Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1551: Sơn Hà Đồ

Vương Lâm rất trọng tình nghĩa! Ân tình của Thanh Thủy năm đó, dù bao nhiêu năm tháng trôi qua cũng không hề phai nhạt!

Vương Lâm rất trọng tình nghĩa! Tình nghĩa này không phải là tình cảm nam nữ, mà là Thanh Thủy kia chỉ vì một đạo pháp thuật mà nhận Vương Lâm làm Đại sư đệ, truyền cho hắn thần thông trọn vẹn. Khi Vương Lâm còn non kém, huynh ấy giống như một ngọn núi lớn, đứng chắn trước mặt hắn, ngăn cản phong ba bão táp!

– Ngươi là sư đệ của Thanh Thủy ta, ta sẽ không để cho bất cứ kẻ nào tổn hại đến ngươi!

Một câu nói này đủ để Vương Lâm cảm thấy ấm áp suốt mấy ngàn năm.

Năm đó Vương Lâm kinh hoàng bỏ chạy, với thực lực của hắn lúc đó không thể cứu Thanh Thủy thoát ra. Trong nỗi đau buồn, hắn đã quyết định cả đời này chỉ cần còn một chút khả năng, hắn nhất định phải tới Tu Chân Liên Minh để cứu sư huynh của hắn ra!

Đối với Bạch Phàm, Vương Lâm cảm thấy vô cùng xa lạ, cũng không thừa nhận cái hư danh sư tôn đó. Nhưng đối với Thanh Thủy, Vương Lâm từ tận đáy lòng đã công nhận vị sư huynh này, chính là sư huynh cả đời của hắn!!

Cuộc đời của Thanh Thủy vô cùng đau khổ, cả đời hắn không có một ngày vui nào. Vợ con chết trong tay hắn, tất cả người thân đều bị hắn giết hại trong cơn điên loạn, cuối cùng bị Bạch Phàm phong ấn lại. Vì sư tôn của hắn thương hại, nên đã lưu lại hồn phách cho hắn, dù bị phong ấn vẫn còn một con đường sống.

Thế nhưng, sự thương hại này càng khiến trái tim Thanh Thủy thêm đau đớn, nhất là khi ký ức dần dần phục hồi, chậm rãi nhớ lại tất cả mọi chuyện năm đó, khiến hắn hóa điên, bi thương đến tột cùng hóa điên! Năm đó, nhà tan cửa nát, thân là vua Thanh Thủy Quốc, trong cơn bị truy sát, bi thương đến tuyệt vọng, cuối cùng đã thức tỉnh Cực Cảnh.

Mang theo sự thù hận và sát khí ngợp trời, hắn quay trở về Thanh Thủy Quốc! Đêm hôm đó, Thanh Thủy Quốc máu chảy thành sông! Tu sĩ tử vong vô số!

Đại thù đã được báo, nhưng hạnh phúc cũng vĩnh viễn tiêu tan. Cả đời hắn chỉ có chém giết! Mang theo một sát khí kinh thiên, trong những trận chém giết liên miên đó, hắn tiến vào Lôi Tiên Giới!

Trong Lôi Tiên Giới, khi hắn đang chìm đắm trong bi thương và sát phạt, hắn đã gặp được sư tôn, gặp được một nữ tử đã thay đổi cả cuộc đời hắn, khiến cho trái tim lạnh lẽo của hắn lại một lần nữa ấm áp trở lại.

Vì nữ tử này mà hắn đã từ bỏ giết chóc, từ bỏ tất cả, cuối cùng trở thành Thanh Thủy Tiên Quân của Lôi Tiên Giới!

Hắn tưởng rằng đã tìm được những ngày tháng hạnh phúc của mình, trong những năm tháng đó, thật sự hắn sống rất hạnh phúc. Nhưng tất cả chuyện này, theo sự điên cuồng khó lường của hắn, toàn bộ tan thành mây khói, giống như ánh trăng in trên mặt nước, không chịu nổi một đòn đánh.

