[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1607: Lý Mộ Uyển.
Vương Lâm nhìn người phụ nữ lạnh lùng như băng kia, ánh mắt dời về phía đứa bé cuộn mình trong chăn, trầm mặc một hồi rồi gật đầu.
Dù vẻ mặt người phụ nữ vẫn lạnh lùng như cũ, nhưng trong đôi mắt nàng dường như ẩn chứa cuồng phong lạnh lẽo gào thét. Nàng nhìn Vương Lâm, song lại dường như đang nhìn cả đất trời phía sau lưng hắn.
_Tiếng tăm của tiên sinh vang danh khắp Chu Tước Tinh ta, ngay cả lão thân ở Tuyết Vực xa xôi cũng đã từng nghe đến. Tiên sinh là một đại nho đương đại, đã từng giải bày nghi hoặc cho vô số tu sĩ, thấu hiểu đất trời, chỉ lối cho những kẻ lạc đường. Hôm nay lão thân đến đây, chính là vì đứa bé này..._
Người phụ nữ cúi đầu nhìn đứa bé đang say ngủ trong lòng, ánh mắt lạnh lẽo như băng cũng lộ ra một tia dịu dàng hiếm thấy.
_Ai nấy đều nói tiên sinh có thể nhìn thấu trời đất, hiểu rõ nhân quả luân hồi, coi nhẹ sinh tử, phân biệt được chân giả hư ảo. Mong tiên sinh hãy vì đứa bé này mà chỉ cho nó một con đường sáng._
Vẻ lạnh lùng trong giọng nói của người phụ nữ đã tan bớt. Nàng nhìn đứa bé trong lòng, chậm rãi nói:
_Đứa nhỏ này vừa ra đời cha mẹ đã mất. Lão thân ngẫu nhiên tìm thấy nó giữa trời tuyết, khi đó toàn thân nó đã cứng đờ, sắp sửa mất mạng. Lão thân thương xót, nhìn kỹ mới phát hiện thiên tư của đứa bé này cực kỳ cao, cả đời lão thân chưa từng gặp qua. Trong cơ thể nó ẩn chứa khí tức ngũ hành, nếu có thể tồn tại thì nhất định sẽ trở thành một trong những nhân vật đỉnh cao của Chu Tước Tinh chúng ta! Chẳng qua, khi xem xét mệnh số của nó, lão thân am hiểu bói toán đã tính ra nó sẽ gặp phải một kiếp nạn. Kiếp nạn này đã hiển lộ ngay từ khi nó ra đời. Lão thân đã biết, liền muốn trở thành người độ kiếp giúp nó. Nó càng trưởng thành, đại kiếp sinh tử trong cõi u minh kia càng rõ ràng. Tu vi của lão thân có hạn, chỉ có thể dùng thần thông hạn chế nó lớn lên._
_Vẫn luôn duy trì trạng thái non nớt này. Nghe nói tiên sinh có đại tài, nên lão thân mới tìm đến đây để nhờ tiên sinh trợ giúp..._
Giọng người phụ nữ lạnh như băng, khẽ khàng cất lời.
Đúng lúc này, một tia chớp xẹt qua trong màn mưa. Ngay sau đó, tiếng sấm ầm ầm kinh thiên vang vọng khắp đất trời. Trong tiếng động kinh hồn đó, đứa bé đang say ngủ bỗng tỉnh giấc, mở bừng đôi mắt trong veo, cất tiếng khóc.
Cho tới khi sấm sét trôi qua, tiếng khóc của đứa bé vẫn còn vang lên.
_Hãy để ta ôm nó một lát._
Vương Lâm nhìn đứa bé, nh��� giọng nói.
Người phụ nữ kia trầm mặc một lát, sau đó tiến đến trao đứa bé trong lòng cho Vương Lâm. Vương Lâm nhẹ nhàng ôm lấy nó vào ngực, cúi đầu nhìn vào mắt đứa bé.
