[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1456: Ba lần sát cơ
Sâu thẳm trong biển sương mù, một bàn tay khổng lồ bỗng nhiên giáng xuống, cuốn phăng sương mù quanh quẩn, tốc độ tựa tia chớp. Tiếng gió rít từ bàn tay ấy vang vọng khắp nơi, bị sương mù hấp thụ, chỉ mơ hồ truyền đi không quá xa. Song, cánh tay ấy giáng xuống không theo đường thẳng mà lại hơi nghiêng lệch...
Thân Vương Lâm từ ngực trở xuống bị bàn tay ấy chộp lấy, cơn đau đớn tức thì truyền đến. Năm ngón tay của bàn tay kia cũng siết chặt lại, như muốn bóp nát thân thể Vương Lâm.
Thân xác Diệu Âm Đạo Tôn lúc này đã bị nguyên thần Đại Hoang Thượng Nhân đoạt xá, ngồi khoanh chân trong lòng bàn tay, ánh mắt lóe lên tinh quang, thần sắc âm trầm.
Trong lòng bàn tay rộng mấy vạn trượng này, ba đài mộ cũng bị cuốn vào, chính là đài mộ của Vương Lâm, Diệu Âm Đạo Tôn và Đại Hoang Thượng Nhân! Những đài mộ này không bị tổn hại lớn, bên ngoài chỉ xuất hiện vài vết nứt nhỏ. Hiển nhiên, bàn tay khổng lồ ấy không hề muốn bóp nát chúng.
Hàn quang trong đôi mắt Đại Hoang Thượng Nhân chợt lóe, hắn giơ tay phải lên, định vồ lấy một cái, năm ngón tay cuộn hắc khí, ẩn chứa kịch độc. Trong tiếng hừ lạnh, lúc hắn định đặt năm ngón tay vào lòng bàn tay khổng lồ kia thì Vương Lâm chợt lên tiếng.
- Tiền bối, xin hãy khoan ra tay!
Đại Hoang Thượng Nhân khẽ nhướng mày, động tác định hạ tay xuống lập tức dừng lại, ánh mắt nhìn về phía Vương Lâm.
- Tiền bối vừa mới đoạt xá, chưa thể hoàn toàn thích ứng với thân xác Diệu Âm Đạo Tôn này, tâm thần ắt còn rối loạn... Cánh tay này vô cùng quỷ dị, nó không hề chìm thẳng xuống...
Vương Lâm vừa dứt lời, trong cơ thể hắn mơ hồ truyền ra tiếng va đập "bang bang". Thân hình trăm trượng của hắn chỉ trong chớp mắt đã thu nhỏ lại, hóa thành dáng vẻ một người phàm.
Ngay khoảnh khắc hắn thu nhỏ lại, thân Vương Lâm chợt hạ xuống, tùy ý để năm ngón tay kia chộp lấy, phát ra tiếng động vang vọng trời đất.
Khi đã yên vị trong lòng bàn tay, đôi mắt Vương Lâm lộ ra tia sáng kỳ dị, hắn tùy ý vuốt mi tâm bằng tay phải, rồi chậm rãi mở miệng nói.
Đại Hoang Thượng Nhân tuyệt đối không phải hạng tu sĩ tầm thường, tâm cơ thâm sâu khó lường, giờ phút này như được Vương Lâm thức tỉnh, lập tức nhận ra điểm khác lạ ấy. Cánh tay khổng lồ ấy không chìm thẳng xuống mà lại hạ xuống theo đường nghiêng lệch.
- Tiền bối, nếu kích động cánh tay quỷ dị này, e rằng nó sẽ lập tức siết chặt lại. Khi đó, hai ta e là sẽ gặp phải kh��n cảnh...
Vương Lâm tùy ý lùi lại vài bước, buông tay phải vừa vuốt mi tâm xuống. Khi tay vừa buông, thân hình hắn đã lùi lại sau mấy trượng.
- Ngươi có ý gì?
Gương mặt của phân thân Diệu Âm Đạo Tôn bị Đại Hoang Thượng Nhân vặn vẹo, dần dần lộ ra tướng mạo dữ tợn của bản tôn.
