[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1424: Mộng đạo chủng ma.
Vương Lâm tu đạo đã hai ngàn năm, cho đến nay cũng chỉ sáng tạo ra được ba thức thần thông. Tàn Dạ mạnh đến mức kinh thiên động địa, ẩn chứa quy tắc khởi nguyên khó lường, khó thấy. Chỉ trong khoảnh khắc ngày mới vừa bắt đầu, dưới tình huống không tiêu hao nguyên lực, thuật này có thể bộc phát toàn bộ uy lực cực kỳ mạnh mẽ.
Ngay cả với tu vi hiện tại của Vương Lâm, nếu cưỡng ép thi triển Tàn Dạ, để thay đổi tinh không, dời đổi quỹ tích tinh cầu, hóa ngày thành đêm, hóa đêm thành bình minh, khởi động lực lượng của Tàn Dạ, hắn cũng phải vô cùng cẩn trọng.
Về phần thần thông Nguyệt Lưu, dù uy lực có kém Tàn Dạ một chút, nhưng thuật này lại chứa đựng quy tắc Tuế Nguyệt, trong thiên địa không một ai có thể phòng ngự hay chống cự nổi. Năm tháng có thể bao phủ vạn vật, vô hình trung có thể sánh ngang với Thiên Đạo.
Khoảnh khắc đêm tàn, ánh sáng tuế nguyệt, mộng hồi đạo cổ... Ba thức thần thông này của Vương Lâm, từ sau trận chiến với Thủy Đạo Tử, khi hắn trọng thương suýt chết, bị Thiên Nghịch bao phủ, rồi được chủ nhân Phong giới trợ giúp, đã bước vào một cảnh giới cực kỳ huyền diệu. Ngay cả bây giờ, Vương Lâm cũng không thể hiểu hết những điều ẩn chứa trong Đạo Cảnh. Trong tâm trí Vương Lâm, hai thức thần thông khác chợt hiện lên. Thức thứ nhất chính là khi hắn gặp Thiên Vân Tử ở cảnh giới Thiên Nhân Suy Kiếp tại vùng đất Yêu Linh. Khi đó, Vương Lâm trọng thương, đã thi triển Mộng Về Viễn Cổ – thần thông bảo mệnh của một Cổ Thần Bát Tinh. Đó là lần đầu tiên trong đời hắn thi triển một thức thần thông tiếp cận với Đạo thuật. Thức thứ hai chính là Tán Đạo do lão già của Phong Diệt tộc thi triển. Hai thức thần thông cường đại này đã khắc sâu vào trí nhớ Vương Lâm, không thể xóa nhòa. Trải qua mười năm trong Đạo Cảnh, Vương Lâm hiểu ra rằng thần thông có uy lực kinh người như Mộng Về Viễn Cổ của Cổ Thần vốn không phải thứ mà tu sĩ bình thường có khả năng thi triển. Ngay cả Vương Lâm là Cổ Thần cũng không thể làm được. Thế nhưng, cả đời Vương Lâm trải qua vô số nguy cơ và cơ duyên, đối với Tán Đạo của lão già Phong Diệt tộc trong Phong giới năm xưa, hắn lại có thể từ đó mở ra một cánh cửa Đạo thuật hoàn toàn mới.
Chỉ là Đạo thuật này quá mức mơ hồ, nếu ở thời điểm bình thường, Vương Lâm cũng không thể nào cân nhắc thấu triệt được. Nhưng khi ở trong Đạo Cảnh, Vương Lâm đã dùng nghị lực và sự kiên trì lớn lao, mượn Đạo Cảnh để dung hợp thuật này với Mộng Về Viễn Cổ, sáng chế ra Mộng Đạo thuật. Năm đó, bên ngoài khe nứt của Yêu Tông tại Vân Hải Tinh Vực, Vương Lâm chỉ khẽ thi triển một chút đã khiến trưởng lão Yêu Tông ở cảnh giới Thiên Nhân Suy Kiếp căn bản không phát hiện ra dù chỉ nửa điểm, suýt chút nữa thì Đạo tâm sụp đổ. Nếu không phải Vương Lâm lên tiếng, ngày đó trưởng lão Yêu Tông nhất định đã tan nát Đạo tâm, bỏ mạng dưới Mộng Đạo. Nói thì phức tạp, nhưng trên thực tế, đó chính là một loại ma hóa tâm ma trong Đạo niệm của đối phương, mượn tâm ma của họ để phá tan Đạo tâm, khiến họ tự hủy diệt bản thân! Ngay cả tu sĩ không tu hành Ý Cảnh cũng sẽ có tâm ma. Mà chính tâm ma đó lại là Đạo thuật của Vương Lâm. Đạo thuật này cực kỳ huyền diệu, ngay cả tu sĩ Bước Thứ Ba cũng tuyệt đối không có nhiều người có thể nắm giữ. Có được loại Đạo thuật này là một cơ duyên lớn lao. Ngay cả cường giả như Lam Mộng Đạo Tôn cũng không thể sở hữu được.
