[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1436: Cổ mộ mở ra
Một luồng cuồng phong gào thét bỗng tràn ra từ khe nứt cổ mộ. Tử khí tích tụ vô vàn năm tháng tại chốn này, hòa cùng oán khí của vô số đầu lâu Cổ thần, Cổ ma, Cổ yêu chất chồng trong cơn phẫn nộ, khiến luồng lốc xoáy ấy điên cuồng thoát khỏi khe nứt, xé tan tầng sương mù bên ngoài. Làn sương mù dày đặc khắp mười vạn dặm tinh không bị luồng lốc xoáy này tràn qua, lập tức vang lên tiếng động ầm ầm kinh thiên động địa. Tiếng ầm ầm ấy thoạt đầu còn yếu ớt, nhưng trong chớp mắt đã vang vọng, chấn động cả mười vạn dặm tinh không. Sương mù cuồn cuộn, tựa như một linh hồn đang phẫn nộ gầm thét, càn quét khắp tinh không.
Làn sương mù ấy bắt đầu chuyển động mạnh mẽ, với tốc độ cực nhanh tràn về bốn phía. Vốn dĩ, các tu sĩ bên ngoài mười vạn dặm sương mù vẫn luôn quan sát chăm chú, thậm chí có vài kẻ cá biệt còn tiến vào bên trong để dò xét. Nhưng lúc này, khi sương mù bắt đầu cuộn tới, sắc mặt đám người ấy đều đại biến, vội vàng lùi lại phía sau.
Cổ mộ mở ra, khiến hầu hết tu sĩ có đại thần thông trong Thái Cổ Tinh Thần đều chú ý, trong suốt thời gian này, họ bỏ qua mọi chuyện khác mà đổ xô về nơi đây.
Nhưng vào lúc này, những người có đại thần thông khi tới nơi đây đều chấn động tâm thần, không thể không lùi lại trước làn sương mù đang ập tới. Nếu nhìn từ trên cao xuống, sương mù tựa như đang sụp đổ, hóa thành một dòng xoáy khổng lồ, ầm ầm điên cuồng xoay chuyển.
Một lão giả đạt tới tu vi Thiên Nhân Tứ Suy lùi lại không kịp, bị luồng lốc sương mù kia quét trúng, lập tức kêu lên một tiếng thảm thiết, toàn thân run rẩy, huyết nhục trong chớp mắt bị ăn mòn, hóa thành một bộ xương trắng vô hồn, bị sương mù cuốn đi. Dưới làn sương mù cuồn cuộn này, vô số cái chết thê thảm cũng đồng thời diễn ra khắp nơi. Chứng kiến luồng lốc sương mù không ngừng khuếch tán, điên cuồng lan rộng khắp mười vạn dặm, ba mươi vạn dặm, năm mươi vạn dặm, một trăm ngàn dặm... không hề dừng lại. Làn sương mù lần này lan rộng lên gấp bội... Hai trăm vạn, ba trăm vạn, năm trăm vạn... cho tới một ngàn vạn dặm, mấy ngàn vạn dặm đều tràn ngập sương mù. Rất nhiều tu sĩ đã hóa thành xương khô, tan thành mây khói... tất cả mọi chuyện chỉ diễn ra trong chớp mắt. Có thể nói, hạo kiếp này vô cùng quỷ dị.
Nhưng không phải bất kỳ tu sĩ nào bị cuốn vào sương mù cũng đều tử vong. Hầu như cứ mười người lại có một người từ trong sương mù lao ra, trên thân thể không hề có chút thương thế nào, trái lại tràn ngập sinh cơ, dường như trẻ lại ngàn năm vậy. Trên mi tâm họ đột nhiên xuất hiện một ấn ký cổ quái, thoạt nhìn trông giống như một con số! Mà quả đúng nó chính là một con số! Hễ những người mà trên mi tâm có ấn ký hình số này thì lập tức bên ngoài thân thể sẽ xuất hiện một lực lượng không thể chống cự, trực tiếp bị hút vào trung tâm của dòng xoáy mấy ngàn vạn dặm này. Thiếu niên phân thân của Diệu Âm Đạo Tôn lúc này nhanh chóng lùi lại phía sau. Sắc mặt hắn âm trầm, dù đã rời xa mấy ngàn vạn dặm nhưng vẫn không cam lòng rời đi.
- Đúng là vùng đất cổ mộ, nơi này đích thị là nó. Nghe đồn, vùng đất cổ mộ từ khi trời đất sơ khai tới nay chỉ mới mở ra một lần. Hễ là người tiến vào trong đó đều gặp được vô vàn may mắn, có pháp bảo, đan dược, lại còn có rất nhiều thần thông bí thuật. Thậm chí bên trong đó còn ẩn chứa cả phương pháp giúp tu sĩ bước thứ ba tiến vào Không Kiếp đại cảnh!
