mãnh tràn vào Nguyên Thần và linh hồn của hắn. Khiến cho tu vi của Vương Lâm lập tức từ Không Kiếp sơ kỳ vọt tới Không Kiếp trung kỳ, nhưng không dừng lại mà một lần nữa tăng vọt lên tới Không Kiếp hậu kỳ đỉnh phong, sau khi đạt tới trình độ Kim Tôn mới dừng lại.
Biến hóa đột ngột này khiến cho hai mắt lão tổ Đạo Ma Tông lần đầu tiên co rụt lại.
"Mượn hồn lực? Đây là hồn lực Thiên Ngưu. Ngươi đã đạt được sự tán thành của Thiên Ngưu Hồn! Có thể đề cao tới trình độ này. Ngươi đã có thể nghe được hồn âm của Thiên Ngưu Hồn rồi!"
Thần sắc lão tổ Đạo Ma Tông lúc này cũng lần đầu tiên có biến hóa.
Hắn hiểu rất rõ, trong bảy mươi hai châu của Tiên Tộc có trấn áp bảy mươi hai hồn phách. Những hồn phách này dù bị trấn áp nhưng lực trấn áp mạnh yếu khác nhau, điều đó là do bản thân hồn lực của chúng có sự khác biệt.
Trong đó có một số là tử hồn, có một số vẫn còn sống nhưng chỉ còn một nửa. Giống như Lục Ma Hạt Hồn vốn cực kỳ cường đại, lực trấn áp nó cũng không hề nhỏ, thời gian lại cực kỳ xa xưa, thậm chí còn sớm hơn cả khi Thiên Ngưu Châu được hình thành, cho nên lúc này hồn lực của nó đã suy yếu rất nhiều.
Mà Thiên Ngưu Châu lại không như vậy. Trong bảy mươi hai châu, Thiên Ngưu Hồn gia nhập sau này, thời gian trấn áp ngắn. Hơn nữa Thiên Ngưu vốn là một sinh linh cực kỳ cường đại. Ở trong bảy mươi hai châu này, nó có thể xếp hạng thứ mười tám.
Đạt được hồn phách tán thành không phải quá khó khăn. Nhưng hễ là hồn còn sống, ở châu nào cũng có thể gặp những người được ban cho tư cách sứ giả, chỉ là tán thành sơ bộ. Mặc dù có thể mượn hồn lực tạm thời đề cao tu vi nhưng nhiều nhất cũng chỉ đạt tới Không Kiếp hậu kỳ, không thể đạt tới tu vi Kim Tôn!
Đây là một nguyên tắc mà trong vô số năm qua rất hiếm người có thể phá vỡ. Nhưng cũng không phải là không thể. Có một số người cực kỳ hiếm thấy, có cơ duyên xảo hợp, có thể nghe thấy hồn âm, nghe được tiếng hồn gầm thét, nhờ đó đạt được độ tán thành cao hơn. Mượn hồn lực đạt tới Kim Tôn.
Nhưng Kim Tôn cũng đã là cực hạn rồi, không thể vượt qua nữa. Trừ phi là đạt được sự tán thành cao độ của đệ nhất hồn của Tiên Tộc, trấn áp dưới hoàng thành Trung Châu thì có lẽ mới có thể vượt qua. Nhưng ngoài hồn này ra thì những hồn khác không thể làm được điều ấy.
Mà điều quan trọng nhất là tu sĩ có thể mượn hồn lực đạt tới Kim Tôn vô cùng hiếm thấy, thậm chí số lượng còn ít hơn Thiên Tôn rất nhiều, hầu như không thua kém gì Dược Thiên Tôn. Bởi lẽ trong một châu, cùng một thời đại thì nhiều nhất chỉ có hai người đạt được tán thành cao độ mà thôi.
Do vậy cho nên lão tổ Thiên Tôn của Đạo Ma Tông chưa bao giờ nghe thấy chuyện một người đã là Thiên Tôn lại đồng thời là người được một hồn trấn áp dưới một châu tán thành cao độ.
Loại tỷ lệ này, theo hắn thấy, thậm chí còn thấp hơn cả tỷ lệ xuất hiện Dược Thiên Tôn, chỉ cao hơn tỷ lệ xuất hiện Đại Thiên Tôn mới mà thôi.
"Có thể tiếp được hai quyền của ta đã đủ để đạt được danh hiệu Thiên Tôn, không ngờ lại là người được Thiên Ngưu Hồn tán thành cao độ... Đây..."
Lão tổ Đạo Ma Tông nhìn về phía Vương Lâm, ánh mắt lộ ra sự dao động trong tâm tình đã rất lâu chưa xuất hiện ở hắn.
"Nhân vật như vậy e rằng bất cứ Đại Thiên Tôn nào nhìn thấy cũng sẽ cực kỳ để ý, lập tức chiêu dụ thu về dưới trướng... Chỉ là không biết hắn lúc này mượn hồn lực xong thì chiến lực đã đạt tới trình độ nào!"
Ánh mắt lão tổ Đạo Ma Tông lóe lên, giơ tay phải nắm thành quyền, tung quyền lần thứ ba.
Trong nháy mắt khi quyền này xuất ra, nắm tay ẩn chứa hai mươi bảy loại biến hóa, bất ngờ khiến không gian giữa hắn và Vương Lâm hình thành một hắc động khổng lồ. Hắc động này có thể nuốt chửng tất cả khí tức, trong nháy mắt khi xuất hiện liền khiến vô số mảnh vụn của Đạo Ma Tông bị hút tới, trong nháy mắt bị hắc động này nuốt chửng.
Thậm chí ngay cả thiên không cũng như sụp đổ, hiện ra một vùng không gian vặn vẹo khổng lồ, hóa thành những vòng cung bị hắc động điên cuồng nuốt chửng.
Mặt đất lúc này cũng bị cuộn cong một cách quỷ dị, bị hắc động nhanh chóng hấp thu.
Mang theo tiếng gào thét kỳ dị, hắc động này vừa nuốt chửng thiên địa vừa lao thẳng về phía Vương Lâm!
Vương Lâm mở bừng mắt, vận chuyển tu vi toàn thân. Một cảm giác cường đại chưa từng có tràn khắp thân thể hắn. Hai mắt hắn chợt lóe lên kim quang, thân thể nhoáng lên, bất ngờ khiến bên cạnh hắn xuất hiện một thân thể thứ hai.
Thân ảnh thứ hai này bước đi liền khiến bốn phía xuất hiện thân ảnh thứ ba. Thứ tư, thứ năm... Cho tới khi thân thể thứ chín mươi tám huyễn hóa ra, chín mươi bảy thân ảnh còn lại mới tan rã, chỉ để lại một chân thân.
"Ta không thể khiến Đạo dung nhập vào thân thể, không thể khiến thân thể chuyển động theo pháp thuật, nhưng ta có Tốc Thần Quyết này, trong nháy mắt xuất ra chín mươi tám loại thần thông, để đánh một trận với Thiên Tôn."
Mọi nội dung trong chương này đều là tác phẩm dịch thuật độc quyền, do truyen.free cẩn trọng thực hiện.