Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1899: Dâng hiến!

- Ta hận!

Đó là tiếng rống giận cuối cùng của lão già mặc lục bào trước khi trút hơi thở. Với nhãn lực của lão, hiển nhiên lão đã hiểu rõ mọi chuyện, lại tận mắt chứng kiến Vương Lâm dùng ánh mắt do mình ban tặng để trấn áp Lục Ma đại nhân, dùng âm đao chém Lục Ma đại nhân.

Cảnh tượng này đủ để khiến lão, một người thọ nguyên vốn đã cạn kiệt, lửa giận công tâm. Lão phun ra một ngụm máu tươi, đoạn tuyệt hơi thở mà chết!

Lão đã ban cho Vương Lâm thân thể dẻo dai, ban cho Vương Lâm ánh mắt trấn áp thiên địa. Ban cho Vương Lâm kinh mạch do tóc của Tiên Tổ tạo thành, ban cho hắn cả âm đao vạn cốt, lại ban cho Vương Lâm đại địa bản nguyên, giúp Vương Lâm ngưng tụ hai khối chân thân!

Tất cả những điều này, đều do lão ban tặng...

Lão già mặc lục bào mở to đôi mắt đầy phẫn nộ, lộ vẻ căm hận vô cùng, hận ý ngập trời. Dù lúc này lão đã đoạn tuyệt hơi thở, nhưng luồng hận ý ấy vẫn tràn ngập toàn thân như trước, giống như muốn hóa thành lệ quỷ.

Vương Lâm không rảnh để ý tới lão già mặc lục bào đã đoạn tuyệt hơi thở kia, thân thể lướt lên, giơ cốt đao trong tay đột nhiên chém xuống một nhát. Bốn đại phân thân quanh hắn cũng đồng loạt giơ âm đao huyễn hóa ra, gào thét theo sát Vương Lâm, hướng về phía Lục Ma Hạt Hồn đang kêu gào thê lương, điên cuồng bỏ chạy mà hung hăng chém một đao!

Lục Ma Hạt Hồn cũng vô cùng căm hận. Nó hận lão già mặc lục bào kia. Nếu không có lão, làm sao nó lại rơi vào kết cục này? Giờ phút này lão già kia đã đoạn tuyệt hơi thở mà chết, cảm giác hận thù này không thể thổ lộ, trong lúc nguy cơ này hóa thành sự phẫn nộ, khiến Lục Ma Hạt Hồn càng nhanh chóng bỏ chạy.

Từ xa nhìn lại, cảnh tượng này thật sự kinh người. Chỉ thấy Lục Ma Lô vẫn đang tiếp tục sụp đổ, hóa thành vô số mảnh nhỏ theo gió bay về bốn phía. Lục Ma Hạt Hồn gào thét trong câm lặng, nhanh chóng đào tẩu. Phía sau nó, Vương Lâm mái tóc bạc phất phới, đôi mắt ẩn chứa sự uy nghiêm của thiên địa, cất bước vung cốt đao. Với khí thế như hủy thiên diệt địa, cùng bốn đại chân thân đồng loạt chém xuống!

Phía sau hắn, sóng gợn lan tỏa, chỉ thấy ba đạo cầu vồng gào thét bay tới, trong tích tắc hiện thân. Thân thể ba người này run lên, đồng loạt run rẩy, ánh mắt lộ vẻ không thể tin nổi khi nhìn cảnh tượng này!

Ba người này chính là những tu sĩ của Thiên Ngưu Châu, ngoài Vương Lâm ra, còn có được Hồn Khải – đó là Vân Dật Phong, Đường Giai và lão già Biên Vân!

Ba người bọn họ không rõ vì sao sau hơn một trăm năm lại tới Ma Hạt Miếu này. Đoạn đường gian khổ khỏi phải nói, nhưng sau khi tiến vào Ma Hạt Miếu lại vô cùng yên tĩnh, không gặp chút ngăn cản nào, đã tới được chỗ sâu nhất trong Ma Hạt Miếu.

