[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1662: Bát phi.
Đứng trước khe hở của Phong Giới Đại Trận, Vương Lâm dõi mắt nhìn nữ tu Triệu Hà đang bước đến. Nữ tử xinh đẹp lạnh lùng trong y phục tím lấp lánh đã đứng cách hắn hơn mười trượng.
Dung mạo nàng xinh đẹp, dù không thể sánh với Mộc Băng Mi nhưng cũng đủ làm rung động lòng người. Nàng đứng đó, y phục tím bay phấp phới, trông tựa như tiên tử giáng trần.
Gương mặt nàng tái nhợt lại càng tăng thêm vài phần đặc biệt, gợi cảm giác vừa yếu đuối nhưng lại đầy kiên cường.
Sau khi xuất hiện, nữ tử áo tím Triệu Hà liền đưa mắt nhìn Vương Lâm. Một lúc lâu sau, nàng mới cất tiếng nói lạnh lùng, giọng điệu có phần ngượng nghịu tựa như đã lâu không trò chuyện.
- Ta là Tử Hà của Tinh Vực Triệu Hà!
Vương Lâm vốn đã đoán được thân phận nữ tử này, nghe nàng nói vậy liền hướng về phía nàng ôm quyền.
- Hãy giao tiên phi mà ngươi đã phong ấn cho ta.
Tử Hà trầm mặc một lát rồi lạnh lùng nói.
Thần sắc Vương Lâm vẫn như thường, nhưng ánh mắt lại âm thầm lóe lên, nhìn nữ tử kia, đôi mắt hơi nheo lại, tràn ngập hàn quang.
- Ngươi là tiên phi thứ mấy của Tiên Tôn?
Lời nói của Vương Lâm thật khiến người kinh ngạc. Hai mắt nữ tử sững sờ, lạnh lùng nhìn Vương Lâm hồi lâu mới chậm rãi mở miệng.
- Tiên phi thứ tám của Tiên Tôn!
- Kẻ bị ta giết là tiên phi thứ mấy?
Thần sắc Vương Lâm bình tĩnh, chậm rãi cất lời.
- Người ngươi giết là tiên phi thứ hai của Tiên Tôn. Người bị ngươi phong ấn là tiên phi thứ năm... kẻ chạy thoát là tiên phi thứ sáu.
Giọng nói của Tử Hà đã không còn trúc trắc mà trở nên lưu loát hơn, chỉ có điều vẻ lạnh lùng vẫn không hề giảm bớt.
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên. Trong số tám tiên phi của Tiên Tôn, đến giờ hắn đã gặp hơn một nửa, hình dáng của những người này đều đã in sâu vào tâm trí hắn. Trong số tám tiên phi, tiên phi thứ tư là nữ tử hồ mị điều khiển Thác Sâm. Người này đang bị giam cầm trong vùng đất cổ mộ, không thể thoát ra.
Tiên phi thứ ba là nữ tử lạnh lùng từng xuất hiện cùng Vương Lâm trong vùng đất cổ mộ, sau đó được hắn thả ra, không can dự vào cuộc chiến giữa giới nội và giới ngoại.
Còn tiên phi thứ hai là người có liên hệ nhiều nhất với giới ngoại. Từ nhiều dấu vết có thể thấy, dường như nàng ta đã hợp tác với Chưởng Tôn và hôm nay đã chết dưới tay Vương Lâm.
Tiên phi thứ năm là người bị hắn trấn áp trong Thiên Hoàng Lô, chưa thể luyện hóa hoàn toàn.
Nếu lời Tử Hà là thật, vậy tiên phi chạy thoát kia chính là tiên phi thứ sáu! Như vậy, trong tám tiên phi của Tiên Tôn, chỉ còn hai người mà Vương Lâm chưa từng gặp mặt.
Đó là tiên phi thứ bảy và tiên phi thứ nhất!
Nữ tử từng có ước định với ta tại thế giới trong khe nứt ở tinh vực cấp chín của Tinh Vực Vân Hải rất có thể là một trong số các tiên phi, chỉ là không rõ nàng là tiên phi thứ nhất hay thứ bảy!
