Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 146: Kết đan (3)

Vương Lâm trước khi bước vào, đã lấy từ trong người ra một tấm khăn đen để che kín mặt. Khi vào bên trong, hắn đảo mắt nhìn quanh một lượt. Tầng một lấy kiếm làm pháp bảo chính, đa số đều không phải là kiếm tầm thường, chúng được đặt trang trọng trong những hộp nhung. Hai bên hộp đều có phong ấn, nhằm ngăn chặn kiếm khí thoát ra ngoài.

Ngoài ra, chính giữa tầng một còn có một cột thủy tinh hình trụ. Bên trong xếp ba thanh phi kiếm theo hình tam giác, mũi kiếm hướng lên trên và không ngừng lay động.

Ba thanh kiếm này tỏa ra ánh sáng rực rỡ, lúc ẩn lúc hiện. Thấy Vương Lâm đang chăm chú nhìn vào trụ thủy tinh, một tiểu nhị bước tới. Hắn khoảng hơn hai mươi tuổi, khuôn mặt thông minh lanh lợi, không ngừng đi lại như muốn dò xét Vương Lâm. Việc dùng khăn che kín mặt là điều bình thường. Nhiều khách nhân vốn không muốn người khác nhìn thấy diện mạo thật của mình, nên mới thường ăn vận như vậy. Về tu vi của đối phương, Luyện Khí Các có phương pháp nhận biết, nhưng hắn càng quan sát lại càng thấy trong lòng cổ quái. Hắn dùng bí thuật dò xét, nhưng tu vi của đối phương lúc thì hiển hiện Kết Đan kỳ, lúc lại là Trúc Cơ hậu kỳ viên mãn.

Dù trong lòng kinh hãi, nhưng tiểu nhị bên ngoài vẫn tỏ ra bình thường, không chút khác lạ. Hắn lễ phép hỏi: - Tiền bối, ngài ưng ý thanh phi kiếm nào?

Vương Lâm không nhìn nữa, quay sang quan sát tiểu nhị. Vương L��m chỉ liếc mắt một cái liền thấu hiểu hắn tu luyện Ngưng Khí kỳ. Hắn thần sắc bình thản hỏi: - Quý Các có bán lò luyện đan không?

Tiểu nhị mỉm cười gật đầu đáp: - Tiền bối, nhìn khắp cả thành Nam Đấu này, nếu muốn mua lò luyện đan thì chỉ có độc nhất nhà chúng tôi. Loại vật dụng này không phải ai cũng có thể tùy tiện mua được. Nếu tiền bối có nhu cầu, xin mời theo tại hạ lên tầng hai.

Vương Lâm bình thản cất bước, theo hắn lên tầng hai. Tiểu nhị đi trước vài bước, vừa đi vừa chỉ dẫn. Khi bước lên cầu thang, ánh mắt Vương Lâm thoáng nhìn một đạo sĩ đang mặc cả ở tầng một. Hắn trầm ngâm một lúc rồi tiếp tục bước lên lầu.

Vừa lên đến tầng hai, tiểu nhị đi về phía một người trung niên đang ngồi trên ghế mây ở bên phải căn phòng, nói thầm mấy câu rồi quay xuống lầu.

Người kia mặt nhẵn nhụi không một sợi râu, hai mắt sáng như sao thỉnh thoảng đảo qua đảo lại. Hắn bật dậy nói: - Ngài muốn loại lò luyện đan như thế nào, xin cứ thẳng thắn nói ra!

Vương Lâm thầm đánh giá tu vi của hắn, phát hiện ra đó là Trúc Cơ đại viên mãn. Trong lòng hắn thầm nhủ: Luyện Khí Các phân làm ba tầng, tầng thứ nhất là Ngưng Khí kỳ, tầng thứ hai là Trúc Cơ kỳ, vậy tầng thứ ba chẳng phải sẽ có Kết Đan kỳ trấn thủ sao?

Hắn bình thản đáp: - Có thể mang ra đây cho tại hạ xem qua được không?

