[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1399: Cổ hồn cấm !
Nữ tử kia thoáng ngẩn người, sắc mặt chợt u ám nhưng rất nhanh lại khôi phục vẻ bình thường, nở nụ cười dịu dàng, hướng về phía Vương Lâm khẽ cúi người, nhẹ giọng nói:
- Tiểu nữ xin được nghe lời chỉ giáo. Chẳng hay tiền bối có thể tiện cho biết danh tính?
Việc nữ tử này hai lần hỏi danh tính Vương Lâm đã khiến Vương Lâm lưu tâm. Hắn dù chưa từng nghe nói thần thông nào cần tên tuổi để thi triển, nhưng Đại ti thuật của Trường Tôn hội ở Thái Cổ Tinh Thần cực kỳ thần bí, quỷ dị khó lường. Đặc biệt là khi nghĩ đến đối phương có thể suy tính ra nơi hắn ẩn náu như thể tận mắt nhìn thấy, Vương Lâm không khỏi nghĩ ngay đến một người mà hắn vẫn luôn ghi nhớ sâu sắc trong tâm trí – Thiên Vận Tử!
Trên thực tế, từ khi tu đạo đến nay, Thiên Vận Tử có thể nói là người mà Vương Lâm không thể nhìn thấu, khiến hắn vô cùng kiêng kỵ. Loại cảm giác kiêng kỵ này, đến cả Thủy Đạo Tử cũng không sánh bằng.
Lúc này, vẻ mặt Vương Lâm bình tĩnh nhưng trong lòng lại vô cùng cảnh giác. Hắn liếc mắt nhìn nữ tử kia một cái, chậm rãi nói:
- Hứa Mộc!
Tên của hắn nếu là người có ý tìm hiểu thì chẳng có gì là bí mật. Nhưng giữa việc người khác tự biết và việc chính miệng hắn nói ra, Vương Lâm lại mơ hồ cảm thấy có sự khác biệt.
Ánh mắt nữ tử kia thoáng lóe lên, trong lòng thầm đọc đi đọc lại ba lần Hứa Mộc, sau đ�� đôi mày bất giác khẽ nhíu.
- Người này không tự mình xưng ra tên thật, không thể thi triển Danh Khôi Ti Thuật (thuật con rối dựa vào tên tuổi)....
Vương Lâm xoay người không bận tâm đến nữ tử và Tư Mặc Tử nữa, mà bước nhanh vào sâu trong thông đạo. Sứ giả của Đại đế vội vàng theo sau, dần dần, bóng dáng hai người càng lúc càng khuất xa.
Vương Lâm đi trước, đôi mắt lóe sáng. Hành động vừa rồi của hắn với Hà Tộc và Hồn Xà tộc chính là để thăm dò. Ở trong vùng đất Điên Lạc này, đối với Đại đế thần bí kia, Vương Lâm biết quá ít thông tin. Người này bỗng nhiên ban cho hắn lợi ích, khiến Vương Lâm nảy sinh nhiều suy đoán.
Muốn biết đối phương có dụng ý gì, nhất định phải thăm dò. Mấy tháng trước Long Giáp Tộc cũng như vậy, Hà tộc và Hồn Xà tộc vừa rồi cũng là như thế. Liên tục thăm dò không ngừng, Vương Lâm mới có thể khám phá ra đối phương còn che giấu điều gì!
- Phế bỏ hai trưởng lão Lạc Sinh Hội, cho phép ta chọn tộc trưởng của một bộ tộc. Thậm chí ta còn hủy bỏ tư cách dự tuyển của hai bộ tộc vào thời khắc mấu chốt... Xem ra Lạc Sinh Hội đối với Đại đế căn bản chẳng có ý nghĩa gì!
Vương Lâm trầm ngâm, ánh mắt lóe sáng, liền bất chợt cất tiếng nói với sứ giả của Đại đế đang theo sau:
- Tộc trưởng Ám Hạt Tộc không tệ. Ta muốn hắn trở thành trưởng lão Lạc Sinh Hội.