Hắn đã tự tay giết chết thê tử, máu tươi, mang theo tình ý nồng đậm, dính đầy trên mặt hắn. Những giọt máu nóng bỏng này khiến thân thể Thanh Thủy run lên, linh hồn run rẩy, khiến hắn thức tỉnh khỏi cơn điên cuồng. Vừa tỉnh lại, vừa nhìn thấy thê tử đang giãy giụa trong tay mình, nàng muốn đưa tay lên vuốt ve khuôn mặt hắn. Khi cánh tay yếu ớt kia mất đi sức lực mà buông thõng xuống, từ trong miệng Thanh Thủy truyền ra một tiếng rống tuyệt vọng nhất trong đời hắn!!

Từ nay về sau, cả cuộc đời hắn không còn hai chữ hạnh phúc nữa.

Một tiếng gào thét từ trong tu chân tinh kia truyền ra, khiến tâm thần Vương Lâm chấn động. Sự bình tĩnh của hắn ầm ầm sụp đổ, giờ phút này hắn không thể trấn tĩnh nổi, ánh mắt hắn lộ ra vẻ kích động.

– Thanh Thủy vẫn còn sống!

Mặc dù tiếng gào thét này ngập tràn vẻ điên cuồng, mặc dù tiếng gào thét này ngập tràn sát khí, nhưng Vương Lâm lại bật cười ha hả. Hắn cười rất vui vẻ, vô cùng vui vẻ, hắn đã biết được Thanh Thủy vẫn còn sống!

Chỉ cần hắn còn sống, nhất định Vương Lâm sẽ có cách khiến cho Thanh Thủy sư huynh này một lần nữa khôi phục thần trí!

Con hắc long hương hỏa đó vừa xông tới tu chân tinh kia liền bị tiếng gào thét của Thanh Thủy tấn công, toàn thân chợt run rẩy. Nó cảm nhận được một luồng sát ý điên cuồng trong tiếng rít gào đó, cảm nhận được trong đó tồn tại một đạo sát lục bổn nguyên nồng đậm.

Vương Lâm vừa cười lớn vừa tiến về phía trước, tay phải giơ lên túm lấy con hắc long đó, vung mạnh về phía sau.

– Ngươi được tự do! Nhưng nếu ngươi giết dù chỉ một tu sĩ Giới Nội, thì ta sẽ hủy diệt hồn phách ngươi!

Con hắc long kia thân hình chấn động, trong mắt lộ vẻ vui mừng như vừa được tái sinh, trong lúc lui về phía sau, hướng về phía Vương Lâm gật đầu. Thân thể lóe lên, bay thẳng vào trong tinh không ở phía sau, trong nháy mắt đã biến mất không còn nữa.

Vương Lâm vừa tiến về phía trước, thân ảnh lóe lên vạn trượng kim quang, từng bước tới gần tu chân tinh có hình dạng giống thân thể con người đó. Vừa khi hắn tới gần, cánh tay phải do rất nhiều tu chân tinh nhỏ tạo thành kia đã gào thét lao tới, ẩn chứa một luồng đại lực, trực tiếp nhắm về phía Vương Lâm.

Sau khi biết được Thanh Thủy vẫn còn sống, Vương Lâm đã không còn kiên nhẫn, không còn áp chế lực bài xích trong cơ thể nữa, mà ngay khi cánh tay tu chân tinh kia tới gần, kim quang lóe lên khắp toàn thân hắn đột nhiên rút lại vào bên trong cơ thể. Trên mi tâm hắn, bảy tinh điểm màu vàng nhanh chóng xoay tròn. Tay phải Vương Lâm nắm chặt lại, vừa tiến về phía trước, vừa hướng về phía tu chân tinh khổng lồ kia, đánh mạnh một quyền.

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, cánh tay phải của tu chân tinh kia chấn động, ầm ầm tan vỡ, vô số đá vụn văng ra, bay tứ tán khắp nơi.

Thân thể Vương Lâm dừng lại một chút, rồi rất nhanh lại hồi phục như thường, tiếp tục tiến về phía trước. Đúng lúc này cánh tay trái của tu chân tinh kia nhanh chóng lao tới, mang theo tiếng gào thét sợ hãi, ầm ầm đập tới.

– Cút ngay!

Hai mắt Vương Lâm lóe lên kim quang, nhìn thẳng. Lập tức, một đạo thiểm điện màu vàng ầm ầm lao ra, trong một ngọn lửa màu vàng ngập tràn như một cơn sóng, trực tiếp va chạm với cánh tay đó.

