[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1722: Thân phận của hắn
Thiên Vận Tử khoanh chân tĩnh tọa trong mật thất Thiên Vận Tông. Trước mặt y là chín thanh niên đang nhắm mắt, hoàn toàn bất tỉnh nhân sự.
Ánh mắt Thiên Vận Tử lóe lên tia sáng kỳ dị, nhìn chín người trước mặt rồi đột ngột há miệng cắn nuốt. Toàn bộ chín thanh niên kia đều bị y nuốt chửng.
Thân thể Thiên Vận Tử run rẩy, vẻ mặt lộ rõ sự thống khổ, y chậm rãi nhắm mắt lại, lâm vào giấc ngủ say. Thời gian trôi qua, không biết đã bao nhiêu năm, Thiên Vận Tử mở mắt, vẻ mặt ngơ ngác:
"Đây là lần thức tỉnh thứ chín bảy của ta... đã đến lúc chọn người cho lần thức tỉnh tiếp theo rồi."
Vương Lâm chứng kiến cảnh tượng này, thần sắc tuy bình tĩnh nhưng nội tâm lại dậy sóng. Hắn không thể nào ngờ được Thiên Vận Tử cắn nuốt là để tỉnh giấc!
"Hắn hẳn là hồn thứ ba của Thất Thải Tiên Tôn. Chỉ có như vậy mới giải thích được việc lần lượt tỉnh giấc như thế này!"
Vương Lâm nhìn Thiên Vận Tử, trong mắt lóe lên hàn quang.
Cảnh tượng lại thay đổi. Qua từng hình ảnh một, Vương Lâm thấy Thiên Vận Tử ở nhiều thời điểm khác nhau. Trong một hình ảnh, Thiên Vận Tử khoanh chân trên một tu chân tinh hoang dã xa lạ, sau khi cắn nuốt một vài tu sĩ đã được chọn lựa, y lại mở mắt, thức tỉnh một lần nữa. Thân thể y chợt lóe lên, rời khỏi tu chân tinh này. Trong khoảnh khắc vừa xuất hiện giữa tinh không, y đột nhiên dừng bước, cúi đầu nhìn xuống. Ánh mắt y rơi vào một viên tu chân tinh bị bỏ hoang. Y khẽ kêu một tiếng, khóe miệng Thiên Vận Tử dần hiện lên nụ cười, rồi chậm rãi truyền đi thần niệm.
"Trên tu chân tinh bị bỏ hoang này, không ngờ lại có thể gặp một người có ngộ tính sâu sắc như vậy. Nhưng với tu vi Nguyên Anh nhỏ nhoi của ngươi, dù đã hiểu được Hóa Thần thì cũng không nên quá tham lam. Thiên đạo đến mức này, nếu ngươi tiếp tục truy tìm, e rằng dù trăm vạn năm cũng khó tìm được bản nguyên. Mà khi đó, thân thể ngươi e là đã sớm suy tàn rồi. Ngươi đã suy nghĩ kỹ chưa?"
Nói xong, Thiên Vận Tử vung tay phải lên, hướng về phía tu chân tinh kia chộp một cái.
"Lão phu là Thiên Vận Tử, hôm nay kết thiện duyên với ngươi. Nếu ngươi có thể rời khỏi tinh cầu hoang phế này, tìm đến Thiên Vận Tinh, ta sẽ thu ngươi làm đệ tử ký danh, cho ngươi đi theo trăm năm!"
Nụ cười trên mặt Thiên Vận Tử càng thêm đậm, y vung tay áo rồi bay đi về phía xa.
"Người này không tồi, có thể bồi dưỡng thêm một chút, sau khi trưởng thành thì cắn nuốt phân thân. Nhưng tu vi của hắn quá yếu, sau này e rằng cũng không dùng được tới hai thành... nhưng ta lại có cảm giác người này sẽ có sự khác biệt."
Chứng kiến đến đây, tâm thần Vương Lâm kịch chấn. Hắn nhìn chằm chằm vào viên tu chân tinh màu đất kia, trong đầu vang lên tiếng ầm ầm. Khí tức lan tỏa từ tu chân tinh này lập tức khiến Vương Lâm hiểu rõ. Trong khi bản tôn của Vương Lâm đang đắm chìm trong luân hồi của Thiên Vận Tử, thì trong nội giới tinh không lúc này, tất cả phân thân của Thiên Vận Tử đồng thời giơ tay phải, không chút nghĩ ngợi mà điểm vào mi tâm!
Ở phía đông Triệu Hà, ánh mắt của phân thân Thiên Vận Tử xuất hiện đầu tiên lộ ra ánh sáng kỳ dị. Tay phải y đồng thời cũng đặt lên mi tâm.
"Đây là lần ngủ say cuối cùng trong cuộc đời lão phu – Thiên Vận Tử, lần tỉnh giấc sau sắp bắt đầu rồi. Lần tỉnh giấc này ta sẽ hoàn thành kế hoạch luân hồi vạn cổ!"