Đây là một bé gái. Dù đang khóc, vẻ mặt nó vẫn rất đáng yêu, trông vô cùng thanh tú. Giữa đôi lông mày còn có một chấm đỏ, hệt như linh hồn của đứa bé vậy.
Nước mắt tuôn rơi từ khóe mắt đã làm ướt cả chiếc chăn.
Thật kỳ lạ, đứa bé sau khi tỉnh giấc, trong lòng người phụ nữ kia thì khóc rất lớn tiếng, nhưng khi ở trong lòng Vương Lâm lại từ từ ngừng khóc, đôi mắt ngây thơ to tròn nhìn chằm chằm hắn.
Trên gương mặt già nua của Vương Lâm từ từ nở nụ cười. Hắn đưa tay phải đặt lên mũi đứa bé véo nhẹ một cái, lập tức nó bật cười khanh khách.
_Tên nó là gì?_
Vương Lâm nhẹ giọng hỏi.
_Cha mẹ nó mất sớm, lão thân cũng không hay biết... mấy năm nay ta vẫn chưa đặt tên cho nó. Hay là tiên sinh đặt cho nó một cái tên đi._
Người phụ nữ kia trầm mặc, một lát sau liền lắc đầu. Giọng nói nàng đã bớt lạnh lùng hơn trước một chút.
Vương Lâm nhìn bé gái đang mỉm cười nhìn hắn, vẻ mặt vô cùng vui vẻ. Hắn ôm đứa nhỏ trong lòng, cảm thấy một luồng khí tức rất quen thuộc. Mãi lâu sau, Vương Lâm mới ngẩng đầu, nhìn cơn mưa đang bao phủ đất trời.
Trong màn mưa, ở phía xa xa, Vương Lâm lờ mờ nhìn thấy một con bướm sặc sỡ đang trú mưa dưới một chiếc lá.
Cánh bướm nếu ướt sẽ không thể bay lên được.
Thân thể nó nếu bị gió thổi cũng chẳng khác nào con người bị cuồng phong cuốn trôi.
Nhìn con bướm dưới chiếc lá, đôi mắt Vương Lâm lộ vẻ minh ngộ. Hắn yên lặng nhìn cánh bướm hồi lâu, rất lâu, rất lâu.
_Vậy hãy gọi là Hồng Điệp đi... cánh bướm trong mưa, mang theo hồng mang, khi bay lên sẽ mang theo ánh sáng kiêu hãnh cả một đời..._
Tiếng nói của Vương Lâm êm ái, vẻ mặt lộ ra vẻ suy nghĩ không ai hiểu được. Hắn liếc nhìn cô bé trong lòng một cái. Cô bé kia dường như hiểu được lời nói của Vương Lâm, tiếng cười càng nhiều hơn.
_Vương mỗ không biết thần thông, không hiểu làm sao cho đứa bé này có thể tránh được kiếp nạn sinh tử của nó. Nhưng trong mộng ta đã gặp một vật, có thể vẽ ra cho ngươi. Nếu ngươi có thể tham ngộ hoàn toàn thì có thể hóa giải nguy cơ sinh tử cho nó._
Vương Lâm khẽ thở dài, trao đứa bé trong lòng cho người phụ nữ đến từ Tuyết Vực. Sau đó, hắn đưa tay phải hứng nước mưa, nhắm mắt vẽ lên trên bàn đá trong đình, dường như đang hồi tưởng lại một đồ án phức tạp trong ký ức.
Đồ án này là một trận pháp. Trận pháp ấy cực kỳ thâm ảo, người phụ nữ Tuyết Vực kia nhìn thấy liền biến sắc, ngưng thần ghi nhớ.
Một hồi lâu sau, Vương Lâm vẽ xong nét bút cuối cùng rồi mở mắt.
_Sau khi ngươi hiểu được trận pháp này, lấy một chút tóc của cô bé này để vào trong..._
Vẻ mặt Vương Lâm phức tạp, ngẩng đầu nhìn những đám mây đen đã hơi tiêu tan trên bầu trời.