Mộng Về Đạo Cổ, vào lúc này, thứ tấn công chính là ký ức của đối phương! Dù không thể đạt đến mức độ Tán Đạo của lão già Phong Diệt tộc, nhưng Vương Lâm có thể dùng thuật này để đưa vào ký ức đối phương một đoạn trí nhớ hư ảo, khiến nó tồn tại vĩnh hằng trong tâm thần đối phương, không thể loại bỏ, trở thành chân thật! Đó chính là gieo tâm ma. Vương Lâm khẽ thổi một hơi – đó chính là Đạo tức của hắn, lập tức rơi vào trong Thiên Hoàng Lô, nhanh chóng dung nhập và thẩm thấu vào bên trong...
Tư Mặc Tử quay đầu nhìn hư ảnh phía sau, hai mắt lộ vẻ khiếp sợ. Thân ảnh ấy đã bầu bạn với hắn mấy vạn năm, trở thành một phần cuộc đời hắn. Nhưng mấy vạn năm qua, hắn chưa từng mở miệng nói với nàng một lời... vốn nàng đã phải chết từ lâu rồi... chỉ là trong trái tim hắn, nơi đó vẫn đau đớn đến xé lòng... Chiếc áo trắng nàng mặc khi tự vẫn, trên đó còn điểm những vệt máu như hoa mai, chính là ngụm máu Tư Mặc Tử đã bi phẫn phun ra... Thân thể hắn run rẩy kịch liệt. Biến cố đột ngột này khiến hắn sững sờ tại chỗ, quên mất cả thú cốt trong tay, quên cả bàn tay đang ��ịnh đặt lên chưởng ấn trên thú cốt.
Đốm lửa nhỏ như móng tay trên mi tâm lại lóe lên càng kịch liệt hơn, lung lay như ánh nến:
- Muội muội... là muội... là muội nói những lời đó sao...
Tư Mặc Tử ngơ ngác nhìn nữ tử hư ảo, đôi mắt trong suốt của hắn dần dần trở nên mơ hồ.
- Ca ca, ca ca, mau lại đây xem. Chỗ này mọc một nhành lan tím...
- Ca ca à, đừng ngủ nữa. Huynh đã hứa hôm nay sẽ đưa muội đi chơi rồi...
Tại Vân Hải Tinh Vực, trên một đại lục lơ lửng, có một thôn trang phàm nhân. Một bé gái tầm tám tuổi đang chu cái miệng nhỏ nhắn, không ngừng thúc giục bé trai đang ngủ.
- Tiểu Lan, để huynh ngủ thêm chút nữa đi. Tối qua huynh đi cùng đám Hổ Tử trộm trứng gà nhà họ Hứa, mệt lắm...
Bé trai lớn hơn một chút, chừng mười tuổi, hé mi mắt, lẩm bẩm vài câu rồi lại nhắm mắt ngủ khò khò.
Thời gian thoáng chốc trôi qua, một năm rồi lại một năm...
- Ca ca, hôm nay Hổ Tử bắt nạt muội, hắn... hắn hôn trộm muội!
Trong thôn, hai thiếu niên nam nữ đang sánh bước dưới ráng chiều. Bóng của họ đổ dài theo ánh nắng.
Sau lưng thiếu niên kia còn có một cái giỏ thuốc. Bên cạnh là một cô bé đang thở hổn hển, mặc áo hoa, thoạt nhìn chừng mười ba mười bốn tuổi, tay cầm một cây cỏ dại, vừa nói vừa hung hăng bứt nhành cỏ trong tay.
- Ca ca, huynh có nghe muội nói gì không vậy!!
Cô bé dậm chân một cái, hung hăng trừng mắt lườm thiếu niên.
Mặt thiếu niên kia đỏ bừng, lại cười ha hả, vội đổi sang đề tài khác, cố ý dùng chuyện khác để đánh lạc hướng cô bé. Không lâu sau, hai người lại cười rộ lên, càng chạy càng xa.
Năm tháng như bánh xe xoay vần, dù không ai hay biết vẫn cứ chuyển động, mang đi cả tuổi niên thiếu.
- Ca ca, Hồng Hồng tỷ đã có người trong lòng rồi, huynh à...
Cô bé ngây ngô năm nào giờ đã trở thành thiếu nữ mười sáu, xinh đẹp như hoa, đúng độ tuổi trăng tròn.
Giờ phút này, thiếu nữ nhìn gã thiếu niên gầy yếu trước mặt, cắn cắn môi, nhẹ giọng nói.
Thân thể thiếu niên gầy gò, vóc dáng không cao, màu da hơi sạm, trông như người bệnh lâu ngày. Chỉ là đôi mắt hắn lại rất sáng, tựa ánh sao đêm, là chỗ dựa mãi mãi cho thiếu nữ.
Những năm gần đây, nàng biết dù ca ca không nói ra, nhưng thực tế hắn đối với nàng vô cùng tốt. Chỉ cần nàng thích thứ gì, ca ca đều cố gắng mang về cho nàng.