Y nhắm hai mắt lại, ngón tay hung hăng xuyên qua mi tâm, tiến thẳng vào trong đầu. Trong nháy mắt, thân thể Thiên Vận Tử ầm ầm sụp đổ, tiếng vang dội khắp Tứ đại Tinh vực. Chỉ thấy gần ba nghìn phân thân của Thiên Vận Tử toàn bộ vỡ tan thân thể, hóa thành một đám hồn phách, dùng tốc độ cực nhanh lao thẳng về phía phân thân của Vương Lâm đang ở trong Triệu Hà!
"Xem ngươi nhanh hay là ta nhanh! Khi lão phu bày mưu với ngươi, ngươi còn là một tu sĩ Nguyên Anh. Nếu không có lão phu, thân thể ngươi đã sớm mục nát rồi! Tất cả của ngươi đều là của ta!"
Ba nghìn phân thân này phát ra tiếng gầm thét, dung nhập vào một chỗ, tạo thành một tiếng động kinh thiên động địa, ầm ầm vang lên trong tâm thần Vương Lâm đang ở Triệu Hà Tinh vực.
Trong lúc ba nghìn hồn phách này lao thẳng về phía phân thân của Vương Lâm, bản tôn của hắn đang ở trong luân hồi của Thiên Vận Tử lại chứng kiến thêm nhiều lần tỉnh giấc hơn nữa! Thậm chí dần dần, người mà Vương Lâm thấy hoàn toàn không còn giống với Thiên Vận Tử nữa, dường như là một người khác vậy. Nếu không phải có khí tức từ y tỏa ra, Vương Lâm khó lòng tưởng tượng được kẻ xa lạ hắn nhìn thấy trong luân hồi chính là Thiên Vận Tử! Thuở Tứ đại Tiên giới còn chưa sụp đổ, trong nơi được mệnh danh là Thượng Cổ Tu Chân Giới, trên một tu chân tinh, một nam tử trung niên mặc thanh sam mỉm cười cắn nuốt một thanh niên bất tỉnh trước mặt mình. Thanh niên này chính là đệ tử duy nhất của y!
"Đây là lần thức tỉnh thứ ba mươi tư của ta..."
Cũng trong Thượng Cổ Tu Chân Giới, giữa một đám bụi bặm lơ lửng trong tinh không, có một nữ tử dung nhan kiều mị, vẻ mặt tươi cười cắn nuốt một nam tử bất tỉnh. Tu vi của nam tử này phi phàm, tiên khí tràn ngập toàn thân, hiển nhiên là một tiên nhân của Tiên giới. Toàn bộ những lần cắn nuốt của Thiên Vận Tử đều hiện ra trước mắt Vương Lâm. Những gì hắn thấy khiến hắn kinh tâm động phách!
"Hừ! Thiên Vận Tử rốt cuộc có thân phận gì, không ngờ lại cắn nuốt và tỉnh giấc nhiều lần như vậy!"
Bên ngoài tinh không, mấy nghìn hồn phách Thiên Vận Tử trong Triệu Hà Tinh vực đang lao tới phân thân của Vương Lâm, gào thét điên cuồng chui vào trong cơ thể phân thân.
Thần sắc phân thân của Vương Lâm bình tĩnh, khoanh chân ngồi xuống, như thể căn bản không hề chú ý đến đám hồn phách này. Lúc này, hồn phách phân thân của Thiên Vận Tử trong thân thể hắn càng lúc càng lớn mạnh, mơ hồ đã chiếm trọn toàn bộ thân thể Vương Lâm! Cùng lúc đó, đám hồn phách đến từ ba đại tinh vực còn lại cũng đang tràn tới. Quá trình này diễn ra rất nhanh, nhưng trong cảm nhận của bản tôn Vương Lâm thì lại rất chậm.
Bản tôn của Vương Lâm đang ở trong luân hồi của Thiên Vận Tử, chậm rãi trải qua những lần thức tỉnh của y. Lúc này, Vương Lâm thấy được lần thức tỉnh thứ ba của Thiên Vận Tử, không phải ở Thượng Cổ Tu Chân Giới nữa mà ở Thái Cổ!
Trong tinh không thời đại Thái Cổ, trên một tu chân tinh phát ra ánh sáng như ngọc. Tu sĩ nơi này không tu tiên, bởi vì lúc bấy giờ Tiên giới còn chưa xuất hiện. Những tu sĩ này bằng lực lượng tự thân, lĩnh ngộ được khí tức thiên địa. Một lão già mặc áo da thú đang nằm trên mặt đất, xung quanh chất đầy củi. Hắn đã tử vong, đang được tộc nhân hỏa táng.
Bốn phía là một đám nam nữ đang quỳ lạy, thấp giọng thì thầm. Nhưng đúng vào lúc này, lão già vốn đã chết đột nhiên mở mắt. Trong nháy mắt, vẻ mê man xuất hiện nhưng liền bị thay thế bởi một vẻ vô tình. Hắn chậm rãi ngồi dậy, trước sự kinh hỉ của mấy trăm nam nữ xung quanh.
