Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1488: Sớm mai mông lung lệ

Tây Tử Phượng cắn môi dưới, chậm rãi bay về phía tu chân tinh phía trước, nơi linh khí vô cùng nồng đậm, hai mắt nàng nhắm nghiền, không một giọt lệ nào rơi xuống.

Nước mắt nàng đã cạn khô từ tám trăm năm trước.

Dần dần, tu vi trong cơ thể nàng vận chuyển, hóa thành một luồng ánh sáng dịu nhẹ, khuếch tán ra xung quanh. Nguyên thần nàng cũng chậm rãi rời khỏi thể xác, biến thành một luồng thần thức, thẳng tiến lên thiên không, lao về phía tu chân tinh đã không còn bóng dáng tu sĩ hay phàm nhân nào nữa.

Bỗng chốc, thần thức như chạm đến tu chân tinh. Sắc mặt Tây Tử Phượng tái nhợt, nàng cắn chặt răng, mạnh mẽ giật lấy thần thức!

Tu chân tinh lập tức chấn động ầm ầm. Quỹ đạo chuyển động vốn thong thả của nó bị thần thức này tác động, đột ngột dừng lại một thoáng!

Nhưng ngay khoảnh khắc đó, một luồng lực phản chấn kinh khủng không thể hình dung nổi ầm ầm lao thẳng vào thần thức của Tây Tử Phượng.

Tây Tử Phượng phun ra một ngụm máu tươi. Phần thần thức tách ra từ nguyên thần của nàng không thể chịu nổi lực phản chấn này, trong nháy mắt đã bị xé tan!

Sắc mặt nàng trắng bệch, thân thể lùi lại phía sau hơn mười trượng. Nguyên thần lại một lần nữa tách ra, hóa thành một luồng thần thức lao tới tu chân tinh kia, tiếp tục lay động nó!

Tiếng ầm vang kịch liệt truyền đến. Tu chân tinh chấn động dữ dội, mơ hồ xuất hiện dấu hiệu thay đổi quỹ đạo. Chẳng qua, lực phản chấn lần này còn mạnh mẽ hơn lần trước, cuồn cuộn ập đến, khiến thần thức của Tây Tử Phượng lại một lần nữa bị đánh tan tành!

Lần tan vỡ này khiến thần thức của nàng vỡ vụn từng mảnh. Nguyên thần cũng bị thương nặng, bị cuốn trở lại cơ thể, máu tươi từ miệng nàng phun ra. Thân thể nàng run rẩy, dường như không thể đứng vững, sắc mặt xám xịt như tro tàn, ngay cả đôi mắt cũng trở nên ảm đạm.

- Phế vật vô dụng!

Kèm theo tiếng hừ lạnh, nam tử trung niên sứ giả của Lôi Tiên Điện bước tới, lướt qua Tây Tử Phượng, vung tay áo, thần thức của hắn thẳng tiến về phía tu chân tinh kia, khẽ quát một tiếng. Tu chân tinh lập tức ầm ầm chấn động, chậm rãi thoát ly khỏi quỹ đạo đã chuyển động suốt vô số năm qua.

- Di tinh!

Nam tử trung niên vung tay ôm lấy hư không, như thể ôm trọn tu chân tinh, rồi quay về phía sau quát lớn.

Gần trăm tu sĩ kia không cần hắn ra lệnh, khi lời vừa dứt đã lập tức xông lên phía trước. Từng đạo tơ bạc hiện ra, tiếp xúc với tu chân tinh, hình thành một tấm lưới bạc khổng lồ bao phủ toàn bộ tu chân tinh này, đồng thời phát lực kéo đi.

Chỉ có duy nhất một lão già khi đi ngang qua Tây Tử Phượng khẽ thở dài một tiếng. Từ túi trữ vật lấy ra một lọ đan dược, nhanh chóng đưa cho nàng.

- Tây Tử đạo hữu, lão phu năm đó cũng là được hắn mang ra khỏi Lôi Tiên Giới...

Lão già khẽ nói rồi lướt qua Tây Tử Phượng.

Tây Tử Phượng lặng lẽ nhận bình đan dược, ánh mắt lộ rõ vẻ cảm kích. Bên trong là đan dược trân quý của La Thiên Tinh Vực, sau khi nuốt vào, tốc độ chữa thương sẽ nhanh hơn rất nhiều. Tám trăm năm nay, sự trợ giúp của những thế gia giao hảo với Tây gia còn chẳng bằng những người được Vương Lâm mang ra khỏi Lôi Tiên giới. Nếu không có những người này, cuộc sống của Tây Tử Phượng sẽ càng gian nan hơn bội phần.

- Còn đứng đó làm gì, không mau lại đây di tinh! Phế vật đúng là phế vật, có dung mạo đẹp lại còn hủy hoại bản thân. Nếu lúc đầu ngươi đồng ý yêu cầu của ta thì làm sao có ngày hôm nay!

Nam tử trung niên sứ giả của Lôi Tiên Điện cười lạnh nói.