Thần sắc Diệu Âm Đạo Tôn âm tình bất định, nhanh chóng lùi lại phía sau. Hắn cắn răng một cái, vung tay lên, chưa thấy Hương Hỏa Giới mở ra nhưng đã có hương hỏa lực nồng đậm vờn quanh toàn thân, hình thành một đám hương hỏa hồn dày đặc bao quanh bên ngoài cơ thể hắn. Liếc mắt nhìn lại, đám hương hỏa hồn này không ngờ đều là nam tử tuấn mỹ, số lượng vượt quá cả trăm triệu!
- Xông lên!
Thần sắc Diệu Âm Đạo Tôn vặn vẹo, bước về phía trước một bước, không lùi lại nữa mà lao thẳng vào trong sương mù! Vừa mới chạm vào làn sương mù này, cả trăm triệu hương hỏa hồn bên ngoài thân thể hắn liền kêu lên từng tràng thảm thiết.
Từ trong sương mù liền trào ra một lực lượng cường đại không thể hình dung nổi, không ai có thể chống cự. Tiếp tục lao về phía trước, thân thể Diệu Âm Đạo Tôn ầm vang kinh thiên. Bốn phần hương hỏa hồn đều bị hủy diệt không còn gì. Sắc mặt Diệu Âm Đạo Tôn tái nhợt. Giờ phút này, hắn gần như mới chỉ bước được bước thứ ba, gầm nhẹ một tiếng, lại bước thêm một bước nữa, hai tay bắt quyết, đánh ra đạo thuật! Nhưng trong chớp mắt khi bước thứ tư hạ xuống, l��c lượng khổng lồ từ trong sương mù truyền ra đánh lên người hắn. Toàn bộ số hương hỏa hồn còn lại ngoài cơ thể hắn trong tiếng ầm ầm... đều bị hủy diệt. Diệu Âm Đạo Tôn phun một ngụm máu tươi, thân thể vội vàng lùi lại phía sau.
- Không thể mạnh mẽ xông vào! Liệu có nên đánh cược một lần?
Lùi về phía sau, một lựa chọn gian nan hiện ra trước mắt Diệu Âm Đạo Tôn.
- Cho dù phải từ bỏ một phân thân, bổn tôn cũng muốn thử một lần!
Thần sắc Diệu Âm Đạo Tôn vặn vẹo, thân thể dữ tợn lao về phía trước, không thi triển bất cứ thần thông nào, trực tiếp tiến vào trong sương mù.
Thân thể của hắn bị sương mù ập tới liền run rẩy kịch liệt. Tu vi của phân thân này của hắn vốn đã đạt tới Không Linh trung kỳ, nhưng giờ phút này bị sương mù bao phủ liền điên cuồng sụt giảm. Không Linh sơ kỳ, Không Niết viên mãn, Không Niết hậu kỳ, trung kỳ, sơ kỳ! Chỉ trong chớp mắt, tu vi của hắn đã suy yếu tới chín phần, phun ra một ngụm máu tươi, thân thể nhanh chóng héo rũ, không còn vẻ phong độ như trước kia. Ở mi tâm của hắn đột nhiên xuất hiện một tiêu ký! Trong chớp mắt tiêu ký này xuất hiện, lực hút đã ập tới, cuốn thân thể hắn vào trung tâm của cái khe.
- Ta đã hiểu. Tu vi bước thứ ba có thể hóa giải lực lượng của làn sương mù này. Nhưng bên trong vùng đất cổ mộ này, giới hạn cao nhất để tiến vào chính là Không Niết sơ kỳ!
Cảnh tượng tương tự như vậy trong sương mù ngàn vạn dặm cũng phát sinh ở vài nơi khác. Ở hướng Tây, có một mãnh thú thân thể khổng lồ tựa như một tu chân tinh - Vọng Nguyệt! Trên lưng nó chính là lão giả mặt âm dương, cũng nhìn ra mánh khóe của làn sương mù này, ánh mắt lóe lên, hạ quyết tâm, hai tay bắt quyết rất nhanh, đồng thời ở mi tâm cũng ầm ầm lao ra Vũ Đông Thiện, Cực Hiền Thiên chui vào trong cơ thể Vọng Nguyệt.
Xong việc này, sắc mặt lão giả tái nhợt, vội vàng lùi lại phía sau, khẽ quát:
- Vũ Đông Thiện, Cực Hiền Thiên, Vọng Nguyệt thú, ba người hãy tiến vào trong cổ mộ!
Sương mù ầm ầm ập sâu tới. Trên mi tâm của Vọng Nguyệt và hai người kia đồng thời xuất hiện số hiệu, bị lực hút kéo vào sâu trong sương mù. Thân thể lão giả kia lùi lại phía sau, thân ảnh biến mất khỏi phạm vi sương mù, khi xuất hiện đã ở trên một tu chân tinh cực xa, lập tức khoanh chân ngồi xuống.