Người kia cười ha hả, chỉ vào chiếc ghế bên cạnh nói: - Xin mời ngồi. Tại hạ sẽ đi lấy cho ngài xem.

Hắn liền rót một ly trà đặt lên bàn, đoạn đi vào phía sau vách tường, giơ tay vỗ ba cái.

Ngay sau đó, từ bên trong, ba mỹ nữ mặc cung sa bước ra, trên tay mỗi người đều bưng một chiếc mâm bạch ngọc. Trên mỗi chiếc mâm đều đặt một chiếc hộp gỗ hình vuông.

Ba chiếc hộp này kích thước như nhau, nhưng trên mặt vẽ những hoa văn khác nhau, hơn nữa bên ngoài mỗi hộp đều được dán những phong ấn riêng biệt.

Ba thiếu nữ lần lượt đi đến trước mặt Vương Lâm, ánh mắt không ngừng nhìn vào hắn, đặc biệt là chiếc áo choàng đen che mặt.

Người trung niên cầm lấy một chiếc hộp, đặt lên bàn và nói: - Các hạ, đây là đan lô do Thanh Cương Nham cùng Huyền Vụ Tinh ở sâu trong Tu Ma hải dung hợp lại tạo thành. Chiếc đan lô này phải mất bảy bảy bốn mươi chín tháng mới luyện chế ra được, thuộc hàng tam phẩm.

Nói xong, hắn mở chiếc hộp gỗ, để lộ bên trong vô số lò luyện đan lớn nhỏ khác nhau.

Vương Lâm vẫn bình thản. Lúc trước, khi Lý Mộ Uyển nhắc đến lò luyện đan, đã từng nói rằng chiếc lò cô mang theo chỉ là hàng nhị phẩm, chỉ khi đạt được hàng tứ phẩm mới có thể đảm bảo không xuất hiện biến cố lớn khi luyện Thiên Ly đan.

Chỉ nhìn qua một cái, Vương Lâm không nói gì. Người trung niên cười, khẽ vẫy tay một cái, những chiếc hộp gỗ trên bàn lập tức biến mất, trở lại chiếc đĩa bạc trên tay ba thiếu nữ. Hắn lướt qua thiếu nữ thứ hai, với tay lấy chiếc hộp trong tay thiếu nữ thứ ba, nhẹ nhàng đặt lên bàn. Cười nói: - Đạo hữu chắc muốn luyện chế trân phẩm đan dược. Đây là Bách Thú Linh Lô, được luyện chế từ chín mươi chín hạ phẩm nội đan linh thú. Dùng nó để luyện đan sẽ có tỷ lệ lớn hấp thu đan khí của linh thú, từ đó tăng phẩm chất của đan dược.

Nói rồi, hắn liền mở hộp gỗ, bên trong đặt một chiếc đan lô đỏ như máu. Nếu nhìn kỹ, có thể phát hiện bên ngoài lò luyện đan có khắc chín mươi chín bộ mặt dữ tợn của linh thú.

Những linh thú này sống động như thật, từ đó toát ra một tia linh khí yếu ớt. Đan lô đã bị phong ấn mà còn có thể toát ra linh khí, nếu mở phong ấn ra thì e rằng linh khí lập tức sẽ tràn ngập khắp nơi.

Chiếc Bách Thú Linh Lô này đã khiến Vương Lâm động tâm, song bên ngoài mặt hắn vẫn không có nửa điểm biến hóa.

Người trung niên sờ sờ lên chiếc hộp, nói tiếp: - Đạo hữu hẳn phải biết, loại hạ phẩm linh thú kia đã tương đương Kết Đan kỳ rồi. Tại hạ cũng đã tốn hao rất nhiều tinh lực và thời gian mới có thể thành công luyện chế ra được. Chiếc Bách Thú Linh Lô này phẩm chất đạt tới ngũ phẩm.

Vương Lâm trầm ngâm một lúc, hỏi: - Giá bao nhiêu?