Sứ giả của Đại đế nọ thoáng ngẩn người, rồi do dự trong chốc lát. Ánh mắt Vương Lâm tùy ý lướt qua trên người hắn, đ���ng tử của hắn co rụt lại. Hắn mơ hồ nhận ra sứ giả của Đại đế đang dùng một phương pháp truyền âm đặc thù với người khác.
Nửa ngày sau, sứ giả của Đại đế dường như đã không còn do dự, gật đầu nói:
- Nếu Thiếu đế đã coi trọng, hiển nhiên sẽ không có vấn đề gì!
Vương Lâm mỉm cười, xoay người tiếp tục bước về phía trước nhưng sau khi xoay người, nụ cười trên môi dần dần tắt hẳn.
- Quả nhiên là vậy! Đại đế thần bí kia căn bản không cần đến Lạc Sinh Hội! Hắn... rốt cuộc là ai?
Suốt quãng đường, Vương Lâm giữ im lặng. Hai người hóa thành hai đạo cầu vồng bay vút đi. Chẳng mấy chốc, hai người liền vượt qua thông đạo, tiến vào phạm vi Đại Đế Tinh. Ở gần Đại Đế Tinh như vậy, Vương Lâm cố nén sự chấn động trong tâm thần, cẩn thận quan sát vài lần.
Trong Đại Đế Tinh có một luồng uy nghiêm hùng mạnh, mắt thường không thể nhìn thấy, đang không ngừng lưu chuyển, chậm rãi khuếch tán ra bốn phía. Dưới sự dẫn đường của sứ giả của Đại đế, Vương Lâm từng bước một tiến về phía trước, bước chân vào Đại Đế Tinh!
- Không có tầng cương phong sao?
Vừa tiến vào trong Đại Đế Tinh, lòng Vương Lâm lại một lần nữa chấn động. Tinh cầu kỳ dị đến vậy, Vương Lâm lần đầu tiên gặp phải. Đi vào trong tinh cầu không ngờ lại không thấy tầng cương phong nào.
Toàn bộ Đại Đế Tinh không hề có núi!
Tất cả đều là bình nguyên rộng lớn, trên đó mọc một loài thực vật cổ quái. Lá của thứ thực vật này thường rất lớn, đủ để một người có thể nằm xuống mà không cảm thấy chật chội.
Thực vật mọc dày đặc, trải dài dường như vô tận, chiếm gần như toàn bộ Đại Đế Tinh. Chỉ riêng phía tây bắc là nơi loài thực vật cổ quái này dần trở nên thưa thớt, để lộ ra nền đất màu xám. Lại có một khoảng đất trống rộng ngàn dặm, bốn phía được bao phủ bởi vô số cấm chế.
- Đây là...
Nhìn chằm chằm vào khu vực được bảo vệ bởi vô số cấm chế kia, đôi mắt Vương Lâm bất giác lóe sáng, trong lòng kinh động.
- Đó là nơi tổ chức những trận tỷ thí tuyển chọn trưởng lão Lạc Sinh Hội vào ngày mai.
Sứ giả của Đại đế thấy ánh mắt Vương Lâm nhìn về hướng tây bắc liền vội vàng lên tiếng giải thích.
- Thiếu đế đại nhân. Thuộc hạ vâng mệnh Đại đế đưa ngài tới đây, giờ phải quay về tiếp đón các tu sĩ khác. Nếu Thiếu đế không còn lời dặn dò gì nữa thì thuộc hạ xin phép cáo lui trước.
Sứ giả của Đại đế sau khi giải thích xong liền ôm quyền nói. Vương Lâm vốn không định giữ người này bên cạnh, thấy hắn nói vậy, Vương Lâm cũng ôm quyền đáp lại:
- Đa tạ!
Tính cách của hắn vốn là người khác khách khí với hắn thì hắn cũng sẽ đối xử khách khí lại. Sứ giả của Đại đế này hai lần gặp mặt đều cung kính đối đãi, tất nhiên Vương Lâm cũng sẽ đối xử lại tương xứng.
- Thiếu đế đại nhân trước tiên hãy làm quen với Đại Đế Tinh một chút. Sáng sớm ngày mai, việc tuyển chọn trưởng lão Lạc Sinh Hội sẽ bắt đầu, sẽ có người đến thông báo cho ngài.
