[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1545: Ba bảo vật
-Thế giới bên ngoài thật tươi đẹp! Vạn vật đồ sộ lạ thường, người cũng đông đúc biết bao!
Trong khu vực đá vụn nơi U Minh thú ẩn mình tại Liên Minh Tinh Vực, những tiếng gào thét thê lương vang vọng.
Giọng nói ấy tựa hồ còn chứa đựng một niềm hưng phấn bị kìm nén suốt bao nhiêu năm tháng. Từ khu vực đá vụn ấy, một thân thể gầy gò, tựa như giương nanh múa vuốt, không ngừng gầm thét vọt ra.
Vương Lâm đã quen với cảnh người điên gào thét, chẳng bận tâm đến hành động của hắn mà lặng lẽ ngắm nhìn tinh không phía trước, cảm nhận khí tức thân thuộc vô ngần. Đó là hơi thở của gia đình.
-Rốt cục cũng về đến nhà rồi...
Ánh mắt Vương Lâm lộ vẻ hoài niệm. Hắn có nhà ở Côn Hư, nhà ở Chu Tước. Chỉ là người thân của hắn đã từ giã cõi đời từ lâu rồi...
Hắn thậm chí không rõ vì sao mình còn muốn trở về cố hương. Không chỉ vì Thanh Thủy, vì Tư Đồ Nam, mà còn bởi một cảm giác mơ hồ dâng lên trong nội tâm sau mấy ngàn năm phiêu bạt. Dường như Côn Hư luôn ẩn chứa một lực lượng kỳ dị khiến hắn không thể nào dứt bỏ.
Dù cho hắn đã chẳng còn người thân nào...
Ánh mắt Vương Lâm nhuốm vẻ bi thương, trong đầu tràn ngập hình ảnh cuộc đời ngày trước. Rất lâu sau đó, Vương Lâm khép mắt lại. Đôi mắt không tuôn lệ, chỉ ẩn chứa nỗi đau khôn cùng.
Tiếng gào thét của người điên yếu dần. Hắn nghi hoặc nhìn về phía Vương Lâm, gãi gãi đầu, ánh mắt lộ vẻ mê mang. Hắn chưa từng thấy đối phương lại có vẻ mặt như vậy. Từ vẻ mặt ấy, hắn mơ hồ cảm nhận được một nỗi đau thấu tận linh hồn.
-Hắc, tiểu nương tử nhà ngươi bị làm sao vậy? Nói cho bổn vương biết ai ức hiếp ngươi? Bổn vương sẽ xử lý hắn cho ngươi.
Người điên chống tay vào hông, vênh mặt, bày ra một dáng vẻ oai vệ lạ thường.
Vương Lâm mở mắt, trầm mặc không nói, chỉ lắc đầu rồi từng bước đi về phía xa, tiến thẳng vào tinh không, mỗi bước chân nặng nề.
Hắn đi rất chậm, ánh mắt dõi vào tinh không. Nơi đây khiến cảm giác thân thuộc của hắn càng ngày càng rõ ràng, dâng trào nồng đậm trong lòng.
Bản thân hắn cũng không thể nói rõ vì sao lúc này lại bi thương hơn khi trở lại La Thiên. Có lẽ là bởi hắn đã trải qua quá nhiều chuyện, đi quá xa, quá xa rồi...
-Ngươi đừng có như vậy chứ. Bổn vương cũng cảm thấy khó chịu, bổn vương rất nhớ Tiểu Hồng, Tiểu Ngân. Hai tên đáng chết các ngươi sao không đến tìm bổn vương chứ! Ta nhớ nhà, ta phải về nhà....
Người điên đi theo Vương Lâm, tâm tình cũng dần bị hắn ảnh hưởng.
Nhưng tâm tình của người điên này biến đổi rất nhanh, chẳng bao lâu liền quên mất nỗi bi thương vừa rồi, lại lập tức gào rú hưng phấn, điều khiển đá vụn lượn lờ quanh mình, vừa hò hét vừa nô đùa lao về phía trước, vui vẻ đến quên cả trời đất.
Vương Lâm lặng lẽ bước đi, từ từ chôn chặt nỗi bi thương. Hắn còn có rất nhiều chuyện để làm, chưa thể ngơi nghỉ được.
Nhìn người điên nô đùa cách đó không xa, ánh mắt Vương Lâm thoáng lộ vẻ hâm mộ. Hắn thực sự hâm mộ người điên này. Niềm vui sướng trên người đối phương, dù gặp phải chuyện gì cũng chỉ trong nháy mắt đã có thể quên lãng, lại tìm cách khiến bản thân vui vẻ.
Việc này Vương Lâm không làm được.
Người điên cất tiếng cười sảng khoái, thỉnh thoảng lại rống lên tiếng khàn khàn. Hai người đi sâu vào tinh không, càng ngày càng xa.