Người trung niên mỉm cười đáp: - Mười vạn khối thượng phẩm linh thạch. Đây là giá chuẩn, hoặc các hạ cũng có thể đổi bằng một báu vật ngang giá.

Nghe đối phương báo giá, dù Vương Lâm đã tính toán từ trước, trong lòng hắn vẫn chùng xuống. Chiếc lò luyện đan này quá đắt, trách nào trưởng phái Đấu Tà Phái phải tốn nửa số linh thạch của môn phái mới mua được một chiếc.

Người trung niên vẫn mỉm cười, bình tĩnh nhẹ nhàng rót thêm một chén trà, nhấp một ngụm rồi nói: - Đạo hữu, chiếc Bách Thú Linh Lô này thật sự rất đắt, hay là các hạ xem xét đổi loại khác? Chiếc đan lô lúc trước tuy cũng có giá mười vạn linh thạch, nhưng đó là trung phẩm linh thạch, chỉ tương đương một vạn viên thượng phẩm linh thạch mà thôi.

Vương Lâm liếc nhìn người trung niên, vỗ vào túi trữ vật, một khối da giao long lập tức bay ra, nằm yên trên bàn.

- Giao Long bì giáp? Người trung niên kinh ngạc thốt lên. Hắn cầm lên, nhìn chằm chằm một lúc, rồi đặt sang một bên, trầm ngâm hồi lâu, ngẩng đầu nói: - Đây là trung phẩm linh thú Giao Long bì giáp. Loại này các hạ còn bao nhiêu?

Vương Lâm bình thản, không trả lời mà hỏi lại: - Cần bao nhiêu mới có thể đổi lấy chiếc Bách Thú Đan Lô này?

Người trung niên cúi đầu tính toán một lúc, sau đó ngẩng đầu nhìn Vương Lâm nói: - Nếu như dài trên một nghìn trượng, thì một khối Giao Long bì giáp có thể đổi được.

Vương Lâm không nói gì, lại vỗ vào túi trữ vật. Lập tức, Giao Long bì giáp chất đống trước mặt người trung niên. Vương Lâm không thèm nhìn lại, lập tức cầm lấy chiếc hộp đựng Bách Thú Linh Lô rồi chạy thẳng xuống lầu.

Người trung niên hô hấp có chút dồn dập, nhìn chằm chằm vào Giao Long bì giáp. Nhìn qua liền biết đây không phải là một đoạn hoàn chỉnh, nhưng cũng chẳng kém bao nhiêu.

Đây là một đoạn da của trung phẩm linh thú Giao Long a! Phải biết rằng, trung phẩm linh thú tương đương với Nguyên Anh kỳ đại viên mãn. Linh thú cấp bậc này cho dù ở Tu Ma hải cũng là bá chủ một phương. Người trung niên tuy kiến thức rộng rãi, nhưng nhiều nhất cũng chỉ từng nhìn thấy một ít trung phẩm linh thú bì giáp mà thôi. Còn về những bì giáp có độ dài lớn, ngoại trừ của hạ phẩm linh thú, thì đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy ở trung phẩm linh thú.

Đến khi ngẩng đầu lên, Vương Lâm đã mang luyện đan lô cất vào túi trữ vật, vội vàng chạy xuống cầu thang.

Báu vật không được lộ ra ngoài, Vương Lâm biết rõ đạo lý này. Do vậy, hắn mới hóa trang che kín mặt, nhưng dù đã làm như vậy hắn vẫn không yên tâm.

Hắn biết mình không hiểu biết nhiều về Giao Long bì giáp bằng đối phương, nhưng cũng biết đây là một bảo bối khó kiếm. Chỉ cần đối phương nổi lòng tham, nghĩ đến những bảo bối khác từ trên cơ thể con Giao Long, thì mọi việc sẽ phức tạp vô cùng.

Nếu không phải vì bất đắc dĩ, Vương Lâm sẽ không bao giờ mang Giao Long bì giáp ra đổi. Một là giá của lò luyện đan quá cao, trong túi của hắn ngoài hồ lô đựng chất lỏng linh khí ra, cũng chỉ còn Giao Long bì giáp là có thể dùng để đổi.

