[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1694: Phàn San Mộng
Phàn San Lộ tái nhợt mặt mày, không đáp lời Vương Lâm, thân thể loạng choạng vài bước rồi lập tức khoanh chân ngồi xuống, hai tay bắt quyết, nhắm nghiền mắt lại. Thân thể nàng lóe lên ánh sáng bảy màu, đặc biệt là mi tâm lại càng ngưng tụ luồng sáng chói mắt ấy, mơ hồ có thể thấy một dòng xoáy đang hiện hữu. Dòng xoáy ấy không chỉ tỏa ra ánh sáng bảy màu mà còn lan ra những luồng hàn khí bức người.
Hàn khí vừa xuất hiện đã khiến boong thuyền phát ra tiếng "răng rắc". Những mảng băng trắng xóa nhanh chóng lan rộng. Ánh mắt Vương Lâm sững lại, thân thể lùi về sau vài bước. Nhưng ngay lúc này, sắc mặt tái nhợt của Phàn San Lộ đột nhiên trở nên hồng hào, rồi nàng phun ra một ngụm máu tươi. Máu tươi rơi xuống đất, hóa thành một đám băng, rồi vỡ vụn trên boong tàu.
Lúc này, dòng xoáy trên mi tâm nàng đột nhiên mở rộng, nhanh chóng xoay tròn. Đôi mắt Vương Lâm chợt lóe lên tinh quang. Hắn thấy phía sau dòng xoáy ấy bất ngờ hiện ra một khuôn mặt giống Phàn San Lộ như đúc, một dung nhan tuyệt mỹ khiến lòng người phải xao xuyến! Trong khoảnh khắc khuôn mặt ấy xuất hiện, thần sắc Phàn San Lộ hiện rõ vẻ thống khổ, gân xanh nổi đầy, đột nhiên trở nên vô cùng dữ tợn. Cùng lúc đó, nàng mở bừng đôi mắt. Trong khoảnh khắc hai mắt nàng mở ra, dòng xoáy trên mi tâm đột nhiên sụp đổ, cuốn ra bên ngoài, đồng thời khiến dung nhan tuyệt mỹ phía sau kia biến mất.
Một tiếng kêu thảm thiết vang lên, khóe miệng Phàn San Lộ tràn máu tươi, hai tay bắt quyết, nhắm mắt lại, rồi ngồi xuống thêm lần nữa. Cảnh tượng này lọt vào mắt Vương Lâm khiến tâm thần hắn trở nên cực kỳ ngưng trọng. Hắn mơ hồ như đã hiểu ra điều gì đó, nhưng lại chưa thể xác định rõ. Trong sự trầm mặc, thần thức Vương Lâm tản ra, bao phủ cả chiếc thuyền khổng lồ. Thần thức hắn khuếch đại, trong khoảnh khắc đã bao trùm tất thảy mọi thứ nơi đây. Chiếc thuyền này rất lớn, nhiều nơi khiến Vương Lâm cảm thấy có cấm chế kỳ dị. Thậm chí khi thần thức của hắn tản ra, Vương Lâm thầm giật mình phát hiện ra, cả chiếc thuyền này hầu như toàn bộ đều do cấm chế tạo thành. Ngay cả boong thuyền hắn đang đặt chân cũng vậy, có thể nói chiếc thuyền này giống như một trận pháp khổng lồ.
Bên ngoài thuyền có tầng tầng lớp lớp màn sáng phòng hộ, tất cả đều do cấm chế trên thuyền sinh ra, dày đặc chồng chất lên nhau, muốn phá vỡ cũng vô cùng khó khăn. Trung tâm của cấm chế trên thuyền, thần thức Vương Lâm lướt qua cũng hơi phát hiện ra. Đó chính là chiếc buồm mặt quỷ khổng lồ trên thuyền. Mặt quỷ trên chiếc buồm này giống như một vật sống, thần thức Vương Lâm lướt qua, hai mắt mặt quỷ chuyển động, nhìn chằm chằm vào Vương Lâm.
