[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1397: Thình thịch
Một ngày trước cuộc tuyển chọn trưởng lão của Lạc Sinh hội, Vương Lâm được Ám Hạt tộc và Vân Độn tộc hộ tống đến bên ngoài Đại Đế Tinh. Nhìn thấy tu chân tinh kỳ dị ở phía xa, hai mắt Vương Lâm không khỏi đứng sững.
Đại Đế Tinh bị bao phủ trong một màn hư ảo, trông có vẻ mơ hồ, như thể bị một làn sương mù vờn quanh. Thế nhưng, trong làn sương mù hư ảo ấy lại thỉnh thoảng xuất hiện những khe nứt như những cái miệng đầy răng nanh, muốn nuốt chửng mọi vật.
Cũng trong làn sương mù hư ảo ấy, có những dải màu xám di chuyển liên hồi. Nếu nhìn kỹ, có thể thấy chúng không phải là vật chất thực sự, mà là một loại từ lực hút đẩy tạo thành.
Chưa kịp đến gần, Vương Lâm đã cảm nhận được trong màn sương mù tồn tại một lực lượng cực kỳ kinh người. Lực lượng này có thể khiến trời đất tê liệt, cũng có thể làm thần thông của tu sĩ tan rã, pháp bảo sụp đổ.
Đây không phải là thứ do con người tạo thành, cũng chẳng phải là lực lượng của pháp bảo, mà là một loại uy lực của thiên địa, là khả năng của tạo hóa.
Hai đồng tử trong mắt Vương Lâm co rụt lại, hắn cẩn thận quan sát thật lâu, rồi dừng thân thể lại bên ngoài màn sương mù hư ảo.
Lúc này, bên ngoài màn sương mù cũng đang có rất nhiều tu sĩ. Đám tu sĩ này tụ tập thành từng nhóm mấy chục, mấy trăm người, không ít kẻ quen biết đang thấp giọng nói chuyện.
Số lượng tu sĩ trông rất đông đúc. Đoàn người của Vương Lâm vừa đến lập tức thu hút không ít thần thức, nhưng sau khi quét qua Ám Hạt tộc và Vân Độn tộc thì liền thu lại.
Còn về phần Vương Lâm, với tu vi của hắn, rất ít người có thể phát hiện ra.
Thần sắc Vương Lâm bình thản, lạnh lùng nhìn về phía trước.
"Tiền bối, mỗi lần Lạc Sinh hội tổ chức tuyển chọn trưởng lão đều diễn ra ở Đại Đế Tinh. Chỉ là ở nơi này tồn tại vô số lực giằng xé và từ lực, phải sau khi toàn bộ mọi người đến đây thì bên trong mới mở ra một thông đạo cho phép tất cả tiến vào. Chúng ta đến cũng không tính là muộn. Chẳng bao lâu nữa, hẳn là thông đạo sẽ mở ra."
Tộc trưởng Ám Hạt tộc đứng cạnh Vương Lâm, thấp giọng nói.
Vương Lâm khẽ gật đầu, ánh mắt đảo qua đông đảo tu sĩ bên ngoài Đại Đế Tinh. Tu sĩ ở nơi đây e rằng không dưới mấy vạn người. Nhưng cho dù số lượng đông đảo như vậy, thì trong tinh không này, không phải tất cả bọn họ đều là người của Điên Lạc tộc.
Không ngờ Vân Độn tộc và Ám Hạt tộc như vậy lại được coi trọng! Thật là thú vị!
Đúng lúc này, một tiếng động ồn ào chói tai từ phía trước truyền tới. Một nam tử trung niên mặc áo lam đi ra từ giữa gần nghìn tộc lạc.
Nam tử này dung mạo bình thường nhưng hai mắt lại như độc xà, ẩn hiện vẻ lạnh lùng, trên mi tâm có một ấn ký hình con rắn, khiến cho người này thoạt nhìn lại càng thêm âm trầm.
Lời nói của hắn mang theo vẻ trào phúng, trong lúc nói chuyện liền dừng lại, ánh mắt quét qua đoàn người của Vương Lâm.
Tộc trưởng Ám Hạt tộc đứng cạnh Vương Lâm biến sắc, nhìn chằm chằm vào nam tử trung niên đang nói chuyện, khẽ hừ một tiếng.