Còn có lão giả mặc da thú mà Lão Chu Tước gọi là Đại Hoang Thượng Nhân cũng nhìn đám sương mù này, ánh mắt lóe sáng. Cả đời hắn tu đạo không có phân thân, lại càng không dám làm suy yếu tu vi bản thể để tiến vào vùng đất cổ mộ đầy cơ duyên và nguy cơ tử vong này. Nhưng hắn cũng không dừng lại mà giơ tay phải lên. Mỗi lần giơ tay lên, dù là tu sĩ đã lùi ra cách sương mù rất xa cũng bị hắn bắt lấy, trực tiếp ầm ầm ném vào trong sương mù. Đám người này kêu lên thảm thiết, hóa thành xương trắng. Nhưng sau khi bảy người bị như vậy, tới người thứ tám thì thân thể một tu sĩ bị lão già bắt được chấn động, không tử vong mà trên mi tâm xuất hiện một con số. Tu sĩ này là một lão già sắc mặt vàng vọt, tựa như bị bệnh nặng lâu ngày vậy. Ngay trong tích tắc khi trên mi tâm hắn xuất hiện ký hiệu, hàn quang trong mắt Đại Hoang Thượng Nhân lóe lên, một đám nguyên thần từ trong cơ th�� hắn lao thẳng tới lão già sắp bị hút vào trong sương mù, nhảy thẳng vào mi tâm hắn, trực tiếp đoạt xá.
Thân thể lão già kia run rẩy, trong tiếng thét thảm thiết liền biến mất vào trong sương mù. Sắc mặt Đại Hoang Thượng Nhân cũng hơi tái nhợt, xoay người biến mất khỏi nơi này.
Các tu sĩ bước thứ ba đều thể hiện thần thông như vậy. Sương mù cuồn cuộn tràn ngập mấy ngàn dặm xong vẫn không dừng lại mà lại một lần nữa ầm ầm khuếch tán ra, dường như không có bến bờ. Thân ảnh Vương Lâm lúc này bỗng biến ảo ra trong một khoảng tinh không vặn vẹo. Vừa xuất hiện, hắn không dừng lại chút nào mà phóng thẳng về phía trước. Nhưng đi được gần trăm trượng thì đồng tử trong mắt hắn bỗng nhiên co rụt lại, ngẩng phắt đầu nhìn về phương xa. Chợt thấy trong tinh không tựa như có vạn mã bôn đằng, cuốn lên mây mù tràn ngập.
- Đây là thứ gì!
Tâm thần Vương Lâm chấn động. Hắn trước khi bỏ chạy đã phân thần thức ra dung nhập vào Thiên Vận Tử, mơ hồ tính toán rằng nên chạy theo hướng này sẽ có lợi ích vô cùng đối với hắn. Đúng lúc này thì đột nhiên tinh không bị xé tan, vặn vẹo sụp đổ. Đại hán Phụng Thiên Lang Tộc bước ra, nữ tử trên vai vẫn chưa tử vong, nhưng quỷ dị là nàng ngồi trên đó nhưng lại ẩn mình, rất khó phát hiện. Đại hán Phụng Thiên Lang Tộc sau khi xuất hiện thì cũng nhìn thấy luồng lốc xoáy phía xa, thần sắc lập tức biến đổi. Hắn hình như hơi do dự, nhưng rất nhanh liền lao tới Vương Lâm, tay phải giơ lên bắt quyết, thân thể lại truyền ra tiếng sói tru.
- Bát Phương Cực Lang Đạo!
Đại hán Phụng Thiên Lang Tộc khẽ quát. Tinh không bốn phía ầm vang, tám hư ảnh sói lớn mấy ngàn trượng đột nhiên biến ảo ra, vờn quanh tám hướng, gầm rống lao tới Vương Lâm.
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, thân thể hóa thành lưu tinh vọt đi. Tốc độ của hắn đột nhiên nhanh hẳn lên. Chỉ thấy luồng lốc sương mù từ xa xa trong chớp mắt ầm ầm tràn tới tám con Thanh Lang kia.
Ầm ầm ầm! Luồng lốc xoáy đánh tới khiến tám con Thanh Lang lập tức tan tành, sau đó trong tiếng ầm ầm tiếp tục cuốn tới đại hán Phụng Thiên Lang Tộc đã biến sắc mặt, đang lùi lại phía sau.
Đại hán này không biết sự quỷ dị của làn sương mù, nhưng phát hiện ra trong đó ẩn chứa lực lượng vô cùng cường đại. Tốc độ của hắn chậm hơn luồng lốc xoáy, bị sương mù lao tới. Tu vi hắn vốn là Không Niết sơ kỳ, không thể suy yếu hơn nữa, trên mi tâm đột nhiên xuất hiện ấn ký. Nhưng trên vai phải hắn đột nhiên truyền ra tiếng kêu thảm thiết.
Những áng văn này, độc bản lưu giữ trọn vẹn tại truyen.free.