[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1463: Gian lận
Đôi mắt Vương Lâm ngưng trọng nhìn chằm chằm vào phía sương mù phía trước đang chậm rãi tiêu tan. Thân ảnh của thiếu nữ kia cũng theo sương mù biến mất, không biết bị đưa tới nơi nào.
– Thú vị...
Vương Lâm thì thào, nhìn ký hiệu hình con số từ ấn đường của thiếu nữ Phong Diệt tộc, đặt nó sang một bên, tùy ý để đài mộ tiếp tục bay về phía trước. Sau đó, chàng lại lấy ra một Cổ Ma hồn, bóp nát hóa thành Cổ Ma lực, dung hợp với Cổ Thần lực, rồi lại lấy từ hồ lô ra một ít khí tức Cổ Yêu. Ba loại năng lượng này nhanh chóng dung hợp hoàn hảo trong khoảnh khắc. Vương Lâm chẳng hề do dự, trực tiếp đánh tay phải vào ấn đường của mình.
Một tiếng "ầm" vang lên, thân thể Vương Lâm rung lên kịch liệt. Nguyên lực trong cơ thể nhanh chóng vận chuyển, sắc mặt chàng lập tức tái nhợt, nhưng đôi mắt lại sáng rực. Tại ấn đường của chàng lúc này, một dòng xoáy khí tức của ba tộc cổ dung hợp đang xoay chuyển không ngừng. Từng cơn đau đớn kịch liệt truyền ra từ ấn đường, tựa như có một lưỡi dao đang đâm thẳng vào vậy.
Nửa ngày sau, cảm giác đau nhức dần dần tan biến. Trên ấn đường của Vương Lâm, bất ngờ xuất hiện thêm vài ký hiệu. Ngay khoảnh khắc ký hiệu xuất hiện, lập tức sương mù ầm ầm chuyển động, mơ hồ truyền ra những tiếng động như tiếng gầm rít, tràn ngập không gian, tựa hồ muốn thôn phệ cả Vương Lâm lẫn đài mộ sáu ngàn trượng của chàng.
Dường như hành động của Vương Lâm đã làm rối loạn quy tắc của vùng đất cổ mộ này. Chàng cũng sẽ giống như thiếu nữ Phong Diệt tộc, bị cổ mộ lập tức diệt sát.
Ngay khi tiếng gào thét từ bốn phía trở nên cuồng bạo hơn, Vương Lâm không chút do dự vuốt mạnh tay phải lên ấn đường, lập tức kéo ký hiệu kia xuống!
Khoảnh khắc ký hiệu bị kéo xuống, sắc mặt Vương Lâm càng thêm tái nhợt, hô hấp có phần dồn dập. Chàng bắt đầu nhìn chằm chằm vào đám sương mù, quan sát mọi động tĩnh, chuẩn bị sẵn sàng. Nhưng điều quỷ dị là, cùng với việc ấn ký trên ấn đường của Vương Lâm bị kéo xuống, sương mù dần dần yên ổn trở lại, nhanh chóng rút lui.
Một lúc lâu sau đó, tiếng cười của Vương Lâm liền vang vọng khắp trong sương mù. Chàng nhìn ấn ký trong tay, trong lòng đã xác định được một điều.
Vùng đất cổ mộ này quả thực là vì chàng thân là Cổ Thần nên ấn đường mới không có ấn ký, nhưng ấn ký này lại có thể sinh ra ngay khi khí tức của tam tộc cổ dung hợp. Cũng chính bởi nguyên nhân này nên chàng mới không bị như thiếu nữ Phong Diệt tộc, sau khi bị xóa đi ấn ký liền bị cổ mộ diệt sát. Bởi vì bản thân chàng vốn không có ấn ký.
– Ấn ký này chẳng qua chỉ là dành cho tất cả những người không thuộc ba tộc cổ mà thôi, để họ có thể tồn tại trong thời gian ngắn tại nơi bị phong ấn này.
