[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1755: Tử Hà
-Là nàng…
Khóe miệng Vương Lâm lộ nụ cười lạnh, trong mắt tràn ngập sát khí.
Sau một lát, dòng xoáy dần tiêu tán, thân ảnh mơ hồ bên trong cũng trở nên rõ ràng hơn. Đây là một nữ tử. Nàng mặc một bộ y phục màu tím, mái tóc mượt mà, nhìn vô cùng xinh đẹp, nếu phàm nhân trông thấy hẳn sẽ phải si mê.
Ngay cả tu sĩ cũng khó tránh khỏi dục niệm, nảy sinh ý định muốn dùng nàng làm lô đỉnh.
Nữ tử này chính là Tử Hà của Triệu Hà, cũng là thất phi của Thất Thải Tiên Tôn! Khác với các chị em của mình, nàng cực kỳ trung thành với Thất Thải Tiên Tôn, năm đó từng khiển trách Vương Lâm, thậm chí nếu không phải kiêng dè cây cung Lý Quảng trong tay hắn, khi phát hiện Vương Lâm có ý đồ bất đồng, nàng đã nảy sinh sát tâm.
Tu vi của nữ tử này không hề kém cỏi. Trước khi Vương Lâm lĩnh ngộ được cấm chế bổn nguyên, hắn đã chiến đấu khá gian nan, chỉ có thể nhờ cây cung Lý Quảng mới khiến nàng ta kiêng dè. Nhưng nay hắn đã lĩnh ngộ cấm chế bổn nguyên, Đạo cổ truyền thừa cũng cường đại hơn năm xưa rất nhiều, lại có cánh tay phải của Diệp Mịch phối hợp với quy tắc nơi đây, quả thực có thể xoay chuyển càn khôn. Dù không cần cây cung Lý Quảng, hắn vẫn có đủ sức mạnh để giết chết vị thất phi này!
- Thanh Lâm từng nói, Tỵ Thiên Quan chính là của nữ tử này... Nàng là tiên phi, rất có thể biết vài bí mật nơi đây...
Hai mắt Vương Lâm nheo lại. Hắn giơ tay phải lên vung về phía trước. Lập tức, huyết kiếm gào thét lao đi. Thân thể Vương Lâm cũng nhoáng lên, hoàn toàn biến mất.
Tình trạng của huyết kiếm không hề bình thường. Nó không còn lao đi vô thanh vô tức nữa mà gào thét kinh thiên động địa, tiếng động chói tai, phá không mà đi, trong nháy mắt đã bay qua ngàn dặm, đánh thẳng tới thân ảnh đang dần rõ ràng bên trong dòng xoáy vừa tiêu tán.
Tiếng gào thét kịch liệt có thể dẫn động tâm thần, khiến người ta theo tiềm thức lùi lại vài bước!
Nhưng Tử Hà này lại không lùi lại. Hầu như ngay khoảnh khắc thấy rõ mọi thứ, nàng lập tức cảm nhận một luồng sát khí ngập trời cuồng bạo ập đến, bên tai ầm vang. Nàng liếc mắt một cái đã thấy huyết kiếm đang gào thét lao tới.
Thần sắc Tử Hà biến đổi, bùng lên sát khí!
- Hóa ra là hắn ở nơi này!
Thân thể Tử Hà vẫn đứng yên không nhúc nhích, tay phải chợt giơ lên. Lập tức, một đám mây mù màu tím mênh mông xuất hiện. Đám mây mù này khẽ lay động, lập tức hóa thành một con phượng hoàng màu tím, kêu vang lao thẳng vào huyết kiếm.
Ngay khoảnh khắc phượng hoàng va chạm với huyết kiếm, tiếng chấn động ầm ầm vang lên, khiến tinh không rung chuyển. Những vùng không gian lớn sụp đổ, hàng loạt khe nứt mở ra trong tinh vực.
Phượng hoàng sụp đổ nhưng huyết kiếm cũng không thể tiến tới, ngược lại bị cuốn trở lại. Dòng xoáy phía sau Tử Hà tiêu tán nhưng lập tức lại hiện ra. Nàng biết cây cung Lý Quảng Vương Lâm đã dùng mấy lần, nhưng không rõ đối phương còn có thể dùng thêm hay không. Lúc này hơi do dự, nàng giơ tay phải lên. Lập tức, một ngọc giản hiện ra. Nàng lựa chọn rời đi, truyền tin gọi người tới nơi này.
Nàng cũng biết Vương Lâm có Định Thân Thuật, bởi vậy trước khi lấy ngọc giản ra đã khiến dòng xoáy xuất hiện. Với sự tồn tại của dòng xoáy thông tới một giới khác này, tác dụng của Định Thân Thuật bị trở ngại. Hơn nữa tu vi nàng cũng cao, có thể chống cự được!
Tâm cơ nữ tử này rất sâu, tính cách lại cẩn trọng, sẽ không dễ dàng mạo hiểm.
Nhưng ngay khoảnh khắc nàng muốn bóp nát ngọc giản, thân thể Vương Lâm đã hiện ra ở phía xa, giọng nói vang vọng tinh không.