Từ từ, trong làn gió, đồ án trên bàn đá trong đình dần dần biến mất, không còn nhìn rõ nữa. Người phụ nữ Tuyết Vực trầm mặc nửa ngày, sau đó hướng về phía Vương Lâm cúi đầu vái thật sâu, rồi xoay người ôm đứa bé đi vào màn mưa.
Không nhìn bóng dáng nàng rời đi, Vương Lâm ngây người đứng trong đình, nhìn cơn mưa bên ngoài đang dần nhỏ lại. Trong mắt hắn lại lộ vẻ mê mang.
Nhân quả rốt cuộc là thật hay giả? Kiếp trước và kiếp này, lẽ nào cũng là giả, là tự ta tạo nên một sự viên mãn?
Vương Lâm không còn rõ nữa. Trận mưa bên ngoài đình cuối cùng cũng đã tạnh, bầu trời mơ hồ xuất hiện một vầng cầu vồng.
Con bướm vừa trú dưới chiếc lá lúc nãy cũng tung cánh bay lên, lượn một vòng trong tầm mắt Vương Lâm rồi dần dần bay về phương xa.
Khẽ thở dài một tiếng, Vương Lâm bước ra khỏi đình, hướng về phía biển rộng mà đi.
Năm thứ mười lăm rời khỏi Triệu quốc, Vương Lâm chu du khắp đại lục, đến vùng ven biển, ngồi một chiếc thương thuyền đi lại giữa hai đại lục, tiến về phía bờ bên kia, đến nơi đất trời ấy.
Biển rộng ngoài khơi như vô biên vô hạn, sóng to gió lớn, nước biển cuồn cuộn gào thét, xô đẩy chiếc thương thuyền. Đứng trên thuyền, mái tóc bạc của Vương Lâm tung bay. Gió biển thổi qua khuôn mặt đầy nếp nhăn của hắn, nhưng lại không thể xóa đi dấu vết của năm tháng.
Trên biển, mặt trời, mặt trăng và các vì sao cũng mang một hương vị khác lạ. Đây là lần đầu tiên Vương Lâm ra biển, nhưng hắn không hề có chút nào không thích ứng, mà nhìn biển rộng mênh mông, trong lồng ngực như có một luồng khí xuyên thấu toàn thân.
Trên bầu trời biển, có một đàn chim biển đang bay lượn, đón gió tung cánh, bao phủ cả vùng biển khơi.
Một tháng, hai tháng, ba tháng... cho đến năm tháng sau, chiếc thương thuyền này đã hoàn toàn tiến vào hải dương vô tận. Sóng gió dạt dào, nghe những bài hát đặc biệt của thủy thủ, vẻ mặt Vương Lâm tràn đầy nụ cười thoải mái.
Vào một ngày nọ, lúc ban mai, nơi đại dương và bầu trời tiếp giáp, mặt trời nhô lên, kim quang vạn trượng, Vương Lâm bị một tiếng hô kinh ngạc đánh thức. Hắn thức dậy rời khỏi phòng, nhìn thấy đám thủy thủ đã ở cùng hắn nửa năm đang quỳ lạy hướng về phía đông.
Vương Lâm xoay người nhìn về phía đó, cả người đột nhiên chấn động kịch liệt.
Hắn thấy ở ngoài khơi phía đông, không ngờ trong sự mông lung lại xuất hiện một hình ảnh hư ảo.
Hình ảnh đó là một ngọn núi lửa. Ngọn núi lửa này đang phun trào, toàn bộ ngọn núi chấn động, xuất hiện những khe nứt như long xà, tựa như những tiêu ký.
Nham thạch nóng chảy vô tận phun trào, cùng với khói đen cuồn cuộn che kín cả bầu trời trong hình ảnh ấy.
Không có tiếng động, chỉ có hình ảnh. Cảnh tượng ngọn núi lửa phun trào khiến tất cả mọi người trên thuyền đều quỳ xuống vái lạy không ngừng.
Nhìn từ xa, hình ảnh hư ảo ấy nằm ở nơi trời đất giao thoa, cực kỳ chân thật, khiến người ta có cảm giác mông lung, không phân biệt được thật giả.