Thế nhưng, điều chờ đợi bọn họ lại là một đao chấn động linh hồn!

Vương Lâm! Không ngờ hắn lại ở nơi này!

Vân Dật Phong và Đường Giai cùng sửng sốt.

Hắn không phải đã chết rồi sao!

Đồng tử trong mắt Biên Vân co rút lại, lộ vẻ rung động.

Chỉ thấy ánh đao lóe lên, Hạt Hồn thét lên chói tai, lập tức hồn phách run rẩy, muốn phản kháng. Thế nhưng nó đối mặt không chỉ là một đao của Vương Lâm, mà là cộng cả bốn đao của bốn bản nguyên chân thân phía sau Vương Lâm. Tổng cộng là năm đao kinh thiên động địa!

Đao thứ nhất gào thét lao tới, toàn thân Hạt Hồn vặn vẹo, đang muốn né tránh thì đao thứ hai, đao thứ ba đã từ trên trời giáng xuống. Hạt Hồn không thể né tránh, liền xoay phắt người, phun ra một lượng lớn lục vụ. Ngay trong nháy mắt này, đao thứ tư, thứ năm đã ngang trời chém tới.

Tiếng nổ ầm ầm kinh thiên động địa vang lên ngay trong nháy mắt. Chỉ thấy Hạt Hồn kia phát ra tiếng gào thê lương, bất ngờ bị ngũ đao phân thây, chia thành sáu phần.

Bốn phần này bị Vương Lâm nuốt mạnh một cái, hóa thành hồn khí nhẹ nhàng bay vào thất khiếu của hắn, khiến bốn phía quanh Vương Lâm trong nháy mắt xuất hiện mây mù, trông không khác gì tiên nhân giáng thế.

Còn hai phần thì trong tiếng kêu thảm thiết bay ra xa, nhanh chóng bỏ chạy, biến mất trong kiến trúc hình bọ cạp, không rõ tung tích.

Bốn phía dần dần trở nên an tĩnh. Chỉ còn tiếng hô hấp của ba người Vân Dật Phong, trong khu Ma Hạt Miếu, nghe vô cùng rõ ràng.

Vương Lâm đứng giữa không trung, mây mù bốn phía nhanh chóng co rút lại, cuối cùng hóa thành bảy phần hồn khí lớn bằng cánh tay, chui vào trong thất khiếu của hắn. Thần sắc hắn bình tĩnh, tay phải vẫn cầm cốt đao, phía sau còn có bốn bản nguyên chân thân lạnh lùng nhìn về phía ba người Vân Dật Phong.

- Rời đi!

Hắn nói không nhiều, chỉ có một câu, nhưng vừa thốt lên thì từ thân thể h��n liền bộc phát ra một luồng khí thế kinh thiên động địa. Đặc biệt là đôi mắt hắn đảo qua, rơi vào người Vân Dật Phong, lập tức khiến tâm thần Vân Dật Phong chấn động, giống như toàn thân bị Vương Lâm nhìn thấu, không còn chút gì bí ẩn, cũng cảm thấy giống như bị thiên địa trấn áp.

Cũng may cảm giác này chỉ vừa xuất hiện đã lập tức biến mất, nếu không thì e rằng chỉ một lúc sau hắn đã sợ tới run rẩy không nói nên lời.

Cảm giác này cũng tràn ngập trong tâm thần Đường Giai, sắc mặt nàng tái nhợt, ngơ ngác nhìn Vương Lâm, hoàn toàn không thể tin nổi chỉ sau hơn một trăm năm mà ánh mắt Vương Lâm lại trở nên kinh khủng đến vậy!

Ánh mắt đó lộ ra một lực lượng sắc bén như có thể xé tan thiên địa, khiến cho tất cả những người bị ánh mắt này đảo qua đều phải ầm ầm sụp đổ!