- Không hổ là thất phi được Thất Thải Tiên Tôn sủng ái nhất...
Vương Lâm sau khi hiện thân liền cất lời, câu nói rất đột ngột, lọt vào tai Tử Hà.
Hắn lúc trước thấy đối phương không hề di chuyển, vẫn luôn đứng yên tại chỗ. Hành vi cổ quái này đủ để thấy nữ tử này chẳng những biết rõ ba trăm tàn giới mà lại còn tường tận quy tắc biến hóa nơi đây!
Nhưng tất cả quy tắc chỉ cần nàng không di chuyển thì sẽ không có tác dụng với nàng. Chỉ khi tiến bước, hoàn toàn dung nhập vào thế giới này thì mới bị quy tắc bao phủ.
Điểm này Vương Lâm tất nhiên hiểu rõ.
Tử Hà cũng biết, thậm chí còn biết nhiều hơn những phi tử khác. Bởi vậy, sau khi đi vào hơn mười tàn giới, nàng đều không nhúc nhích, thần thức đảo qua dẫn người khác tới.
- Ngươi nếu muốn rời đi thì Vương mỗ cũng không tiễn!
Vương Lâm liếc nhìn ngọc giản trong tay Tử Hà, xoay người rời đi, nội tâm vô cùng âm trầm. Đệ tử Thất Đạo Tông lúc trước muốn đốt hương, giờ đây Tử Hà lại lấy ra ngọc giản, hiển nhiên những người này trước khi tiến vào nơi đây đã đạt được hiệp nghị nào đó.
Bởi vậy, việc này sẽ khó khăn hơn một chút!
- Tử Hà này quá cẩn trọng. Nếu nàng lựa chọn rời đi, với tu vi của ta, trong thời gian ngắn không thể giữ nàng lại... Nhưng trước tiên không nói tới ngọc giản truyền tin này có gửi tin cho Chiến lão quỷ và Đạo nhân bảy màu hay không, theo lời nàng nói năm xưa, nàng dường như rất trung thành với Thất Thải Tiên Tôn, lại cũng có liên lạc với tứ đại chiến tướng... Nếu đúng vậy, nàng rất có khả năng truyền âm cho tứ đại chiến tướng!
Nhưng cho dù là Đạo nhân bảy màu hay Chiến lão quỷ thì cũng không sao. Nơi đây rất có khả năng gặp phải họ. Ta đã chuẩn bị rất kỹ càng rồi. Chỉ là Tử Hà này cẩn trọng như vậy, nếu giờ không giết được ả thì về sau ả sẽ càng cảnh giác, muốn giết sẽ càng khó khăn hơn... Còn về phần cây cung Lý Quảng, lúc này cũng không phải thời điểm thích hợp để sử dụng.
Trong lòng Vương Lâm thầm nghĩ, lúc này quay lưng rời đi, nhìn như có vẻ vội vàng nhưng đó chỉ là giả vờ để che giấu mà thôi.
Hắn vung mạnh tay phải lên. Lập tức, huyết kiếm vô thanh vô tức tới sát người, bay theo thân thể hắn.
Nhìn thấy Vương Lâm chuẩn bị rời đi, Tử Hà đứng trong dòng xoáy chợt do dự. Nàng nắm ngọc giản nhưng không biết có nên truyền tin hay không.
- Vương Lâm có cây cung Lý Quảng nhưng hắn rõ ràng thấy ta cầm ngọc giản truyền âm, lại không lựa chọn lấy ra mà lập tức rời đi... Thân ảnh hắn có vẻ vội vã... Chẳng lẽ trước ta, hắn đã từng chém giết với người khác, thương thế rất nặng...
Hơn nữa, vừa rồi hắn cũng chỉ dùng phi kiếm công kích, từ đầu đến cuối không hề ra tay. Mà quan trọng nhất là tiếng động của phi kiếm kia quá lớn, tựa hồ chỉ muốn uy hiếp chứ không công kích... y hệt như muốn hù dọa cho người ta bỏ chạy vậy.
Chẳng lẽ lúc này hắn đã trọng thương suy yếu, không thể thi triển được cây cung Lý Quảng? Nếu ta rời đi hóa ra là rơi vào âm mưu của hắn! Nếu ta lấy ngọc giản truyền âm mà chuyện đúng như ta đoán, tứ đại chiến tướng sau khi tới đây sẽ đoạt mất hồn thứ ba. Như vậy ta không thể cam lòng!
Chỉ là người này giảo hoạt đa đoan, rốt cuộc hắn có bị thương thật hay không...
Thần sắc Tử Hà biến hóa, vẫn không quyết định được, nhìn thấy thân ảnh Vương Lâm sắp tiêu tán, lại lộ vẻ vội vã, giống như thương thế trong cơ thể vừa mới có phản ứng.
- Nếu hắn thật sự bị thương thì lần này đúng là cơ hội ngàn năm có một! Nếu ta có thể giết hắn, đoạt được hồn thứ ba, thì dù hiến cho Đạo nhân bảy màu hay Chiến lão quỷ, ta đều có công lớn nhất. Ngày sau ở Tiên Cương đại lục, ta sẽ được che chở...