"Đó là đại trưởng lão Hồn Xà tộc. Hồn Xà tộc trong một lần tuyển chọn trưởng lão đã từng giao chiến với Vân Độn tộc, bất phân thắng bại, đồng thời cả hai đều không được tuyển chọn. Hai tộc trong quá khứ cũng có va chạm."
Tộc trưởng Ám Hạt tộc thấp giọng nói.
Bên cạnh Vương Lâm hiển nhiên là tộc trưởng Vân Độn tộc. Nghe những lời của đại trưởng lão Hồn Xà tộc, thần sắc hắn vẫn bình tĩnh, cúi đầu không nói.
"Nghe nói Vân Độn tộc mời Tham Lang làm cung phụng, có Tham Lang ở đây thì lần tuyển chọn này khó khăn lắm đây! Nhưng sao ta lại không thấy tiền bối Tham Lang ở đây?"
Nam tử trung niên như cười như không, chậm rãi nói.
Lời nói của hắn không lớn nhưng lại chứa đựng tu vi, vang vọng khắp không gian. Mấy vạn tu sĩ ở nơi này đều là các tiểu tộc của Điên Lạc đến tranh đoạt vị trí trưởng lão Lạc Sinh hội, có thể nói là bất cứ trưởng lão tộc lạc nào có tư cách tranh đoạt chức vị này cũng đều coi nhau như địch thủ.
Do đó họ cũng tìm hiểu đôi chút tin tức của đối phương, hiểu rõ đôi chút về đối phương. Đạt được vị trí trưởng lão của Lạc Sinh hội sẽ mang lại lợi ích rất lớn. Lúc này, khi nghe lời nói của Hồn Xà tộc, các tộc lạc bốn phía đều nhìn về phía Vân Độn tộc.
Tham Lang ở vùng đất Điên Lạc này tiếng tăm hiển hách, có hắn trợ giúp thì Vân Độn tộc đủ sức khiến các bộ tộc khác phải coi trọng.
"Lão phu cũng nghe nói Tham Lang đạo hữu đã trở thành cung phụng của Vân Độn tộc. Năm trước, Tham Lang đạo hữu đã từng trợ giúp lão phu, cho nên lão phu vẫn muốn tới gặp mặt. Vân Độn tử, không biết Tham Lang đạo hữu vì sao không tới?"
Người nói chuyện là một lão giả mặc đạo bào màu tím, sắc mặt lão giả này hơi tái nhợt nhưng tiếng nói lại sang sảng, trên mi tâm có ba đạo ấn ký hình vòng cung trông như những con sóng nước.
"Tiền bối Tham Lang có chuyện quan trọng nên đã rời đi, sẽ không trở lại nữa. Chư vị cũng không nên suy đoán thêm nữa!"
Tộc trưởng Vân Độn tộc ngẩng đầu lên, ánh mắt khẽ liếc Vương Lâm một cái, lạnh lùng nói xong liền cúi đầu không nói gì thêm.
Cảnh tượng này khiến cho đồng tử trong mắt lão giả kia liền co rụt lại.
"Người này là tộc trưởng Hà tộc, một phân chi của Ngũ Hành Thủy tộc. Hắn hiện đang giữ vị trí trưởng lão thứ mười ba của Lạc Sinh hội!"
Tộc trưởng Ám Hạt tộc thấp giọng giới thiệu với Vương Lâm.
Thần sắc Vương Lâm bình tĩnh, khẽ gật đầu.
"Là ai dám nhắc tới tục danh của lão phu!!"
Tộc trưởng Hà tộc – vị trưởng lão thứ mười ba của Lạc Sinh hội lạnh lùng nói vọng ra, ánh mắt như điện xẹt qua người Vương Lâm và tộc trưởng Ám Hạt tộc.
"Một tiểu hạt tộc nho nhỏ nhìn thấy lão phu mà không quỳ!"
Ánh mắt tộc trưởng Hà tộc đột nhiên lóe lên, hắn chậm rãi nói, nhưng ánh mắt lại rơi thẳng lên người Vương Lâm.