Thiếu niên nhe răng cười. Hàm răng hắn trắng tinh, mỗi khi cười liền khiến tinh thần mọi người tốt lên không ít. Sau khi nghe thiếu nữ nói, thiếu niên đặt tay phải lên mái tóc nàng vuốt ve, nhẹ giọng đáp:
- Đừng suy nghĩ nhiều quá. Ca ca của muội cũng không yếu ớt đến thế đâu. Giấc mộng của ca ca là trở thành tiên nhân. Mấy ngày nữa, sau đại hôn của muội và Hổ Tử, ca ca phải rời khỏi nơi này một thời gian, đi tiên sơn bái sư cầu đạo!
Thiếu nữ đỏ bừng mặt, thấp giọng nói:
- Hổ Tử thật đáng ghét. Muội đã nói với hắn rồi, nếu Hồng Hồng tỷ không lấy huynh thì muội cũng sẽ không lấy hắn!
Thiếu niên cười ha hả, ánh mắt lộ vẻ ôn nhu, nhẹ giọng nói:
- Được rồi. Muội đã lớn rồi, chẳng mấy chốc sẽ trở thành vợ người ta, không nên giữ mãi tính tình trẻ con nữa. Giấc mộng của ca ca đúng là trở thành tiên nhân. Ta không muốn sống bình thản đến hết cuộc đời này...
Thiếu niên ngẩng đầu nhìn bầu trời đen kịt.
- Cuộc đời Tư Mặc Tử ta tuyệt đối không tầm thường như thế... Tiểu Lan, muội hãy chờ ca ca. Chờ ta học đạo thành công, ta sẽ giúp muội và Hổ Tử trường sinh, có khi còn có mấy đứa cháu nữa, ha ha.
Vẻ mặt thiếu niên đầy vui vẻ.
Thiếu nữ kinh ngạc nhìn thiếu niên trước mắt. Từ khi cha mẹ mất đi, ca ca đã trở thành bầu trời của nàng, vẫn luôn che chở cho nàng. Hai mắt nàng đỏ hoe, cúi đầu, nhẹ giọng nói:
- Ca ca nhất định sẽ làm được. Tiểu Lan sẽ đợi ca ca trở về.
- Được rồi, đợi đến đại hôn của muội, ca ca sẽ chuẩn bị rất nhiều đồ cưới cho muội, nhất định sẽ để Tiểu Lan vẻ vang mà gả cho người ta.
Thiếu niên nhìn muội muội, ánh mắt lộ vẻ trìu mến.
Tiếng nhạc náo nhiệt vang lên một ngày nọ, phá tan không gian yên tĩnh của thôn trang bình dị ấy. Thiếu nữ mặc áo cưới, đội khăn đỏ, khi bước lên kiệu hoa đã ngẩng đầu nhìn qua góc khăn về phía xa xa, vẻ mặt lộ ra một tia lo lắng.
- Ca ca đi đâu rồi... tại sao vẫn chưa trở về...
Đám cưới trong thôn, dân chúng bốn phương tám hướng đều đổ về, khung cảnh thật náo nhiệt. Lại có rất nhiều trẻ con cười đùa chạy theo kiệu hoa, hát vang những bài đồng dao vui vẻ.
Người già ở khắp bốn phía đều nở nụ cười hiền lành, ngắm nhìn cảnh tượng vui mừng này.
Chẳng ai chú ý rằng trên con đường đầu thôn, mười một con ngựa khỏe đang phi nước đại lao tới. Trên lưng ngựa là m��ời một đại hán. Đám người này tựa hung thần ác sát, vừa đi vừa lớn tiếng cười nói.
Tiếng vó ngựa dồn dập tựa như địa long uốn mình từ dưới mặt đất truyền tới, khiến chấn động lan xa vào trong thôn... Ở một ngọn núi cách đó không xa, quanh năm mây mù bao phủ, nghe đồn có tiên nhân sinh sống, một thiếu niên gầy gò đang mang theo nụ cười đắc ý, vội vã bước xuống từ con đường núi nhỏ.
Giỏ thuốc sau lưng hắn chứa rất nhiều thảo dược, trong đó có một gốc nhân sâm quý hiếm! Gốc nhân sâm này to như cánh tay trẻ con mới sinh, rễ rất dài, bên ngoài còn tỏa ra chút linh khí.
- Cây sâm vương này e rằng đã có tuổi thọ cả trăm năm rồi. Vì nó mà ta đã lãng phí thêm mấy ngày, nhưng làm hồi môn cho Tiểu Lan hẳn là đủ rồi!
Vẻ tươi cười trên mặt thiếu niên càng đậm nét. Lúc này, hắn đang đi xuống sườn núi, tùy ý nhìn về phía thôn trang dưới chân núi. Nhưng chỉ một cái liếc mắt ấy đã khiến thân thể hắn run rẩy, cả người sững sờ, không chút nhúc nhích.
Thôn trang dưới chân núi, từ xa nhìn lại giờ đây ánh lửa đã ngập trời.
Mỗi d��ng chữ nơi đây đều là thành quả lao động độc quyền của truyen.free.