[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 17: Tu tiên
Chỉ đợi một lát trong vườn mà Tôn trưởng lão đã sa sầm nét mặt, lòng tràn đầy lửa giận. Vừa rồi, lúc nói chuyện với chưởng môn, không ít sư huynh đệ đã châm chọc ông, khiến ông thầm nghĩ:
- Chờ khi ta lấy đủ hồ lô để luyện chế đan dược, bấy giờ nuốt vào tu vi đại tăng, xem các ngươi còn cười nổi nữa không.
Vừa thấy Vương Lâm bước vào vườn, ông lập tức quát lên một tiếng:
- Vương Lâm! Từ hôm nay trở đi, ngươi chính là đệ tử của Tôn Đại Trụ ta. Sau này tu tiên, chớ làm mất mặt vi sư, nghe rõ chưa?
Nói xong, ông ném ra một cái túi dẹt, rồi nói tiếp:
- Đây là vật biểu trưng thân phận đệ tử nội môn, cũng là một túi trữ vật. Ngươi có thể đựng một ít quần áo, công pháp tu tiên đều ở bên trong. Ngươi tự mình xem đi.
Vương Lâm vội vàng nhặt lấy, trong lòng kích động vạn phần. Ánh mắt kỳ vọng của cha mẹ chợt hiện lên trong đầu, hắn rốt cuộc có thể tu tiên rồi! Lần này, hắn thật lòng hướng về Tôn Đại Trụ mà gọi một tiếng sư phụ.
Tôn Đại Trụ ừ một tiếng, chuyển ánh mắt đi rồi nói:
- Về sau ngươi sẽ ở phòng phía sau. Không có sự cho phép của ta, không được phép ra khỏi phòng.
Nói xong, ông nhặt một khối đá trên mặt đất, hướng về phía sau cánh cổng vườn. Chỉ thấy một đạo tử quang lấp lánh, tảng đá lập tức vỡ nát, hóa thành bụi tan biến giữa không trung.
Làm xong tất cả, Tôn Đại Trụ cười lạnh liếc nhìn Vương Lâm, rồi không thèm để ý nữa mà bước về phòng.
Đồng tử trong mắt Vương Lâm co rụt, trong lòng kinh hãi. Tay cầm túi trữ vật, hắn xoay người bước vào phòng. Vừa vào đã thấy bên trong, ngoài một cái giường nhỏ ra, không có bất cứ vật gì khác. Vương Lâm cũng không lấy làm khó chịu, liền ngồi xuống giường xem xét túi trữ vật.
Túi nhỏ màu xám nhìn không thấy có chỗ nào khác lạ. Vương Lâm cầm túi dốc ngược xuống đất, đổ hết đồ bên trong ra. Trong số những thứ rơi ra có một bộ y phục màu hồng của đệ tử nội môn, và một quyển sách nhỏ được khâu bằng chỉ. Vẻ mặt Vương Lâm lộ rõ vẻ vui mừng, nhanh chóng nhặt quyển sách nhỏ lên. Nội tâm hắn kích động, vừa mở ra đã thấy trên trang đầu viết:
- Ngưng Khí Tam Thiên.
Thấy trời đã khuya, hắn thắp đèn rồi gấp sách lại. Trong lòng hắn đã có chút hiểu biết về tu tiên.
Ngưng Khí Tam Thiên gồm ba tầng, đây là công pháp cơ bản nhất. Trong sách miêu tả, Ngưng Khí kỳ chỉ có mười lăm tầng. Chỉ khi tu luyện tới tầng thứ ba mới có thể xem phần tâm pháp phía sau.
Cái gọi là Ngưng Khí chính là thổ nạp thiên địa linh khí, tích lũy linh khí vào cơ thể, cải biến thân thể phàm nhân để tạo cơ sở cho con đường tu luyện sau này.
Đồng thời, đây cũng là khảo nghiệm tư chất tự nhiên của người tu luyện. Nếu trong cơ thể linh căn sung túc, tốc độ hấp nạp thiên địa linh khí sẽ rất nhanh, tiến trình tu luyện tự nhiên cũng được đẩy cao không ít. Nếu tư chất bình thường, cả đời không thể luyện quá ba tầng này, thậm chí có người cả đời ngay cả tầng thứ nhất cũng không đạt được.
Vương Lâm coi Ngưng Khí Tam Thiên này như thể đạt được chí bảo, lập tức ghi nhớ ba tầng tâm pháp trong lòng. Hắn khoanh chân nhắm mắt, ghi nhớ yêu cầu của tâm pháp, sử dụng phương thức hô hấp “một ngắn ba dài”. Trong đó, “một dài” chính là thời gian hít khí, còn “ba ngắn” là thời gian thở ra cho một lần hít khí.
Đây là loại hô hấp trái với tự nhiên, nhằm dùng tốc độ nhanh nhất để hấp thụ thiên địa linh khí vào cơ thể.
Quyển sách nhỏ ghi rõ, người tu luyện lần đầu tiên thổ nạp, trong cơ thể thường sẽ sinh ra cảm giác như côn trùng bò. Đây là dấu hiệu linh khí nhập thể, không cần lo lắng. Hãy thả lỏng thân thể và tinh thần, tưởng tượng bản thân là hư vô, dung hợp cùng trời đất.