Dù bốn phía vô thanh vô tức nhưng khi Vương Lâm bị mặt quỷ nhìn thẳng vào, trong lòng hắn dường như vang lên tiếng gào thét dữ tợn. Âm thanh này xuyên thấu qua tâm thần, khiến sắc mặt Vương Lâm không khỏi biến đổi, nhanh chóng lùi về sau vài bước.
"Tuế Nguyệt cấm, Sinh Tử cấm, Phá Diệt cấm... trên chiến thuyền này không chỉ có tứ đại cấm chế mà còn có một số cấm chế ta chưa từng thấy qua..."
"Nếu như cho ta thời gian, nắm giữ toàn bộ cấm chế này thì có khả năng ta sẽ đạt được chút thành tựu về cấm chế bổn nguyên!"
Hai mắt Vương Lâm lộ ra ánh sáng khác lạ. Cấm chế thuật của hắn vốn đã phi phàm, đáng tiếc là trong thế giới động phủ này dù gặp không ít cấm chế nhưng những thứ này hầu như không trọn vẹn, nếu cố gắng nghiên cứu thì chẳng khác nào đẽo cày giữa đường, vừa lãng phí thời gian lại rất khó đạt được thành tựu. Nhưng lúc này lại khác, những cấm chế trên thuyền này chẳng khác nào chỉ cho Vương Lâm rất nhiều con đường. Nếu hắn có thể hiểu được toàn bộ, suy tính ra thì cấm chế bổn nguyên của Vương Lâm có thể xuất hiện! Trong lúc Vương Lâm đang quan sát cấm chế trên chiếc thuyền này thì bên trong tinh không đen tối, ánh sáng bảy màu chợt tràn ngập, xua tan bóng tối nơi đây. Đạo nhân bảy màu cất bước đi ra.
"Chiếc thuyền này... trông hơi quen..."
Đạo nhân bảy màu đứng bên ngoài thuyền nhìn vài lần, thần sắc có vẻ đang cố nhớ lại nhưng mặc hắn suy tư thế nào cũng vẫn không thể nhớ ra mình đã nhìn thấy chiếc thuyền này ở đâu.
"Ta còn chưa đạt được ký ức, rất nhiều chuyện không nhớ ra."
Đạo nhân bảy màu trầm mặc trong chốc lát, lắc đầu rồi giơ tay phải lên, hướng về phía trước vung một cái. Những tiếng "ầm ầm" vang lên. Boong thuyền bị lay động kịch liệt, tiếng động ầm ầm từ bên ngoài truyền vào hóa thành tiếng trầm đục. Vương Lâm xoay người nhìn ra bên ngoài thuyền, xuyên qua tầng ánh sáng phòng hộ, có thể thấy rõ ánh sáng bảy màu bên ngoài, cũng thấy được đạo nhân bảy màu với thần sắc luôn bình tĩnh, dường như trong thiên địa không có chuyện gì có thể khiến hắn động dung biến sắc dù chỉ nửa điểm.
Tiếng "ầm ầm" lại vang lên. Boong tàu chấn động, lập tức có một tầng ánh sáng phòng hộ sụp đổ. Lực lượng trùng kích tràn tới đẩy chiếc thuyền lùi lại phía sau mười trượng.
"Cấm chế trên thuyền này dù cường đại nhưng lúc này không thể phát huy quá hai phần... với hai phần lực lượng này e rằng không thể ngăn cản được đạo nhân bảy màu..."
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên. Lúc này có thể nói là nguy cơ sinh tử. Đạo nhân bảy màu kia có lẽ vì chút nguyên nhân nào đó nên không giết hắn mà chỉ muốn lấy cây cung của Lý Quảng rồi rời đi. Vương Lâm quyết không thể giao vật này ra. Nó có quan hệ trọng đại, hắn muốn đối đầu với bậc toàn năng Không Huyền đều phải dựa vào nó! Mà quan trọng nhất là hắn không muốn người khác phải tha mạng cho mình. Hắn muốn tất cả phải dựa vào bản thân. Chiếc thuyền này dù ở thời kỳ toàn thịnh nhất cũng chỉ có thể ngăn cản được hơn mười canh giờ.