Không bao lâu sau, phía trước hiện ra một tu chân tinh khổng lồ, không kém nhiều so với Thiên Vận Tinh năm xưa, nhưng các vệ tinh quay quanh nó còn nhiều hơn Thiên Vận Tinh rất nhiều.
Tu chân tinh này Vương Lâm cảm thấy hơi xa lạ, chưa từng đặt chân tới.
Bên ngoài tu chân tinh này còn có những gợn sóng mơ hồ, hé lộ lực lượng cấm chế.
Cả tu chân tinh yên tĩnh, tựa như một nấm mồ không hề có bất cứ âm thanh nào.
Vừa nhìn thấy tu chân tinh nọ, người điên lập tức hoan hô, hai mắt sáng bừng, rồi rống to lên.
-Oa oa oa! Nhiều tiểu nương tử như vậy. Nơi này hay đó. Bổn vương rốt cục cũng thấy được những người khác nô đùa rồi!
Người điên hưng phấn xoa xoa tay, ánh mắt trông mong nhìn về phía Vương Lâm.
-Ta muốn đi vào đó...
Ánh mắt Vương Lâm lướt qua tu chân tinh nọ, không hề khiến bất cứ tu sĩ nào chú ý mà đã nhìn rõ ràng mọi thứ trên tinh cầu này.
Đây là một tu chân tinh cấp thấp, phàm nhân rất nhiều, chia thành gần trăm quốc gia, tu sĩ cũng không ít. Chẳng qua hầu hết tu sĩ mới chỉ ở bước đầu tiên, số người ở bước thứ hai không nhiều lắm.
Người có tu vi cao nhất trong đó là Tịnh Niết. Nhưng bên trong nền đất tại trung tâm tu chân tinh này có một cái động rộng rãi, trong đó có bốn người, hiển nhiên là những lão quái bế quan đã lâu.
Trong số đó, người cao nhất đạt tới Thiên nhân đệ tam suy. Nhưng chỉ có một người mà thôi, hai người còn lại đều là Thiên nhân đệ nhất suy. Một người còn lại có tu vi Toái Niết.
Bên trong động ở trung tâm tu chân tinh này có lực lượng băng hỏa luân phiên thay đổi, hiển nhiên là những người này nương theo băng hỏa mà áp chế suy kiếp trong cơ thể, đang cố gắng chậm rãi vượt qua.
-Ta có chuyện quan trọng, không thể đi chơi với ngươi được.
Thu hồi ánh mắt, Vương Lâm đã biết nơi đây chẳng ai có thể gây thương tổn cho người điên.
-Không sao đâu. Ta chơi một mình được rồi. Ngươi nếu theo bên cạnh bổn vương ta lại thấy không được tự nhiên. Ngươi cho dù muốn theo bổn vương cũng không đồng ý đâu!
Người điên hừ nhẹ một tiếng.
Vương Lâm trầm mặc trong chốc lát, ánh mắt nhìn người điên lộ vẻ nhu hòa, chậm rãi nói:
-Nhất định phải tới nơi đó sao? Hay là ngươi đi với ta đi. Đợi ta xử lý xong việc sẽ mang ngươi đi chơi thật vui.
Người điên lắc đầu quầy quậy, quay đầu nhìn tu chân tinh kia, ánh mắt lộ vẻ hưng phấn, thì thào nói:
-Nhiều người như vậy, chơi nhất định rất vui....còn có không ít tu sĩ. Ha ha, ta lúc đầu chơi tới đây không phải là để kiếm chỗ chơi sao. Ta không đi chỗ nào khác nữa.
Thấy ánh mắt của người điên như vậy, Vương Lâm cười khổ, trầm ngâm một lát. Hắn vẫn còn hơi lo lắng. Dù sao thì tâm trí hắn đơn thuần như trẻ thơ, dù mang thân thể bất diệt song cũng khó tránh bị kẻ khác lừa gạt.
Chính hắn lừa gạt người điên này thì thôi chứ không cho phép kẻ khác lừa gạt hắn. Tính cách Vương Lâm ân oán phân minh. Người điên này có ân tái tạo với hắn, hắn quyết không cho bất luận kẻ nào làm tổn thương tới người điên nửa điểm!
-Không được!
Vương Lâm vung tay áo lên. Lập tức một luồng ánh sáng màu vàng lao thẳng tới, kéo người điên đang lao đi trở về.
Trong mắt người điên nọ liền lập tức bùng lên lửa giận, liên tục gào thét, trong kim quang không ngừng dãy dụa. Hắn không biết đã thi triển thần thông gì mà trong nháy mắt có thể thoát khỏi kim quang, vừa tức giận lại vừa đắc ý rống to với Vương Lâm.
-Con bà nó, ngươi dám quản bổn vương sao? Ngay cả ca ca ta cũng không quản được ta.