- Sứ giả đại nhân, Tây Tử đạo hữu cũng đã gia nhập Lôi Tiên Điện, tuy tu vi không đủ nhưng thân phận cũng tương đồng với chúng ta. Thương thế của nàng khi chấn động tu chân tinh còn chưa lành, người hà cớ gì phải bức bách như thế? Để nàng tịnh dưỡng một chút không được sao!

Lão già vừa tặng thuốc không nhịn được nữa, mở miệng phản bác.

Ánh mắt nam tử trung niên lóe lên, nhìn về phía lão già vừa lên tiếng.

- Bổn sứ giả làm việc còn cần ngươi phải chỉ trỏ sao!

Lão già này có tu vi Khuy Niết sơ kỳ. Bị ánh mắt của nam tử trung niên nhìn chằm chằm, lão lập tức cảm nhận được uy áp khổng lồ ập tới. Nhưng lão vẫn cắn răng ngẩng đầu, cười lạnh mở miệng nói:

- Ngươi hiện tại cũng có thể biết Tây Tử đạo hữu năm đó chung tình với hắn. Lúc hắn còn ở đây ngươi dám làm thế này sao!

Lời này vừa thốt ra, ánh mắt nam tử trung niên lập tức lộ hung quang, tâm thần cũng chấn động. Hắn đương nhiên hiểu rõ người đối phương nhắc đến là ai. Khí thế trong trận đánh phong tiên kia, dù là cảnh giới Dương Thực cũng phải ngưỡng mộ.

Căn bản không ai dám ở trước mặt người đó lộ nửa phần bất kính. Nhất là sau một trận đánh tại Liên Minh Tinh Vực, người kia đã hoàn toàn nổi danh, chấn động cả hai đại tinh vực, tiếng tăm như cồn. Nam tử trung niên trước mặt hắn chẳng khác gì một con kiến hôi.

- Hắn sớm đã rời đi, thậm chí có khả năng đã chết rồi...

Không đợi nam tử trung niên nói hết, lão già đã cười lạnh cắt lời.

- Nếu như hắn đã trở về thì sao!

Một câu nói này khiến nam tử trung niên trầm mặc. Một lát sau, hắn hừ lạnh một tiếng, vung tay áo quát:

- Chớ nhiều lời! Tây Tử Phượng, còn cả ngươi nữa, nhanh chóng di tinh!

Lão già liếc nam tử trung niên một cái, không nói thêm gì nữa, hòa vào đám tu sĩ di tinh.

Tây Tử Phượng vẫn trầm mặc, gạt qua việc chữa thương mà lặng lẽ tiến lên. Cắn răng, nàng phân ra một phần thần thức, hóa thành một sợi tơ bạc, dẫn dắt tu chân tinh kia, cùng mọi người chậm rãi lui lại phía sau.

Nam tử trung niên nhìn về phía trước, thần sắc âm trầm. Một câu nói của lão già kia khiến lòng hắn không yên... "Nếu đã trở về thì sao"... những lời này cứ vờn quanh tai hắn, thật lâu không tiêu tan.

Đoàn người gần trăm người, trong tiếng ầm ầm của tu chân tinh di động, chậm rãi bay về phía trư��c, dần dần đi xa.

Nhưng không bao lâu sau, ở tinh không phía trước, một thân ảnh bạch y xuất hiện. Thân ảnh ấy mái tóc trắng xóa tung bay, chậm rãi bước đi trong tinh không.

Khi hắn bước đi thong thả như vậy, nhưng thực tế, mỗi bước chân đều lướt qua vô tận tinh không. Trong mắt người khác, một bóng trắng thoáng qua, tỏa ra cảm giác khiến người ta gần như hít thở không thông, như bị một ngọn núi lớn đè nặng, nhưng chỉ trong nháy mắt đã tiêu tán. Bóng trắng kia cũng biến mất khỏi tầm mắt mọi người.

Mọi chuyện chỉ phát sinh trong nháy mắt, nhanh đến mức người ta chưa kịp phản ứng, giống như một ảo ảnh.

Thân thể tất cả mọi người đều chấn động, ánh mắt lộ vẻ hoảng sợ. Nhất là nam tử trung niên kia, sau khi sửng sốt thì tâm thần tràn ngập sự kinh hoàng.

Không đợi bọn họ tỉnh táo khỏi sự rung động, một tiếng kêu khẽ vang lên, như thể truyền ra từ sâu thẳm tinh không.

Tiếng nói này lọt vào tai mọi người khiến cả trăm tu sĩ tâm thần lại một lần nữa ầm vang. Sắc mặt đám người này đại biến, đồng loạt lùi lại phía sau.

Toàn thân Tây Tử Phượng run rẩy. Tiếng nói này dù chỉ là một tiếng kêu khẽ nhưng khi lọt vào tai nàng lại giống như thiên địa sụp đổ, khiến tâm thần nàng chấn động mãnh liệt.

Nàng theo tiềm thức ngẩng đầu lên, nhưng không nén được lại càng cúi sâu hơn. Thân thể nàng vừa lùi lại phía sau, trốn vào trong đám tu sĩ, trong lòng có một tâm tình không thể nói nên lời, khiến nàng không muốn người ta nhìn thấy mình.