So với hai người kia, Biên Vân cảm nhận càng mãnh liệt hơn nhiều. Hắn từng giao chiến với Vương Lâm, và Vương Lâm không chút khách khí với Biên Vân, khi ánh mắt hắn đảo qua người lão. Thân thể Biên Vân đột nhiên run lên, trong tâm thần như có sấm sét ầm vang, khiến lão theo tiềm thức lùi lại phía sau ba bước, sắc mặt trắng bệch, trán túa mồ hôi, bên tai ầm vang không ngừng. Lão có cảm giác giống như bị thiên địa vứt bỏ, chỉ còn một mình chịu đựng sự trấn áp của trời cao.

Thậm chí lão còn mơ hồ cảm nhận được rằng, sự trấn áp của trời cao đối với bản thân chính là do ánh mắt của đối phương biến thành. Ánh mắt của Vương Lâm giống như một thanh kiếm, còn chưa hoàn toàn xuất hiện. Chỉ khi nó hoàn toàn xuất hiện, chính lão sẽ bị ánh mắt của đối phương xé tan, tứ phân ngũ liệt!

Cảm giác này mãnh liệt tới mức khiến lão muốn nổi giận. Ngay trong nháy mắt lão mơ hồ không thể chịu đựng được nữa, thì một câu nói "Rời đi!" của Vương Lâm giống như thiên địa pháp tắc, khiến cho Biên Vân không thể không tuân theo, điên cuồng lùi lại phía sau mấy ngàn trượng mới dừng lại được. Lúc này, thân thể lão đã ướt nhẹp mồ hôi, cả người tràn ngập hàn ý.

Cùng lùi lại và rời đi còn có cả Vân Dật Phong và Đường Giai. Hai người này tâm thần chỉ chấn động, không bị Vương L��m dùng ánh mắt trấn áp nặng nề như vậy. Lúc này, khi lùi lại phía sau, họ không chật vật như Biên Vân. Chẳng qua trong nội tâm Vân Dật Phong lại cực kỳ buồn khổ. Hắn không thể nào ngờ nổi chỉ sau hơn một trăm năm, hôm nay gặp lại Vương Lâm một lần nữa thì lại gặp phải cảnh thế này.

Ba người trầm mặc từ từ lùi lại phía sau, nhưng không rời khỏi Ma Hạt Miếu này, mà đứng lại ở một nơi cách xa Vương Lâm. Bọn họ còn có nhiệm vụ chưa hoàn thành, bởi Ma Hạt Miếu này còn chưa bị hủy diệt hoàn toàn.

Chẳng qua vì có Vương Lâm ở đây, bọn họ không dám coi thường mà vọng động. Đường Giai nhìn về phía xa, ánh mắt lộ vẻ không thể tin, trầm mặc đứng đó, tâm thần hỗn loạn.

Tạm thời không nói tới ba người họ. Vương Lâm đứng giữa không trung, ánh mắt cuối cùng rơi lên người lão già mặc lục bào đã đoạn tuyệt hơi thở mà bỏ mình. Nhìn lão già này, thần sắc Vương Lâm bình tĩnh. Người này đối với hắn đã trợ giúp rất nhiều, chẳng qua dụng ý của lão lại là muốn đẩy hắn vào tuyệt địa!

Một người như vậy, dù đã ban cho Vương Lâm cơ duyên lớn, nhưng Vương Lâm lại không có chút cảm kích nào. Hắn đang muốn thu hồi ánh mắt thì đột nhiên khẽ kêu một tiếng, rồi lại nhìn kỹ lần nữa.

Dưới ánh mắt của hắn, dần dần trên thi thể lão già mặc lục bào phát ra một tia hắc khí. Ngưng tụ trên đỉnh đầu, chậm rãi hóa thành một đám sương mù màu đen lớn bằng bàn tay, bên trong tồn tại hận ý ngập trời, ẩn chứa cả băng hàn tới cực điểm, khiến cho bốn phía trong nháy mắt trở nên lạnh lẽo.