Sắc mặt tộc trưởng Ám Hạt tộc lập tức biến đổi. Trước mặt bao nhiêu tu sĩ như vậy mà đối phương không ngờ lại lấy danh nghĩa trưởng lão Lạc Sinh hội bắt hắn quỳ lạy. Điều này quả thực là một sự vũ nhục quá lớn!
Biến cố ở đây đã thu hút sự chú ý của tu sĩ bốn phía. Họ đều mang theo tâm lý hóng chuyện mà nhìn lại.
Nam tử trung niên Hồn Xà tộc mỉm cười, lắc đầu nói:
"Chỉ là một tiểu hạt tộc nho nhỏ, dù có muốn nương nhờ vào tộc mạnh hơn thì cũng nên lựa chọn kỹ càng. Đi theo Vân Độn tộc quả thật là chẳng mấy khôn ngoan. Nhưng cũng không thể trách các ngươi. Hạt tộc vốn cả ngày sinh hoạt trong lòng đất, vốn là một đám người thiển cận."
"Sao nào? Còn chưa tới sao? Được thôi. Ngươi mau tới đây, quỳ xuống!"
Tộc trưởng Hà tộc – vị trưởng lão thứ mười ba của Lạc Sinh hội giơ tay phải lên, trực tiếp chỉ về phía Vương Lâm.
Lời nói này vừa thốt lên, sắc mặt tộc trưởng Ám Hạt tộc lập tức phục hồi lại, khóe miệng nở nụ cười trào phúng. Không chỉ có hắn, ngay cả tộc trưởng Vân Độn tộc đang cúi đầu cũng ngẩng đầu lên, trong ánh mắt hiện lên vẻ châm chọc và một tia đắc ý rất khó nhận ra. Vương Lâm mỉm cười nhìn lão giả vừa nói, chậm rãi cất lời:
"Tên của ngươi không thể gọi sao?"
Ánh mắt trưởng lão thứ mười ba của Lạc Sinh hội lóe lên. Hắn vừa nãy nhìn thấy tộc trưởng Vân Độn tộc liếc mắt nhìn Vương Lâm một cái, mà vị trí hắn đứng mơ hồ như thể coi Vương Lâm là người đứng đầu, thế nên mới nói những lời vừa rồi.
Hắn là trưởng lão thứ mười ba của Lạc Sinh hội, lần tuyển chọn này vì muốn giữ vững vị trí nên muốn lập uy một trận. Dù Ám Hạt tộc rất nhỏ nhưng Vân Độn tộc lại không kém. Mà tiếng tăm của Tham Lang được chọn làm cung phụng lại rất lớn, dùng bọn họ để lập uy là lựa chọn tốt nhất.
Theo lão giả này nhận định, Vương Lâm tất nhiên là người tạm thời thay thế trước khi Tham Lang tới! Có thể dùng Vương Lâm để lập uy thì chẳng khác gì dùng Tham Lang để lập uy! Chẳng qua khi hắn thấy vẻ trào phúng trong mắt tộc trưởng Ám Hạt tộc và Vân Độn tộc thì trong lòng lão giả này đột nhiên cảm thấy có điều không ổn.
Người này tất nhiên là do Tham Lang phái tới. Tuy Tham Lang mạnh nhưng ta là một trưởng lão của Lạc Sinh hội, ta cũng không sợ hắn! Nghĩ tới đây, lão giả hừ lạnh một tiếng, trầm giọng nói:
"Phải là người có tư cách mới có thể xướng tên lão phu. Chỉ không biết ngươi có phải là người có tư cách đó hay không?"
Tộc trưởng và trưởng lão các tộc lạc bốn phía đều là những kẻ gian hoạt, quan sát đến bây giờ thì cũng đều có thể đoán ra đôi chút, cũng suy đoán giống như trưởng lão thứ mười ba của Lạc Sinh hội, hầu hết cho rằng Vương Lâm là người Tham Lang phái tới.
"Ngươi tưởng rằng không phải là người của Điên Lạc chúng ta thì không cần quỳ sao? Phải biết rằng dù là Tham Lang chủ nhân của ngươi khi gặp trường hợp này cũng chỉ có cách quỳ lạy."
