[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1559: Đa tạ
– Vẫn còn sáu cây cọc nữa, ngươi có thể tiếp tục.
Thân ảnh bảy màu từ tốn cất tiếng.
Vương Lâm trầm mặc, kìm nén sự nghi hoặc trong lòng, giơ tay phải nắm lấy cây cọc thứ năm trên thân Thanh Thủy. Vị trí của cây cọc này chính là đan điền của y.
– Cây cọc thứ năm này phong ấn nguyên thần của hắn!
Thanh âm của thân ảnh bảy màu mờ mịt ảo diệu, vang vọng bên tai Vương Lâm.
Ngay khi chạm vào cây cọc, tiên lực cùng Đạo cổ lực trong cơ thể hắn đồng thời vận chuyển. Thân thể Vương Lâm tựa như bị xé toạc, hai sức mạnh này dung hợp, chảy vào cánh tay phải, rồi hung hăng rút cây cọc thứ năm ra.
Một tiếng “Ầm” vang lên, cây cọc bị hắn trực tiếp rút ra, nhưng thân thể Vương Lâm cũng chấn động mạnh, từng tiếng “ầm ầm” truyền ra từ cánh tay phải. Máu tươi bắn tung tóe, hắn lảo đảo lùi lại mấy bước, lúc này mới dừng lại thở dốc một hơi.
Hai mắt Vương Lâm đỏ ngầu tia máu, từng bước tiến tới, lại gần Thanh Thủy. Trên mặt Thanh Thủy hiện lên vẻ thống khổ tột cùng, từng trận tiếng rên rỉ mơ hồ truyền ra từ khóe miệng y.
Sau khi lại gần Thanh Thủy, Vương Lâm không chút do dự vươn cả hai tay, cùng lúc nắm lấy cây cọc thứ sáu và thứ bảy trên hai chân của y!
Không đợi người bảy màu kia lên tiếng, Vương Lâm gầm nhẹ một tiếng, song chưởng đột nhiên lóe lên kim quang, khí tức Đạo cổ tràn ngập tỏa ra. Máu tươi vẫn đang chảy ròng ròng, hai tay hắn đồng thời vận sức, trực tiếp nắm lấy hai cây cọc mà rút ra!
Kiên nghị như Thanh Thủy cũng không thể chịu nổi cơn đau nhức này, nhưng y vẫn cắn chặt răng, những thanh âm lẽ ra phải là tiếng kêu thảm thiết đã hóa thành những tiếng rên rỉ nghẹn ngào.
Một tiếng “Ầm” vang vọng, hai cây cọc đã bị Vương Lâm rút ra hoàn toàn, nhưng thân thể hắn lại run rẩy kịch liệt, máu tươi tràn ra từ khóe miệng. Lực bài xích trong cơ thể hắn đã lên tới đỉnh điểm, khiến thần sắc Vương Lâm trở nên nhăn nhó.
– Không tệ, còn ba cây cọc nữa. Nhưng ba đạo phong ấn cuối cùng này không dễ dàng rút ra như vậy đâu. Nếu cuối cùng ngươi có thể làm được, ta sẽ tặng ngươi một lễ vật.
Thần sắc thân ảnh bảy màu kia bình tĩnh, thanh âm vang vọng, y giơ tay phải vươn về đám sương mù bảy màu khẽ nắm lấy. Lập tức đám sương mù kia quay cuồng, trong phút chốc liền có tiếng “ầm ầm” vang lên. Chỉ thấy một đạo quả màu vàng rất lớn chậm rãi hiện ra từ bên trong đám sương mù, rồi dần dần hạ xuống.
Trên đạo quả còn có những cành cây bám vào. Ngón trỏ tay phải của thân ảnh bảy màu kia lướt qua, những cành cây này liền gãy khỏi đạo quả, rơi xuống.
– Vật này tặng cho ngươi làm lễ vật.
Vương Lâm nhìn đạo quả, khẽ nhíu mày. Thân ảnh bảy màu kia khiến hắn có cảm giác như đang đối mặt với Thiên Vận Tử. Hắn không thể đoán được, cũng không nghĩ ra rốt cuộc đối phương có ý đồ gì khi để mặc hắn cứu Thanh Thủy, lại còn tiết lộ những chuyện liên quan đến Đạo cổ, và ban cho hắn đạo quả này!
Tất cả mọi chuyện tuyệt nhiên không phải là vô duyên vô cớ, nhất định phải có ẩn ý nào đó!
Vương Lâm trầm mặc, thu ánh mắt đang nhìn đạo quả, rồi nhìn lên đỉnh đầu Thanh Thủy. Cách thiên linh của y chừng mấy tấc, có thể thấy rõ ràng cây cọc thứ tám!