Những ý niệm hỗn độn chợt lóe lên trong đầu Vương Lâm.
- Ngũ tỷ bị ngươi phong ấn có tác dụng rất lớn đối với ta, ngươi hãy giao nàng cho ta.
Tử Hà lạnh lùng mở miệng, lời nói thể hiện vẻ không cần tranh cãi. Hiển nhiên nàng đã ở địa vị cao lâu ngày, dù là tại Tiên Cương đại lục cũng là người có địa vị, nên theo tiềm thức nàng nói chuyện với ai cũng mang thái độ như vậy.
Vương Lâm khẽ nhíu mày. Hắn niệm tình đối phương đã hăng hái chiến đấu vì giới nội, hơi trầm ngâm, định giao tiên phi thứ năm kia cho nàng.
Nhưng đúng lúc này, lời nói của nữ tử áo tím lại vang lên.
- Còn nữa. Ngươi cần đi đến giới ngoại, bắt tất cả những tiên phi còn lại mang về đây cho ta. Các nàng đối với ta đều có tác dụng cực lớn. Việc này ngươi phải làm nhanh chóng. Còn chuyện bảo vệ nơi này ba năm thì thật sự không cần. Một khi Tiên Tôn...
Giọng nói của nữ tử này vô cùng lạnh lùng, hoàn toàn mang vẻ ra lệnh. Song chưa đợi nàng nói hết, Vương Lâm đã nhíu mày, hai mắt lóe sáng.
- Quá đáng rồi!
Hàn ý trong mắt Vương Lâm càng thêm đậm đặc, nhìn Tử Hà trước mặt luôn ra vẻ ban lệnh, lạnh giọng mở lời.
- Yêu cầu của ngươi quá đáng rồi!
- Làm càn! Ngươi có thân phận gì mà dám nói chuyện với ta như vậy? Ngươi làm những chuyện này chẳng phải vì muốn thức tỉnh Tiên Tôn để đạt được một cơ duyên lớn sao? Ta bảo ngươi làm gì thì ngươi cứ làm đi. Sau khi thành công, ta sẽ bẩm báo để Tiên Tôn ban thưởng cho ngươi.
Hai mắt Tử Hà hiện lên vẻ uy nghiêm, khuôn mặt nàng trong chớp mắt trở nên âm trầm.
Vương Lâm sững sờ, nhìn Tử Hà, đột nhiên bật cười phá lên. Chỉ là trong mắt hắn lại tràn ngập hàn quang.
- Hóa ra là như vậy. Trong tám tiên phi của Tiên Tôn, không phải ai cũng phản bội cả. Vẫn còn tiên phi thứ tám là ngươi đây trung thành không đổi. Nhưng yêu cầu của ngươi, đừng nói đến việc ta phải đi bắt những tiên phi còn lại, ngay cả tiên phi thứ năm đang bị Vương mỗ phong ấn đây ta cũng không giao cho ngươi. Xin thứ lỗi, ta không thể nghe theo!
Vương Lâm vung tay áo, cười lạnh nói.
Tử Hà cũng bị những lời nói của Vương Lâm làm cho sững sờ. Nàng mơ hồ cảm thấy dường như mình đã sai lầm. Nàng không hiểu rõ Vương Lâm lắm, chỉ biết đối phương là đệ tử của Phong Tôn, là Phong Tôn đời này, đã làm rất nhiều chuyện vì giới nội. Ví dụ như lần quyết chiến trước, hắn đã giết rất nhiều người. Theo nàng thấy, đối phương làm mọi chuyện đều chỉ vì hai chữ Phong Tôn, muốn thay mặt Phong Tôn mà thôi. Nếu thế thì người này vốn là người dưới trướng Tiên Tôn!
Cho nên nàng mới sau khi thấy Vương Lâm xuất hiện, sau khi bị tu vi của đối phương làm cho khiếp sợ, liền tìm đến hắn, liên tục ra lệnh như vậy, muốn hắn hoàn thành.