Bổn vương muốn tới đâu chơi thì nhất định sẽ tới đó! Ngươi là sư tôn của bổn vương thì sao chứ. Hừ hừ. Bổn vương có bao nhiêu sư tôn chứ? Để ta tính xem, một người, ba người, tám người....quên mất rồi. Dù sao thì cũng nhiều, có ai có gan quản ta đâu?
-Ta muốn đi chơi.
Người điên căm tức nhìn Vương Lâm, nhe răng tạo một vẻ mặt vô cùng hung ác.
Vương Lâm lạnh lùng nhìn chằm chằm vào người điên. Tính cách của hắn vốn không thích quản người khác, lúc này khi nghe người điên nói kiên quyết như vậy liền hừ lạnh một tiếng, tay phải giơ lên vung về phía trước. Một cái khe trữ vật liền hiện ra, trong đó bay ra hai luồng sáng.
Luồng sáng thứ nhất không ngờ truyền ra tiếng gào thét hưng phấn.
-Không quay về nữa. Lần này nói gì thì nói lão tử cũng không về nữa. Mỗi lần không cần là lại ném lão tử trở về động. Lão tử nói gì thì cũng là một kiếm linh có thể lập công lao cho sát tinh thì sao chứ, ngươi không thể đối xử với ta như vậy.
Hứa Lập Quốc hiện ra từ luồng sáng. Vừa xuất hiện, mắt hắn chợt lóe lên, lập tức nhìn thấy người điên.
Người điên nọ cũng sửng sốt nhìn Hứa Lập Quốc.
Hai người nhìn nhau hồi lâu, đạo quang mang thứ hai từ trong cái khe hiện ra. Đó chính là Lưu Kim Bưu. Lưu Kim Bưu cẩn thận đánh giá bốn xung quanh, sau khi nhìn người điên vài lần liền ho khan vài tiếng, từ trong ánh sáng đi ra.
-Hai người các ngươi đi cùng với hắn, ở trên tu chân tinh này chờ ta, không được để hắn bị thương tổn nửa điểm!
Vương Lâm nói rất ít, bên trong lời nói tràn ngập sự uy nghiêm.
Ánh mắt đảo qua người điên, Vương Lâm xoay người bước về phía xa. Hắn nghĩ với tu vi của Hứa Lập Quốc, lại có Lưu Kim Bưu am hiểu quan sát sắc mặt người khác, người điên ở trên tu chân tinh này hẳn là sẽ không có vấn đề gì.
Như thế là hắn có thể yên tâm biến mất trong tinh không, đi thẳng tới tổng bộ Tu Chân Liên Minh!
-Thanh Thủy sư huynh, Vương Lâm tới rồi!
Vương Lâm đi rồi, Hứa Lập Quốc và người điên trừng mắt nhìn nhau hồi lâu, sau đó đồng thời mở miệng.
-Tiểu nương tử, nói cho bổn vương biết tên ngươi là gì?
-Ngươi là ai?
Hứa Lập Quốc sửng sốt, lập tức lửa giận bừng bừng nhìn chằm chằm vào người điên, mở miệng nói:
-Ai là tiểu nương tử? Lão tử là nam đó!
Người điên cười ha hả, chỉ vào Hứa Lập Quốc đang muốn nói gì đó nhưng chưa kịp mở miệng, ôm bụng cười ha hả, cả người dường như nằm lăn ra đất mà cười bò ra.
-Ngươi là nam? Ha ha...ha ha Tiểu Hồng, ngươi mau tới xem xem. Kiếm linh này nói hắn không phải là tiểu nương tử...ha ha, bổn vương chết cười mất...hả, trời mưa rồi, Tiểu Hồng, mau mang ô cho ta...
Người điên này lầm bầm, ánh mắt dần dần lộ vẻ mê man, không cười nữa mà nhìn Hứa Lập Quốc ngây ngẩn.
Bị hắn nhìn như vậy, Hứa Lập Quốc cũng trừng mắt nhìn lại. Vẻ mặt Lưu Kim Bưu vô cùng kỳ quái, đứng một bên nhìn chằm chằm vào người điên, ánh mắt cũng lộ vẻ nghi hoặc.
Lưu Kim Bưu lộ thần sắc ngưng trọng, tiến lên vài bước, ánh mắt không ngừng đánh giá người điên. Nhất là sau khi nhìn vẻ mặt đối phương nhìn Hứa Lập Quốc liền gật đầu mỉm cười, nụ cười có chút quái quái.
-Người điên?
-Đúng, là người điên, không sao!
Ánh mắt của Hứa Lập Quốc và Lưu Kim Bưu chậm rãi tiếp xúc, đồng thời chuyển động, tủm tỉm cười nhìn về phía người điên.
Tác phẩm này được dịch và đăng tải duy nhất tại truyen.free, mọi hành vi sao chép đều không được cho phép.