- Đây là...

Nội tâm Vương Lâm chấn động, thần thức tản ra, bao phủ về phía đám hắc vụ kia. Ngay trong nháy mắt khi chạm vào đám hắc vụ này, tâm thần hắn đột nhiên vang lên một tiếng gầm thét khàn khàn đầy điên cuồng.

- Ta hận! - Ta rất hận!

Giọng nói kia vô cùng thê lương, ngay cả tâm thần Vương Lâm cũng phải run lên. Đôi mắt hắn lập tức bừng sáng.

Quỷ hồn! Không ngờ người này chết đi lại sinh ra quỷ hồn cường đại đến vậy!

Phẩm chất của quỷ hồn này thậm chí còn mạnh hơn vô số lần so với quỷ hồn của tu sĩ Không Kiếp trên Cực Thiên thảo nguyên mà Vương L��m từng giết chết! Đây là quỷ hồn thượng phẩm, cực kỳ gần với quỷ hồn tuyệt phẩm!

Ánh mắt lóe lên, Vương Lâm không cần nghĩ ngợi, tay phải vung lên, lập tức thu đám hắc vụ do quỷ hồn của lão già mặc lục bào này hóa thành!

Với quỷ hồn này, cùng với quỷ hồn hắn đã đạt được trên Cực Thiên thảo nguyên, Vương Lâm tự tin có thể chế tạo một cây Quỷ Phàm gần như tuyệt phẩm!

Một cây Quỷ Phàm như vậy, nếu phối hợp với phó kỳ Đại Hồn Môn trong tay Vương Lâm, có thể phát huy ảo thuật đạt tới cảnh giới gần tuyệt phẩm!

Lão già mặc lục bào này chẳng những đã ban cho Vương Lâm quá nhiều cơ duyên, mà cuối cùng ngay cả hồn phách của lão cũng tặng cho Vương Lâm...

Thu lấy quỷ hồn xong, thần sắc Vương Lâm có chút cổ quái. Đối với lão già mặc lục bào này, hắn có cảm giác hơi phức tạp. Nhìn thi thể đối phương ẩn dưới lục bào, hắn thở dài một tiếng.

Tay áo hắn vung lên, thi thể lão già này lập tức tan thành mây khói, hóa thành một vùng tro bụi biến mất, chỉ để lại lục bào trên mặt đất.

Cầm lấy chiếc lục bào này, thần thức Vương Lâm đảo qua. Vật này rất kỳ dị, thần thức không ngờ không thể xuyên qua, cũng không thể nhìn thấu bên trong. Hơi trầm ngâm, Vương Lâm cầm nốt chiếc lục bào – món vật duy nhất còn lại của lão già kia.

Do vậy, lão già mặc lục bào có thể nói là đã triệt để hiến dâng tất cả cho Vương Lâm...

Ánh mắt Vương Lâm lóe lên. Tu vi trong cơ thể hắn lúc này mơ hồ có dấu hi���u thăng tiến. Hắn hít sâu một hơi, đôi mắt lộ vẻ hưng phấn!

Để xem tu vi của ta sau cơ duyên này sẽ được đề cao tới mức nào! Tu vi của ta lúc trước quá yếu, hy vọng lần này có thể đứng vững trên Tiên Cương đại lục!

Còn cả Mộng Đạo, ta đã từng lập lời thề. Lời thề đó trong hơn trăm năm nay ta chưa hề quên!

Thần sắc Vương Lâm lộ ra sát khí. Hắn nhắm mắt lại, dường như có thể nhìn thấy đầu lâu của những người quen thuộc đang bay ra, rơi vào bốn phía quanh mình. Mỗi một cái đầu lâu đều là những người hắn từng gặp trên Cực Thiên thảo nguyên.

Toàn bộ bản dịch này là tâm sức của truyen.free, vui lòng không sao chép khi chưa có sự cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free