Nàng chưa bao giờ nghĩ đối phương lại cự tuyệt. Dù sao thì nàng cũng là tiên phi thứ tám. Mục tiêu của họ giống nhau, đều là muốn Tiên Tôn thức tỉnh! Sau khi Tiên Tôn thức tỉnh thì cả hai đều sẽ đạt được phần thưởng lớn!
Nhưng tiếng cười và sự cự tuyệt của Vương Lâm lại khiến Tử Hà nhanh chóng tỉnh táo lại. Nàng lùi lại mấy bước nhìn Vương Lâm, đột nhiên mở miệng.
- Phong Tôn đời trước không nói cho ngươi biết xuất thân và sứ mệnh của Phong Tôn sao?
- Thất Đạo Tông của Tiên Cương đại lục, chuyện này Vương mỗ hiển nhiên biết rõ.
Vương Lâm lạnh lùng nhìn Tử Hà. Nếu không phải nàng đã làm nhiều chuyện vì giới nội, dù không biết vì mục đích gì nhưng cũng đã bỏ ra rất nhiều sức lực, thì hắn đã sớm đánh cho nữ tử này đến tối tăm mặt mũi rồi.
Lời này vừa thốt ra, sắc mặt nữ tử đại biến, nàng lùi lại phía sau hơn mười trượng liên tục, thần sắc lộ vẻ khiếp sợ.
- Tất cả mọi chuyện Vương mỗ đều biết. Ngươi đi đi, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt Vương mỗ nữa.
Giọng nói của Vương Lâm lạnh như băng, hắn liếc nhìn nữ tử kia một lần rồi phất tay áo.
Sắc mặt nữ tử tái nhợt, lại lùi lại mấy bước nữa. Thần sắc nàng biến hóa liên tục, cuối cùng nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, cắn răng nói.
- Nếu ngươi đã biết tất cả, sao không liên thủ với ta? Hai chúng ta cùng khiến Tiên Tôn thức tỉnh, một khi người tỉnh lại, chắc chắn sẽ ban cho ngươi và ta một cơ duyên lớn vô cùng...
- Tiên Tôn đại nhân cũng là một cường giả trên Tiên Cương đại lục. Hắn một khi tỉnh lại, ta sẽ khẩn cầu người nhận ngươi làm đệ tử. Khi đó ngươi có thể rời khỏi Động Phủ này, trở thành môn nhân của Thất Đạo Tông, đạt được thân phận tu sĩ của Tiên Cương đại lục. Tiên Cương đại lục mới là thế giới thực sự, tốt hơn gấp ngàn vạn lần so với Động Phủ này...
- Chỉ cần ngươi và ta lập được công lao này, Tiên Tôn đại nhân có thể ban cho ngươi tu vi, ban cho ngươi một đại lục trên Tiên Cương đại lục. Khi đó ngươi ở Tiên Cương đại lục cũng sẽ có chút danh tiếng. Nơi đó là tiên giới chân chính. Ở nơi đó tu vi của ngươi có thể tăng tiến không ít...
Thần sắc Vương Lâm bình thản, không nhìn vào mắt nữ tử kia. Lời nói của đối phương chẳng khiến hắn động tâm chút nào.
- Hai đạo lữ của Thất Thải Tiên Tôn có thể sánh với chín mặt trời trên Tiên Cương đại lục ư? Một trong những cường giả của Tiên Cương đại lục... buồn cười đến cực điểm! Hắn ở Tiên Cương đại lục cũng chỉ là một tiểu chư hầu của một phương mà thôi. Cho dù Thất Đạo Tông các ngươi cũng chỉ là một tiểu tông phái mà thôi. Ngươi muốn hắn thức tỉnh, e rằng còn có mục đích khác!
- Ngươi... ngươi không ngờ lại biết đến chín mặt trời!!
Sắc mặt Tử Hà lại biến hóa lần nữa. Hai mắt nàng lộ vẻ không thể tin nổi, sững sờ nhìn hắn. Nàng nghĩ đến khi Vương Lâm cầm cây cung của Lý Quảng, rồi lại nhớ đến những lời Chưởng Tôn gầm lên.
- Biến đi cho ta! Nếu không phải nể công lao ngươi đã góp cho giới nội, thì chỉ bằng thân phận người của Thất Đạo Tông, Vương mỗ tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi đâu.