Khóe miệng lão già này hiện lên nụ cười quỷ dị, há miệng cắn nuốt những người ở bốn phía!
Cú nuốt này nuốt trọn cả trăm người, và cả đống lửa cũng bị thu vào miệng. Tu chân tinh này chấn động kịch liệt, ầm ầm vỡ tung. Cái miệng khổng lồ kia không ngờ lại dùng một phương thức không thể tưởng tượng mà nuốt trọn cả tu chân tinh này.
"Đây là lần tỉnh giấc thứ ba của ta... Ta nhớ rõ lần tỉnh giấc thứ hai ta đã nuốt Thất Phách của Thất Thải Tiên Tôn!"
Trong tinh không, thân ảnh lão già huyễn hóa ra, khóe miệng nhếch lên. Cảnh tượng này khiến trái tim Vương Lâm vốn đã bình tĩnh lại lần nữa ầm vang.
"Hắn nuốt Thất Phách của Thất Thải Tiên Tôn! Hắn vốn không phải là tam hồn thất phách của Thất Thải Tiên Tôn. Vậy thì hắn là ai?! Hắn không ngờ có thể nuốt Thất Phách của Thất Thải Tiên Tôn!"
Tận mắt chứng kiến hơn chín mươi lần luân hồi của đối phương, Vương Lâm nhận thấy lực lượng thôn phệ của y dường như càng theo luân hồi mà suy yếu dần. Lần thứ ba có thể nuốt cả tu chân tinh, nhưng lần thứ chín mươi lại chỉ có thể nuốt người! Vương Lâm nhìn chằm chằm vào lão già đang mỉm cười, con ngươi co rụt lại.
Hình ảnh tiêu tán, khi xuất hiện một lần nữa đã là lần thức tỉnh thứ nhất của Thiên Vận Tử! Lúc này, đập vào mắt Vương Lâm là một vùng tinh vực không hề có chút sinh linh nào. Tinh vực này chẳng những xa lạ mà còn không có bất kỳ dấu vết sự sống nào. Vương Lâm đứng trong tinh không, nhìn khắp bốn phía. Tu chân tinh ở nơi đây vô số kể, nhưng dù ở đâu cũng không hề thấy dấu vết sự sống!
Đây là một vùng tinh vực chết chóc. Cũng có thể nói đây là thời điểm ban sơ của thế giới trong động phủ, khi sự sống còn chưa hình thành! Trong tinh không yên tĩnh này, trong đầu Vương Lâm chợt hiện lên một ý niệm khó tin. Ý niệm này chính là suy đoán của hắn về thân phận của Thiên Vận Tử! Ngay trong nháy mắt khi ý niệm này lóe lên, từ xa trong tinh không đột nhiên có một luồng khí tức sinh mạng yếu ớt hiện ra. Vương Lâm xoay người. Hắn vừa liếc mắt liền thấy trong luồng khí tức đó có một thân ảnh hư ảo. Thân ảnh này mơ hồ lộ ra một tia hồn phách thuộc về Thất Thải Tiên Tôn! Hắn nhìn thấy khi tia hồn phách này vừa hiện ra trong tinh không, đột nhiên có một cái khe khổng lồ vô thanh vô tức mở ra, cắn nuốt tia hồn phách này.
Sau khi cắn nuốt xong, cái khe thu nh�� lại, từ từ huyễn hóa ra một người thanh niên. Toàn thân người thanh niên này tỏa ra u quang. Trong mắt y lúc đầu có vẻ mê man, nhưng rất nhanh liền trở nên tỉnh táo.
"Một phách của Thất Thải Tiên Tôn... Mùi vị không tồi... Ta đã giúp hắn rất nhiều, lúc này nếu hắn tử vong thì không còn ai có thể khống chế ta... Đáng tiếc là lực lượng tam hồn của hắn quá lớn, ta và thân thể sau khi chia lìa không dám chọc vào hắn... Nhưng có một phách nguyên thủy nhất này dung hợp, ta có thể mượn phách này để bản thân trưởng thành... Cũng có lẽ rất nhiều năm sau, ta có thể từ trên một phách này mà tính toán ra một Thất Thải Tiên Tôn đầy đủ. Đến lúc đó thì ta chính là Thất Thải Tiên Tôn... Mà điều trọng yếu nhất là ta có thể trưởng thành..."
Thần sắc thanh niên kia không chút biến hóa. Y giơ tay phải lên xoa xoa miệng mình, khiến bản thân trông như đang cười.
"Ta muốn trước tiên học trở thành tu sĩ. Ta muốn cho mọi người, kể cả tam hồn và lục phách còn lại, đều không thể nhận ra thân phận của ta... Ta muốn một lần nữa nắm luân hồi trong tay..."
Vương Lâm nhìn thanh niên này, tâm thần ầm ầm chấn động. Hắn đã biết đối phương là ai rồi!!!
"Hắn là..."
Bản dịch tinh tuyển này, chỉ có tại truyen.free, không nơi nào khác có được.