So đi tính lại, nếu đưa ra hồ lô đựng chất lỏng linh khí, thì đấy lại càng là vật phẩm nghịch thiên, e rằng hậu họa còn lớn hơn. Sau cùng, hắn dứt khoát mang Giao Long bì giáp ra đổi, đổi xong lập tức rời đi.

Rời khỏi Luyện Khí Các, Vương Lâm lạnh lùng nhìn về phía đối diện. Lúc trước khi đi lên lầu, hắn đã lưu lại một tia thần thức trên cơ thể đối phương. Bây giờ đi ra, hắn liền cảm nhận được đối phương đang ở nhà trọ đối diện.

Nhà trọ phía đối diện có không ít khách, bên cạnh người kia còn có ba Kết Đan kỳ tu sĩ. Vương Lâm trầm ngâm một lúc, không phá hủy thần th���c trên người đối phương, mà bước vòng qua mấy ngõ nhỏ, dùng Thổ Độn thuật. Tuy nhiên, chỉ thấy ánh sáng lóe lên mà Vương Lâm vẫn chưa thể độn xuống đất. Cả Nam Đấu thành dường như bị bao phủ bởi một loại cấm chế, làm ảnh hưởng đến Độn Thổ chi thuật.

Vương Lâm cau mày, nhanh chóng bay người lên, bay thẳng ra phía cửa thành.

Hắn bay ra không bao lâu. Một tu sĩ gầy gò, đen đúa xuất hiện ngay chỗ Vương Lâm vừa thi triển Thổ Độn thuật, y nhìn về phía Vương Lâm đang bay đi, ánh mắt lộ ra vẻ tham lam. Vị tu sĩ này chính là một trong số khách hàng mặc cả ở tầng một khi Vương Lâm bước vào.

Người này tên là Vệ Tam, do Đấu Tà phái cử đến Nam Đấu thành để thu nạp đệ tử. Khi y nhìn thấy Vương Lâm đi lên tầng hai, trong lòng không yên, giả vờ lơ đãng quan sát mấy lượt, sau đó rời khỏi Luyện Khí Các, tìm một chỗ trong quán trọ để theo dõi. Không những vậy, y còn truyền tin cho một vài đồng môn đang thu mua ở Nam Đấu Thành. Đợi một lúc sau, y mới thấy Vương Lâm đi xuống. Hắn dự tính thời gian, cho rằng Vương Lâm nhất định đã đổi được một bảo bối quý, do đó nảy sinh ý đồ xấu.

Nhưng hắn không nhìn rõ tu vi của đối phương, chỉ đoán có thể là Kết Đan kỳ tu sĩ. Khi hắn gọi đồng môn tới, không ngờ lại có đến ba môn phái trưởng lão cũng đến. Vui mừng khôn xiết, hắn vội vàng kể lại đầu đuôi sự việc.

Bên cạnh hắn, lần lượt xuất hiện mấy chục người, những người này đẳng cấp khá tương đồng, đều là Trúc Cơ kỳ. Nhưng trong số đó, có ba người ở phía sau màn che lại khác biệt.

Ba người này chính là ba Kết Đan kỳ tu sĩ khiến Vương Lâm phải có chút e dè.

- Trưởng lão. Không ngờ ba vị lại đến Nam Đấu thành. Tôi có thể chắc chắn, trên người đối phương có bảo bối. Vệ Tam quay người lại, khúm núm nói.

- Vệ Tam, ngươi nói láo! Ta cứ ngỡ là một tu sĩ Kết Đan kỳ. Hừ, rõ ràng chỉ là một giả đan tu sĩ, thì làm gì có bảo bối? Đợi lâu như vậy, thật là lãng phí thời gian! Một người trong số đó bực tức nói.

Bản dịch này là tài sản trí tuệ độc quyền của truyen.free, nghiêm cấm mọi hình thức sao chép và phát tán.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free