Hai cây cọc còn lại Vương Lâm cũng có thể nhìn thấy, nhưng việc lấy chúng ra cũng không hề dễ dàng.
Hít một hơi thật sâu, Vương Lâm chậm rãi giơ tay phải đặt lên thiên linh của Thanh Thủy. Lúc này động tác của hắn vô cùng thong thả, so với vẻ không chút do dự lúc trước, đã có thêm không ít sự tập trung.
Cây cọc thứ tám này đâm vào thiên linh. Thiên linh là nơi sinh tử giao thoa, nếu cây cọc này đâm vào chính giữa thì đã đành, nhưng nó lại lệch ra vài tấc, điều này khiến Vương Lâm không thể nào lý giải nổi.
– Cây cọc thứ tám này không phải một đạo phong ấn, mà là để mở ra luân hồi của hắn.
Thân ảnh bảy màu tựa hồ đang cười, nhìn Vương Lâm chậm rãi tiếp cận cây cọc thứ tám kia.
Cách cây cọc này một tấc, tay Vương Lâm dừng lại. Cây cọc này khác biệt so với bảy cây trước, bảy cây trước tuy đâm vào trong cơ thể Thanh Thủy, nhưng vẫn thò ra ngoài hơn phân nửa. Còn cây cọc thứ tám này gần như toàn bộ bị đâm sâu vào thiên linh của Thanh Thủy, chỉ thò ra ngoài vẻn vẹn hai tấc.
Hai tấc, quá ngắn ngủi!
Vương Lâm không thể không dừng tay. Hắn không biết sau khi rút cây cọc thứ tám này ra, Thanh Thủy sẽ ra sao, vị trí này quả thực quá mức nguy hiểm.
Thanh Thủy chậm rãi ngẩng đầu, nhìn Vương Lâm. Trên mặt y vẫn hiện lên vẻ thống khổ, nhưng đôi mắt lại vô cùng sáng rõ. Y nhìn Vương Lâm hồi lâu, rồi khẽ gật đầu.
Vương Lâm nhìn Thanh Thủy, cắn chặt răng, tay phải không chút do dự nắm lấy cây cọc thứ tám. Ngay khi nắm lấy, toàn thân Thanh Thủy chấn động kịch liệt, sự thống khổ vô hình khiến y phát ra từng trận tiếng gào thét rầu rĩ.
Ngay khi tay phải Vương Lâm chạm vào cây cọc này, lập tức trong đầu hắn trở nên hỗn loạn, từng ký ức vặn vẹo trực tiếp hiện lên. Những ký ức này tựa như vô số mảnh nhỏ, dũng mãnh ùa vào, khiến đầu óc Vương Lâm vô cùng đau nhức.
Hắn hoàn toàn không thể để ý kỹ xem những ký ức này là gì, chỉ còn biết nắm lấy cây cọc thứ tám, hung hăng kéo ra ngoài bốn tấc!
Thanh Thủy nghiến răng ken két, thủy chung không phát ra một tiếng gào thét nào, mà cố gắng chịu đựng, những tiếng rên rầu rĩ vẫn lọt ra từ kẽ răng.
Vài nhịp thở ngắn ngủi đối với Vương Lâm và Thanh Thủy mà nói, tựa như vô tận. Cây cọc kia bị rút ra từng chút một, vẻ mặt Vương Lâm nhăn nhó, vô số ký ức mơ hồ trong đầu khiến hắn nổi giận. Nhưng tay hắn vẫn không hề run rẩy, chậm rãi từng chút một kéo cây cọc lên cao hơn.
Cuối cùng, cây cọc đâm vào đ��u Thanh Thủy đã bị Vương Lâm rút ra hoàn toàn. Ngay khi cây cọc này rời khỏi thiên linh của Thanh Thủy, khóe miệng y tràn ra máu tươi, toàn thân y cũng tách khỏi ngọn núi, ngả về phía Vương Lâm, ôm lấy hắn.
Đầu y gục xuống, ngả vào vai Vương Lâm, thân thể suy yếu đến mức Vương Lâm gần như không cảm thấy trọng lượng, chỉ có thể nghe thấy lời nói yếu ớt từ miệng Thanh Thủy truyền ra.
– Đa tạ...
Vừa dứt lời, Thanh Thủy liền bắt đầu hôn mê.
– Sư huynh!
Vương Lâm ném cây cọc trong tay, dìu Thanh Thủy, nước mắt không kìm được chảy xuống.
– Không tệ, chỉ còn hai đạo phong ấn cuối cùng, so với lúc trước sẽ còn khó hơn rất nhiều. Thôi, ngươi hãy mang hắn rời khỏi nơi này đi.