Sứ giả của Đại đế khom người cáo từ, hóa thành một đạo cầu vồng, biến mất nơi chân trời xa xăm, nơi những hạt mưa vẫn lất phất bay.
Người này sau khi rời đi, Vương Lâm đưa mắt nhìn khắp Đại Đế Tinh, dường như cả thiên địa bao la chỉ còn lại một mình hắn. Hắn đứng đó, ánh mắt dõi về địa điểm thi đấu ở hướng tây bắc, hồi lâu sau mới thu ánh mắt lại, thân ảnh chợt lóe lên rồi biến mất.
Khi xuất hiện trở lại, Vương Lâm đã ở bên ngoài khu vực thi đấu đó. Trường đấu ngàn dặm, trong mắt phàm nhân thì nó rộng lớn đến mức khó tin, dù dùng ngựa khỏe chạy nhanh cũng phải mất trọn một ngày đường. Nhưng đối với tu sĩ mà nói, trường đấu như vậy cũng chỉ là vừa phải mà thôi.
Ở bên ngoài trường đấu đang giăng đầy cấm chế, Vương Lâm giơ tay phải ấn vào hư không phía trước. Lập tức, một luồng lực lượng cấm chế mênh mông, ầm ầm từ hư vô ngưng tụ lại trước tay phải Vương Lâm. Chỉ trong chớp mắt, ngay trước tay phải hắn, xuất hiện một mảng tựa như mai rùa thật.
Bên trong mai rùa này có vô số dòng xoáy đang cấp tốc lưu chuyển. Khi tay phải Vương Lâm chạm vào mai rùa, lập tức một luồng phản lực mạnh mẽ ầm ầm tràn đến. Tay phải hắn tê rần, cả người lùi lại lảo đảo ba bư��c mới đứng vững được.
Trong luồng phản chấn đó, còn mơ hồ ẩn chứa một tia hồn phách tang thương cổ xưa.
- Cấm chế này thật mạnh mẽ!! Đây không phải là Phá Diệt Cấm, không phải là Sinh Tử Cấm, lại càng không phải Tuế Nguyệt Cấm... Xét về hình dáng, có vẻ đây là một trong Tứ Đại Cấm Chế đã thất truyền trong truyền thuyết – Cổ Hồn Cấm!!
Ánh mắt Vương Lâm lóe sáng. Hắn vừa rồi khi ở bên cạnh sứ giả của Đại đế đã nhận ra cấm chế trên trường đấu này có chút cổ quái, nay sau khi đích thân kiểm tra, trong lòng hắn ngạc nhiên vô cùng.
- Thú vị!
Đôi mắt Vương Lâm lóe lên. Hắn biết một lát nữa sẽ có người được sứ giả của Đại đế đưa tới, thời gian gấp gáp, không cho phép hắn lãng phí thêm nữa. Hắn bay lên giữa không trung, mắt phải liền lóe lên lôi quang, hai tay bắt quyết, hướng về phía dưới vung mạnh một cái. Lập tức, thiên địa ầm vang, ấn ký lôi đình trong mắt phải cấp tốc lóe lên, ầm ầm lao ra, biến ảo trước người Vương Lâm, hình thành một Lôi Đồ khổng lồ.
Lôi Đồ này vừa xuất hiện đã khiến cho vô số tia chớp trong thiên địa bị thu hút, khiến cho những mây bụi đang lất phất khắp trời dường như bị bao phủ bởi cả một đám mây lôi điện. Cả mặt đất cũng theo những tia chớp liên tục lóe sáng mà lúc ẩn lúc hiện.
Hai tay Vương Lâm điều khiển Lôi Đồ giữa hư không, thân thể hắn tựa như sao băng, từ giữa không trung lao thẳng xuống trường đấu rộng ngàn dặm phía dưới! Lôi Đồ ầm ầm theo sát Vương Lâm giáng xuống, khoảng cách tới trường đấu ngày càng rút ngắn!
Ngay khoảnh khắc Lôi Đồ tiếp cận trường đấu, trường đấu ngàn dặm này bỗng nhiên lóe lên ánh sáng màu xám, tựa như sương mù cuồn cuộn bỗng nhiên biến ảo, ngay bên dưới Lôi Đồ, ngưng tụ lại thành một tấm mai rùa khổng lồ!