Sát khí trong mắt Vương Lâm ầm ầm tuôn trào, ánh mắt trực tiếp rọi vào đôi mắt của nữ tử áo tím.
Tâm thần nữ tử áo tím chấn động, thần sắc kinh hoảng, nàng cuống quýt lùi lại phía sau, không nói thêm lời nào mà nhanh chóng bay đi, hóa thành một đạo cầu vồng tím lướt nhanh khuất xa.
Thất Thải Tiên Tôn, ta sẽ tìm cách khiến ngươi thức tỉnh, nhưng không phải vì cơ duyên, mà là vì... giết ngươi!! Giết hắn, Động Phủ này sẽ vô chủ, lại giành lấy thiên đạo, khiến dân chúng trong Động Phủ này có thể tiến vào Tiên Cương đại lục!
Vương mỗ c�� đời nghịch tu thiên đạo, muốn làm gì thì làm, nào có chuyện để người khác sai khiến, hay cầu xin người khác đưa ta rời khỏi nơi này!
Dù cuối cùng không thể thoát khỏi nơi này, phải chết trong tay Tiên Tôn, thì Vương mỗ cũng là một hán tử đầu đội trời chân đạp đất, nghịch thiên mà chết!
Vương Lâm cười lạnh. Những lời này hắn không nói thành tiếng mà vang vọng trong tâm thần.
Ánh mắt hắn nhìn về phía nữ tử áo tím vừa rời đi, thậm chí không hỏi đối phương chuyện liên quan đến Tị Thiên Quan. Việc này Vương Lâm sẽ không hỏi nữa. Nếu hắn có thể đến Tiên Cương đại lục, nhất định sẽ có cách biết được mọi chuyện, thậm chí có thể cứu sống Uyển Nhi.
Nhưng nếu cuối cùng hắn không thành công, thì giờ có hỏi cũng vô ích, cùng Uyển Nhi chết đi, cũng xem như một cỗ hào tình của nam nhi trước lúc lâm chung.
Vương Lâm xoay người, thu lại ánh mắt, nhìn Phong Giới Đại Trận đang dần lụi tàn, hai mắt bừng sáng. Hắn từng bước tiến tới, đến gần Phong Giới Đại Trận đang dần vỡ nát như mạng nhện kia, ngồi khoanh chân trước đó, nhắm hai mắt, tu vi trong cơ thể từ từ vận chuyển, thổ nạp lực lượng của tinh không.
Vương Lâm thổ nạp thiên địa nguyên lực từ bốn phương tám hướng trong Tinh Vực Vân Hải ầm ầm tràn tới, dung nhập vào cơ thể, lưu chuyển khắp toàn thân, được nguyên thần hấp thu, điều dưỡng thân thể, khiến cho thân thể Cổ Thần nhanh chóng hồi phục.
Tay phải Vương Lâm chụp vào hư không một cái, mấy quả cầu ánh sáng bổn nguyên bị Nhân Quả Ấn rút ra liền xuất hiện. Lực lượng bổn nguyên này lập tức bị hắn hút vào thất khiếu, chảy khắp toàn thân, dung nhập vào bên trong sáu đạo bổn nguyên, khiến cho lực lượng bổn nguyên lại một lần nữa từ từ vận chuyển.
Sau khi trở thành tu sĩ bước thứ ba, thiên địa nguyên lực cũng chỉ có thể phối hợp với thân thể Cổ Thần, giúp hắn khôi phục nhanh hơn, chứ không hề trợ giúp gì cho tu vi của hắn.
Ở bước thứ ba, muốn đề cao tu vi, muốn khôi phục tu vi, chỉ cần một thứ duy nhất, đó chính là bổn nguyên!
Thời gian trôi qua, sau mấy canh giờ, hai mắt Vương Lâm mở bừng, trong mắt lộ ra một luồng uy áp kinh thiên.
- Phong Giới Đại Trận lụi tàn, ta sẽ hoàn toàn phá hủy nơi này, dùng tu vi của Vương Lâm tạo ra một trận pháp mới!
Bản chuyển ngữ này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free.