Một tiếng "ầm", cánh tay trái của tu chân tinh kia lập tức xuất hiện vô số vết nứt. Ngọn lửa màu vàng chui vào trong những vết nứt đó, sức nóng tản ra khiến cánh tay kia lập tức vỡ tan.

Dường như không có bất cứ sức mạnh nào có thể ngăn cản bước chân của Vương Lâm giờ phút này, ngăn cản quyết tâm cứu Thanh Thủy của hắn. Sau bước thứ ba, Vương Lâm đã trực tiếp đi vào vùng trời của tu chân tinh khổng lồ đó.

Ngay lúc này, bên trong đám bạch quang nổi lên trên tu chân tinh, lão già kia, trong mắt lộ ra hào quang sáng ngời, giơ hai tay lên. Sau khi đánh ra một ấn quyết trước ngực, hai tay hắn tạo thành hình chữ thập, hướng về hai bên kéo mạnh ra.

Vừa khi ấn quyết này xuất hiện, toàn bộ tu chân tinh ầm vang chấn động. Chỉ thấy mặt đất của tu chân tinh kia nhúc nhích, vô số ngọn núi trên đó sụp đổ. Nhưng trong lúc chúng sụp đổ, lại thấy có hai dãy núi rất lớn từ dưới lòng đất ầm ầm nổi lên. Từ xa nhìn lại, hai dãy núi này cực kỳ thẳng tắp, khoảng cách giữa chúng lên tới cả ngàn dặm!

Hình dạng của chúng giống như hai thanh trục, nếu ở giữa có một bức tranh, thì nhìn giống như một cuộn tranh đang được mở ra!

– Sơn Hà Đồ, bảo vệ Liên Minh ta!

Lời nói tang thương từ miệng lão già kia truyền ra. Vừa khi thanh âm này xuất hiện, lập tức trên tu chân tinh kia, giữa hai dãy núi, không ngờ thực sự xuất hiện một gợn sóng như một bức tranh!

Từ xa nhìn lại, không ngờ đây chính là một bức tranh!

Theo sự xuất hiện của bức tranh này, toàn bộ tu chân tinh ầm ầm chấn động. Bên trong gợn sóng vặn vẹo kia hiện ra những hình ảnh sơn thủy, dường như có hồn phách trên đó, giờ phút này từ trên Sơn Hà Đồ bay lên, dung nhập vào tinh không. Đột nhiên, ở bốn phía bên trên lão già đã dung hợp thành một thể với tu chân tinh kia, xuất hiện một cuộn tranh khổng lồ chừng mười vạn trượng, khiến tinh không rung chuyển!

Cuộn tranh kia mở ra, càng ngày càng rộng, sơn thủy trên đó tràn ngập, vẽ thành những cảnh tượng núi sông tráng lệ!

Sơn Hà Đồ, Vương Lâm đã từng nhìn thấy, chính là pháp bào giống một bức bình phong của Tham Lang, trên bức bình phong đó có dấu ấn Sơn Hà Đồ. Hôm nay, Vương Lâm đã thấy được chí bảo chân chính của Vũ Tiên Giới, Sơn Hà Đồ!

– Năm đó khi Vũ Giới sụp đổ thì Tu Chân Liên Minh chính là những người đầu tiên tiến vào, đã lấy được rất nhiều pháp bảo. Lời này quả nhiên không sai.

Vương Lâm đứng giữa tinh không, hắn cảm nhận được một uy lực rất lớn đến từ trong Sơn Hà Đồ này!

Ở bên trong đó, Vương Lâm thậm chí còn cảm nhận được một luồng hương hỏa. Giống như trong thiên địa trên Sơn Hà Đồ có tồn tại thứ hương hỏa! Ở bên trong Sơn Hà Đồ có một thế giới, bảo vật này lai lịch khó lường, hiếm ai biết được xuất xứ.

Lúc này, Sơn Hà Đồ kia mở ra, hướng về bốn phía nhanh chóng tràn tới, một lực hút rất lớn từ bên trong ầm ầm xuất hiện, cuốn thẳng lấy Vương Lâm. Trong khoảnh khắc này, Vương Lâm mơ hồ có cảm giác như bị U Minh Thú cắn nuốt, tinh không ở bên cạnh giống như nước đang nhanh chóng chảy qua, dường như đang bị Sơn Hà Đồ hút lấy.