Ánh mắt đại trưởng lão Hồn Xà tộc lóe lên. Cuộc tranh chấp này đúng là do hắn khởi xướng. Hắn rất thích chứng kiến cảnh Vân Độn tộc trở thành đối tượng để cho trưởng lão thứ mười ba lập uy....
Vương Lâm cười:
"Ai dám nói tiền bối không có tư cách này!"
Một tiếng gầm nhẹ từ đằng xa truyền tới. Từng tiếng gào thét kinh thiên vang dội. Một loạt những luồng cầu vồng lúc này từ phía xa bay tới. Hơn một ngàn tu sĩ trong tinh không đang lao nhanh về hướng này.
Người đi đầu là một thanh niên, hai bên hắn còn có mấy lão giả đạt tới cảnh giới Thiên Nhân Suy Kiếp. Đoàn người này khí thế ầm vang, trong nháy mắt đã tới đứng bên cạnh Vương Lâm.
Thanh niên kia lập tức tiến về phía Vương Lâm, cung kính vái chào, ôm quyền ngẩng đầu, thần sắc cực kỳ cung kính, lớn tiếng nói:
"Vãn bối là tộc trưởng Long Giáp tộc, tham kiến tiền bối."
Phía sau hắn, hơn một ngàn tộc nhân Long Giáp tộc, trong đó có cả các tu sĩ sở hữu đại thần thông, đều cung kính, mơ hồ còn lộ vẻ sợ hãi, đồng loạt ôm quyền khom lưng nói:
"Xin tham kiến tiền bối!"
Cảnh tượng này khiến cho tất cả tu sĩ ở nơi đây đều biến sắc!
Long Giáp tộc!!
Trưởng lão thứ chín chính là tộc trưởng Long Giáp tộc!
Nghe đồn trưởng lão thứ chín của Lạc Sinh hội – tộc trưởng Long Giáp tộc mấy tháng trước bị tước bỏ vị trí, Long Giáp tộc mới tuyển tộc trưởng mới!
Việc này lan truyền rất rộng, nhưng việc vị trí trưởng lão thứ chín bị tước bỏ vẫn là một chuyện cực kỳ bí ẩn, hiếm người biết được!
Tộc nhân Long Giáp tộc tuy rằng không nhiều lắm nhưng rất mạnh, ở trong ba trăm bảy mươi hai tộc của Điên Lạc có thể nằm trong mười vị trí dẫn đầu!
Người này rốt cục là ai mà lại có thể khiến cho Long Giáp tộc phải bái kiến??
Chẳng lẽ hắn không có quan hệ với Tham Lang sao?
Nam tử trung niên Hồn Xà tộc giật mình, ánh mắt lóe lên, còn về phần lão già Hà tộc, sắc mặt lập tức trở nên âm trầm. Hắn nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, lại vừa nhìn về phía ánh mắt mang theo vẻ sợ hãi của tộc nhân Long Giáp tộc, trong phút chốc một suy đoán đáng sợ đột nhiên hiện lên trong lòng hắn.
Suy đoán này lập tức khiến hắn như bị dội gáo nước lạnh, cả người run rẩy, ánh mắt lộ vẻ kinh hoàng, lại có vẻ không thể tin nổi.
"Không có khả năng là thế... nhất định là do mình suy nghĩ quá nhiều thôi!"
Đúng lúc này, đám sương mù hư ảo do từ lực và lực giằng xé biến thành đột nhiên cuồn cuộn chuyển động. Hàng loạt tiếng ầm ầm trầm đục truyền ra, không ngừng khuếch tán ra khắp bốn phương tám hướng. Ngay sau đó, từ trong màn sương mù hư ảo kia, một thông đạo ầm ầm được mở ra, hướng từ trong lao ra ngoài!
Trong thông đạo có mười tu sĩ thần sắc lạnh lùng. Người dẫn đầu là sứ giả của đại đế, kẻ đã từng xuất hiện ở tu chân tinh của Long Giáp tộc. Người này sau khi xuất hiện cũng không thèm liếc nhìn mọi người bốn phía mà đi thẳng về phía Vương Lâm.
Cảnh tượng này khiến cho trái tim trưởng lão thứ mười ba đập thình thịch. Công trình chuyển ngữ độc đáo này thuộc về truyen.free, mời quý vị đón đọc.