Mai rùa này lớn gấp vài lần so với tấm mai rùa mà Vương Lâm vừa thử chạm vào, bên trong cũng có những dòng xoáy, chuyển hóa cấp tốc giữa hư ảo và thực thể.
Tiếng lôi đình ầm ầm vang dội. Ánh mắt Vương Lâm lóe sáng. Khi Lôi Đồ lao đến gần, tấm mai rùa vừa xuất hiện liền bành trướng ra bốn phía, chỉ trong tích tắc đã mở rộng ra gấp nhiều lần. Lúc này, trên bầu trời trường đấu ngàn dặm hiện rõ một tấm mai rùa khổng lồ!
Đồng tử hai mắt Vương Lâm co rụt lại, hít một hơi khí lạnh. Đây đâu còn là mai rùa nữa chứ. Rõ ràng đây là một con rùa khổng lồ, thân hình trải dài cả ngàn dặm!
Ở phía tây của trường đấu, bên dưới tấm mai rùa khổng lồ là một cái đầu rùa cũng khổng lồ không kém. Thậm chí bốn phía mai rùa còn hiện ra bốn chiếc chân rùa to lớn. Còn phía đông của mai rùa lại có một cái đuôi thò ra.
Chỉ trong thời gian ngắn ngủi, một con rùa khổng lồ đã xuất hiện trên mặt đất. Một luồng khí tức tang thương lập tức tràn ngập, lan tỏa khắp Đại Đế Tinh! Con rùa khổng lồ này toàn thân màu xám. Nhất là trên đầu nó, đôi mắt sáng quắc, ngay khoảnh khắc Vương Lâm đến gần, nó liền ngẩng phắt đầu lên, gầm dài một tiếng!
Tiếng gầm này kinh thiên động địa, hóa thành một luồng chấn động dữ dội, vặn vẹo không gian, khiến thiên địa phải biến sắc, vô số sóng âm ầm ầm truyền ra.
Cảnh tượng này vô cùng kinh người. Con rùa khổng lồ ngẩng đầu gầm thét, vẻ ngoài cực kỳ dữ tợn, toàn thân lóe lên ánh sáng xám tro. Bốn chiếc chân rùa thò ra những chiếc móng sắc bén. Những chiếc móng này dường như có thể xé rách cả đất trời!
Ở đuôi của nó lại có mấy cái túi thịt, từ đó thò ra những chiếc gai lóe lên u quang, hiển nhiên là chứa kịch độc cực mạnh!
Nhất là trên đầu nó, trong tiếng gầm dài liền nhô ra một chiếc sừng. Một làn sóng nước tràn ngập bốn phía con rùa, mơ hồ khiến Vương Lâm có một ảo giác như đang nhìn thấy biển khơi. Dường như mặt đất này chỉ trong chốc lát đã hóa thành biển rộng mênh mông!
Vương Lâm vung hai tay lên. Nhất thời, Lôi Đồ trước người hắn liền hóa thành lôi quang, bay trở lại mắt phải rồi tiêu tán vào thiên địa. Hắn vốn dĩ không có ý định tấn công trường đấu này, thi triển Lôi Đồ chỉ là muốn cấm chế này hoàn toàn mở ra mà thôi.
Lúc này, mục đích đã đạt được, thân thể Vương Lâm lập tức lùi lại phía sau, trong mắt lộ ra ánh sáng kỳ dị.
- Không ngờ đây thật sự là Cổ Hồn Cấm!!!
Sau khi Vương Lâm lui lại, con rùa khổng lồ kia liền dần dần hạ thấp đầu, thân thể chậm rãi tiêu biến, nửa ngày sau, tất cả liền khôi phục như cũ.
Trong Tứ Đại Cấm Chế, Cổ Hồn Cấm vô cùng thần bí, đã thất truyền từ rất nhiều năm rồi. Theo một số ghi chép còn sót lại thì có thể nói rằng Cổ Hồn Cấm có liên quan đến mãnh thú, dùng hồn phách cùng thân thể mãnh thú biến thành cấm chế, kết hợp với đủ loại thủ đoạn đặc thù. Uy lực của nó vô cùng cường đại!
Bản dịch này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free.