Cánh tay khổng lồ kia siết lại nhưng không thật chặt, tạo thành những khe hở lớn, tựa như một mảnh đại lục thu nhỏ. Vương Lâm khi lùi lại, liền khoanh chân ngồi cách Đại Hoang Thượng Nhân chừng trăm trượng, ánh mắt nhìn về phía đối phương, đồng thời thu lấy đài mộ của mình và Diệu Âm Đạo Tôn. Sắc mặt hắn tuy tái nhợt nhưng hai mắt lại bừng lên vẻ sáng ngời.
- Vãn bối vừa rồi đã quan sát đường đi của cánh tay khổng lồ này khi nó chìm xuống, trong lòng mơ hồ có một suy đoán. Nếu suy đoán này không đúng, khi ấy hai ta sẽ tìm cách thoát khỏi nơi này... Song, nếu suy đoán của ta là đúng, thì việc cánh tay khổng lồ này xuất hiện đối với hai ta mà nói, chưa hẳn đã là chuyện xấu!
Vương Lâm chậm rãi nói.
Vừa nói, Vương Lâm vừa giơ tay phải lên, mở miệng nói tiếp:
- Nếu thực sự muốn bắt giữ hai ta, cánh tay này hẳn đã chìm thẳng xuống!
- Nhưng lúc này, nó rõ ràng là nghiêng lệch mà đi, vậy thì chỉ có thể là...
Vương Lâm đưa tay phải về phía sau, khi nghiêng người đến một mức độ nhất định, hắn liền hất mạnh tay về phía trước. Một luồng huyết quang tràn ngập quanh thân hắn.
- Như thế này!
Hai mắt Đại Hoang Thượng Nhân sững sờ, không ngăn cản Vương Lâm thu lấy đài mộ của Diệu Âm Đạo Tôn. Hắn vung tay phải lên, thu lại đài mộ của mình, rồi chìm vào trầm tư. Chỉ trong chốc lát, đôi mắt hắn lộ vẻ hiểu ra, rồi khẽ liếc nhìn Vương Lâm.
- Ngươi thông minh hơn lão điểu nhiều đấy!
- Chuyện này không liên quan đến sự thông minh. Đây chỉ là một suy đoán mà thôi.
Vương Lâm lắc đầu nói.
Hai người vừa nói chuyện, cánh tay khổng lồ đang giam giữ họ đã nghiêng đến một mức độ nhất định, sau đó bỗng nhiên chấn động, dường như dừng lại trong làn sương mù. Âm thanh rít gào trong chớp mắt tan biến, bốn phía trở nên vô cùng yên tĩnh!
Thần sắc Vương Lâm ngưng trọng, tâm thần căng tràn khắp toàn thân, cả người tựa như cây cung căng thẳng, chờ đợi xem suy đoán của mình có thành sự thật hay không.
Đại Hoang Thượng Nhân hiển nhiên rất tin tưởng suy đoán của Vương Lâm, giờ khắc này cũng thể hiện vẻ ngưng trọng, vận lực chờ đợi!
Đúng lúc này, một tiếng rít gào chói tai ầm vang, chợt điên cuồng nổi lên. Cánh tay khổng lồ kia sau khi dừng lại, liền trong tiếng rít gào từ sâu thẳm biển sương mù mà hành động!
Tựa như một người khổng lồ đang cầm một hòn đá trong tay phải, sau đó nghiêng người về phía sau, rồi ném mạnh về phía trước! Cánh tay khổng lồ này trong tiếng gào thét kinh thiên, liền ném mạnh một cái!
Không từ ngữ nào có thể hình dung nổi lực lượng mạnh mẽ của cú ném này. Bởi tốc độ quá nhanh, sương mù bị xé toạc, biến thành những lưỡi dao sắc bén, cắt vào thân thể Vương Lâm và Đại Hoang Thượng Nhân.
Cánh tay ấy cong gập lại, dùng sức đến cực hạn, rồi buông lỏng năm ngón tay, ầm ầm ném thân thể Vương Lâm và Đại Hoang Thượng Nhân đi như hai hòn đá. Hai người bị bàn tay khổng l�� này hung hăng ném sâu vào bên trong cổ mộ!