Tiếng kêu khẽ kia còn đang vang vọng. Thân ảnh bạch y vừa biến mất kia đột nhiên lại xuất hiện trong tinh không trước mặt mọi người, ánh mắt nhìn thẳng về phía bọn họ!

Dưới ánh mắt đó, không ai có thể nhìn rõ dung mạo của hắn. Dường như người này là một mặt trời trắng, tỏa sáng vạn trượng, khiến người ta không thể nhìn kỹ.

Nhất là nam tử trung niên đứng ở phía trước, tâm thần càng thêm chấn động. Ánh mắt này khiến mọi hoạt động của thân thể hắn đều đình chỉ, ngay cả nguyên thần cũng bị áp chế trong cơ thể, không dám nhúc nhích dù chỉ một chút.

Dường như ánh mắt này là thực thể, khóa chặt lấy hắn, gông cùm nguyên thần. Dường như chỉ cần một ý niệm của đối phương, thân thể hắn sẽ ầm ầm nổ tung, nguyên thần trực tiếp bị bóp nát!

Đây là một tồn tại nằm ngoài khả năng lý giải của bọn họ!

- Tiền... tiền bối...

Nam tử trung niên kia có tu vi cao nhất nhưng khoảng cách đến thân ảnh bạch y cũng là gần nhất. Giờ phút này, thân thể hắn mềm nhũn, trực tiếp quỳ sụp xuống, tiếng nói run rẩy, muốn cất lời.

Thân ảnh bạch y này chính là Vương Lâm!

Vương Lâm vốn chẳng để ý đến đám tu sĩ này. Nhưng trong nháy mắt khi lướt qua họ, hắn lại dường như cảm thấy có một người... một người mà năm đó hắn từng gặp, một nữ tử đã từng có ý ái mộ hắn...

Nếu nữ tử này vẫn như năm đó thì Vương Lâm sẽ không dừng lại. Nhưng hắn lại nhìn thấy một chuyện khiến trong lòng hắn đau xót. Dưới ánh mắt của hắn, đám tu sĩ phía trước dường như tan biến, chỉ còn một nữ tử đang ẩn mình cúi đầu, sắc mặt tái mét, thân thể run rẩy...

Khi nhìn nữ tử này, dù nàng cúi đầu thì Vương Lâm vẫn có thể thấy được vết sẹo kinh hãi trên mặt nàng. Hắn trầm mặc đứng yên tại chỗ.

Tây Tử Phượng cắn chặt môi dưới. Tám trăm năm qua, nàng vốn tưởng rằng nước mắt mình đã chảy khô, chảy sạch, không còn một giọt nào. Nhưng hôm nay, trong nháy mắt vừa rồi, khóe mắt nàng lại trào ra hai hàng lệ, lăn dài trên gương mặt, rơi xuống cũng chẳng thẳng tắp. Mà hàng lệ khi chảy trên mặt, gặp phải vết sẹo kia liền thay đổi phương hướng...

Nàng muốn bỏ chạy. Nàng không muốn đối phương nhìn thấy mình. Đây là một loại tâm tình vô cùng phức tạp, bởi vì nàng đã không còn như năm đó...

Nàng thà cả đời cô độc già đi, đến khi chết cũng không muốn trong tình huống này, khi bản thân đang vô cùng chật vật, với vẻ mặt xấu xí này mà để người đó nhìn thấy...

Nước mắt lại càng rơi xuống nhiều hơn. Nàng cúi đầu thật sâu, thân thể theo tiềm thức lùi lại phía sau, tiếp tục lùi lại phía sau... Nàng muốn trốn đến chân trời góc bể, trốn đến tận cùng tinh không, trốn đến một nơi mà đối phương không thể nhìn thấy, yên lặng vỗ về trái tim mình... Lặng lẽ lau đi những giọt lệ này...

- Tây Tử Phượng... ta là Vương Lâm...

Vương Lâm nhìn nữ tử trung niên đang lùi lại phía sau, nhẹ giọng nói. Hắn làm sao quên được năm đó, tháng đó, ngày đó, nữ tử mang vẻ mặt tươi cười xinh xắn, đứng trong đám người nhìn mình...

Giờ đây, dung nhan đó đã già đi, mang đầy vẻ ưu thương, không dám nhìn thẳng mặt hắn.

Trong tích tắc khi hắn nói đến tên của bản thân, cả trăm tu sĩ ở nơi này ầm ầm chấn động. Nhất là nam tử trung niên kia, trong nháy mắt khuôn mặt dường như mất hết máu huyết, ngay cả trái tim cũng không đập nổi nữa, ngay cả nguyên thần cũng vì một câu nói này mà sụp đổ, linh hồn vì một cái tên này mà chia năm xẻ bảy, hồn phi phách tán!

Vương Lâm!!

Đây chính là một cái tên từng chấn động tám phương tại La Thiên Tinh Vực!

- Ta không phải Tây Tử Phượng... tiền bối nhận lầm rồi...

Nữ tử nọ vẫn lùi về phía sau, tiếng nói run rẩy, tựa như đã không còn đường lui, cắn chặt môi.

Bản dịch này thuộc về truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free