Nơi đây chính là vùng đất cổ mộ, chỉ có ba tộc cổ mới có thể tiến vào. Người ngoài muốn tiến vào thì nhất định phải có ấn ký này. Do đó, khi ấn ký biến mất, lập tức sẽ bị cổ mộ xóa sổ.
Sở dĩ người của ba tộc cổ không có ấn ký nhưng lại vẫn xem việc thăng cấp đài mộ làm trọng điểm, chính là để cho hậu nhân của ba tộc cổ ở nơi này giết chóc ngoại nhân, cướp lấy ấn ký... Ngoại nhân ở nơi đây không phải là người được tham gia thí luyện truyền thừa. Họ chính là một sản phẩm của thí luyện. Chỉ có ta mới chính thức là người được thí luyện. Nếu như Thác Sâm tới nơi này, hắn cũng sẽ trở thành người thí luyện.
Chẳng qua Thác Sâm cũng là kẻ cuồng vọng tới cực điểm, đầu óc lại hơi hỗn loạn, chưa chắc đã nghĩ ra điểm mấu chốt này...
Vương Lâm nhìn ấn ký trong tay, đặt nó lên đài mộ, lập tức dung nhập vào bên trong đài mộ, trở thành một bộ phận của nó.
– Giết người đoạt ấn ký cũng không phải là con đường duy nhất. Ta không thể sánh với những lão quái kia, thời gian cũng không nhiều bằng họ. Nhưng ta lại có một loại phương pháp khác.
Trên mặt Vương Lâm hiện lên một nụ cười, chàng lại một lần nữa hợp nhất khí tức của ba tộc cổ, hóa thành lực lượng kỳ dị, không chút do dự đặt lên ấn đường. Ngay khoảnh khắc ấn ký hiện ra, lập tức lại bị Vương Lâm kéo ra.
Một cái, hai cái, mười cái, ba mươi cái... chỉ trong khoảnh khắc, gần trăm ký hiệu đã được Vương Lâm dùng chính thân thể mình không ngừng ngưng tụ ra, dung nhập vào bên trong đài mộ. Bốn phía xung quanh chàng, hành động liên tục này khiến cho sương mù từ tám hướng càng cuồng bạo hơn, cuồn cuộn chuyển động, rít gào kịch liệt. Nhưng Vương Lâm nắm giữ thời cơ cực kỳ chuẩn xác, không để sương mù có thời gian cuồn cuộn tới gần.
Dần dần, loại phương pháp trái ngược với quy tắc của vùng đất cổ mộ này đã khiến Vương Lâm trong thời gian ngắn ngủi một canh giờ ngưng tụ ra mấy trăm ký hiệu, dung nhập hết vào bên trong đài mộ phía dưới.
Tiếng "ầm ầm" vang lên, đài mộ sau khi hấp thu tất cả ký hiệu của đại hán Phụng Thiên Lang tộc đã mở rộng đến hơn cấp sáu. Giờ phút này, lại bị Vương Lâm dùng phương pháp dị thường khiến nó nhanh chóng đạt tới cấp bảy.
Trong tiếng nổ ầm vang, đài mộ phía dưới Vương Lâm nhanh chóng bành trướng. Từng làn bụi bặm trong sương mù bị hút ra, từ bốn phương tám hướng ngưng tụ lại, khiến cho đài mộ sáu ngàn trượng này không ngừng khuếch đại.
Sáu ngàn ba trăm trượng, sáu ngàn bảy trăm trượng... cho tới bảy ngàn trượng.
Đài mộ cấp bảy!
Đài mộ bảy ngàn trượng đồ sộ kinh người, từ xa nhìn lại, tựa như một đại lục xuất hiện trong sương mù. Ngay khoảnh khắc nó xuất hiện, sương mù tựa như bị cuồng phong quét qua, không dám tiến lại gần, đồng loạt bị bức lui.
Từng trận kim quang lóe lên từ trên đài mộ, lan xa hàng trượng, khiến sương mù bốn phía lại một lần nữa lùi lại. Những đám sương mù lùi lại chậm chạp khi bị kim quang này quét qua liền tan biến không còn, tựa như bị bốc hơi vậy.