Lực lượng mạnh mẽ từ cánh tay tràn ra, đẩy thân thể hai người, với tốc độ còn nhanh hơn cả tu sĩ Bước Thứ Ba, ầm ầm lao thẳng về phía trước.
Tốc độ này quá đỗi kinh hoàng, nếu không phải Vương Lâm có thân thể Cổ Thần, e rằng dưới lực ném này hắn đã bị sương mù chém nát. Sương mù tuy còn mỏng manh, nhưng khi tốc độ đạt tới một mức độ nhất định, vật này cũng có thể trở nên cứng rắn nhất thiên hạ.
Toàn thân Vương Lâm phát ra tiếng va đập "bang bang", máu tươi tràn ra. Song, thân thể hắn vẫn phá tan tầng sương mù, ầm ầm bay về sâu trong cổ mộ. Việc này Vương Lâm đã đoán trước, nên có sự chuẩn bị đầy đủ. Hầu như ngay khoảnh khắc cánh tay kia ném hắn đi, Vương Lâm đã cong người ầm ầm lao ra, nguyên lực toàn thân vận chuyển, tầng tầng phòng ngự bao trùm khắp người, và cả Quang ảnh thuẫn cũng biến ảo xuất hiện.
Thậm chí trước khi bị ném, chân phải hắn còn dẫm mạnh vào lòng bàn tay kia một cái, mượn lực của đối phương tạo thành phản lực cho bản thân. Hai luồng lực lượng này dung nhập vào nhau, khiến tốc độ của hắn vượt hẳn Đại Hoang Thượng Nhân. Vương Lâm vọt qua Đại Hoang Thượng Nhân, thân hình biến mất trong sương mù mịt.
Cú dậm chân này vô cùng xảo diệu. Nếu không phải Vương Lâm thi triển phương pháp Lấy Lực Chứng Đạo của bộ tộc Huyền Vũ, thì hắn tuyệt đối không dám đạp vào bàn tay đang ném đi với tốc độ cực nhanh kia. Lực phản chấn ấy có thể không những không có tác dụng, mà còn hủy diệt chính bản thân hắn.
Đại Hoang Thượng Nhân tuy bị thương, nhưng Vương Lâm cũng có thương thế. Mà người này là địch hay bạn, Vương Lâm cũng chưa hoàn toàn hiểu rõ, nên phải thừa cơ hội này mà rời đi. Đó mới là sự lựa chọn chính xác nhất.
Trên thực tế, nếu không phải đối phương tâm tư thâm trầm, vừa rồi lại có ý định công kích cánh tay này, thì Vương Lâm cũng sẽ không nói ra suy nghĩ của bản thân. Thậm chí trong lòng Vương Lâm còn đoán rằng đối phương có lẽ đã sớm nhận ra manh mối, cố ý làm ra động tác kia. Cụ thể ra sao thì Vương Lâm không có thời gian phân tích kỹ, đơn giản là rời đi mà thôi.
Tốc độ của Đại Hoang Thượng Nhân cũng cực kỳ nhanh, sau khi bị cánh tay ném đi liền như sao băng lao vút. Khi thấy tốc độ của Vương Lâm lại nhanh hơn cả hắn, vọt lên bên cạnh, trong mắt hắn lóe lên tia sáng kỳ dị, ấn ký không biết thi triển từ khi nào trên tay phải chậm rãi buông ra.
- Kẻ này tính tình cẩn trọng, lại là hạng người lắm mưu nhiều kế... Vừa rồi, ba lần sát cơ của ta đ�� bị hắn hóa giải vô cùng xảo diệu... Vốn ta định thừa cơ hắn suy yếu mà hạ độc giết chết, nhưng hắn lại nhìn ra manh mối, mượn sức đào tẩu.
Thần sắc Đại Hoang âm trầm, thân ảnh liền biến mất hút trong làn sương mù mờ mịt.