Vương Lâm ngơ ngác nhìn cảnh tượng trời đất hư ảo ấy, trong đầu ầm vang.
_Thật đây... thật đây... trong sách có ghi, trong biển có linh, tên gọi là Thận, phun khí ra thành huyễn cảnh, tựa như tiên nhân hóa hình... Cảnh tượng này... cảnh tượng này rốt cuộc là thật hay là... thật sự tồn tại một vùng trời đất như vậy, hay nó hoàn toàn là hư ảo?_
_Hải linh bớt giận... hải linh bớt giận..._
Những tiếng nói run rẩy vang lên từ những con người đang quỳ lạy kia. Khi thấy cảnh tượng không thể nào giải thích được này, tâm thần họ đều run rẩy. Đây không phải là lần đầu tiên họ gặp, nhưng cả đời này cũng ít khi được chứng kiến.
Truyền thuyết xa xưa kể rằng, hễ lúc nào thấy cảnh tượng hư ảo trên mặt biển thì tức là lúc đó hải linh đang tức giận, muốn trừng phạt các sinh linh trên biển...
Vương Lâm đang đứng ngẩn người, mắt nhìn không chớp. Hắn không thấy những người xung quanh sau khi quỳ lạy liền ném rất nhiều hàng hóa xuống biển, cố dâng lên hải linh để khiến nó tiêu tan cơn tức giận.
_Đây là giả, không thể là thật mà hoàn toàn là hư ảo. Trong trời đất này không thể nào xuất hiện chuyện này. Đây là cảnh tượng không thể xảy ra ở đây..._
_Đây hẳn là do một tiên tu, ở trong hải dương vô tận tu hành, dùng tiên thuật tạo nên cảnh tượng này._
Vương Lâm thì thào. Hắn hiểu rõ nhiều đạo lý của trời đất, nhưng lúc này cảnh tượng hắn thấy khiến hắn không thể nào tưởng tượng nổi.
_Giả... đây là giả..._
Vương Lâm hít sâu một hơi, đang thì thào thì giọng nói của hắn đột nhiên ngừng bặt, hai mắt mở lớn, sững sờ tại chỗ, tay phải vô ý chỉ về ngọn núi lửa hư ảo ngoài khơi, vẻ mặt lộ rõ sự không thể tin nổi.
_Đó... nàng..._
Chỉ thấy trong cảnh tượng trời đất hư ảo kia, nơi núi lửa phun trào, trên bầu trời đầy mây đen xuất hiện một người phụ nữ. Người phụ nữ này mặc bạch y, dù dung mạo không phải đẹp tuyệt trần nhưng trong vẻ đẹp lại mang theo nét ôn nhu, mái tóc dài tung bay, cùng y phục phất phới, toàn thân tỏa ra vẻ xuất trần. Thoạt nhìn, nàng trông hệt như một tiên tử!
Người phụ nữ này từ trong mây đen bước ra, ngọc thủ giơ lên, hướng xuống phía dưới điểm một chỉ. Lập tức, ngọn núi lửa đang phun trào kia liền chấn động, không ngờ mơ hồ có dấu hiệu bị dập tắt.
Trong tích tắc nhìn thấy người phụ nữ này, Vương Lâm dường như mất hết lực lực. Toàn thân hắn ngây dại, một nỗi bi thương không nói nên lời trào dâng, giống như cơn gió lốc cuốn đi tất cả của hắn, bao phủ lấy hắn. Hai hàng nước mắt tuôn trào từ khóe mắt hắn.
_Là nàng..._
Thân thể Vương Lâm vốn đã già nua, nhưng lúc này lại càng già nua hơn nữa. Hắn dựa vào mạn thuyền, nhìn người phụ nữ mặc bạch y trong cảnh tượng trời đất kia, ánh mắt hắn như mãi không đổi thay.
Chỉ riêng truyen.free nắm giữ toàn quyền phát hành bản dịch tinh hoa này.