Bản đồ trong đầu Vương Lâm đột nhiên mở ra một mảnh địa hình mới. Nhưng chàng còn chưa kịp nhìn tấm bản đồ thì trong lòng đã vang lên một âm thanh lần thứ ba.
–... Địa phủ có hồn. Cả đời ta diệt ba tiên tôn, phong ấn trong Địa phủ, vốn muốn luyện thành phân thân của bản đạo, hậu nhân nếu có thể lấy được... ba hồn này cực kỳ cường đại, người đời sau nếu không nắm chắc mười phần thì chớ có thả ra... Ba hồn này khi còn sống đều là những nhân vật lẫy lừng thanh danh...
Tiếng nói tiêu tan, tinh thần Vương Lâm cũng chấn động. Chàng rốt cuộc cũng đã hiểu rõ Địa phủ mà lần đầu tiên lời nói này nhắc tới rốt cuộc là vật gì. Còn về những ai là người bị phong ấn trong đó thì Vương Lâm cũng đã có chút phán đoán.
Ngay khoảnh khắc đài mộ của Vương Lâm đạt tới cấp bảy, trong khu vực bản đồ thứ tám, Cửu Thiên Ma Tôn đang ngồi khoanh chân trên đài mộ cấp bảy đột nhiên mở bừng hai mắt, thân thể đứng bật dậy, nhìn về phía xa.
– Kẻ này rốt cuộc là ai? Không ngờ lại có thể đạt tới cấp bảy. Ngay cả sáu người mở ra đài mộ vừa rồi, có một người đã tiêu tán, bị kẻ này hấp thụ, khiến đài mộ của hắn trở thành cấp sáu, nhưng trong thời gian ngắn ngủi, hắn lại bất ngờ có thể thăng cấp đài mộ một lần nữa. Thật là...
Thần sắc Cửu Thiên Ma Tôn âm trầm, dù suy nghĩ bao nhiêu cũng không cách nào lý giải nổi.
– Ta có thể phái nhiều phân thân ở ngoại vi giết người đoạt phù, đưa vào đài mộ của bản thân. Chắc kẻ này cũng có phương pháp tương tự... cấp bảy... lão phu còn chưa xem vào đâu. Rất nhanh đài mộ của lão phu sẽ đạt tới cấp tám. Ta muốn thử xem giữa hai ta, ai sẽ nhanh hơn.
Cửu Thiên Ma Tôn trầm mặc, lại ngồi xuống tiếp tục đả tọa. Cũng trong mảnh bản đồ thứ tám này, chẳng qua không ở trong biển sương mù mà là ở bên trên bầu trời của biển sương mù, có một đài mộ khác rất nhanh sẽ đạt tới cấp bảy. Trong lúc đang phi nhanh, nữ tử trên đài mộ cau mày, ánh mắt lộ vẻ khó hiểu. Nàng cũng nhận biết hiện tượng quỷ dị này nhưng cũng không thể nghĩ ra được nguyên nhân.
– Là ai vậy... ta bởi vì có bí thuật nên mới có thể hấp thu những ký hiệu rải rác trong vùng đất cổ mộ này, khiến đài mộ của bản thân thăng cấp. Kẻ này chỉ trong thời gian ngắn đã thăng cấp đài mộ hai lần. Hắn làm sao có thể làm được như vậy...? Hắn rốt cuộc là ai...?
Nữ tử bạch y vuốt vuốt ấn đường, đang định suy nghĩ tiếp thì lúc này đài mộ ầm ầm chấn động, hấp thụ đủ ký hiệu mà bành trướng thành cấp bảy. Biến cố này cắt đứt sự trầm tư của nàng.
Trong khu vực bản đồ thứ chín, nơi đây tràn ngập không gian loạn lưu, dày đặc vô tận. Thác Sâm không thể không giảm tốc độ, thần sắc dữ tợn, từng bước đi tới.
– Vùng đất cổ mộ đáng chết này, Đạo Cổ đáng chết, chuẩn bị cái thứ truyền thừa chó má gì, muốn đạt được lại gian nan đến vậy. Đạo Cổ Diệp Mịch, bản thần chính là tộc nhân của ngươi, truyền thừa này ngươi không truyền cho ta thì truyền cho ai...