Còn có dấu vết của thời gian ngập tràn, dường như dưới lực hút này, năm tháng vô tận đang nhanh chóng trôi qua.

Quần áo Vương Lâm tung lên, hai mắt lóe lên kim quang, giơ năm ngón tay phải lên giữa hư không. Tay phải hắn chấn động, bất ngờ dưới lực hút của Sơn Hà Đồ này, bên trong tinh không liền có vô số gợn sóng quanh quẩn. Một tiếng "ầm ầm" nữa từ xa truyền lại. Đột nhiên, một chưởng ấn khổng lồ xuất hiện ở phía trên Vương Lâm và Sơn Hà Đồ đó!

Vân tay của chưởng ấn này cực kỳ rõ ràng, bốn phía còn ngập tràn gợn sóng chấn động. Kinh người hơn, chưởng ấn này toàn thân còn phát ra vạn trượng kim quang, một luồng tiên lực nồng đậm bất ngờ xuất hiện giữa tinh không trong Côn Hư Tinh Vực này!

Luồng tiên lực này cực kỳ nồng đậm, kinh thiên động địa vượt xa tiên lôi và tiên hỏa mà Vương Lâm đã thi triển lúc trước, đã đạt đến một trình độ cực kỳ đáng sợ.

Dịch Linh Ấn! Vương Lâm nhờ vào tiên huyết mạch mà thi triển ra Dịch Linh Ấn chính tông bậc nhất!

Tiên thể bên trong cơ thể Vương Lâm giống như nguyên thần đang nhanh chóng vận chuyển. Từng luồng huyết mạch tiên lực ầm ầm dung nhập vào bàn tay phải của hắn, khiến tiên khí trên Dịch Linh Ấn hiện ra giữa tinh không càng ngày càng đậm!

Tiên khí ở mức độ này đột nhiên xuất hiện trong Côn Hư Tinh Vực, chuyện này giống như một giọt dầu rơi vào trong nước! Giọt dầu này vừa rơi vào trong nước, liền lập tức ầm ầm nổ tung!

Côn Hư Tinh Vực cũng là một trong Tứ Đại Tinh Vực của Giới Nội. Vô số năm nay, từ khi được sinh ra cho tới giờ, tiên lực cực kỳ tinh thuần như vậy chưa bao giờ xuất hiện trong phạm vi lớn đến thế này. Cho dù có xuất hiện, thì tiên lực cũng tuyệt đối không thể tinh thuần đến cực điểm như bây giờ!

Vừa khi Dịch Linh Ấn này xuất hiện, luồng tiên khí tinh thuần này dấy lên một cơn sóng lớn ngập trời trong Giới Nội này, khiến một vài người tâm thần chấn động, không thể tin nổi!

Trong Triệu Hà Tinh Vực, mặc dù đã bị bao vây, trở thành vùng đất của Giới Ngoại, nhưng ở sâu về phía Bắc của Triệu Hà, có một thanh niên trên mi tâm không có ấn ký, thần sắc mệt mỏi, đang vừa đi vừa bấm độn tính toán.

– Ôi, chỗ mà Mã sư bá nói sao lại khó tìm như vậy. Chắc hẳn chính là nơi này, nhưng vẫn chưa tìm thấy lối vào...

Thanh niên này đang tự nói thầm, đột nhiên thân thể chấn động mạnh, trực tiếp xoay người, hai mắt lộ ra tinh quang mà từ khi đi tới Giới Nội này chưa từng xuất hiện. Thần sắc hắn còn ầm ầm biến đổi, loại biến sắc này của hắn cũng là lần đầu tiên xuất hiện kịch liệt đến vậy!

– Đây... đây là... đây là tiên khí!! Sự tinh thuần của tiên khí này ngay cả Mã sư bá cũng không thể sánh bằng!! Đây là hoàng tộc tiên!! Là ai vậy!! Là ai đã giáng lâm vậy!!! Đáng chết thật, ở một chỗ như thế này sao lại có hoàng tộc tiên giáng lâm, sao bọn họ lại có thể tìm ra được chỗ này!!

Cũng bị luồng tiên khí này khiến cho khiếp sợ còn có Chiến Lão Quỷ thần bí kia, còn có Viễn Cổ Tiên Vực của Giới Nội đang bị phong ấn...

Tác phẩm này được chuyển ngữ độc quyền và phát hành bởi Truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free