Hồi lâu sau, Vương Lâm đành chấp nhận cơ thể không có chút cảm giác nào. Ngược lại, loại hô hấp kỳ quái này còn khiến hắn thiếu chút nữa không thở nổi.
Vương Lâm thầm than. Hắn biết đệ tử nội môn ai nấy đều có tư chất đầy đủ. Quyển sách nhỏ này vốn dành cho những người như vậy, còn hắn tư chất kém cỏi, tự nhiên không thể tu luyện nhanh bằng bọn họ.
Nhưng hắn cũng không tức giận. Thở hổn hển một lát, hắn lại tiếp tục thổ nạp.
Suốt một đêm, thời gian chậm rãi trôi qua. Mãi cho tới sáng sớm, Vương Lâm vẫn như cũ, không hề có cảm giác linh khí nhập thể. Một đêm không ngủ khiến đầu óc hắn hỗn loạn. Hắn vịn giường đứng lên, đẩy cửa bước ra ngoài.
Bên ngoài, từng cơn gió nhẹ thổi qua, hương thơm dược liệu xông vào mũi. Hắn hít thở sâu mấy cái, mệt mỏi dần tiêu tán. Hắn thầm nghĩ, nếu lúc này được uống mấy ngụm nước suối, nhất định sẽ không mệt mỏi như vậy.
Nhưng trước mắt không phải lúc hành động thiếu suy nghĩ. Hắn vô cùng tự tin vào nơi mình giấu viên châu thần bí cùng hồ lô chứa sương sớm. Hắn đã tìm gần như nửa ngọn núi mới phát hiện được một chỗ hẻo lánh như vậy, người ngoài dù cho có tình cờ đi vào đó cũng tuyệt đối không thể phát hiện nơi hắn cất giấu bảo bối.
Lững thững đi trong vườn dược, Vương Lâm tìm một chỗ trống, khoanh chân ngồi xuống tiếp tục thổ nạp. Sau một hồi, một luồng cảm giác như côn trùng bò ẩn ẩn xuất hiện. Vương Lâm ngẩn ra, lập tức kinh hỉ. Hắn đang muốn tiếp tục thì bên tai bỗng truyền đến tiếng quát lớn của sư phụ:
- Vương Lâm! Ngươi đang làm gì thế? Mau ra đây! Ta nói cho ngươi biết, từ nay về sau không được phép thổ nạp tại dược viên này.
Vương Lâm mở mắt, thấy sắc mặt trầm lặng của Tôn Đại Trụ đang nhìn mình. Hắn không nói một lời, liền đứng dậy rời khỏi dược viên.
Tôn Đại Trụ hừ lạnh một tiếng, nói:
- Ngươi đi tìm nơi khác đi. Dược viên này của ta linh khí dày đặc nhất, nếu ngươi hút hết linh khí đó, biết bao nhiêu thảo dược trân quý sẽ chết khô. Mạng nhỏ của ngươi căn bản không đủ để bồi thường đâu.
Vương Lâm khẽ liếc Tôn Đại Trụ một cái, cung kính nói:
- Đệ tử không biết, từ nay về sau tuyệt đối sẽ không thổ nạp ở chỗ này nữa.
Thần sắc Tôn Đại Trụ hòa hoãn. Ông chuyển ánh mắt đi, đột nhiên nói:
- Nhưng nếu ngươi có thể cho ta một cái hồ lô, tuy ta không thể cho ngươi tu luyện ở dược viên, nhưng ta có thể cho ngươi một khối hạ phẩm linh thạch. Có thứ này, ngươi sẽ ngưng khí dễ dàng hơn rất nhiều.
Vương Lâm cúi đầu, trong mắt thoáng hiện vẻ châm chọc, rồi nói:
- Đệ tử có thể đi ra suối xem thử, nếu vận khí tốt nói không chừng có thể nhặt được một cái.
Tôn Đại Trụ trầm ngâm một chút, ánh mắt chớp động, gật đầu nói:
- Ngươi đi xem cũng tốt. Ngươi phải nhớ kỹ, chỉ cần cho ta một cái hồ lô, ta sẽ cho ngươi một khối hạ phẩm linh thạch.
Vương Lâm ngẩng đầu nhìn Tôn Đại Trụ hỏi:
- Sư phụ, lời này là thật sao? Con cầm hồ lô tới, người sẽ cho con một khối linh thạch chứ?
Tôn Đại Trụ mặt mày vui vẻ, vội vàng nói:
- Đúng vậy, chỉ cần ta nhìn thấy hồ lô, nhất định sẽ cho ngươi một khối hạ phẩm linh thạch.
Trong lòng Vương Lâm cười lạnh, ngoài mặt lại cung kính gật đầu đồng ý.
Tôn Đại Trụ tay phải bóp ấn quyết, miệng thì thào vài từ, đan hai tay rồi vung ra. Nhất thời, cổng vườn mở ra. Ông sờ cằm cười nói:
- Ngươi đi đi, đi nhanh về nhanh.
Chân tình dịch thuật, truyen.free độc quyền hiến dâng những dòng này.