Thân ảnh bảy màu kia vung tay phải lên, lập tức đạo quả bay thẳng về phía Vương Lâm.
– Vật này trao cho ngươi, hãy cầm lấy đi.
Vương Lâm dìu Thanh Thủy nhận lấy đạo quả, liếc nhìn thân ảnh bảy màu kia một cái thật sâu, rồi thu đạo quả vào, mang theo Thanh Thủy bay nhanh về phía sau, rời khỏi Thất Thải Giới.
Đối với người bảy màu kia, Vương Lâm c�� một sự kiêng kị rất lớn, hắn không thể nào đoán được đối phương làm như vậy rốt cuộc có ý đồ gì.
Trong lúc trầm mặc, ngay khi chuẩn bị rời khỏi nơi này, Vương Lâm dừng lại, xoay người nhìn thân ảnh bảy màu ở phía xa đằng sau.
– Tại sao?
Thanh âm Vương Lâm khàn khàn cất hỏi.
– Hắn bất quá cũng chỉ là một thứ đồ chơi, ngươi muốn cứu hắn thì cứ mang hắn đi. Còn về phần tại sao ư... Ta muốn xem dưới tạo hóa này, linh tu xuất hiện ở đây có thể giống như tiểu tử Chiến Nguyên kia, có thể xuất hiện những biến hóa tuyệt diệu hay không. Có lẽ nhờ vào biến hóa đó mà ta sẽ có thể tìm được thứ ta muốn...
– Ngươi muốn tìm cái gì?
Vương Lâm khẽ nhíu mày, hắn có chút không hiểu lời đối phương nói.
– Nếu ngươi có thể gặp được, thì ngươi sẽ biết.
Thân ảnh bảy màu kia mỉm cười, vung tay phải về phía trước, lập tức thân thể Vương Lâm bất ngờ không thể tự chủ, lùi về phía sau.
Ánh mắt Vương Lâm lộ ra vẻ khiếp sợ, thân thể hắn trong lúc lùi bước, dần dần rời khỏi Thất Thải Giới.
– Ngươi có phải là Tiên Tôn không?
Ngay khi chuẩn bị rời đi, Vương Lâm hỏi một câu cuối cùng.
– Phải, mà cũng không phải...
Thanh âm thần bí vang vọng. Vương Lâm thấy hoa mắt, khi nhìn rõ lại, hắn đã đứng giữa tinh không của Côn Hư Tinh Vực. Ở phía trước hắn, khe hở của Thất Thải Giới chậm rãi co lại, cuối cùng biến mất hoàn toàn.
Thân thể hắn cũng trở nên tự do, nhưng cảnh tượng vừa rồi cũng mang lại cho hắn ấn tượng cực kỳ sâu sắc. Dường như hắn đã lĩnh ngộ ra điều gì đó, nhưng càng biết nhiều, lại càng thêm mê man.
– Hắn muốn tìm cái gì? Nếu tiểu tử Chiến Nguyên trong lời nói của hắn là Chiến lão quỷ, vậy thì trên người Chiến lão quỷ đã xuất hiện biến hóa tuyệt diệu gì? Biến hóa này sẽ khiến người bảy màu kia tìm thấy thứ hắn mong muốn?
Trong lúc trầm mặc, Vương Lâm lùi về phía sau, ánh mắt phức tạp nhìn thoáng qua Thất Thải Giới đang dần biến mất, tiêu tan ở phía xa.
– Những chuyện của Thanh Thủy chỉ là một trò chơi...
Vương Lâm trong mắt lóe lên hàn quang, ôm lấy Thanh Thủy xuất hiện trên một tu chân tinh hoang dã nằm bên ngoài tổng bộ của Tu Chân Liên Minh.
Tinh cầu này không có tu sĩ, cũng không có linh khí, chỉ có mãnh thú sinh sống. Nhưng đối với Vương Lâm mà nói, nơi đây chính là chỗ tốt nhất để gỡ bỏ phong ấn cho Thanh Thủy.
Trong một sơn cốc trên tinh cầu này, Vương Lâm khoanh chân ngồi, đặt Thanh Thủy đang hôn mê ở phía trước. Hắn hít thở sâu, nhắm mắt thổ nạp, cố đè nén lực bài xích trong cơ thể xuống. Nhưng cuối cùng, hắn cũng rất khó có thể làm được, chỉ có thể khiến cơn đau kịch liệt kia hơi giảm bớt một chút mà thôi.
Bản dịch này thuộc về đội ngũ biên tập chuyên nghiệp của truyen.free, cam kết giữ gìn tinh hoa tác phẩm.