Tử Hà cắn răng, đang muốn bỏ qua, rời khỏi nơi này thì lại do dự một chút. Tay phải bỗng vung về phía trước, lập tức tử vụ tràn ngập không gian. Chỉ thấy một thanh phi kiếm màu tím đột nhiên xuất hiện, mang theo tiếng xé gió, đánh về phía Vương Lâm.
- Thử thêm một chút! Nếu biểu hiện của hắn quá mức rõ ràng thì việc này nhất định có gian trá!
Ánh mắt Tử Hà lóe lên, nhìn chằm chằm về phía trước.
Tốc độ phi kiếm màu tím cực nhanh, gào thét lao thẳng tới Vương Lâm, trong nháy mắt đã tới gần hắn chưa đầy trăm trượng. Vương Lâm xoay phắt người, hàn quang trong mắt lóe lên. Hắn giơ tay phải lên điểm một chỉ về phía trước, mang theo khí tức tu vi Không Huyền, điểm thẳng lên mũi kiếm đang lao tới.
Ngay khoảnh khắc điểm vào mũi kiếm, vô số ý niệm lướt qua trong đầu Vương Lâm. Hắn bỏ qua trạng thái giả vờ trọng thương, tu vi lập tức bộc phát. Sáu trong bảy đạo bổn nguyên từ cấm chế bổn nguyên đồng loạt vờn quanh thân thể, cuồng bạo bùng lên, dung nhập vào ngón trỏ hắn, tạo thành tiếng chấn động ầm vang.
Trong tiếng nổ này, phi kiếm run rẩy rồi tan nát, hóa thành sương mù màu tím cuốn đi. Thân thể Vương Lâm khẽ nhoáng lên, không lùi lại nửa bước, nhìn chằm chằm vào Tử Hà, ánh mắt lộ sát khí.
Sáu đạo bổn nguyên vờn quanh thân thể hắn, khí thế như cầu vồng, thoạt nhìn không có chút dấu hiệu bị thương nào. Nhìn chằm chằm vào Tử Hà vài nhịp thở, Vương Lâm cười lạnh một tiếng rồi xoay người rời đi.
Tử Hà đứng trong dòng xoáy, hai mắt bừng sáng.
- Hắn bị thương!! Hơn nữa bị thương không hề nhẹ. Chứ nếu hắn có gian trá thì nhất định sẽ biểu hiện ra vẻ suy yếu hơn để dụ ta đuổi theo!
Nhưng hắn lại không làm thế mà triển lộ toàn bộ tu vi, rõ ràng là muốn che giấu chân tướng bản thân bị thương, muốn gạt ta. Chỉ có người bị thương thật mới sợ người khác nhìn ra mánh khóe, có hành vi như vừa rồi!
Nhất là khi nàng nhìn thân ảnh Vương Lâm đang rời đi, mơ hồ xuất hiện dòng xoáy, hiển nhiên muốn rời khỏi giới này, thì trong lòng nàng đã hoàn toàn xác định.
- Tuyệt đối không sai rồi! Vương Lâm, lần này ngươi trốn không thoát đâu! Người ta đều nói ngươi giảo hoạt như hồ ly nhưng lần này lại để lộ cái đuôi rồi!
Tử Hà thu hồi ngọc giản, không truyền âm nữa. Ánh mắt nàng lộ vẻ tham lam, lo lắng Vương Lâm sẽ bỏ chạy, không cần nghĩ ngợi, thân thể khẽ nhoáng lên, bước nửa bước ra khỏi dòng xoáy!
Ngay khoảnh khắc nàng bước ra, dòng xoáy tiêu tán. Nàng đã hoàn toàn từ bỏ ý định rời đi!
Nhưng ngay khi nàng bước ra nửa bước, thân thể đột nhiên rơi vụt xuống phía dưới. Biến cố đột ngột này khiến sắc mặt Tử Hà đại biến!
- Không tốt!
Đúng lúc này, Vương Lâm đang rời đi ở phía xa đột nhiên xoay người, ánh mắt lóe lên sát khí. Thân thể hắn lập tức tỏa ra khí tức ầm ầm, huyết quang hiện lên kinh thiên như sóng dữ, hóa thành một đạo cầu vồng lao thẳng tới Tử Hà!
Tất cả mọi chuyện đều phát sinh trong nháy mắt, căn bản không cho Tử Hà vừa rời khỏi dòng xoáy một chút cơ hội nào. Thậm chí nàng cũng chẳng có thời gian lấy ngọc giản ra một lần nữa, huyết kiếm đã đánh thẳng tới mi tâm!
Trong đồng tử nàng, thân ảnh Vương Lâm đã chiếm toàn bộ!
Một đạo máu tươi phun ra từ ngực Tử Hà nhuộm đỏ y phục. Nhìn kỹ lại không phải màu hồng mà là màu đen! Trên y phục đã bị tổn hại lại mơ hồ lộ ra da thịt, khiến người ta động tâm!
Bản chuyển ngữ tuyệt tác này chỉ có thể tìm thấy tại truyen.free.