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên. Đột nhiên từ phía sau hắn truyền tới giọng nói lạnh như băng của Phàn San Lộ. Lúc này nàng chậm rãi mở mắt.
"Mặc dù hôm nay cấm chế trên thuyền không thể phát huy nổi ba phần nhưng hắn cũng không phải như năm đó. Lúc này có thể ngăn được hắn trong bảy ngày."
Phàn San Lộ lạnh lùng nói, hai mắt lộ hàn quang, nhìn chằm chằm vào đạo nhân bảy màu bên ngoài chiếc thuyền, ánh mắt lộ một cảm xúc oán hận phức tạp.
"Ngươi không phải là Phàn San Lộ!"
Vương Lâm xoay người, hồi lâu đột nhiên mở miệng nói. Nữ tử kia thu hồi ánh mắt nhìn về phía bên ngoài thuyền, đưa lên người Vương Lâm, nửa ngày sau trong mắt mới dần dần dâng lên một tia tán thưởng, gật đầu.
"Không hổ là người được muội muội ta chọn làm người hợp tác. Ta đích xác không phải là Phàn San Lộ, ta là tỷ tỷ nàng, Phàn San Mộng!"
Vương Lâm nheo hai mắt lại, cẩn thận nhìn đối phương vài lần, không nói gì.
"Thân phận của ta có lẽ ngươi đã được muội muội ta cho biết. Ta chính là đạo lữ của Thất Thải Tiên Tôn."
Nữ tử này mở miệng, tay phải giơ lên, bắt quyết vung về phía tấm màn sáng phòng hộ quanh thuyền. Chỉ thấy trong tay nàng có ánh sáng bảy màu vờn quanh, lao thẳng tới tấm màn sáng.
Sau khi dung hợp với tấm màn sáng, một luồng khí tức mênh mông từ trên thuyền lan ra. Tấm màn sáng lập tức dày lên, khiến cho âm thanh ầm ầm bên ngoài hoàn toàn bị ngăn cách, không thể truyền vào bên trong nữa.
"Ngươi hợp tác cùng với muội muội ta, cũng không cần lừa dối ngươi. Năm đó khi mặt trời thứ chín, dấu hiệu việc xuất hiện của Đạo Nhất Đại Thiên Tôn và Cổ Quốc Huyền La Đại Thiên Tôn xuất hiện tại phụ cận Thất Đạo Tông ta. Hai người bọn họ có tu vi vô thượng, thuộc về những người trong truyền thuyết. Bọn họ tranh đoạt một bảo vật không biết tên bay ra từ trong Thái Cổ Thần Cảnh."
"Việc này ta và Thất Thải Tiên Tôn vốn không có khả năng tham dự, cũng quyết không thể đạt được lợi ích gì, nhưng cuối cùng nhờ cơ duyên xảo hợp lại đạt được. Cho tới hiện tại ta vẫn không thể nào hiểu rõ, mảnh vỡ đó vỡ ra nhưng với tu vi của Đạo Nhất và Huyền La thì lẽ nào lại không phát hiện ra mảnh vỡ nhỏ đó chứ. Mảnh vỡ đó rơi vào trong tay Thất Thải Tiên Tôn, cũng bởi vậy khiến ta thấy được nội tâm của người này. Vì che giấu khí tức của mảnh nhỏ kia, ta tỏa ra toàn bộ tu vi, toàn lực áp chế cùng hắn nhanh chóng quay về Thất Đạo Tông."