Tốc độ của Vương Lâm cực kỳ nhanh, ầm ầm bay xuyên trong làn sương mù. Quang ảnh thuẫn bên ngoài thân hắn lần lượt tan nát rồi ngưng tụ lại mấy lần. Cấm chế phòng ngự hắn bố trí cũng tan rã từng tầng từng lớp. Lực lượng mạnh mẽ đẩy cơ thể hắn đi, sau nửa canh giờ vẫn không suy suyển.
Đợi đến khi tốc độ chậm lại, sương mù phía trước đã không còn khả năng làm tổn thương thân thể hắn nữa. Vương Lâm lau vết máu trên khóe miệng, quay đầu nhìn lại phía sau, đôi mắt lóe lên tia hàn quang.
Nửa ngày sau, Vương Lâm xoay người, lấy ra đài mộ, khoanh chân ngồi trên đó, rồi lại lấy ra đài mộ của Diệu Âm Đạo Tôn, hắn giơ tay phải lên, hung hăng vỗ một cái. Đài mộ của Diệu Âm Đạo Tôn liền ầm vang, những ký hiệu trên đó đều chấn động rồi rơi ra, sau khi Vương Lâm vung tay, chúng đều rơi lên đ��i mộ của hắn.
Cùng với sự dung nhập của các ký hiệu, đài mộ của Vương Lâm chấn động kịch liệt, bên ngoài bừng lên ánh sáng, bành trướng ra, từ ba ngàn trượng nhanh chóng mở rộng, cuối cùng bất ngờ đạt tới bốn ngàn trượng. Màu sắc của nó đã hoàn toàn chuyển thành màu đen, như hòa làm một thể với làn sương mù mờ mịt này.
Đài mộ cấp bốn!
Vương Lâm không dừng lại, mà tay phải lại vồ vào hư không một cái nữa. Gần một trăm ký hiệu lại xuất hiện. Những ký hiệu này đều là của đám tu sĩ tử vong trong vùng phong ấn, không biết Vương Lâm đã thu thập từ khi nào.
Giờ phút này, khi hắn xuất ra, dung nhập vào trong đài mộ cấp bốn này, đài mộ lại ầm vang một lần nữa, độ lớn lại tăng lên, trong chớp mắt đã đạt tới năm ngàn trượng. Từ xa nhìn lại, đài mộ này vô cùng khổng lồ, khí thế kinh người.
Đài mộ của Diệu Âm Đạo Tôn đã gần tới cấp bốn, lại thêm gần trăm ký hiệu của Vương Lâm, khiến nó bất ngờ đạt tới cấp năm.
Khoanh chân ngồi trên đó, Vương Lâm lập tức cảm nhận được một luồng thần thức từ trong đài mộ chui thẳng vào thân thể mình. Hắn đã từng trải nghiệm điều này, lúc này không hề hoảng hốt mà ngưng thần quan sát. Dần dần, bản đồ trong đầu hắn lại mở ra thêm hai mảnh nữa.
Năm mảnh bản đồ tiếp xúc với nhau, một lần nữa vén lên gần một nửa tấm màn che phủ của vùng đất cổ mộ này. Đợi đến khi Vương Lâm tìm ra vị trí của bản thân, hai mắt hắn không khỏi sững sờ.
- Không ngờ đã tới được nơi này.
Ngắn ngủi chỉ trong nửa canh giờ, việc bị bàn tay khổng lồ kia ném đi đã khiến Vương Lâm trực tiếp bay qua ba tấm bản đồ trong làn sương mù, xuyên qua cả tấm bản đồ thứ tư, và xuất hiện ở cuối tấm bản đồ thứ năm.
Nơi này đã hoàn toàn rời khỏi vùng đất cổ mộ, tiến sâu vào bên trong. Trên tấm bản đồ thứ năm, cách Vương Lâm không xa về phía trước, có một hình lá cây, biểu thị cho một khu rừng. Khu rừng này Vương Lâm rất quen thuộc, chính là nơi Tham Lang đã lấy được Cổ Tức Diệp.
Cũng tại nơi đây, Tham Lang đã lấy được pho tượng khiến ngân y nữ tử hoảng sợ thét lên chói tai.
Những trang dịch thu��t này được thực hiện độc quyền, chỉ có thể tìm thấy tại truyen.free.