Trên đài mộ phía sau Thác Sâm, nữ tử nổi bật kia thần sắc hơi ngưng trọng. Nàng không thể hiện vẻ phong tình nữa mà ánh mắt lóe lên nhìn thẳng về phía trước.
– Vừa mới xuất hiện một chút biến hóa... chẳng qua còn cách cấp chín rất xa. Lúc này ta đã ở trong bản đồ thứ chín. Có Thác Sâm này cảm ứng phương vị, tất nhiên sẽ tiến vào nhanh hơn nhiều so với người khác... ba tiên tôn trong Địa phủ kia, người khác có thể không điều khiển được nhưng ta lại nắm chắc. Hơn nữa Diệp Mịch cũng chưa nói thật. Địa phủ ngoài ba tiên tôn ra còn có một thứ... vật ấy khiến ngay cả lão già kia cũng đỏ mắt...
Ánh mắt nữ tử này hiện lên một tia tham lam.
Chẳng ai có thể ngờ tới Vương Lâm lại dùng phương pháp kia khiến đài mộ của mình tiến giai nhanh chóng đến vậy. Chàng không dừng lại chút nào, ngay khi đài mộ đạt tới cấp bảy lại nhanh chóng dùng phương pháp tương tự ngưng tụ ra một đám ký hiệu nữa.
Những ký hiệu này không ngừng dung nhập vào bên trong đài mộ, khiến cho nó nhanh chóng tiến về cấp tám.
Thủ pháp của Vương Lâm đã cực kỳ thuần thục, phất tay một cái, ấn đường liền hiện lên ấn ký, thoáng chốc đã vuốt xuống dung nhập vào bên trong đài mộ. Trải qua mấy canh giờ, ký hiệu trên đài mộ đã tích lũy tới một mức độ cực kỳ đáng sợ.
Số lượng Cổ Ma trong Ma Hồn bình không hề ít, đủ để tiêu hao. Cổ Thần lực trong cơ thể Vương Lâm có thể tái sinh. Nhưng Cổ Yêu lực của chàng lại là ít nhất, lúc này khí tức của Cổ Yêu trong hồ lô đã không còn lại nhiều.
Cũng may là trong không gian trữ vật của Vương Lâm, sau khi tiến vào vùng đất cổ mộ, chàng đã thu được rất nhiều bảo vật của Cổ Yêu. Vì muốn rút ra khí tức từ đó, Vương Lâm sẵn sàng hủy diệt pháp bảo này, nhờ đó mà miễn cưỡng tiếp tục ngưng tụ được ký hiệu.
Sau mấy canh giờ, kiện bảo vật cuối cùng của Cổ Yêu trong tay Vương Lâm đã tan nát. Khí tức được rút ra từ đó đã dung hợp hoàn hảo tại ấn ký nơi ấn đường. Ngay khoảnh khắc ấn ký này dung nhập vào bên trong đài mộ, đài mộ ầm ầm chấn động, kim quang lại lóe sáng, ầm ầm bành trướng một lần nữa.
Sương mù bốn phía điên cuồng lùi lại phía sau, cả biển sương mù đều bị khuấy động dữ dội. Đài mộ dưới chân Vương Lâm bành trướng, chỉ trong nháy mắt đã đạt tới tám ngàn trượng.
Đài mộ cấp tám! Trong số tất cả mọi người tại vùng đất cổ mộ, đây là đài mộ cấp tám đầu tiên.
Đài mộ cấp tám vừa xuất hiện, biển sương mù quay cuồng kịch liệt, điên cuồng cuộn về bốn phía, tựa như biển động vậy, tạo ra những tiếng động kinh thiên, truyền khắp bên trong vùng đất cổ mộ.
Cũng ngay khoảnh khắc này, tất cả tu sĩ bên trong vùng đất cổ mộ đều cảm nhận được biến hóa kịch liệt bên trong sương mù.
Nội dung đặc sắc này do truyen.free độc quyền gửi gắm đến quý độc giả.