"Nhưng trên đường đi hắn lại ám toán ta. Ta căn bản không có chút phòng bị, trong lúc bị hắn ám toán, toàn bộ tu vi của ta mất, bị hắn lấy đi trấn áp mảnh vỡ kia, lại dùng một chưởng đánh cho ta hình thần câu diệt, giết người diệt khẩu, lo lắng tin tức bị truyền ra. Hắn lại cũng nhờ có tu vi của ta mà mở được mảnh nhỏ kia. Nó tới từ Cổ Thần Cảnh, muốn mở ra cực kỳ gian nan. Nhưng ta không chết, ta là đệ tử hạch tâm, có mệnh hồn do sư tôn giữ. Sư tôn ta dùng thần thông thuật luân hồi rất nhanh cứu sống được ta."
"Bên trong Thất Đạo Tông có rất nhiều người nghe lệnh ta, cộng với muội muội của ta, ta mượn pháp lực của sư tôn, muốn nói tất cả mọi chuyện cho muội muội ta. Vì thế nên cuối cùng đã xảy ra đại chiến ở bên trong động phủ kia!"
Nữ tử này chậm rãi mở miệng, kể lại những chuyện cũ.
"Ta biết hắn đã mở được mảnh nhỏ, lấy được vật bên trong, cũng biết hắn dụ Đạo Cổ Diệp Mịch tới, phong kín tông sơn Thất Đạo Tông. Nhưng ta sao có thể để hắn thành công. Ta mang tin tức này nói cho Liên Đạo Phi vốn vẫn không buông tha sắc đẹp của ta, dụ hắn tới Thất Đạo Tông, lại cũng nhờ muội muội ta liên lạc mấy phi tử khiến cho đám đệ tử trong Thất Đạo Tông tứ phân ngũ liệt. Lúc này mới có giới nội và giới ngoại ngày hôm nay."
Thần sắc Vương Lâm bình thản, không hề thay đổi. Trong lòng hắn lúc này đã có đoán định, sau khi nghe đối phương nói thì cũng chỉ tin tưởng một ít, không hề tin tưởng hoàn toàn. Lời nói của nữ tử này nhìn qua thì đều là những lời tâm huyết nhưng trên thực tế lại có chút dấu vết.
"Thái Cổ Thần Cảnh là nơi nào?"
Vương Lâm trầm mặc trong chốc lát rồi hỏi.
"Tiên Cương Đại Lục có rất nhiều truyền thuyết, Thái Cổ Thần Cảnh đã từng mở ra chín lần, mỗi lần mở ra thì người đạt được cơ duyên cuối cùng có thể trở thành Đại Thiên Tôn... Cho tới hôm nay chín lần mở ra cũng xuất hiện chín mặt trời. Lần thứ mười mở ra có lẽ sẽ có lần thứ mười một... Còn Thái Cổ Thần Cảnh là vật gì thì điều này ta cũng không biết."
"Ngươi vừa mới nói đạo nhân bảy màu hôm nay khác Thất Thải Tiên Tôn ngày xưa. Điểm này ta muốn biết nguyên nhân."
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, nhìn về phía thân ảnh mơ hồ đang không ngừng phát tán ánh sáng bên ngoài.
"Hắn không phải là một chỉnh thể hoàn chỉnh!"
Nữ tử kia trầm mặc trong chốc lát, đột nhiên mở miệng nói.
"Ta không biết hắn làm sao khiến Lý Quảng trợ giúp mà chém giết Đạo Cổ Diệp Mịch. Nhưng ta sau khi biết được liền xông vào trong động phủ này, khiến cho bên trong xảy ra một trận chiến kịch liệt! Trận đại chiến này đúng là sau khi Đạo Cổ chết, bảy màu bị thương bế quan, tham ngộ mảnh nhỏ mà hắn đoạt được kia. Ta cũng là sau đó mới biết, bên trong mảnh nhỏ là thiên đạo ngày nay!"
Đoạn văn này được truyen.free chuyển ngữ và giữ bản quyền.